Chương 28. Cục tình báo
Tác giả: gakobitmiss
Khi Kỳ Phong và Patro bước xuống xe, bầu không khí trên sân đua vẫn còn đặc quánh sự kinh ngạc. Mọi người xung quanh dần khôi phục lại tinh thần, nhưng những ánh mắt nhìn Kỳ Phong đã hoàn toàn thay đổi.
Họ đã kiểm tra kỹ, không phải Patro đổi chỗ cầm lái giữa chừng, mà thực sự là Kỳ Phong, chàng nhân viên văn phòng có vẻ ngoài hiền lành, đã thực hiện những kỹ thuật bẻ lái và drift đáng kinh ngạc đó. Khó mà tin được một người bình thường lại có thể điều khiển cỗ máy tốc độ mượt mà đến vậy.
Mấy chục đôi mắt chằm chằm nhìn khiến Kỳ Phong cảm thấy vô cùng mất tự nhiên. Lúc nãy cậu đã quá hứng khởi vì lần đầu được chạm tay vào xe đua, lại muốn thử nghiệm giới hạn của "Siêu tốc Thần Kinh" nên mới lỡ tay thực hiện toàn bộ những động tác khó nhằn.
Kỳ Phong thầm hối hận trong lòng: “Haiz. Đáng lẽ không nên sử dụng siêu năng lực trước mặt nhiều người như vậy.”
Hoàng Quân là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, anh ta bước tới vỗ tay khen ngợi: “Wow. Thật đáng kinh ngạc! Tôi không biết là cậu lái xe giỏi như vậy đấy, Kỳ Phong ạ.”
Kỳ Phong lập tức đưa ra lý do mà cậu đã chuẩn bị sẵn trong đầu chỉ trong một phần trăm giây: “Tôi chỉ may mắn thực hiện được đúng theo những gì Patro chỉ dạy mà thôi. Nếu phải tự mình làm lại một lần nữa, chắc chắn tôi sẽ không làm được.”
Năng lực Siêu tốc Thần Kinh không chỉ giúp cậu phản xạ nhanh, mà còn cho phép bộ não biên soạn ra những lời nói dối hợp lý nhất trong chớp mắt. Một lợi ích ngoài lề mà Kỳ Phong không muốn lạm dụng, vì một lời nói dối thường sẽ kéo theo hàng tá lời biện minh khác.
“Thì ra là may mắn.”
“Tôi đã biết mà, làm sao có thể drift mượt như vậy trong lần thử đầu tiên cơ chứ.”
Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên. Có vẻ lý do "may mắn" và "có thầy giỏi chỉ dạy" đã phần nào thuyết phục được đám đông đang nghi hoặc.
“Ngoài may mắn thì cậu ấy còn khá có thiên phú đấy. Điều đó khiến tôi đang có ý định dạy cậu ấy đua xe đây.” Patro bất ngờ lên tiếng, khẳng định lại ý định của mình với Hoàng Quân.
Hoàng Quân chưa kịp phản ứng lại: “Dạy đua xe?”
“Đúng vậy, tôi sẽ còn ở lại Việt Quốc vài ngày. Trong lúc đó tôi có thể dạy cậu ấy một số thứ cơ bản. Nếu để một thiên phú như thế bị mai một thì thật đáng tiếc. Có thể chứ?”
“Đương nhiên rồi!” Hoàng Quân vui vẻ đồng ý ngay lập tức.
Anh ta chưa rõ tại sao một huyền thoại như Patro lại muốn bồi dưỡng một nhân viên quèn, nhưng đây chắc chắn là chuyện tốt. Patro càng có nhiều mối liên hệ với phía họ thông qua Kỳ Phong, khả năng hợp tác thành công sẽ càng cao.
“Chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ giúp anh sắp xếp lịch trình và địa điểm.” Hoàng Quân hào phóng nói.
“Vậy thì cám ơn.”
Cuộc đối thoại của hai người khiến không ít ánh mắt kinh ngạc chuyển thành ghen tị. Alexandro Patro là thần tượng của giới tốc độ, ai trong đám công tử ở đây mà chẳng khao khát được anh chỉ dạy dù chỉ một giờ.
Chủ quản Hoàng và Thư ký Quang Nhật thì đứng đơ người, cảm giác như bỗng phát hiện ra thằng nhóc nhà hàng xóm hay cho kẹo bỗng nhiên trở thành một thần đồng được thế giới công nhận vậy.
Sau giờ tập luyện, mọi người tụ tập trong phòng VIP sang trọng. Các nhân viên đã chuẩn bị sẵn đồ uống và các quầy đồ ăn buffet tự chọn trên bàn.
