Quyền 1

Chương 05. Siêu năng lực

Chương 05. Siêu năng lực

Chương 05. Siêu năng lực

Tác giả: gakobitmiss

Sương mù xám bao phủ đặc quánh, nuốt chửng mọi phương hướng. Kỳ Phong đứng đó, lạc lõng và trống rỗng, không tài nào nhớ nổi vì sao mình lại lạc vào cõi hư ảo này. Một cảm giác bất an len lỏi, thôi thúc cậu phải mau chóng rời khỏi nơi xa lạ này.

Đi đâu đây? Cậu không biết.

Cậu bước đi về phía trước theo bản năng, đôi chân nặng nề dẫm lên mặt đất không biết cấu tạo từ thứ gì. Nhưng dù đi bao lâu, xung quanh vẫn chỉ là màn sương mù xám xịt không lối thoát.

Tách.

Một giọt nước lạnh buốt rơi xuống mặt. Cảm giác buốt giá chạm vào da thịt như một dòng điện chạy dọc sống lưng.

Tách Tách Tách.

Liên tiếp những hạt mưa rơi xuống người Kỳ Phong, thế giới xung quanh dần bị rửa trôi như một bức tranh, kéo theo ý thức của cậu rời khỏi cơn mộng mị.

Kỳ Phong bật mở mắt. Chưa kịp định hình không gian xung quanh, một cơn đau đầu dữ dội ập đến như búa bổ. Trong tâm trí cậu, hàng ngàn tiếng xì xào, hỗn loạn vang lên như tiếng nhiễu sóng của một chiếc radio cũ.

“Đau quá!...”

Cậu rên rỉ, cố gắng điều hòa hơi thở. Bầu trời bên trên đen kịt như mực, thỉnh thoảng lại bị xé toạc bởi những tia chớp trắng xóa. Dưới ánh đèn đường mờ ảo của con hẻm nhỏ, vài giọt mưa lách tách rơi như những viên ngọc rớt từ trên trời xuống. Kỳ Phong nhận ra mình đang nằm chỏng chơ giữa những túi rác hôi thối. Mùi rác nồng nặc xộc vào mũi lại vô tình giúp cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

Cậu chật vật ngồi dậy, cảm giác như mọi khối xương cốt trong cơ thể đều bị tháo rời rồi lắp lại, kẽo kẹt và đau nhức. Cả người cậu tàn tạ, bầm dập như vừa bước ra từ một trận sinh tử. Đầu óc vẫn là một mảng trắng xóa, không thể chắp nối lại những gì đã xảy ra. Lúc này, khát khao duy nhất của Kỳ Phong là trở về được nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Theo bản năng, cậu lê lết thân xác nặng nề về phía nhà trọ, mò mẫm tra chìa khóa vào ổ. Ngoài kia, cơn mưa rào bắt đầu đổ xuống mái nhà rào rào. Ngay khi vừa chạm chân vào phòng, Kỳ Phong ngã gục xuống giường và lịm đi trong cơn mệt mỏi cùng cực.

Sáng hôm sau.

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông báo thức vang lên liên hồi đánh thức Kỳ Phong khỏi giấc ngủ li bì. Cậu theo thói quen quờ quạng tìm điện thoại để tắt báo thức nhưng không mãi thấy. Cậu miễn cưỡng mở mắt, đầu óc đã dần thanh tỉnh. Dù đang thất nghiệp, cậu vẫn duy trì thói quen cài báo thức để bản thân không bị dòng thời gian hối hả ngoài kia bỏ lại.

Tiếng chuông phát ra từ chiếc quần bị vứt ở góc phòng. Tối qua cậu đã ngủ thiếp đi trong bộ dạng bẩn thỉu, nhưng có vẻ trong cơn mê man, thói quen "ngủ trần" đã khiến cậu tự cởi bỏ quần áo để tìm kiếm sự thoải mái.

Cầm điện thoại lên tắt báo thức, Kỳ Phong vô tình liếc xuống cánh tay phải. Những vết bầm tím tái xuất trên cánh tay. Chiếc đồng hồ đeo trên tay của cậu cũng đã chết lịm, mặt kính bên trong lốm đốm những vết cháy đen kịt.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”.

Những dấu vết lạ lùng khiến Kỳ Phong không khỏi hoài nghi có phải tối qua cậu đã trải qua chuyện gì đó kinh khủng hay không.

