Chương 47. Nghi ngờ
Tác giả: gakobitmiss
Ông ta vung bàn tay bự tổ chảng đập mạnh một nhát. Kỳ Phong như bị một chiếc xe tải tông trực diện, cả người cậu văng xa, đập nát cánh cửa nhà hàng rồi bay thẳng ra ngoài.
Phản ứng của đôi xúc tu vô cùng nhanh nhạy, chúng ngay lập tức vươn dài tới đỡ lấy Kỳ Phong giữa không trung, giúp cậu giữ thăng bằng. Treo lơ lửng trên không, Kỳ Phong kinh hãi nhìn người ăn xin lúc này đã hóa thành một kẻ khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân đỏ rực như lửa, phá tan hoang những gì còn sót lại của nhà hàng để lao ra truy sát cậu.
Kỳ Phong đã chọc giận chủ nhân giấc mơ. Ông ta không còn là người đàn ông khốn khổ, rụt rè lúc nãy nữa. Tên khổng lồ nhào tới liên tục đấm đá vào không trung, nhưng có lẽ do bản chất ông ta chưa từng tập luyện hay chiến đấu, nên các động tác đều vô cùng vụng về và chậm chạp.
Đôi xúc tu mang theo Kỳ Phong dễ dàng né tránh những cú đấm nghìn cân đó một cách thanh thoát.
"Hãy bình tĩnh! Tôi không hề cố ý, ông đừng nóng giận, chúng ta quay lại ăn tiếp đi!" Kỳ Phong lớn tiếng trấn an.
Nghe thấy từ "ăn", cơn cuồng nộ của kẻ khổng lồ bỗng khựng lại. Ông ta dừng mọi động tác, ngơ ngác quay lại nhìn cánh cửa nhà hàng và những bàn tiệc đã bị mình phá tan tành trong cơn giận.
Giọng điệu của ông ta trở nên rụt rè, hơi chút sợ hãi: “Ta...ta lỡ phá cửa nhà hàng như vậy, họ có còn cho ta vào ăn không?”
KP thở phào, vội vàng dỗ dành. “Đương nhiên là được rồi! Chủ nhà hàng là một người cực kỳ tốt bụng, họ cho mọi người ăn uống miễn phí nên sẽ không để ý một cánh của bị vỡ đâu. Ông cứ yên tâm”.
Nghe KP khẳng định chắc chắn, người ăn xin khổng lồ mới thở phải nhẹ nhõm. Cơ thể đồ sộ của ông ta bắt đầu thu nhỏ lại, thần sở trở nên rụt rè như cũ, nhưng vẫn nhìn vào nhà hàng mà không dám bước vào.
“Đi thôi, tôi dắt ông vào ăn, không có việc gì đâu”.
Đôi xúc tu thả KP xuống đất. Cậu đi đến bên cạnh người đàn ông, nhẹ nhàng dắt ông ta trở lại bàn ăn.
Lúc này KP mới nhận ra một điều, dù vỏ bọc bằng xúc tu đã bảo vệ cậu không bị thương tổn lúc bị đánh bay ra ngoài, nhưng cậu có linh cảm rằng lực sát thương của đòn đánh vừa rồi rất lớn.
Đó không đơn thuần là một đòn tấn công vật lý thông thường mà là sự va chạm tinh thần lực giữa hai người. Nếu không có sự bảo vệ của xúc tu, rất có thể cậu sẽ bị thương trước sức mạnh nổi giận của người ăn xin.
Nhìn người ăn xin trở lại bàn tiệc, vui vẻ ăn uống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Kỳ Phong đã rút ra được những quy tắc cơ bản của thế giới này.
Trừ khi thực sự cần thiết, tuyệt đối không nên chọc giận chủ nhân giấc mơ. Hoặc ít nhất, phải tìm ra điểm yếu hay cách làm họ nguôi giận ngay lập tức. Vì đây là lãnh địa của họ, theo lý thuyết, họ gần như có thể kiểm soát mọi thứ. Nếu làm chủ nhân giấc mơ tức giận, họ có thể sử dụng quyền năng tiềm thức để biến đổi thế giới và tấn công cậu một cách đáng sợ.
Sau khi đã quan sát kỹ càng mọi ngóc ngách, Kỳ Phong liền điều khiển ý thức quay trở lại lối đi cũ, rời khỏi mộng cảnh để trở về Không Gian Tâm Trí của mình. Đôi xúc tu rút đi, kéo theo màn sương mù xám một lần nữa bao phủ lấy nhà hàng hoa lệ, trả lại sự tĩnh lặng cho tiềm thức người ăn xin.