Kỳ Phong lặng lẽ đi theo Chủ quản Hoàng và Thư ký Quang Nhật vào phòng. Trong khi Chủ quản Hoàng đang rất phấn khởi vì "nhân viên của mình" lập công, thì Thư ký Quang Nhật lại tỏ ra trầm ngâm suy tư.
Kỳ Phong không quan tâm nhiều đến sự phức tạp đó, cậu tranh thủ cầm một khay đồ ăn lớn, mỗi món đều chọn một ít. Việc sử dụng siêu năng lực tiêu tốn một lượng calo khổng lồ, cậu tính toán sẽ ăn thật no ở đây để tiết kiệm luôn tiền bữa tối.
“Quá hấp dẫn!” Kỳ Phong thầm reo lên khi nhìn thấy tôm hùm, bò nướng và hàng loạt món hải sản đắt tiền. Không phải ngày nào cậu cũng có cơ hội ăn "miễn phí" những món này.
Ở phía bên kia phòng, Hoàng Quân đang đứng nói chuyện với Vạn Nhật Minh, nhưng thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Kỳ Phong đang mải mê với đĩa đồ ăn.
“Vậy là Patro muốn dạy cậu ta đua xe thật sao?” Nhật Minh thấp giọng hỏi.
“Là thật, chính miệng anh ta nói với mình. Không nghĩ tới Lam Thiên còn có loại nhân tài như vậy.” Hoàng Quân gật đầu.
Việc một nhân viên công sở bình thường lại có thiên phú đua xe khiến tay đua tầm cỡ thế giới muốn truyền nghề là chuyện xưa nay hiếm. Nhưng đối với Hoàng Quân, đây là một quân bài tốt.
“Kiểu gì thì cũng là chuyện có lợi cho chúng ta.” Hoàng Quân nhấp một ngụm rượu, mắt vẫn nhìn Kỳ Phong.
Nếu trong quá trình học, Kỳ Phong có thể thân thiết hơn với Patro, anh ta sẽ có thêm một kênh thông tin và tầm ảnh hưởng quan trọng. Anh ta đánh giá rất cao giá trị của Patro trong dự án sắp tới. Chỉ cần lần hợp tác này thành công tốt đẹp, Lý Bích Y chắc chắn sẽ thay đổi cách nhìn và đón nhận tình cảm của anh.
Hoàng Quân nhìn bóng lưng Kỳ Phong, dường như nghĩ tới điều gì đó rồi khẽ dò hỏi Vạn Nhật Minh.
“Liệu có thể bồi dưỡng cậu ta thành một tay đua chuyên nghiệp cho chúng ta không?”
Vạn Nhật Minh bật cười, lắc đầu:
“Cậu nghĩ gì thế? Đâu phải cậu không biết đào tạo một tay đua chuyên nghiệp khó khăn nhường nào. Chưa kể tuổi của cậu ấy cũng không còn nhỏ, sợ là tiềm năng phát triển không còn nhiều để bắt đầu từ con số không.”
“Cậu nói cũng đúng, mình nghĩ hơi nhiều rồi.” Hoàng Quân nhún vai.
Cả hai người họ đều chỉ coi trọng Kỳ Phong ở vai trò một "cây cầu" kết nối với Patro. Trong mắt những nhà kinh doanh và giới thượng lưu này, việc biến một nhân viên văn phòng thành tay đua đẳng cấp thế giới là chuyện viễn vông, không thể thành công trong một sớm một chiều.
Trong khi, Chủ quản Hoàng và Thư ký Quang Nhật đã chủ động tiến đến chỗ Hoàng Quân để trao đổi thêm về các đầu việc trong dự án. Kỳ Phong nhân cơ hội đó, ôm khay đồ ăn đầy ắp chiến lợi phẩm của mình, lủi vào một chiếc bàn trống ở góc khuất.
“Hê hê, mình sẽ xử lý hết đống này.”
Cậu nhìn đĩa thức ăn với vẻ đắc ý. Hương thơm nức mũi, vị tươi ngon từ hải sản và thịt nướng cao cấp khiến cậu quên sạch những rắc rối vừa rồi. Không hổ là đồ ăn phục vụ cho các thiếu gia, chất lượng thực sự khác biệt.
Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn cầm theo đĩa thức ăn đơn giản ngồi xuống đối diện cậu.
“Sức ăn tốt đấy. Nhưng đĩa đó có quá nhiều chất béo và tinh bột, từ mai cậu sẽ phải cắt chúng khỏi khẩu phần.”
Kỳ Phong đang cắn một miếng thịt bò thật to, ngơ ngác ngẩng lên hỏi với cái miệng đầy thức ăn.