Cậu cố hồi tưởng nhưng ký ức về đêm qua vẫn mờ mịt như sương khói. Mặc tạm cái áo rồi bước vào nhà vệ sinh để giải quyết "nỗi buồn", Kỳ Phong rùng mình một cái, cảm giác khoan khoái lan tỏa. Chính lúc này, những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu hiện về.

“Hình như... có thứ gì đó đã tấn công mình... sau đó là... sét đánh?”

Kỳ Phong bừng tỉnh. Hình ảnh cuối cùng hiện lên rõ mồn một: Cậu và một con Kỳ Nhông da trơn quái dị cùng bị một tia sét khổng lồ giáng xuống.

Cậu hoảng hốt tiến về phía gương. Gương mặt trong gương tiều tụy, tóc tai dính đầy bụi bẩn, chiếc áo sơ mi trắng đi phỏng vấn hôm qua giờ chẳng khác gì giẻ lau. Cánh tay phải với những vết bầm kéo dài từ cổ tay lên tận bắp tay, tay trái cũng có vài vết bầm nhỏ tương tự. Làn da trên vết bầm có các vệt dịch lạ đã khô, khiến những sợi lông tơ nhỏ xíu dính bết lại như vết bò liếm.

Và rồi, cậu khựng lại.

Từng sợi lông tơ nhỏ xíu, từng lỗ chân lông, cho đến những họa tiết li ti trên bề mặt da đều hiện lên rõ màng màng trước mắt cậu.

“Kỳ quái! Sao thị lực của mình lại...”

Kỳ Phong nhìn vào gương lần nữa và nhận ra: Cậu không hề đeo kính.

Từ năm cuối cấp, đôi kính cận đã trở thành vật bất ly thân của cậu. Bình thường, nếu không có kính, thế giới trong mắt Kỳ Phong chỉ là một tấm màn mờ đục, mọi thứ đều nhòe nhoẹt. Nhưng hiện tại, cậu nhìn thấy rõ hơn bao giờ hết.

Cậu có thể thấy rõ khoảng cách không đều giữa các sợi chỉ trên chiếc áo rách, thấy từng vết bẩn nhỏ nhất bám trên gạch men. Thậm chí, ở góc trần nhà vệ sinh, cậu còn nhìn thấy một con nhện đang nhả tơ. Từng sợi tơ mảnh như khói cũng hiện rõ mồn một như được phóng đại dưới kính hiển vi.

“Chuyện gì thế này? Tại sao mình lại thấy rõ như vậy?”

Sự kinh hãi bắt đầu chiếm lấy tâm trí. Đây không phải là sự hồi phục tự nhiên.

“Chẳng lẽ... là do cú sét đánh đó?”

Trên mạng chẳng thiếu những giai thoại về những người bỗng chốc sở hữu năng lực kỳ lạ sau khi bị sét đánh: người thì miễn nhiễm với điện, kẻ lại có thể giao tiếp với linh hồn hay nhìn thấu tương lai...

“Hay là do con Kỳ Nhông chết tiệt đó?”. Kỳ Phong lẩm bẩm.

Không thể loại trừ khả năng này. Một sinh vật quái dị chưa từng được ghi chép trong sách vở hoàn toàn có thể là tác nhân dẫn đến sự biến đổi không tưởng này.

Ve ve ve ve!

Đúng lúc đó, một tiếng vo ve chói tai vang lên bên tai phải. Kỳ Phong vô thức nghiêng đầu. Cách cậu ba mét, trong túi rác chưa kịp đổ từ tối qua, mấy con ruồi đang bay loạn xạ kiếm ăn.

Cậu tập trung lắng nghe. Một, hai, ba... bốn. Có bốn nguồn âm thanh khác nhau trong thùng rác đó. Kỳ Phong nheo mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực vào hướng ấy.

Bất ngờ, tầm nhìn của cậu như một ống kính zoom hiện đại, thùng rác không ngừng phóng to. Cậu thấy rõ ba con ruồi đang lượn lờ. Chuyển động của chúng bắt đầu chậm dần, chậm đến mức cậu có thể quan sát từng nhịp đập cánh: cặp cánh lớn đập liên hồi tạo lực nâng, và cặp cánh nhỏ phía sau rung nhẹ để giữ thăng bằng.

“Không phải là mơ...”

Kỳ Phong vỗ mạnh vào má mình. Cảm giác đau rát chân thật đến mức đánh tan mọi sự nghi ngờ. Mọi thứ đang diễn ra không phải là ảo giác.

“Nhưng tại sao chỉ thấy ba con, mà lại nghe được bốn tiếng?”

