Quyền 1

Chương 98. Thảo Nguyên vs Kỳ Phong

Chương 98. Thảo Nguyên vs Kỳ Phong

Chương 98. Thảo Nguyên vs Kỳ Phong

Tác giả: gakobitmiss

Tình huống ngoài dự kiến liên tục phát sinh khiến bầu không khí tại nhà thi đấu bị đẩy lên cao trào. Khán giả không còn chỉ xem một buổi giao lưu Câu lạc bộ thông thường, mà đang chứng kiến một cuộc đối đầu đầy bí ẩn: một bên là người đeo mặt nạ thần bí, một bên là thiếu niên 18 tuổi mang phong thái của một cao thủ thực thụ.

"Đài Quyền Đạo chơi lớn thật, vậy mà mời được cả cao thủ Đai đen Lục đẳng!"

"Này, nhìn cái mặt nạ kia quen thế nhỉ? Hình như tôi thấy nó ở đâu rồi..."

"Nhớ ra rồi! Đó là đạo cụ của Câu lạc bộ Văn nghệ trường mình mà."

"Thật sao? Chẳng lẽ 'cao thủ' này là người của bên Văn nghệ sang đóng thế?”

“Đùa à, làm gì có chuyện dân văn nghệ lại đạt tới Lục đẳng."

Trong lúc đám đông còn đang bàn tán xôn xao về danh tính người đeo mặt nạ, thì sự xuất hiện của Tuấn An càng được nữ giới chú ý.

"Woa, cậu nhóc kia nhìn đáng yêu thật đấy."

"Ồ, thay võ phục rồi kìa... Nhưng khoan đã, nhìn đai lưng của cậu ta xem? Sao lại có cả hai màu hồng và vàng?"

"Cái đó mà cũng không biết sao? Đó là biểu tượng cho người đã đạt trình độ Hồng Đai nhưng vì chưa đủ tuổi chính thức nên phải dùng đai phối màu để thay thế. Nói cách khác, trình độ của cậu ta vượt xa cái tuổi 18 kia rồi!"

Lời giải thích khiến không ít người hít vào một ngụm khí lạnh. Còn trẻ như vậy đã chạm tay vào Hồng Đai của Việt Võ Đạo?

Hội trưởng Trọng Tùng nãy giờ vẫn tự tin, nay không khỏi nheo mắt nhìn kỹ lại Tuấn An. Trong lòng hắn bắt đầu dâng lên một nỗi bất an: "Chẳng lẽ Mạnh Tường dám đứng ngoài quan sát là vì tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của thằng nhóc này?"

Lúc này, Tuấn An đã chỉnh tề trong bộ võ phục xanh dương truyền thống, cậu lẳng lặng ngồi xuống cạnh Mạnh Tường, phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng.

"Thảo Nguyên, em không phải đối thủ của Lục đẳng. Trận này không cần ra sân nữa, để Tuấn An lên thay luôn đi," Mạnh Tường nhẹ nhàng khuyên bảo.

"Hội trưởng, em không đồng ý!" Thảo Nguyên bướng bỉnh phản đối ngay lập tức. "Chưa đánh thì làm sao biết được kết quả? Không bao giờ có chuyện em bỏ cuộc giữa chừng. Em muốn đấu trận này, ít nhất cũng có thể giúp Tuấn An nhìn ra thói quen ra đòn của đối thủ."

Cái tính cố chấp và thẳng thắn của Thảo Nguyên là thứ mà không ai trong Câu lạc bộ lạ lẫm. Dù biết phía trước là ngọn núi cao, cô vẫn muốn thử sức một lần.

Ngọc Loan đứng bên cạnh cũng lo lắng khuyên nhủ: "Cậu nghe lời Hội trưởng đi, Đai đen Lục đẳng không phải chuyện đùa đâu, lỡ bị thương thì khổ."

"Không sao, chẳng phải có Hội trưởng làm giám khảo trên sân đó ư? Mình sẽ ổn thôi," Thảo Nguyên vẫn kiên định với quyết định của mình.

Mạnh Tường trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu. Anh hiểu nếu không cho Thảo Nguyên đánh, cô sẽ bứt rứt không yên. Với lại, có anh ở ngay sát bên cạnh, việc can thiệp kịp thời để đảm bảo an toàn là điều nằm trong tầm tay. Hơn nữa, đây là thi đấu có trang bị bảo hộ đầy đủ, rủi ro cũng được giảm thiểu đáng kể.

