Quyền 1

Chương 92. Phòng huấn luyện

Chương 92. Phòng huấn luyện

Chương 92. Phòng huấn luyện

Tác giả: gakobitmiss

Kỳ Phong đứng bên cạnh nghe mà không khỏi kinh ngạc. Đánh nhau kiểu gì mà cần nhiều người thế này? Lại còn hào phóng cho tận mười điểm rèn luyện? Đây quả thực là một "món hời" thiên hạ khó tìm!

Ký ức về thời sinh viên khốn khổ chợt ùa về trong tâm trí cậu. Ngày đó, vì ít tham gia các hoạt động xã hội, Kỳ Phong luôn bị ám ảnh bởi cái gọi là "Điểm rèn luyện". Cứ đến cuối học kỳ, trong khi người ta đi chơi với người yêu, thì cậu phải chạy đôn chạy đáo, chắt bóp từng đồng để mua vé tham gia các hội thảo đa cấp hoặc mấy buổi chuyên đề chán ngắt chỉ để kiếm 2-3 điểm ít ỏi.

Ở cái trường này, điểm rèn luyện chính là "thước đo đạo đức" đầy quyền lực. Một học kỳ cần ít nhất 80 điểm mới mong được xét học bổng hay đạt loại Giỏi. Dưới 40 điểm là coi như cầm chắc tấm vé lưu ban. Thế mà ở đây, chỉ cần đi theo "làm nền" là có ngay mười điểm!

"Biết thế hồi đó mình tham gia đại một cái Câu lạc bộ cho rồi!" Kỳ Phong khóc thầm trong lòng.

Cậu nhận ra rằng trong môi trường đại học, sinh viên cũng chia thành các tầng lớp thế lực khác nhau. Cao nhất là Đoàn trường, dưới là các Câu lạc bộ và Hội nhóm. Bọn họ chính là những kẻ nắm giữ "hơi thở" của hệ thống điểm số, chi phối quyền lợi của hàng ngàn sinh viên khác.

Một sinh viên "chân chất" như Kỳ Phong ngày xưa chính là nạn nhân của sự phân hóa này. Trong khi cậu phải đi gom góp từng điểm lẻ, thì những thành viên trong tổ chức lại có thể dễ dàng ban phát điểm số như một loại tiền tệ.

"Đúng là ở đâu cũng có tư bản," Kỳ Phong thầm oán hận.

Cậu lại chợt nhớ đến Viên Hằng – gã bạn béo mập của mình. Ngày trước Viên Hằng cũng là thành viên của Đoàn trường, chính hiệu là một "đại biểu của thế lực tư bản". Nhưng cái tên mập chết bằm đó chỉ dùng quyền lực để giúp đỡ các nữ sinh xinh đẹp kiếm điểm rèn luyện nhằm tán tỉnh, còn thằng bạn thân như Kỳ Phong thì chẳng bao giờ được hưởng chút sái nào. Nghĩ đến đây, Kỳ Phong lại càng cảm thấy "đắng lòng" hơn bao giờ hết.

Đám người rầm rập tiến vào khu tòa nhà B, dừng lại trước một khoảng sân rộng. Tại đây, các thành viên khác của Câu lạc bộ Võ thuật đã tập trung đông đủ, tạo nên một khung cảnh khá quy mô.

Nhìn lướt qua, đủ loại màu đai hiện ra: trắng, xanh lam, đỏ, đen. Trong đó, đai xanh chiếm đa số, còn đai đen thì thưa thớt như lá mùa thu. Tính cả Công Thành và Tùng Sơn, phe này chỉ có vỏn vẹn 6 người đeo đai đen. Và giờ đây, có thêm một "tay đấm thuê" bất đắc dĩ là Kỳ Phong.

