Chương 29. Học đua xe
Tác giả: gakobitmiss
Buổi chiều sau khi tan làm, Kỳ Phong lại bắt xe buýt đến biệt thự Đô Thành để dạy kèm. Qua hai buổi học trước, Tiêu Tuấn đã bắt đầu bắt nhịp được với phương pháp dạy học trực quan của Kỳ Phong. Thằng bé vốn thông minh, chỉ là ham chơi và thiếu tập trung, nên khi gặp đúng người biết cách khơi gợi, nó tiến bộ thấy rõ.
Hôm nay cả hai kết thúc bài vở khá sớm. Vừa làm xong bài tập cuối cùng, Tiêu Tuấn nhanh nhẹn như một con sóc nhỏ, dọn dẹp sách vở rồi vọt đến ngồi vào máy tính, khởi động trò chơi yêu thích. Động tác của nó nhanh chóng và linh hoạt đến mức Kỳ Phong phải bật cười, đúng là sức mạnh của niềm đam mê có khác hẳn với vẻ ngoài mũm mĩm thường ngày.
Vì đã hứa hoàn thành bài tập sẽ cho chơi game, Kỳ Phong không cản mà chỉ kéo ghế ngồi một bên quan sát.
“Mở loa ngoài đi, đừng đeo tai nghe,” Kỳ Phong thản nhiên nói.
Tiêu Tuấn khựng lại, quay sang nhìn thầy với ánh mắt đầy nghi ngờ: “Sao vậy thầy? Thầy định mách cô Sáu là em chơi game to tiếng à?”
“Không, thầy sẽ chỉ em một số mẹo để chơi hay hơn.”
“Thật không?” Thằng bé nheo mắt. Nó không tin một ông thầy giáo nhìn có vẻ "mọt sách" như Kỳ Phong lại biết chơi cái trò đấu trường trực tuyến đầy tốc độ này.
Đương nhiên Kỳ Phong không nói thật rằng mình muốn nhân cơ hội để lồng ghép toán học logic vào trò chơi của nó. Cậu đã hứa với cô Sáu phải dạy Tiêu Tuấn thật tốt, nên dù là lúc chơi, cậu cũng muốn rèn luyện tư duy cho thằng bé.
Nhưng Tiêu Tuấn cũng không phải hạng vừa, nó nhanh chóng nhận ra "mưu đồ" của thầy. Làm sao không nhận ra cho được khi mà Kỳ Phong cứ liên tục ngồi bên cạnh lải nhải:
“Này, góc bắn này là 45 độ, nếu em cộng thêm tốc độ di chuyển của đối phương thì phải trừ hao đi một khoảng...”
“Đừng lao vào đó, xác suất thắng trong tình huống này chỉ có 15%, em nên bảo toàn tài nguyên...”
Khuôn mặt phúng phính của Tiêu Tuấn dần xị xuống. Kiểu chơi game đầy lý thuyết khô khan này phiền phức quá, chẳng giống giải trí chút nào.
“Có cái gì đó sai sai ở đây, hình như mình bị lừa rồi,” Tiêu Tuấn thầm nghĩ. Dù thầy Kỳ Phong dạy học thú vị hơn cô giáo ở trường rất nhiều, nhưng việc bị "giảng bài" ngay trong lúc đang combat khiến nó cực kỳ ức chế.
Vừa lúc đó, nhân vật của Tiêu Tuấn bị đối thủ hạ gục một cách chóng vánh. Cậu bé lập tức đưa ra lý do:
“Cái đứa bên đối thủ là trình độ Kim Cương đó thầy ơi! Em mới trình độ Bạc, bị nó 'hành' là phải rồi. Thầy cứ nói lý thuyết suông thì ai chẳng nói được.”
“Đây là trò chơi đồng đội và chiến thuật, nếu em biết tận dụng lợi thế và đọc được hành động đối thủ, em vẫn có thể thắng dù chênh lệch trình độ,” Kỳ Phong bình thản đáp.
“Nãy có một pha em cùng đồng đội xông lên ép một mình nó, vẫn bị thua đó thôi!” Tiêu Tuấn không phục. Thằng bé nhảy xuống ghế, đứng sang một bên, nhường chỗ cho Kỳ Phong rồi hậm hực thách thức: “Thầy nói hay quá hà, có giỏi thì thầy xử nó cho em xem đi!”
Nó tin chắc thầy sẽ không làm được. Nó muốn chứng minh rằng trong thế giới ảo này, phản xạ và trang bị mới là vua, chứ không phải mấy cái công thức toán học kia.
“Vậy nếu thầy xử được tên đó thì sao?” Kỳ Phong nhướn mày, nhìn vào màn hình. Nhân vật của Tiêu Tuấn đang thảm hại vô cùng, trang bị kém xa đối thủ, tỉ lệ thắng của trận này gần như bằng không.