"Thôi được, vậy trận tới em vẫn lên sân. Nếu không ổn, trận sau nữa Tuấn An sẽ tiếp ứng. Nói cho các em biết, Tuấn An là đệ tử Nội Môn, thực lực thực tế của em ấy không kém anh là mấy đâu. Thắng được người kia hay không, đều trông cậy vào em ấy."

Nghe đến bốn chữ "đệ tử Nội Môn", Thảo Nguyên không khỏi nhìn Tuấn An bằng ánh mắt sùng bái.

Trong khi đó, ở phía bên kia chiến tuyến, Trọng Tùng tiến lại gần cao thủ đeo mặt nạ, nói nhỏ: "Cao thủ, cậu có muốn tháo mặt nạ ra cho dễ quan sát không? Thứ này chắc chắn sẽ làm vướng tầm mắt khi thi đấu đấy."

Cao thủ đeo mặt nạ không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Trọng Tùng thở dài. Dù không hiểu vì sao đối phương lại kiên trì che giấu diện mạo đến vậy, nhưng giờ đã là "đâm lao phải theo lao".

"Được rồi, tùy cậu vậy. Trăm sự nhờ cả vào cậu đấy. Nhất định phải giúp chúng tôi giành chiến thắng. Tiền công sau trận này, tôi đảm bảo sẽ cực kỳ hậu hĩnh!"

Cao Thủ bí ẩn chỉ khẽ gật đầu, sau đó bình tĩnh bước ra giữa sân đấu. Từng bước chân của anh ta đều đều, không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo một loại áp lực vô hình khiến bầu không khí xung quanh dường như đặc quánh lại.

Thảo Nguyên nheo mắt, quan sát kỹ từng chi tiết nhỏ của đối thủ trước mặt. Cô hiện tại chỉ là Hoàng Đai Nhị đẳng, xét về đẳng cấp, thua đối phương tới bốn bậc. Tuy nhiên, trong ánh mắt cô không hề có lấy một tia e ngại.

Võ thuật không phải là so cấp độ ai cao hơn, không phải cứ đẳng cấp cao hơn là sẽ chắc chắn chiến thắng. Chiến lực thực tế của một người luyện võ phụ thuộc vào sự tổng hòa của rất nhiều yếu tố: từ lực lượng, tốc độ, phản xạ cho đến kinh nghiệm trận mạc và cả ý chí chiến đấu.

Tuy đối phương mặc bộ võ phục Đài Quyền Đạo rộng thùng thình, che giấu đi các đường nét cơ bắp, khiến cô khó lòng phán đoán được sức mạnh thể chất, nhưng dựa vào kích thước cổ tay và cổ chân thanh mảnh dưới lớp vải, Thảo Nguyên tự tin phán đoán: đây không phải loại hình chiến đấu dựa trên sức mạnh cơ bắp thuần túy. Đây là tin tốt, cô tin rằng, với sự linh hoạt và phản xạ đã được trui rèn, mình hoàn toàn không kém đối thủ, có thể ứng phó được.

"Trận đấu thứ năm của Đại Hội Võ Lâm chuẩn bị diễn ra!" Mỹ Đình cầm micro, giọng nói lanh lảnh khuấy động bầu không khí vốn đang căng như dây đàn.

"Đại diện của Đài Quyền Đạo là vị cao thủ Đai đen Lục đẳng đeo mặt nạ thần bí. Và đối thủ của anh ta, không ai khác, chính là Hội phó xinh đẹp của Việt Võ Đạo — Phạm Thảo Nguyên!"

"Thảo Nguyên đã có một chiến thắng đầy thuyết phục ở trận đấu trước. Liệu lần này, trước một đối thủ 'nặng ký' và đầy bí ẩn như thế này, cô ấy có thể tiếp tục tạo nên bất ngờ hay không?"

"Chúng ta cùng chú ý theo dõi!"

Sự xuất hiện của "Cao Thủ" đeo mặt nạ thực sự đã biến trận đấu này thành tâm điểm. Khán giả tò mò về danh tính của anh ta một, thì tò mò về thực lực của anh ta mười. Dù đẳng cấp có sự chênh lệch rõ rệt, nhưng hầu hết các nam sinh viên trong nhà thi đấu đều đồng lòng hướng về một phía.

"Thảo Nguyên cố lên! Đừng sợ cái tên đeo mặt nạ đó!"

"Đánh bại hắn đi, giành lấy chức Võ Lâm Minh Chủ về cho chúng ta!"

"Thảo Nguyên, em yêu chị! Cố lên!"

Trong những tiếng hò reo cổ vũ vang dội khắp phòng luyện tập, Trọng Tùng bước ra giữa sân, đưa tay ra hiệu cho hai bên.