Công Thành và Tùng Sơn tiến đến trước mặt một võ sinh đai đen có vẻ ngoài chững chạc, cầm đầu nhóm, thấp giọng báo cáo:

"Anh Đức Duy, em đã tìm được chín người mới để tăng cường quân số rồi." Tùng Sơn chỉ tay về phía nhóm "tân binh" đang ngơ ngác phía sau.

Công Thành thì hãnh diện chỉ vào Kỳ Phong: "Em cũng đã đưa được Cao Thủ đai đen Lục đẳng mà Hội trưởng mời đến giúp chúng ta về đây rồi."

Đức Duy khẽ nheo mắt đánh giá Kỳ Phong. Bộ đồ võ phục rộng thùng thình che dấu di cơ thể hơi gầy của Kỳ Phong, khiến cậu ta không nhận ra điều gì bất thường. Chỉ thấy đôi mắt bình tĩnh tràn đầy tự tin của ‘Cao thủ’, khiến Đức Duy tràn đầy niềm tin, cậu thân thiện gật đầu mỉm cười. Trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng, cậu ta không tiện vồn vã chào hỏi quá mức trước mặt các thành viên khác, nhưng ánh mắt nhìn Kỳ Phong đầy kỳ vọng.

"Tốt lắm! Tình hình coi như tạm ổn. Chủ yếu là nhìn chúng ta đông người hơn bọn hắn, sĩ khí chắc chắn sẽ áp đảo." Đức Duy bắt đầu phân phó với giọng điệu quyết tâm.

Cậu ta nhìn Kỳ Phong rồi dặn dò Công Thành: "Cậu để mấy người mới xếp vào cuối hàng. Còn Cao Thủ, anh hãy cứ tạm thời ẩn giấu trong đám đông đó. Lát nữa khi đến chỗ bọn hắn khiêu chiến, anh sẽ là 'át chủ bài' bất ngờ giúp chúng ta dứt điểm trận đấu."

"Quá tuyệt! Lần này nhất định phải khiến bọn họ cút xéo, trả lại địa bàn cho chúng ta!" Tùng Sơn hưng phấn đấm tay vào lòng bàn tay.

"Hội trưởng đã tốn bao nhiêu công sức sắp xếp, hôm nay nhất định phải thành công." Công Thành nói với vẻ sùng bái tột độ khi nhắc đến vị Hội trưởng bí ẩn.

Kỳ Phong đứng trong hàng, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng Thảo Nguyên nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng hồng nào giống cô. Có lẽ cô ấy vẫn đang bận việc gì đó. Cậu đang định rút điện thoại ra gọi thì Đức Duy đã đứng ra giữa sân, dõng dạc tuyên bố:

"Mọi người đã tập hợp đông đủ! Chúng ta xuất phát đến phòng vận động ngay bây giờ. Nhớ giữ hàng lối ngay ngắn, giữ vững phong thái của võ sinh, tránh ảnh hưởng đến các bạn học khác!"

"XUẤT PHÁT!"

"Đi khiêu chiến bọn hắn, đoạt lại sân tập!"

"Đúng vậy! Chúng ta đã chịu đủ cái phòng tập chật hẹp, nóng nực ngoài trời rồi. Nhất định phải đuổi bọn họ đi!"

Tiếng hô vang dậy cả một góc sân. Đám đông hừng hực khí thế bắt đầu di chuyển. Công Thành len lỏi đến bên cạnh Kỳ Phong, ra hiệu: "Cao thủ, anh và mấy người mới cứ đi theo em. Lát nữa cứ theo kế hoạch Hội trưởng đã đề ra mà hành động nhé."

Kỳ Phong ngẩn người: "Kế hoạch? Chẳng lẽ Thảo Nguyên bận rộn cả buổi là vì cái vụ đòi lại mặt bằng này sao?" Càng nghĩ, cậu càng thấy mọi chuyện rối rắm. "Thôi, cứ đi theo xem sao. Chỉ cần gặp được Thảo Nguyên, mọi chuyện sẽ sáng tỏ."

