Quyền 1

Chương 69. Không ngờ

Chương 69. Không ngờ

Chương 69. Không ngờ

Tác giả: gakobitmiss

“Không phải mỗi lần chỉ nên giảm vài lượt thôi sao? Ai đời lại chơi kiểu cắt một mạch mười lượt như thế?”

Tiếng xầm xì vang lên từ phòng quan sát. Tất cả những con mắt đang dán vào bàn chơi đều mang chung một vẻ kinh ngạc. Với độ khó của ván bài này, ngay cả những tay chơi lão luyện nhất cũng cho rằng ba hay bốn mươi lượt đã là giới hạn của sự may mắn. Việc đưa ra con số hai mươi chẳng khác nào một lời thách thức với quy luật xác suất.

Hổ Ca đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời. “Hai mươi lượt? Quá ít! Làm sao có thể thực hiện được?”

“Không lẽ đây là chiến thuật tâm lý?”. Một tia sáng lóe lên trong đầu Hổ Ca. “Đúng rồi, chắc chắn Kỳ Phong muốn dùng con số điên rồ này để ép Huỳnh Mạnh Đức vào đường cùng, buộc lão phải cược xuống những con số không tưởng hơn nữa.”

Hổ Ca nín thở suy đoán: “Bọn họ đang ở thế buộc phải thắng, khả năng cao sẽ theo cược đến cùng.”

Theo tính toán của gã, chỉ cần số lượt bị ép xuống mức thấp đến mức phi lý, Kỳ Phong hoàn toàn có thể dừng lại đúng lúc, nhường quyền thực hiện cho Huỳnh Mạnh Đức. Khi đó, chỉ cần lão già này thất bại, chiến thắng mặc nhiên sẽ thuộc về phe bọn họ.

Đó là một nước cờ mạo hiểm nhưng đầy bản lĩnh. Hổ Ca hồi hộp quan sát từng biến chuyển trên gương mặt Huỳnh Mạnh Đức, thầm cầu nguyện cho “con cáo già” này dính bẫy.

Bên trong phòng VIP, bầu không khí đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của những người xung quanh. Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Huỳnh Mạnh Đức, chờ đợi một quyết định có thể làm thay đổi cục diện cả sòng bạc.

Nếu ông ta bỏ cược ngay lúc này, áp lực sẽ dồn ngược lại phía “Cố vấn Cọp”. Bởi lẽ, chẳng ai tin nổi vị cố vấn này có thể hoàn thành thử thách chỉ trong 20 lượt lật bài.

Huỳnh Mạnh Đức lần đầu tiên trong đời cảm thấy hơi thở của mình trở nên nặng nề đến thế. Chinh chiến khắp các sòng bạc lớn nhỏ gần cả đời người, đối mặt với không biết bao nhiêu cao thủ sừng sỏ, nhưng chưa bao giờ ông gặp phải một đối tượng khó thấu cảm như kẻ đeo mặt nạ Cọp trước mặt.

Hắn ta ngồi đó, tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng. Không một cử chỉ thừa thãi, không một nhịp thở lỗi, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Huỳnh Mạnh Đức cố gắng tìm kiếm một tia dao động, một dấu hiệu của sự giả tạo hay lo âu, nhưng vô ích.

“Cao thủ! Có lẽ mình đã đánh giá thấp hắn rồi,” Huỳnh Mạnh Đức thầm kinh hãi.

“Mời tiên sinh Huỳnh Mạnh Đức đặt cược.”

Tiếng của ông chủ Sâm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Ông ta cũng đã nhận ra sự căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm giữa hai đối thủ nên nhanh chóng thúc đẩy tiến độ ván đấu.

Huỳnh Mạnh Đức hít một hơi thật sâu để nén lại sự dao động trong lồng ngực. Ông gằn từng chữ một, giọng khàn đặc:

“Ta cược... mười lăm lượt!”

Vừa dứt câu, cả người ông như vừa bị rút cạn sức lực. Đây là một quyết định cực kỳ mạo hiểm, ngay chính ông cũng không dám chắc mình có thể làm nên chuyện với mười lăm lượt ngắn ngủi ấy. Nhưng danh dự của một “Thần Bài” không cho phép ông chùn bước. Đã phóng lao thì phải theo lao, dù phía trước có là núi đao biển lửa. Chính cái quyết tâm điên rồ này đã tạo nên tên tuổi của ông ngày hôm nay.

Trong góc phòng, Hổ Ca mừng rỡ đến phát run, điên cuồng hét lên trong lòng: “Thành công rồi! Lão già đó mắc lừa thật rồi! Kỳ Phong, mau bỏ cược đi, chúng ta thắng chắc!”

