Chương 60. Máy Jackpot
Tác giả: gakobitmiss
Trong khi lắng nghe, Kỳ Phong bí mật khởi động các xúc tu vô hình. Cậu không chỉ nghe bằng tai, mà còn dùng xúc tu vô hình quét sạch mọi ngóc ngách của bàn chơi, từ chất liệu thảm, trọng lượng quân xúc xắc cho đến vân gỗ của hộp chia bài.
Trong Không Gian Tâm Trí, ánh sáng hồng nhạt từ con Kỳ Nhông sáng lên, hội tụ thành những trang “giấy trắng, mực đen” tự động hiện hình, tự xắp xếp lại thành một quyển sách hoàn chỉnh.
Quyển sách lơ lửng trên không trung, bìa sách hiện lên dòng chữ: “Cẩm nang các trò chơi Casino”. Nó từ từ bay đến, hạ cánh xuống kệ sách gỗ đặt cạnh con Kỳ Nhông đang ngủ say. Hiện tại, kệ sách của cậu đã có ba quyển sách quý giá.
Nhờ có sự giúp đỡ của Văn Báo, Kỳ Phong đã nắm rõ quy luật của hầu hết các trò chơi. Tuy nhiên, cậu cũng nhận ra một thực tế phũ phàng: Dù kinh nghiệm hay bí quyết đến đâu, bài bạc vẫn là trò chơi của xác suất. Nhà cái luôn thiết lập luật chơi sao cho tỉ lệ thắng nghiêng về phía họ, dù chỉ là 1% hay 2%. Đó là chưa kể đến những chiêu trò kỹ thuật để kiểm soát kết quả.
"Người bình thường muốn làm giàu từ đây quả thực là hái sao trên trời." Kỳ Phong thầm đánh giá.
Khi đi đến khu vực máy chơi game điện tử, cậu nhận thấy một sự khác biệt. Trước những dãy máy Jackpot (Slot machine), hàng dài người đang kiên nhẫn xếp hàng.
"Ồ, sao mấy chiếc máy kia lại đông người chờ vậy anh?" Kỳ Phong tò mò chỉ tay.
Văn Báo cười đáp:
"Mấy tuần trước, có một gã may mắn vừa trúng giải độc đắc một triệu đô la ở đúng chiếc máy đó. Giờ ai cũng tin là 'vía' trúng thưởng vẫn còn nên đổ xô vào thử vận may."
"Trò này chơi như thế nào?"
"Rất đơn giản, chỉ cần nhét tiền, chọn mức cược và bấm nút. Kết quả hoàn toàn phụ thuộc vào máy tính. Nghe bảo bên trong nó có một bộ vi xử lý tạo số ngẫu nhiên liên tục. Tỉ lệ trúng độc đắc cực thấp, có khi hàng triệu lần bấm mới có một lần trúng."
Kỳ Phong khẽ nhíu mày, đưa ra một câu hỏi mang tính kỹ thuật:
"Vậy chẳng phải ngay khoảnh khắc mình bấm nút, kết quả thắng hay thua đã được máy tính xác định rồi sao?"
"Đúng là vậy." Văn Báo tiết lộ một bí mật mà dân chơi lâu năm thường rỉ tai nhau. "Tôi nghe nói, thuật toán máy tính tạo ra hàng nghìn kết quả mỗi giây. Chỉ cần cậu chọn chính xác 'mili giây' mà chiếc máy tạo ra chuỗi số thắng cuộc, cậu sẽ ăn trọn giải độc đắc. Nhưng cái thời điểm đó là vô hình, không ai có thể cảm nhận hay tính toán được."
"Chọn chính xác thời điểm sao?" Đôi mắt Kỳ Phong bỗng sáng lên một tia sáng lạ lùng. Đối với người khác, "thời điểm" là một khái niệm trừu tượng trôi qua kẽ tay. Nhưng với người có thể mô phỏng vật chất và dòng chảy dữ liệu vào Không Gian Tâm Trí như cậu, liệu có thể "nhìn thấy" được cái mili giây định mệnh đó không?
Kỳ Phong nhận ra một kẽ hở đầy hứa hẹn: Nếu cậu có thể mô phỏng một chiếc máy Jackpot hoàn chỉnh trong Không Gian Tâm Trí, cậu có thể thử nghiệm hàng tỷ lần để tìm ra quy luật quay thưởng mà không tốn một xu nào. Với tốc độ thời gian trong tâm trí nhanh hơn gấp nhiều lần thực tế, việc "canh" trúng mili giây độc đắc là hoàn toàn khả thi.
Nghĩ là làm, Kỳ Phong dùng xúc tu vô hình quét qua chiếc máy Jackpot ngoài sảnh. Một bản sao y hệt xuất hiện trong Không Gian Tâm Trí. Thế nhưng, cậu lập tức vấp phải một vấn đề hóc búa.
Chiếc máy trong Không Gian Tâm Trí nằm im lìm, màn hình đen xì.