Đoàn người mặc võ phục trắng, bước đi đều tăm tắp khiến sinh viên xung quanh không khỏi tò mò, xì xào bàn tán:

"Có chuyện gì thế kia? Đi đánh nhau à?"

"Nhìn khí thế hùng hổ thế kia, chắc chắn là có biến lớn rồi!"

"Có trò hay để xem rồi, đi theo thôi anh em!"

Thế là, phía sau đoàn võ sinh bỗng dưng mọc thêm một cái "đuôi" dài dằng dặc những kẻ hiếu kỳ. Người của Câu lạc bộ Võ thuật cũng không ngăn cản, họ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, âm thầm tích tụ sát khí cho trận chiến sắp tới.

Đến trước phòng huấn luyện chính, Công Thành dẫn đầu, không ngần ngại tung một cú đạp mạnh.

"ẦM!"

Cánh cửa mở toang, đập mạnh vào tường gây nên tiếng động chấn động. Cả Câu lạc bộ Võ thuật nối đuôi nhau tràn vào bên trong. Đám đông xem náo nhiệt định ùa theo thì bị Tùng Sơn chặn lại ở cửa:

"Hôm nay là chuyện nội bộ giữa hai Câu lạc bộ Võ thuật. Mọi người đứng ngoài xem là được, tránh vào trong để khỏi bị thương đáng tiếc!"

Nghe đến hai chữ "bị thương", đám sinh viên hiếu kỳ rụt vòi ngay lập tức, nhưng vẫn ngoan cố chen chúc nhau ở các cửa sổ để không bỏ lỡ diễn biến bên trong.

Kỳ Phong là người cuối cùng bước vào, nên cậu nghe rõ mồn một lời của Đức Duy. Giọng cậu ta vang dội, đầy khí thế tuyên chiến với nhóm người đang tập luyện bên trong:

"Câu lạc bộ Việt Võ Đạo! Các người làm việc độc tài bá đạo, chiếm dụng phòng vận động này quá lâu rồi, bắt Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo chúng tôi phải tập ngoài trời, dầm mưa dãi nắng. Nay chúng tôi thay mặt chính nghĩa đến khiêu chiến! Người thắng được dùng phòng tập, kẻ thua thì cút xéo đi chỗ khác!"

Việt Võ Đạo? Đó chẳng phải là môn võ mà mình đang định nhờ Thảo Nguyên giới thiệu sao? Còn cái hội mình đang mặc đồ đây là... Đài Quyền Đạo?

Kỳ Phong đứng chôn chân tại chỗ, hai mắt trợn tròn, trong lòng chỉ còn một câu cảm thán vang vọng:

"A đù... Vào nhầm phe rồi!"

Tin tức về cuộc đối đầu giữa hai "ông lớn" võ thuật trong trường lan đi với tốc độ chóng mặt. Sân trường Đại học Kinh tế Sài Thành vốn dĩ yên bình bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường.

Một nam sinh hớt hải chạy dọc hành lang, vừa chạy vừa gào to như loa phóng thanh:

"Có biến! Có biến rồi anh em ơi! Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo và Câu lạc bộ Việt Võ Đạo đang dàn trận tranh giành địa bàn kìa! Sắp đánh nhau to rồi, ra xem mau!"

"Thật hay giả vậy? Đợi tôi với!"

"Lúc nãy tôi thấy đoàn người mặc võ phục đi qua, cứ ngỡ là diễu hành, hóa ra là đi 'khô máu' thật à? Ở đâu thế?"

"Phòng huấn luyện khu B! Nhanh lên kẻo hết chỗ đứng bây giờ!"

Tiếng gọi nhau í ới vang lên khắp nơi. Đám sinh viên vốn đang ngáp ngắn ngáp dài trong tiết học tự học bỗng chốc tỉnh như sáo, hừng hực khí thế chạy đi xem náo nhiệt.