Tiêu Tuấn ăn chắc mình thắng, dõng dạc nói: “Nếu thầy xử được nó, sau này em sẽ không chơi..”
Nói được nửa chừng, nó hơi ngừng lại để tính toán.
“..em sẽ học bài thêm 15 phút mỗi buổi!”
Không thể nói quá đà, phải chừa lại chút đường lui. 15 phút đối với nó đã là một sự hy sinh cực kỳ lớn lao rồi.
“Nhưng nếu thầy thua, thì em sẽ được chơi game thêm 15 phút mỗi buổi học, bù cho lúc nãy thầy cứ lải nhải bên tai em.”
“Thằng nhóc tinh ranh gớm,” Kỳ Phong cười thầm. Nhưng Tiêu Tuấn không biết rằng nó đang đối mặt với ai. Nó không biết người đàn ông đang mỉm cười trước mặt nó chính là người có phản xạ thần kinh nhanh nhất thế giới.
“Được thôi, móc tay thề, ai đổi ý làm cún con.”
“Móc tay thề!” Một lớn một nhỏ rất nghiêm túc làm ra hứa hẹn.
Kỳ Phong ngồi vào ghế, cầm lấy chuột, tập trung tinh thần. Trong mắt cậu, những chuyển động trên màn hình dường như chậm lại một nhịp.
Đối thủ – một gã ở trình độ Kim Cương – đang cực kỳ đắc thắng. Hắn chẳng thèm kiêng dè, điều khiển nhân vật đi lại nghênh ngang ngay trong khu vực rừng của đội Tiêu Tuấn để cướp tài nguyên. Hắn biết rõ, chỉ cần kẻ địch xuất hiện, hắn chỉ cần tung một combo là xong đời.
Bỗng nhiên, từ trong một bụi cỏ ven đường, một kỹ năng định hướng bay ra với quỹ đạo cực kỳ hiểm hóc, trúng thẳng vào nhân vật của hắn.
“Núp bụi à? Khá bất ngờ đấy, nhưng cũng chỉ đến thế,” gã kia lẩm bẩm. Hắn lập tức trả đòn bằng một chiêu thức tầm xa cực mạnh.
Xoẹt!
Chiêu thức bay lướt qua, chỉ cách nhân vật của Kỳ Phong một sợi tóc. Kỳ Phong đã có một cú "nhấp" chuột vi diệu, né đòn trong tích tắc mà không mất một giọt máu.
Bụp! Bụp!
Chỉ một phần mười giây sau đó, Kỳ Phong đáp trả bằng hai đòn đánh liên tiếp vào điểm yếu của đối thủ.
“Chết tiệt, tên này đột nhiên thao tác nhanh thế?” Gã bên kia màn hình bắt đầu đổ mồ hôi hột khi thấy thanh máu của mình tụt dốc không phanh. Hắn vội vàng tính toán hướng di chuyển tiếp theo của Kỳ Phong để tung chiêu kết liễu.
Vèo! Kỹ năng thứ hai của gã bay ra.
Nhưng không! Giữa chừng, nhân vật của Kỳ Phong bỗng nhiên đổi hướng một cách phi logic, khiến chiêu thức đó hoàn toàn bắn vào không khí.
Bùm!
Kỹ năng cuối cùng của Kỳ Phong được tung ra, chuẩn xác đến từng pixel. Một cú sát thương chí mạng kết liễu kẻ địch ngay tại chỗ.
Màn hình hiện lên dòng chữ hạ gục đỏ rực. Đâu đó tại một phòng máy ở Việt Quốc, một thiếu niên trình độ Kim Cương đang tức giận đến mức muốn đập nát bàn phím vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Kỳ Phong đương nhiên không thể biết được mình vừa khiến một game thủ cách đó hàng ngàn cây số phải nghi ngờ nhân sinh. Cậu bình thản thả chuột máy tính xuống, quay qua nhìn Tiêu Tuấn đang đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ.
Kích hoạt Siêu tốc Thần Kinh kết hợp với việc xúc tu nối liền hệ thống vận động từ não đến hai tay, phản ứng của Kỳ Phong đã vượt xa giới hạn của người thường. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cậu đã thực hiện một loạt thao tác phức tạp: vừa tính toán quỹ đạo né đòn, vừa điều khiển nhân vật tung chiêu phản công chuẩn xác.
Không khác gì một bậc thầy đang trình diễn kỹ năng thượng thừa.
“Thầy đỉnh quá! Thầy ơi, sao thầy làm được vậy?”. Tiêu Tuấn không kìm nổi hưng phấn mà nhào tới kéo tay Kỳ Phong, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy một siêu anh hùng.