Ngay cả khi là Thần Bài, việc lật đủ 208 lá bài để tìm ra 52 bộ trùng khớp mà chỉ mất 15 lượt là điều không tưởng. Nếu làm được, người ta sẽ không gọi đó là Thần Bài nữa, mà phải gọi là Thần May Mắn tái thế.

Ông chủ Sâm và Văn Báo cũng chung suy nghĩ. Mắt họ sáng lên, liên tục ra hiệu cho Kỳ Phong: Bỏ cược! Mau bỏ cược đi! Cá đã cắn câu rồi!

Trái ngược với sự phấn khích đó, phía Tiểu thư Thiên Hương lại im lặng đến đáng sợ. Những bàn tay siết chặt, những đôi mắt lo âu hướng về phía Cố vấn Cọp.

Kỳ Phong vẫn vậy, dường như những tính toán hay sự đắc thắng của những người xung quanh chẳng hề liên quan gì đến cậu. Cậu chậm rãi nhấc hai tay lên, một lần nữa đưa ra con số đặt cược.

“Tại sao lại tiếp tục? Không được, đừng theo nữa!” Hổ Ca gào thét trong lòng, nhưng mọi chuyện đã nằm ngoài tầm kiểm soát.

Kỳ Phong xòe cả hai bàn tay, giơ lên mười ngón tay thon dài.

Ông chủ Sâm đứng hình, giọng run rẩy không giấu nổi sự kinh hoàng: “Cố vấn Cọp đặt cược... mười... mười lượt!”

Cả căn phòng như rơi vào một hố đen của sự tĩnh lặng. Có người không tin vào mắt mình, liên tục dụi mắt để chắc chắn mình không nhìn nhầm.

Mười lượt. Con số mười tròn trĩnh và lạnh lùng.

Lúc này, không còn ai có thể hiểu nổi Kỳ Phong đang nghĩ gì. Mọi sự bàn tán, mọi chiến thuật tâm lý đều trở nên vô nghĩa trước sự điên rồ này. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy tất cả. Cách đặt cược này không còn là đấu trí nữa, mà là đang đùa giỡn với số phận.

Quả bóng của định mệnh lại một lần nữa bị đá về phía Huỳnh Mạnh Đức. Ông đứng đó, đối diện với mười ngón tay của Kỳ Phong, cảm thấy như mình đang nhìn vào vực thẳm.

Nhịp tim của Huỳnh Mạnh Đức từ lâu đã không còn giữ được sự bình ổn. Từng lớp phòng ngự tâm lý mà ông tự hào gây dựng suốt mấy mươi năm qua đang bị đối thủ công phá dữ dội, vỡ vụn từng mảng.

Lúc này ông đã lờ mờ nhận ra: Đây là một cuộc chiến tâm lý tàn khốc. Kẻ đeo mặt nạ kia dường như đã đọc thấu "gót chân Achilles" của nhà họ Huỳnh, đó là khát khao chiến thắng Vĩnh Sang bằng mọi giá để khẳng định vị thế. Chính vì nắm thóp được điểm yếu này, hắn mới đưa ra một luật chơi quái đản để dẫn dụ ông vào mê hồn trận.

“Một tay chơi nham hiểm... không, đây là một con cáo già đội lốt cừu non,” Huỳnh Mạnh Đức thầm rùng mình.

Lý tính trong đầu ông gào thét: Dừng lại đi! Hãy bỏ cược! Mười lượt? Đó là con số không tưởng đối với một con người bằng xương bằng thịt. Không ai có thể lật đúng 52 bộ tứ giống nhau chỉ trong mười lượt được.

Nhưng trực giác, thứ giác quan thứ sáu đã giúp ông thoát chết và thắng lớn không biết bao nhiêu lần, lại thì thầm một điều ngược lại: Hắn làm được. Đừng hỏi tại sao, hắn chắc chắn sẽ làm được.

Cố vấn Cọp vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng cổ. Huỳnh Mạnh Đức có cảm giác, đằng sau lớp mặt nạ vô hồn kia, đối phương đang nở một nụ cười nhạo báng, chờ đợi ông sụp đổ.

Giữa ngã ba đường của lý tính và trực giác, Huỳnh Mạnh Đức đột nhiên nhắm mắt lại. Một luồng khí lạnh tràn qua tâm trí, giúp ông lấy lại sự minh mẫn cuối cùng. Khi mở mắt ra, sự hoảng loạn đã biến mất, thay vào đó là một vẻ thanh thản lạ kỳ.