Trong khi đó, tại một địa điểm vô cùng... tĩnh lặng nhưng lại cực kỳ căng thẳng – nhà vệ sinh nam khu B.

Vị "Cao Thủ" đai đen lục đẳng thực sự mà Hội trưởng Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo tốn bao công sức mời về, lúc này mặt mày đang đỏ bừng như gấc chín. Hắn ngồi trong bồn cầu, hai tay bám chặt vào thành cửa, cố gắng dùng hết sức bình sinh, vận dụng 100% công lực để "áp chế" luồng khí hỗn loạn đang cuộn trào trong bụng xuống đan điền.

"Hộc... hic... Biết thế... lúc nãy không ghé quán lề đường ăn dĩa cơm tấm bãi rác rồi... Đau bụng quá đi mất!"

Hắn mếu máo. Hôm nay hắn có trọng trách đi giúp người ta "lấy số lấy má", đánh bại đối thủ. Thế nhưng, nhìn tình hình chiến sự ác liệt này, hắn cũng không biết bao giờ cuộc chiến sinh tử với "Tào Tháo" mới đi đến hồi kết.

Quay lại phòng huấn luyện, không khí đã đặc quánh sát khí. Hơn một trăm con người tụ tập, chia làm hai phe rõ rệt với nhân số gần như ngang ngửa. Người tập võ vốn máu nóng, tinh thần lại đang hăng, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là cả căn phòng này sẽ bùng nổ.

Hai phe đang bước vào giai đoạn "khẩu chiến" kịch liệt.

Phía Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo trong bộ võ phục trắng tinh khôi, dẫn đầu là Hội phó Nguyễn Đức Duy – đai đen nhị đẳng. Cậu ta đang sắm vai người bị hại, dõng dạc lên án:

"Hữu Phúc! Các người đừng có mà ỷ thế hiếp người! Câu lạc bộ Việt Võ Đạo các người làm việc độc tài, độc chiếm phòng vận động này suốt bao nhiêu tháng qua, đẩy anh em Đài Quyền Đạo chúng tôi ra sân ngoài trời chịu nắng mưa. Công bằng ở đâu?"

Phía đối diện là Câu lạc bộ Việt Võ Đạo với màu áo xanh da trời đặc trưng. Hội trưởng và Hội phó của họ không rõ đi đâu, nên Huấn luyện viên Trần Hữu Phúc – hoàng đai tam đẳng – đang đứng ra "tiếp chiêu":

"Đức Duy, cậu bớt ngậm máu phun người đi! Câu lạc bộ Việt Võ Đạo tập ở đây là do nhà trường sắp xếp chính thức. Có giỏi thì lên Ban giám hiệu mà khiếu nại, đừng có kéo quân đến đây làm loạn như phường chợ búa thế này!"

"Vậy thì nói làm gì nữa!" Đức Duy quát ngược lại. "Ai mà không biết Hội trưởng của các người có 'ô dù' lớn? Anh ta là bạn trai của con gái Hiệu trưởng cơ mà! Việt Võ Đạo thành lập sau nhưng lại dựa hơi 'bám váy đàn bà' để chiếm chỗ ngon. Đây không phải độc tài thì gọi là gì?"

Nghe đối phương phỉ báng thần tượng của mình, Hữu Phúc nổi giận lôi đình, mắt trừng lên:

"Cậu dám xúc phạm Hội trưởng chúng tôi? Có giỏi thì đợi anh ấy quay về rồi hãy đến khiêu chiến! Chỉ biết canh lúc anh ấy vắng mặt để giở trò hèn hạ!"

Nghe đến đây, Đức Duy bỗng rùng mình một cái, thầm mắng trong bụng: "Mẹ kiếp, tôi đâu có điên mà đi khiêu chiến trực diện với tên 'biến thái' đó!"

Nghĩ tới thực lực khủng khiếp của vị Hội trưởng Việt Võ Đạo kia, Đức Duy bất giác nuốt nước bọt cái ực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!