Mãi đến lúc Kỳ Phong dắt xe ra về, nó vẫn lẽo đẽo theo sau, miệng không ngừng lảm nhảm đòi bái sư học nghệ, hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời chỉ để được thầy dạy cho cách "núp bụi" thần thánh kia. Đúng là trẻ nhỏ dễ dụ, chỉ cần đánh trúng sở thích, mọi rào cản đều biến mất.
Sáng thứ Bảy, gác lại chuyện dạy kèm, Kỳ Phong có mặt tại trường đua cùng Patro để học đua xe.
Thư ký Quang Nhật và Chủ quản Hoàng cũng đến để quan sát tiến độ. Tuy nhiên, thấy Kỳ Phong bắt đầu làm quen với xe một cách bài bản dưới sự chỉ dẫn của Patro, họ cũng nhanh chóng rời đi để xử lý công việc riêng, để lại không gian cho hai thầy trò.
Vì thời gian không có nhiều, Patro tận dụng mọi khoảnh khắc để truyền đạt những kiến thức cơ bản nhưng sống động nhất. Đó đều là những kinh nghiệm xương máu mà anh đã đúc kết sau nhiều năm chinh chiến trên các đường đua quốc tế: từ cách vào cua sao cho không mất tốc, cách cảm nhận độ bám của lốp, đến việc giữ bình tĩnh khi xe lao đi với vận tốc xé gió.
Kỳ Phong vốn tưởng rằng bộ não của mình sẽ sớm "quá tải" trước lượng thông tin khổng lồ này, nhưng cậu kinh ngạc nhận ra trí nhớ của mình đã được tăng cường một cách đáng sợ. Những thông tin ghi nhận được thông qua các xúc tu vô hình dường như được ghi thẳng vào vùng nhớ dài hạn. Cảm giác lái và những thao tác điều khiển phức tạp chỉ sau vài lần thực hiện đã được não bộ ghi nhớ rõ ràng như một bản năng.
Đánh đổi lại, việc xử lý dữ liệu ở cường độ cao khiến Kỳ Phong tiêu hao năng lượng và tinh thần rất nhanh. May thay, đồ ăn tại trường đua được chuẩn bị rất cao cấp và đầy đủ dinh dưỡng, giúp cậu phục hồi nhanh chóng.
Chỉ sau một ngày tập luyện, khả năng điều khiển xe của Kỳ Phong đã tiến bộ vượt bậc. Chính Patro cũng vì thế mà kinh ngạc không thôi. Luôn nói rằng đây là lần đầu tiên anh thấy một người tiến bộ nhanh như vậy.
Buổi chiều, khi nắng đã bớt gắt, hai người không tiếp tục ngồi trên xe mà di chuyển đến Hội quán Bình Nam. Đây là địa điểm cao cấp mà Hoàng Quân đã giới thiệu để Patro rèn luyện thể lực trong thời gian ở Việt Quốc. Hội quán có trang thiết bị cực kỳ hiện đại, từ phòng gym, bể bơi đến các khu tập võ thuật chuyên sâu.
“Tập luyện ở đây hẳn rất tốn kém đúng không anh?” Kỳ Phong nhìn qua sự sang trọng của sảnh chờ và hỏi khẽ.
Patro cười lớn, vỗ vai cậu: “Đừng lo, đều có người chi trả hết rồi, cứ an tâm mà tập luyện hết sức lực đi!”
Trước khi bắt đầu, Patro trở lại vẻ nghiêm túc thường thấy, giảng giải kỹ càng cho Kỳ Phong. một thói quen của anh trước mỗi buổi tập chuyên môn.
“Để trở thành một tay đua thực thụ, ngoài kỹ năng lái xe, thể lực mới là nền tảng sống còn. Khi đua ở tốc độ cao, cơ thể cậu không chỉ ngồi yên đâu. Áp lực của quán tính lúc vào cua có thể lên tới gấp 5 lần trọng lực (5G). Nếu không có một hệ cơ bắp vững chắc, cậu sẽ bị văng ra khỏi ghế hoặc ngất xỉu ngay lập tức.”
Patro nhấn mạnh. “Nhất là phần đầu và cổ. Cổ tay cũng phải chịu lực rung chấn cực lớn từ tay lái. Hôm nay, chúng ta sẽ tập trung vào các bài tập kháng lực để cậu không bị 'gãy cổ' ngay vòng đua đầu tiên.”
Patro nhìn về phía Kỳ Phong, đánh giá thân hình hơi gầy của cậu với ánh mắt chuyên nghiệp. Cơ bắp của Kỳ Phong không quá săn chắc, trông giống một cậu sinh viên thư sinh hơn là một vận động viên tốc độ.