Ông chủ Sâm đứng bên cạnh đã hoàn toàn nín lặng, không còn dám can thiệp, để mặc hai vị "quái kiệt" tự quyết định số phận ván bài.

"Cố vấn Cọp là người đầu tiên mang lại cho tôi áp lực lớn đến thế này. Thật tiếc khi chúng ta không thể làm bạn, mà lại phải đối đầu trên bàn cược," Huỳnh Mạnh Đức nhẹ giọng cảm khái.

Lúc này, ông đã nghĩ thông suốt. Ngữ khí của ông trở nên nhẹ nhàng, ung dung như thuở ban đầu. Ông nhìn thẳng vào Kỳ Phong, dõng dạc tuyên bố:

"Tôi đặt cược... năm lượt!"

Con số năm vang lên như một tiếng sét giữa trời quang. Năm lượt! 208 lá bài, 52 bộ trùng khớp, mà chỉ thực hiện trong năm lần lật bài? Nghĩa là mỗi lượt ít nhất phải lật được 10 bộ bài giống nhau liên tiếp.

Tất cả những người có mặt đều sững sờ. Đây không phải là đặt cược nữa, đây rõ ràng là một lời đầu hàng trá hình. Bởi vì xác suất để thực hiện điều đó còn thấp hơn cả một phần tỷ.

Chỉ cần Cố vấn Cọp bỏ cược ngay lúc này, chiến thắng sẽ thuộc về phe Vĩnh Sang một cách hiển nhiên. Ai cũng hiểu điều đó. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, chắc chắn sẽ chọn con đường an toàn nhất.

Ông chủ Sâm thở phào một hơi dài, cảm thấy gánh nặng trên vai vừa được trút bỏ. Ông thầm thán phục tài điều binh khiển tướng của Cố vấn Cọp. Từ đầu chí cuối, vị cố vấn này đã tính toán từng nước đi, ép một Thần Bài như Huỳnh Mạnh Đức phải tự bước vào ngõ cụt.

“Thâm bất khả trắc! Tâm kế này, tài năng này... quả thực có thể sánh ngang với những quân sư truyền kỳ trong giới bài bạc thế giới,” Ông chủ Sâm tự nhủ, ánh mắt nhìn Cố vấn Cọp đã chuyển từ nể trọng sang sùng bái.

Hổ Ca và anh em nhà họ Văn cũng vui mừng khôn tả. Họ hiểu rằng sau ngày hôm nay, cái tên Cố vấn Cọp sẽ là một bức tường thành vững chãi, khiến nhà họ Huỳnh không bao giờ dám bén mảng tới quấy rối Vĩnh Sang nữa.

Thế nhưng, ngay khi mọi người đang chuẩn bị ăn mừng, một bàn tay thon dài của Kỳ Phong chậm rãi giơ lên.

Không phải năm ngón tay, không phải nắm tay bỏ cược.

Chỉ duy nhất một ngón tay trỏ dựng thẳng, ngạo nghễ chỉ lên trần nhà.

Độc bộ thiên hạ. Cô độc và tuyệt đối.

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Ông chủ Sâm sững sờ đến mức quên cả hít thở, đôi mắt trợn ngược không tin vào những gì mình đang thấy.

Một lượt!

Hắn đang ở vị thế thắng chắc 100%, vậy mà lại chọn cược tiếp? Và con số lại là... một lượt?

"Văn Báo... hình như anh gặp ảo giác rồi. Có phải... cậu ta vừa cược một lượt không?" Hổ Ca run rẩy, giọng nói lạc hẳn đi, bám chặt lấy vai người em của mình.

"Hổ Ca... không phải ảo giác đâu... Cố vấn Cọp... cậu ấy thực sự cược... một lượt!" Văn Báo lắp bắp, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.

Một lượt lật bài cho toàn bộ 4 bộ bài? Chuyện này đã vượt xa khỏi ranh giới của cờ bạc. Đây là một sự sỉ nhục đối với logic, hay là một phép màu sắp sửa hiện hình?

Không khí trong sòng bạc lúc này bị chia cắt thành hai thái cực hoàn toàn đối lập.

Phía sòng bạc Vĩnh Sang, từ lãnh đạo đến nhân viên đều rơi vào trạng thái ngốc trệ, gương mặt thất thần như người mất hồn. Cảm xúc của họ trong ngày hôm nay đã bị kéo căng đến mức cực hạn, liên tục bị quăng quật từ thiên đường xuống địa ngục, rồi lại từ hy vọng rơi thẳng vào tuyệt vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!