"Thiếu điện!" Kỳ Phong chợt nhận ra. Cậu đã thử quét qua dây điện, nhưng dòng điện là một dạng năng lượng chuyển động, không phải vật chất tĩnh, nên cậu chưa thể mô phỏng lại nó một cách trực tiếp. Muốn máy chạy, cậu cần hiểu rõ cơ chế tạo ra năng lượng.
Cậu quay sang hỏi Văn Báo với gương mặt tỉnh bơ: "Anh Báo, ở sòng bạc mình có máy phát điện không ạ?"
Văn Báo đang đi bỗng khựng lại, nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ: "Máy phát điện? Cậu hỏi cái đó làm gì? Chúng ta đang ở sòng bạc cơ mà?"
"Em chỉ tò mò thôi... Lỡ đang chơi mà cúp điện thì sòng bạc làm sao vận hành tiếp ạ?" Kỳ Phong gãi đầu, tìm ra một lý do nghe có vẻ hợp lý.
Dù thấy yêu cầu này thật kỳ quặc, nhưng nhớ lời dặn của Hổ Ca phải tiếp đãi chu đáo, Văn Báo đành thở dài: "Có một hệ thống máy phát điện cực lớn dưới tầng hầm. Đi theo tôi."
Cả nhóm năm người băng qua khu vực dành riêng cho nhân viên, đi xuống lối cầu thang dẫn sâu vào lòng đất. Tầng hầm sòng bạc rộng lớn đến kinh ngạc, ngoài bãi đậu xe còn là nơi đặt các phòng kỹ thuật phức tạp.
Bên trong phòng điện, một khối máy móc khổng lồ bằng thép xám chiếm hơn nửa gian phòng hiện ra. "Đây là máy phát điện dự phòng công suất lớn. Khi mất điện lưới, hệ thống sẽ tự động chuyển sang nguồn dự phòng ngắn hạn trước khi khởi động 'con quái vật' này để duy trì toàn bộ tòa nhà. Khách chơi trên kia sẽ chẳng nhận ra điều gì cả."
Kỳ Phong không bỏ lỡ giây phút nào. Xúc tu vô hình của cậu vươn ra, quét sạch từ khung máy, piston cho đến từng con ốc vít. Trong Không Gian Tâm Trí, một cỗ máy khổng lồ tương ứng dần hiện hình.
Có máy rồi, giờ sẽ cần nhiên liệu, Kỳ Phong tiếp tục hỏi. "Máy này chạy bằng xăng hả anh?"
"Không, loại này dùng dầu diesel. Nhưng dầu được trữ ở kho riêng để phòng cháy nổ."
Kỳ Phong lại nở nụ cười ngây ngô: "Anh dẫn em qua xem kho dầu luôn được không ạ?"
Văn Báo bắt đầu cảm thấy bất lực. Cậu chàng này không giống một thần bài, mà giống một sinh viên ngành cơ khí đang đi thực tập hơn. "Dầu mà cũng muốn xem sao? Thôi được rồi, đã xuống đến đây thì xem cho hết đi."
Sau khi quét sạch các can dầu diesel và nạp vào "kho chứa" tâm trí, Kỳ Phong vẫn đứng im, vẻ mặt đầy băn khoăn. Cậu có linh kiện, có nhiên liệu, nhưng lại chưa biết cách... khởi động. Nhìn vẻ mặt bắt đầu mất kiên nhẫn của Văn Báo, cậu chỉ biết dùng ánh mắt "tội nghiệp" để cầu khẩn.
"Cậu... còn muốn nhìn cái gì nữa sao?" Văn Báo bất đắc dĩ hỏi.
"Dạ hết rồi. Chỉ là em muốn hỏi... làm sao để vận hành mấy cái máy này ạ?"
Văn Báo suýt thì té ngửa: "Cậu định mua mấy thứ này về dùng thật đấy à?"
"Không có, em lấy đâu ra tiền. Chỉ là em hiếu kỳ thôi ạ." Kỳ Phong vội vàng hứa hẹn. "Anh Báo, giúp em lần này thôi. Sau này nếu sòng bạc hay anh có việc gì cần, cứ gọi em, trong khả năng của mình, em nhất định không từ chối!"
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Kỳ Phong, Văn Báo khẽ động tâm. Dù những yêu cầu này vô cùng phi lý, nhưng bản năng của một kẻ lăn lộn lâu năm nói cho gã biết rằng lời hứa của cậu thanh niên này có thể mang giá trị ngàn vàng trong tương lai.
"Cũng không phải bí mật quốc gia gì. Để tôi gọi nhân viên kỹ thuật đến chỉ cho cậu cách sử dụng."
Nhân viên kỹ thuật nhanh chóng có mặt theo lệnh của Văn Báo. Anh ta bắt đầu giải thích tỉ mỉ các bước từ việc kiểm tra mức dầu, cách quay tay quay mồi cho đến bảng mạch điều khiển dòng điện đầu ra.