“Mỗi tuần cậu sẽ cần tập luyện thể lực ít nhất ba buổi, tuân theo lộ trình tôi thiết kế riêng. Ngoài ra, lúc rảnh rỗi cậu nên chơi thêm các môn thể thao vận động nhanh để rèn luyện phản xạ và tính tập trung,” Patro căn dặn.
“Không thành vấn đề,” Kỳ Phong gật đầu quả quyết.
Nhớ lại thời đại học, cậu cũng từng khao khát được đi tập gym, muốn có một thân hình sáu múi để tự tin hơn. Nhưng khi đó, ngay cả tiền ăn còn phải chắt bóp từng đồng, nói gì đến chuyện bỏ tiền mua thẻ hội viên. Tập gym đồng nghĩa với việc phải nạp nhiều calo hơn, chi phí ăn uống sẽ tăng vọt – một gánh nặng mà Kỳ Phong lúc ấy không thể gánh vác.
Cậu cảm thấy từ khi sở hữu siêu năng lực, cuộc sống của mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Những sự việc bất ngờ liên tiếp ập đến, đẩy cậu vào những trải nghiệm mà trước đây cậu chưa từng dám mơ tới. Kỳ Phong không biết liệu những thay đổi này là tốt hay xấu, nhưng ít nhất vào lúc này, cậu cảm thấy cuộc sống rất thú vị và mới mẻ.
Mỗi ngày thức dậy đều tràn ngập động lực và sự hứng khởi. Cảm giác này... thật sự rất không tệ!
Kỳ Phong rất chăm chú theo Patro học tập. Cậu dần thấu hiểu được tầm quan trọng của việc có một "cái nghề" tinh thông trong xã hội. Càng là người có tay nghề cao, có kỹ năng giỏi, càng được xã hội tôn trọng và săn đón. Nhìn Patro mà xem, đi đến đâu cũng có người chào đón nồng hậu, các tập đoàn lớn đều muốn trải thảm đỏ mời hợp tác. Đó chính là giá trị của sự ưu tú.
“Buổi đầu cường độ tập không cần quá lớn, mục đích là để thân thể làm quen, tránh chấn thương ngoài ý muốn. Sau này khi cơ địa thích nghi, tôi sẽ tăng dần cường độ lên,” Patro vừa nói vừa hướng dẫn cậu các động tác bổ trợ.
Dù các bài tập đều khá cơ bản, chú trọng vào sức bền, nhưng đến cuối giờ tập, Kỳ Phong vẫn phải thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm áo, ngồi bệt xuống sàn nghỉ ngơi.
Patro bước tới, đưa cho cậu một chai nước khoáng: “Không nên uống quá nhiều một lúc, chia thành nhiều hớp nhỏ mà uống.”
Kỳ Phong ngoan ngoãn làm theo. Dù gần đây cậu đã ý thức rèn luyện hơn, sáng nào cũng ra công viên đánh cầu lông với các bác lớn tuổi, nhưng có vẻ như hệ cơ bắp của cậu vẫn cần một thời gian dài nữa mới có thể chịu được áp lực khủng khiếp trên đường đua.
“Nghe nói Lam Thiên muốn cùng anh hợp tác lâu dài, anh sẽ đồng ý chứ?” Kỳ Phong có chút tò mò hỏi khi cả hai đang nghỉ giải lao.
Tiếp xúc nhiều với Patro, hai người trở nên thân cận hơn. Sự tò mò về ý định của vị tay đua huyền thoại này dần lớn lên trong lòng cậu. Những ngày qua, Kỳ Phong đã lờ mờ nhận ra tham vọng của Lam Thiên không chỉ dừng lại ở việc tổ chức một buổi lễ chào đón hoành tráng.
Patro trầm ngâm một lát rồi đáp: “Còn phải xem thành ý của họ thế nào. Mục tiêu duy nhất của tôi trong sự nghiệp này là giành Cúp vô địch Thế giới.”
“Nếu Lam Thiên thực sự dám đầu tư và có đủ tiềm lực giúp tôi đạt được mục tiêu đó, chưa chắc không thể hợp tác,” anh tiếp tục, ánh mắt rực cháy khát vọng.
Cúp vô địch Thế giới!
Đây chính là danh hiệu danh giá nhất, là đỉnh cao mà mọi tay đua trên hành tinh đều khao khát chạm tay vào. Kỳ Phong dù không phải fan cuồng của môn thể thao này cũng biết rằng chưa có bất kỳ đội đua nào ở khu vực Đông Nam Á có thể chạm tới chiếc cúp ấy. Đó là sân chơi riêng của các tập đoàn ô tô khổng lồ đến từ Châu Âu và Mỹ với nguồn lực tài chính vô hạn.
Nếu Lam Thiên thật sự có thể cùng Alexandro Patro tạo nên kỳ tích, đó sẽ là một cơn địa chấn chưa từng có trong lịch sử.
0 Bình luận