"Mời hai tuyển thủ chào nhau."

Sau nghi thức chào hỏi trang trọng, Trọng Tùng dứt khoát hạ tay: "Trận đấu bắt đầu!"

Ngay lập tức, Thảo Nguyên chủ động lùi lại, giãn ra một khoảng cách an toàn. Bước chân cô di chuyển cực kỳ linh hoạt, nhịp nhàng như một vũ công, đôi mắt dán chặt vào từng cử động của đối phương để đề phòng một đòn tấn công chớp nhoáng.

Tuy trước đó mạnh miệng, nhưng Thảo Nguyên không hề chủ quan. Cô biết đối thủ Lục đẳng chắc chắn không phải hư danh, vì thế cô chọn cách dùng tốc độ di chuyển để tìm kiếm sơ hở.

Thế nhưng, một giây, hai giây... rồi mười giây trôi qua, Thảo Nguyên bắt đầu cảm thấy kinh ngạc.

"Hả? Chuyện gì thế này? Hắn định đứng đó đến bao giờ?"

Dù Thảo Nguyên liên tục hoán đổi vị trí, di chuyển vòng quanh để tìm góc đánh, nhưng tên đeo mặt nạ vẫn đứng im như một pho tượng. Anh ta không hề di chuyển dù chỉ một bước chân.

Trong thi đấu đối kháng, việc đứng yên một chỗ là điều tối kỵ. Thông thường, các tuyển thủ luôn phải duy trì nhịp chân để giữ thăng bằng và sẵn sàng bùng nổ hoặc né tránh. Việc đứng bất động chẳng khác nào biến mình thành một tấm bia sống cho đối thủ tập bắn.

Thảo Nguyên thử di chuyển chếch sang bên phải, tiến vào góc khuất tầm nhìn của tên đeo mặt nạ. Kỳ lạ thay, hắn vẫn đứng im, ngay cả ánh mắt sau lớp mặt nạ dường như cũng không thèm liếc nhìn theo hướng cô di chuyển.

Một cảm giác bị coi thường dâng lên trong lòng Thảo Nguyên, nhưng đồng thời, lý trí của một người võ sĩ bảo cô rằng đây là cơ hội. Ở góc độ này, tầm quan sát của đối phương sẽ bị hạn chế cực lớn.

Thảo Nguyên giả vờ tiến lên một bước dài, làm động tác giả như sắp áp sát tấn công để thăm dò phản ứng. Tên đeo mặt nạ vẫn không hề nao núng, cứ như thể cô không hề tồn tại.

"Tên này bị cái gì vậy? Chẳng lẽ hắn không sợ bị tấn công bất ngờ sao?"

Không chỉ Thảo Nguyên, mà cả khán giả lẫn thành viên của hai Câu lạc bộ đều bắt đầu xì xào bàn tán. Họ chưa từng thấy loại phong cách thi đấu kỳ quặc này bao giờ. Một bên thì di chuyển như sóc, một bên thì tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Thảo Nguyên nghiến răng, quyết định không chần chừ thêm nữa: "Mặc kệ hắn đang giở trò gì, cứ tấn công trước rồi tính!"

Thảo Nguyên nheo mắt, cô dồn toàn bộ lực vào chân phải, bất ngờ tung ra một cú quét ngang cực mạnh nhắm thẳng vào hông của đối thủ. Cú đá mang theo kình phong vút qua không trung.

Thế nhưng, ngay lúc tưởng chừng đòn đánh đã trúng đích, tên đeo mặt nạ chỉ khẽ dịch chân ra một bước nhỏ. Động tác cực kỳ tinh tế, vừa vặn né tránh cú đá trong gang tấc. Tận dụng đúng khoảnh khắc Thảo Nguyên chưa kịp thu chân, tay phải hắn đấm ra một quyền phản công. Một đòn đấm thẳng đơn giản, dứt khoát nhưng đầy uy lực.

Thảo Nguyên vốn đã dự tính đòn tấn công ban đầu có thể thất bại nên không hề bất ngờ. Cô thuận theo đà rút chân về, nhanh chóng lùi lại để thoát khỏi tầm phản đòn. Để đảm bảo sải tay của đối phương không thể chạm tới mình, cô còn chủ động nghiêng người về phía sau.

Toàn bộ quá trình từ tấn công đến phòng thủ đều mượt mà, uyển chuyển, khiến khán giả không khỏi trầm trồ.