Kỳ Phong đi đến bên bộ bàn ghế đặt cạnh con Kỳ Nhông đang ngủ say. Ngồi xuống ghế, cậu nhắm mắt hồi tưởng lại toàn bộ quá trình vừa rồi.
“Có lẽ mình nên học theo cách tâm trí John lưu trữ ký ức”.
Lúc này, từ cơ thể con Kỳ Nhông phát ra những luồng ánh sáng hồng dịu nhẹ, quang mang hội tụ lại thành một quyển sách cũ kỹ trôi lơ lửng. Bên trong chỉ có duy nhất một trang giấy, chứa đựng ký ức về giấc mơ vừa rồi của người ăn xin.
Kỳ Phong chỉ cần tập trung quan sát, ngay lập tức cậu có thể cảm nhận rõ ràng lại mùi vị của những món ăn lúc nãy. Đó không phải mùi vị theo kiến thức của cậu, mà chính là hương vị thuần túy trong cảm nhận của người ăn xin, một loại dữ liệu cảm xúc quý giá đã được lưu trữ lại.
Kỳ Phong khẽ lẩm bẩm: "Mình nên đặt tên cho cuốn sách này để dễ phân biệt. Tri thức là sức mạnh, và sách chính là nơi lưu trữ tri thức, điều này có lẽ cũng đúng với việc lưu trữ ký ức".
Nghĩ đoạn, cậu quyết định gọi quyển sách này là "Bữa ăn của Người ăn xin", còn tủ hồ sơ ký ức cũng được KP biến đổi thành sách với tên là "Ký Ức của John".
" Sau này nếu có nhiều giấc mơ hơn, có lẽ phải sắm một cái kệ sách ", Kỳ Phong thầm nghĩ.
Ngay khi ý nghĩ vừa lóe lên, cậu liền tập trung trí tưởng tượng. Trước mắt Kỳ Phong, một cái kệ sách bằng gỗ đơn giản, mộc mạc dần hiện ra ngay cạnh bộ bàn ghế gỗ. Cậu cầm hai quyển sách, cẩn thận xếp chúng lên kệ.
Kệ sách có bốn tầng, hiện tại trông vẫn còn trống trơn, chỉ có lẻ loi hai quyển sách nằm đó, nhưng cậu tin chắc rằng theo thời gian, nơi này sẽ lấp đầy bởi vô số nhân sinh muôn màu muôn vẻ của người khác. Thu thập giấc mơ và ký ức quả thật là một trải nghiệm vô cùng thú vị.
"Không biết nãy giờ đã qua bao lâu rồi ".
Kỳ Phong nhắm mắt lại, dời sự chú ý khỏi Không Gian Tâm Trí để trở về với cơ thể thực tại. Khi cậu mở mắt ra, người đàn ông ăn xin vẫn đang ngủ say sưa trên vỉa hè, khuôn mặt ông ta phảng phất một nụ cười hạnh phúc, đôi khi miệng còn chọp chẹp như đang thưởng thức một món mỹ vị nào đó.
Cậu liếc nhìn đồng hồ điện thoại và chợt khựng lại: mới chỉ có vài phút trôi qua. Vậy mà trong giấc mơ, cậu cảm giác như mình đã ở đó ít nhất vài tiếng đồng hồ. Có vẻ như thời gian trong cõi mộng trôi nhanh hơn thực tại rất nhiều. Có người nằm mơ thấy mình trải qua một kiếp nhân sinh, nhưng khi tỉnh lại mới chỉ là một đêm trăng tàn.
Trong khi đó, tại một phòng bệnh đặc biệt được canh giữ nghiêm ngặt thuộc Bệnh viện Quân Y 115.
Đại tá Thanh cùng Đội trưởng Đội đặc công Số 03 đứng lặng yên nhìn John đang nằm bất động trên giường bệnh. Gã bị quấn băng trắng toát quanh đầu, ống thở đeo kín mặt, những tiếng bíp bíp đều đặn từ máy đo nhịp tim là dấu hiệu duy nhất cho thấy gã vẫn còn sống.
"Tình hình của hắn như thế nào rồi? ", Đại tá Thanh trầm giọng hỏi.
"Báo cáo Đại tá, sau khi phẫu thuật tình hình sinh hiệu đã ổn định. Tuy nhiên, bệnh nhân vẫn lâm vào trạng thái hôn mê sâu. Chúng tôi không chắc chắn bao giờ hắn mới có thể tỉnh lại, hoặc liệu hắn có tỉnh lại hay không," một đặc công đứng gác bên cạnh báo cáo chi tiết.
Đại tá Thanh quay sang Đội trưởng Công Vinh.