“Tại sao?”
Patro thong thả cắn một miếng súp lơ xanh:
“Tôi đã nói chuyện với Hoàng Quân, từ mai cậu có thể đến trường đua để tập luyện cùng tôi. Đến lúc đó cậu sẽ phải ăn theo khẩu phần quy định của một vận động viên.”
“Nhưng mai là thứ Bảy mà, tôi tưởng sẽ được nghỉ cuối tuần chứ?” Kỳ Phong méo mặt. Cậu đã mong chờ hai ngày nghỉ để hồi sức sau một tuần đầy biến động.
“Tôi vẫn chưa chắc mình sẽ ở lại Việt Quốc bao lâu, nên cần phải tranh thủ mọi thời gian có thể.” Patro nghiêm túc trả lời.
“Anh không phải tập luyện cho trận đua tuần sau sao?”
“Chỉ là một trận đấu hữu nghị thôi, kết quả không quá quan trọng.” Patro nói với vẻ tự tin điềm tĩnh. Với anh, mặt bằng đua xe thể thao ở Đông Nam Á hiện tại vẫn chưa đủ để làm khó một huyền thoại.
Kỳ Phong tò mò hỏi tiếp: “Nghe nói anh đã từng đạt được Cúp Vô địch Thế giới hả?”
Với một người như Kỳ Phong, việc "vô địch" bất cứ thứ gì đều là một danh hiệu xa vời vợi. Patro khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ hoài niệm:
“Đúng vậy, một lần. Lúc đó tôi cũng gần bằng tuổi cậu bây giờ.”
Đó từng là thời khắc vinh quang nhất sự nghiệp của anh, trước khi vụ tai nạn thảm khốc kia xảy ra, buộc anh phải giã từ đường đua trong nhiều năm dài đằng đẵng.
“Wow, cực kỳ giỏi!” Kỳ Phong cảm thán. Cậu nghĩ về bản thân, hiện tại chỉ may mắn lắm mới giữ được việc làm, trong khi Patro ở tuổi này đã đứng trên đỉnh cao mà ít ai dám mơ tới. “Vậy đợt tới anh sẽ hướng tới chức vô địch một lần nữa chứ?”
Patro không còn là chàng trai ngạo mạn của năm xưa. Những thăng trầm của cuộc đời đã dạy anh sự khiêm nhường. Anh trầm ngâm một chút rồi nói:
“Tôi sẽ cố gắng hết khả năng của mình.”
Trong khi bầu không khí ở phòng VIP đang diễn ra náo nhiệt và ấm cúng, thì ở một góc khác của thành phố, nguy hiểm đang rình rập.
Trên một con phố đông đúc, dòng người đi lại tấp nập dưới ánh đèn vàng. John ngồi trên một chiếc ghế đá bên vỉa hè, tay cầm tờ báo che nửa khuôn mặt, đôi mắt lạnh lùng thi thoảng lại liếc về một phía cửa hàng thực phẩm.
Một người phụ nữ trung niên bước ra khỏi cửa hàng, trên tay xách hai túi đồ ăn lớn.
Mục tiêu khả nghi xuất hiện.
John lập tức gấp tờ báo lại, đứng dậy cất bước. Hắn di chuyển cực kỳ điêu luyện, len lỏi trong dòng người như một bóng ma, từ từ tiến lại gần người phụ nữ kia.
Khi hai người lướt qua nhau, tay phải John giấu dưới tờ báo vô tình chạm nhẹ vào tay người phụ nữ. Động tác diễn ra cực kỳ tự nhiên, giống như một sự va chạm vô ý của người đi đường.
Người phụ nữ hoàn toàn không phát giác điều gì bất thường. Bà chỉ khẽ nhíu mày vì cảm giác nhói nhẹ như bị kiến cắn ở mu bàn tay, rồi nhanh chóng xách túi đồ ăn đi tiếp, hòa vào dòng người tấp nập trên phố.
John rẽ vào một góc khuất không người. Hắn xòe bàn tay phải ra, kẹp giữa các ngón tay là một cây kim châm mảnh mai như lông tơ. Trên đầu kim vẫn còn dính một vệt máu đỏ thẫm vừa lấy được từ người phụ nữ kia.
Hắn cẩn thận đưa cây kim vào một thiết bị phân tích cầm tay nhỏ gọn. Trên đó có một màn hình điện tử tinh vi đang nhấp nháy đèn xanh.
“Tít... Tít...”
Tiếng máy móc vang lên khô khốc trong hẻm tối. Các dãy số liệu trên màn hình liên tục nhảy múa, thực hiện các phép tính toán và so sánh mã di truyền với tốc độ chóng mặt.