Tuy nhiên, tính toán của Thảo Nguyên đã bị đối phương đọc sạch. Cô vừa lùi một bước, tên đeo mặt nạ như đã đoán trước, liền tiến lên một bước dài. Thân hình hắn dính sát theo bước di chuyển của cô như hình với bóng. Quyền phải của hắn xuyên qua lớp phòng ngự, trúng thẳng vào phần giáp ngực của Thảo Nguyên.

"Bụp!"

Lực lượng cú đấm có vẻ không quá lớn, nhưng âm thanh khô khốc phát ra lại cực kỳ vang dội trong không gian nhà thi đấu.

Trọng Tùng lập tức ra hiệu ghi điểm. "Cao thủ đeo mặt nạ: +1 điểm!"

Khán đài rộ lên tiếng bàn tán. Đòn phản công vừa rồi quá chuẩn xác, không một động tác thừa. Đơn giản, thực dụng và hiệu quả đến đáng sợ. Rất nhiều người bắt đầu rùng mình trước đẳng cấp của Đai đen Lục đẳng. Chỉ bằng một bước áp sát, hắn đã hoàn toàn phong tỏa mọi hướng né tránh của Thảo Nguyên.

Sau khi ghi điểm, cao thủ đeo mặt nạ lại quay trở về trạng thái cũ: đứng im bất động. Hắn dường như đang chờ đợi Thảo Nguyên tấn công lần nữa. Tư thế của hắn hoàn toàn thả lỏng, trông đầy rẫy sơ hở, nhưng giờ đây trong mắt Thảo Nguyên, sự thả lỏng đó lại chính là cái bẫy chết người.

Bị trúng đòn, Thảo Nguyên càng thêm cẩn trọng. Cô không tin với thế đứng lỏng lẻo như vậy, hắn có thể né được hết mọi đòn thế của mình nếu cô dồn sức tấn công liên hoàn.

Hít sâu một hơi để ổn định nhịp tim, Thảo Nguyên bất ngờ đột tiến. Cô liên tục tung ra một loạt đòn phối hợp: từ quyền đấm, cước đá, chân đạp cho đến những cú cùi chỏ xoay ngang đầy hiểm hóc. Chiêu thức liền mạch, nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, liên miên không dứt.

Tuy nhiên, cao thủ đeo mặt nạ vẫn không hề bối rối. Mỗi bước chân, mỗi lần xoay người của hắn đều vô cùng thong dong, dễ dàng hóa giải mọi nỗ lực của Thảo Nguyên.

Cảm giác của Thảo Nguyên lúc này vô cùng ức chế. Cô cảm thấy mỗi lần ra đòn đều chỉ thiếu vài centimet nữa là có thể chạm vào đối phương. Vì thế, cô càng dùng lực mạnh hơn, tốc độ nhanh hơn, nỗ lực xóa bỏ khoảng cách ngắn ngủn đó. Nhưng dù cô có cố gắng thế nào, tất cả đều kết thúc bằng việc đánh vào không khí. Cô thủy chung không thể chạm vào dù chỉ là góc áo của hắn.

Đứng ngoài quan sát, nét mặt của Mạnh Tường ngày càng trở nên nghiêm trọng. Anh đã nhìn ra sự thật phũ phàng: Thảo Nguyên hoàn toàn không phải đối thủ của tên kia.

"Kỹ thuật né tránh đỉnh cao..." Mạnh Tường thầm nghĩ. Người này không thèm kéo giãn khoảng cách để an toàn, mà chọn cách đứng ngay trong phạm vi tấn công của Thảo Nguyên, chỉ tùy tiện di động nhẹ nhàng là đã hóa giải tất cả.

Việc này đòi hỏi khả năng quan sát nhạy bén, phản ứng thần tốc và một sự tự tin tuyệt đối vào khả năng làm chủ trận đấu. Người học võ thông thường rất ít ai có thể đạt đến cảnh giới này, trừ khi...

"Tuấn An, em chuẩn bị làm nóng người đi. Đối thủ này rất đáng gờm, chúng ta không nên chủ quan nữa." Giọng nói của Mạnh Tường lộ rõ vẻ coi trọng.

Tuấn An khẽ gật đầu, lặng lẽ đứng lên thực hiện các động tác khởi động: "Dạ vâng, sư huynh."

Hữu Phúc đứng gần đó kinh ngạc thốt lên: "Hội trưởng, Thảo Nguyên vẫn đang tấn công áp đảo mà, cô ấy chưa thua!"

Mạnh Tường lắc đầu, thở dài: "Trình độ của người này đã hoàn toàn vượt xa Thảo Nguyên rồi, thua chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Nhìn vào cách hắn phản xạ, rất có thể cũng mang võ học chân truyền của Đài Quyền Đạo."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!