"Có điều tra được thông tin gì hữu ích từ đồ đạc của hắn không?".
Đội trưởng Công Vinh đứng nghiêm đáp.
"Thưa không nhiều. Hắn không mang theo giấy tờ tùy thân. Ngoài chiếc chìa khóa lạ, cây bút vũ khí bắn kim và một chiếc huy hiệu, chúng ta chưa tìm thấy manh mối nào khác. Mọi thiết bị này dường như đều được ETLE chế tạo riêng, công nghệ rất cao và khó truy vết."
Đại tá Thanh thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Tuy đã bắt được đối tượng, nhưng mục đích thực sự của gã sát thủ này khi đến Việt Quốc vẫn là một ẩn số lớn. Hiện tại, manh mối duy nhất họ có là Kỳ Phong - người mà John đã quyết tâm truy bắt bằng mọi giá.
"Cái cậu Kỳ Phong đó... thực sự có vấn đề," Đội trưởng Công Vinh đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Cậu nhận thấy điều gì sao?" Đại tá Thanh nheo mắt hỏi.
“Một người bình thường trước giờ chưa từng tiếp xúc với xe đua, khó mà điều khiển được như vậy”.
Công Vinh bắt đầu phân tích.
“Tôi đã hỏi tay đua chuyên nghiệp Alexandro Patro, anh ta nói cậu ấy là một thiên tài phát hiện muộn, học hỏi cực nhanh. Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng kết hợp với những thứ đồ mà cậu ta mang theo bên mình, tôi có lý do để tin rằng cậu ấy đã nhận thức được tình cảnh nguy hiểm và chuẩn bị từ trước."
Đại tá Thanh gật đầu nhẹ. Lý lịch trong sạch của Kỳ Phong không thể là giả, nhưng sự thay đổi đột ngột này chắc chắn bắt nguồn từ một biến cố phát sinh gần đây.
"Ngài không định thẩm vấn cậu ta sao?" Công Vinh nghi hoặc hỏi. "Nếu chúng ta dùng biện pháp nghiệp vụ, có khi sẽ có kết quả nhanh hơn nhiều."
"Tạm thời chưa đến mức đó. Chúng ta cần cậu ta tự nguyện hợp tác hơn là ép buộc." Đại tá Thanh đột nhiên hỏi một câu dường như không liên quan: "Công Vinh, tôi biết cậu luôn có trực giác rất nhạy bén. Cậu cảm thấy Kỳ Phong có phải là một người tốt không?”.
Đội trưởng Công Vinh trầm ngâm một chút, không vội vàng khẳng định: “Trực giác không phải thứ có thể thay thế sự thật.”
Đúng là anh bẩm sinh có trực giác nhạy cảm, thứ vũ khí vô hình thường xuyên giúp anh thoát khỏi hiểm cảnh và hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng là một người lính đặc công tinh nhuệ, anh không bao giờ cho phép mình dựa dẫm hoàn toàn vào những cảm giác mơ hồ.
“Cứ nói cho tôi biết cảm nhận của cậu. Nếu cần, chúng ta sẽ kiểm chứng sau,” Đại tá Thanh mỉm cười, giọng nói có phần khích lệ.
“Tôi không dám chắc, nhưng tôi cảm thấy cậu ta không có ý đồ xấu,” Công Vinh thận trọng trả lời.
Đại tá Thanh gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị hơn. "Cậu ta hẳn phải biết điều gì đó, nhưng có lẽ cũng không nhiều hơn chúng ta là bao. ETLE là một tổ chức cực kỳ bí ẩn, mạng lưới của chúng vươn rộng và thâm sâu hơn những gì giới tình báo từng công bố."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt nhìn ra cửa sổ phòng bệnh.
“Không đáng chỉ vì chút thông tin chưa rõ ràng mà khiến một công dân trẻ gương mẫu mất niềm tin vào sự công minh của đất nước. Nếu cậu ấy thực sự cảm thấy tin tưởng chúng ta, đến một lúc nào đó, cậu ấy sẽ tự mình lên tiếng thôi.”
Pháp luật Việt Quốc luôn bảo vệ những công dân vô tội. Mỗi người dân đều có quyền tự do và bình đẳng, dù là Đại tá, ông cũng phải tuân thủ điều đó.
Hiện tại, họ chỉ có thể tiếp tục quan sát cậu ấy từ xa.
"Thật phiền toái, chỉ mong đây không phải là khởi đầu của một chuyện xấu."
Đại tá Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện, trong lòng nặng trĩu. Tính nguy hiểm của tổ chức ETLE là thứ mà ông không bao giờ dám chủ quan.
0 Bình luận