Vài giây sau, màn hình đứng yên, hiện lên một dòng chữ tiếng Anh lạnh lùng:
“Negative - No anomalies detected!” (Âm tính - Không phát hiện dị thường!)
“Không phải!” John trầm giọng, ánh mắt lộ vẻ thất vọng xen lẫn vội vàng.
Hắn lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp gọn, trên đó là danh sách các mục tiêu đã được đánh dấu. Hắn lạnh lùng cầm bút gạch đè lên một cái tên. Mấy ngày nay, dựa vào danh sách khả nghi thu thập được, John đã kiên nhẫn tìm kiếm, theo dõi và đợi thời cơ tiếp cận từng người một.
Manh mối để lại hiện trường vụ việc tối hôm đó tại hẻm nhỏ cực kỳ ít ỏi. Trong khoảng thời gian xảy ra sự cố, có hơn mười mục tiêu lọt vào tầm ngắm hiềm nghi. Cách duy nhất để tìm ra "kẻ đó" là loại trừ từng người một bằng phương pháp lấy mẫu sinh học trực tiếp.
Trên trang giấy, hơn một nửa cái tên đã bị gạch bỏ. Ánh mắt John dừng lại ở mục tiêu kế tiếp.
“Mục tiêu số 07.”
Dưới dòng chữ đó là tấm ảnh chụp trộm một người thanh niên có diện mạo hết sức bình thường, đeo kính cận, trông giống như một nhân viên văn phòng mẫn cán.
Cùng lúc đó, tại Thủ đô Đông Đô, Việt Quốc.
Trong bầu không khí trang nghiêm của trụ sở Cục Tình Báo, tầng hầm B4 – nơi tập trung những thông tin nhạy cảm nhất về an ninh quốc gia – một vị sĩ quan cao lớn cầm xấp văn kiện đóng dấu "Mật" đi nhanh qua khu làm việc. Bước chân của ông dồn dập, gõ xuống sàn đá bóng loáng.
Đến trước cửa phòng Cục trưởng, ông dừng lại, hít một hơi sâu rồi gõ cửa.
“Cốc... cốc... cốc...”
“Vào đi!” Bên trong truyền đến một giọng nói trầm ổn, đầy uy quyền.
Vị sĩ quan bước vào, đứng nghiêm nghị, tay phải giơ cao chào theo đúng điều lệnh quân đội. Cục trưởng ngước mắt khỏi đống hồ sơ, nhận ra người thân tín của mình:
“Đại tá Thanh. Trông cậu khẩn trương như vậy, có việc gì nghiêm trọng rồi sao?”
“Báo cáo Cục trưởng, chúng ta đã phát hiện dấu vết hoạt động của ETLE tại Sài Thành!” Đại tá Thanh bước lên phía trước, đặt xấp văn kiện lên bàn.
“ETLE sao?”
Gương mặt Cục trưởng lập tức trở nên trịnh trọng. Ông cầm văn kiện lên, đọc kỹ từng dòng báo cáo. Đôi lông mày ông nhíu chặt lại: “Tại sao bọn chúng lại chọn Sài Thành vào lúc này?”
Cái tên ETLE vốn là nỗi ám ảnh và là mối nguy hại cực lớn đối với bất kỳ quốc gia nào mà tổ chức này đặt chân tới. Sự xuất hiện của chúng chưa bao giờ mang lại điều gì tốt đẹp.
“Lập tức phái người tra xét!” Cục trưởng ra lệnh, giọng đanh thép. “Nếu cần thiết có thể sử dụng biện pháp mạnh để bắt giữ, nhưng phải tuyệt đối chú ý an toàn của người dân!”
“Vâng, thưa Cục trưởng!” Đại tá Thanh định quay người rời đi để triển khai lực lượng.
“Khoan đã!” Cục trưởng dường như vẫn chưa yên tâm, ông gọi giật lại: “Hãy phái Đội Đặc công số 03 tham gia điều tra lần này.”
Đại tá Thanh khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Ông hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của sự việc khi nghe đến cái tên này. Đội Đặc công số 03 là biệt đội "át chủ bài" chuyên xử lý những tình huống đe dọa khẩn cấp đến an ninh quốc phòng. Chỉ những nhiệm vụ được xếp vào hạng đặc biệt nguy hiểm và khó khăn nhất mới cần đến sự xuất hiện của họ.
“Rõ!” Đại tá Thanh trịnh trọng chào quân lễ một lần nữa, rồi cấp tốc mang theo mệnh lệnh rời khỏi phòng.
0 Bình luận