Cậu tiến lại gần, âm thanh càng lúc càng rõ. Khi lật một túi nhựa lên, cậu mới phát hiện con ruồi thứ tư đang mắc kẹt bên trong, đôi cánh nó đập vào thành túi tạo ra tiếng xạt xạt khô khốc mà bình thường tai người khó lòng phân biệt được.

Tiếng vo ve liên tục khiến Kỳ Phong bắt đầu cảm thấy nhức đầu. Cậu thở đều, thu hồi sự tập trung. Ngay lập tức, tầm mắt hoa lên, đầu óc váng vất. Cậu cảm thấy một cơn đói cồn cào ập đến.

“Vậy là cái giá của siêu năng lực này là tiêu tốn năng lượng và tinh thần”, Kỳ Phong thầm kết luận.

Siêu năng lực, đúng vậy, đây là cách cậu tạm gọi những thay đổi trên người mình.

Một cái liên quan đến thị giác, có thể tạm gọi là Siêu Thị Giác. Phóng to vật thể ở xa, nhìn rõ chi tiết siêu nhỏ và nắm bắt được các chuyển động cực nhanh.

Cái thứ hai lại liên quan đến thính giác, có thể tạm gọi là Siêu Thính Giác. Phân biệt được các dải âm thanh hỗn tạp ở khoảng cách xa.

Cái cuối cùng mới là cốt lõi. Não bộ của cậu đã được "ép xung", cho phép xử lý thông tin từ các giác quan với tốc độ khủng khiếp, khiến cả thế giới như rơi vào trạng thái quay chậm (Slow-motion).

Có nên gọi là Siêu Thần Kinh không nhỉ? Không nghe nó khá đần, phải là Siêu tốc Thần Kinh. Cái tên nghe không ngầu cho lắm, nhưng miêu tả khá chuẩn xác những thay đổi này.

Ve ve ve!

Hơi không kiểm soát, tiếng ruồi kêu khó chịu lại lọt vào tai cậu. Kỳ Phong vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được năng lực mới của mình.

Sau khi vệ sinh cá nhân và thay bộ đồ sạch sẽ, Kỳ Phong xách túi rác rời khỏi phòng. Căn phòng trọ ở lầu bốn này là nơi cậu gắn bó từ thời sinh viên. Giờ đây, khi bạn bè đã dời đi, một mình cậu phải gánh vác tiền thuê nhà giữa Sài Thành đắt đỏ - một gánh nặng không nhỏ đối với một kẻ đang thất nghiệp.

Bước xuống phố, Kỳ Phong nhận ra rằng chỉ cần không quá tập trung, các giác quan của cậu sẽ hoạt động ở mức bình thường, giúp cậu không bị phát điên vì sự ồn ào của phố thị. Nhưng chỉ cần cậu khơi gợi sự chú ý...

"Welcome to Summoner's Rift..." (Tiếng game từ một căn phòng cách đó 30 mét).

"Xèo xèo..." (Tiếng mỡ reo trên chảo của quán ăn cách đó cả trăm mét).

"Kimmochi... yamate!" (Âm thanh "học thuật" phát ra từ điện thoại của một thanh niên nào đó trong hẻm).

Kỳ Phong rùng mình, lẩm bẩm: "Mới hơn 7 giờ sáng mà đã nghiên cứu nhân sinh rồi sao?"

Việc bắt lấy một âm thanh cụ thể vẫn còn khá khó khăn lúc này, cần nhiều sự tập trung và tìm kiếm.

So với thính giác, thị giác dễ kiểm soát hơn một chút. Một con chim sẻ bay ngang qua trên bầu trời đằng xa. Trong mắt cậu, con chim vốn chỉ là một chấm nhỏ bỗng hiện rõ từng sợi lông vũ đang rung động trước luồng khí lưu.

Khi mọi thứ đều chậm lại thì cả thế giới lúc này trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Cậu có thể nhìn thấy những hạt bụi nhảy múa trong nắng, một chú ong chậm rãi đập cánh đáp lên một bông hoa, hay giọt sương còn sót lại từ cơn mưa đêm qua trên lá cây.

Trạng thái này không thể kéo quá dài, và cần một thời gian để hồi phục tái sử dụng.

Dù phấn khích vì không còn phải đeo đôi kính cận nặng nề, nhưng nỗi lo lắng vẫn âm ỉ trong lòng. Sau khi vứt rác, Kỳ Phong quyết định quay lại con hẻm tối qua. Cậu cần một lời xác nhận cuối cùng cho những gì đã diễn ra dưới tia sét ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!