Kỳ Phong nghe tới đâu, ý thức lập tức tái hiện tới đó. Trong Không Gian Tâm Trí, cậu đổ dầu vào bình chứa, gạt cần khởi động máy phát. Khi cỗ máy ảo rung lên bần bật và phát ra luồng điện vô hình, chiếc máy Jackpot đen xì bỗng sáng rực đèn màu. Cậu hỏi lại vài chi tiết kỹ thuật nhỏ để đảm bảo sự mô phỏng đạt độ chính xác 100% rồi mới cảm ơn và rời đi.
Văn Báo nhìn theo bóng lưng Kỳ Phong, trong lòng dấy lên một nỗi nghi hoặc lạ lùng. "Quan sát... Khoan đã!" Gã sực nhớ lại cảnh tượng lúc nãy ở bàn Roulette. Kỳ Phong cũng chỉ quan sát một lúc rồi đoán trúng phóc. Nhưng Roulette là cơ khí thuần túy, có thể tính toán bằng quỹ đạo và lực quán tính. Còn Jackpot? Đó là bo mạch điện tử, là những thuật toán ngẫu nhiên nằm sâu trong chip xử lý.
"Không thể nào, làm sao nhìn thấu được linh kiện điện tử chứ?" Văn Báo lắc đầu gạt đi suy nghĩ điên rồ đó.
Cả nhóm quay lại sảnh chính. Thảo Nguyên, Ngọc Loan và La Cường im lặng đi theo, họ không hiểu vì sao Kỳ Phong lại đi xem máy phát điện, chỉ có thể giấu sự tò mò trong lòng chờ Kỳ Phong tự giải đáp.
Kỳ Phong chọn một chiếc máy Jackpot đang trống. Cậu đứng im lìm như một pho tượng, nhưng bên trong Không Gian Tâm Trí, một cuộc chạy đua với thời gian đang diễn ra. Cậu vươn các xúc tu vô hình bám chặt vào thân máy thực, bắt đầu quá trình "đồng bộ hóa".
Cậu nhét một đồng 5 đô la vào máy thực, bấm nút. Màn hình máy thực bắt đầu nhảy số. Ngay lập tức, máy ảo trong tâm trí cũng chạy theo. Nhờ gia tốc thời gian, máy ảo cho ra kết quả trước: ba ký hiệu lệch nhau, không trúng thưởng. Một giây sau, máy thực cũng dừng lại ở đúng ba ký hiệu đó.
"Đã khớp!" Kỳ Phong reo lên trong lòng.
Vậy là bước đầu đã thành công. Bây giờ mới là phần khó nhất, cậu phải tìm ra cách xác định thời điểm trúng thưởng.
Phương pháp cậu nghĩ ra rất đơn giản: Thử sai liên tục. Cậu mô phỏng một chiếc đồng hồ bấm giờ đặt cạnh máy ảo, sau đó liên tục nhét tiền vào máy Jackpot ảo cho đến khi nhận được kết quả mong muốn, rồi ghi nhớ lại thời điểm trúng thưởng.
Trong một giây thực tế, cậu có thể thực hiện hàng trăm, hàng ngàn lần mô phỏng trên máy ảo
Thời gian từ từ trôi. Một giây... hai giây... ba giây.
Tỷ lệ trúng độc đắc (Jackpot) là một phần triệu, thậm chí là một phần chục triệu. Dù thời gian trong Không Gian Tâm Trí diễn ra nhanh hơn, nhưng để thử hàng triệu lần vẫn cần một một khoảng thời gian. Sau hơn một phút "đứng hình", máy ảo của cậu vẫn chưa trúng độc đắc một lần nào cả, nhưng đã xuất hiện một kết quả thắng 500 đô la.
"Thử nghiệm độ chính xác trước đã, 500 đô cũng là tiền."
Ý thức Kỳ Phong rút về thực tại. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên điện thoại, các con số mili giây đang nhảy múa.
Kỳ Phong nhét vào máy Jackpot một phỉnh 5 đô.
Siêu tốc thần kinh: Tăng cường 200 lần!
Thế giới bỗng chốc chậm lại. Tiếng nhạc ồn ào của sòng bạc kéo dài ra như tiếng băng rè, những con số mili giây trên màn hình điện thoại giờ đây lướt đi chậm chạp như sên bò. Khi con số vừa chạm đúng mốc thời gian đã ghi nhớ trong Không Gian Tâm Trí, Kỳ Phong dứt khoát nhấn nút.
Cạch!
Các ô hình xoay tít rồi dừng lại một cách dứt khoát.
Ting! Ting! Ting!
Ba ký hiệu giống hệt nhau xếp thành hàng ngang. Đèn màu trên máy Jackpot nhấp nháy liên hồi, âm thanh báo thưởng vang vang khắp khu vực: "Chúc mừng! Bạn đã thắng 500 đô la!"
Thành công! Kết quả mô phỏng chính xác đến từng con số.
0 Bình luận