Quyền 1

Chương 64. Thiên Hương vs Kỳ Phong

Chương 64. Thiên Hương vs Kỳ Phong

Chương 64. Thiên Hương vs Kỳ Phong

Tác giả: gakobitmiss

Trận đấu chính thức bắt đầu. Một bộ bài mới tinh, còn nguyên lớp màng co được đưa ra cho mọi người kiểm tra. Sau khi xác nhận không có tì vết, bộ bài được đưa vào máy xào tự động rồi đặt gọn gàng trong hộp chia bài (sabot).

Trước khi những lá bài đầu tiên được lật mở, áp lực từ tiền cược đã đè nặng lên bàn gỗ mạ vàng. Hổ Ca thận trọng đặt 10.000 đô la tiền cược mù (Small Blind). Thiên Hương, theo đúng vị trí, đặt 20.000 đô la (Big Blind). Đó là luật chơi, nhưng với những người chứng kiến, con số đó đủ để mua cả một căn hộ tầm trung.

Kỳ Phong khẽ nuốt một ngụm nước bọt dưới lớp mặt nạ. Trong thâm tâm, cậu vẫn là một thanh niên quen với việc đánh bài giải trí vài nghìn đồng. Nhìn xấp phỉnh trị giá 1.500.000 đô la mà Hổ Ca chuẩn bị sẵn cho mình, Kỳ Phong cảm thấy có chút hư ảo. Những thẻ nhựa tròn trịa này đại diện cho một khối tài sản khổng lồ mà nếu đổi ra tiền mặt, chắc chắn cậu sẽ run tay không cầm nổi.

“Bắt đầu thôi.” Kỳ Phong âm thầm kích hoạt Không Gian Tâm Trí. Những “xúc tu” vô hình quét qua bộ bài nhanh như điện xẹt. Ngay lập tức, một bộ bài ảo được mô phỏng chính xác đến từng sợi vân giấy hiện lên trong tâm trí cậu.

Lá bài được ông chủ Sâm chia điêu luyện, lướt trên mặt bàn mượt mà như bay. Mỗi người nhận hai lá bài tẩy. Theo vòng cược, Kỳ Phong là người đầu tiên phải đưa ra quyết định: Bỏ bài (Fold), Theo (Call) hoặc Tố (Raise).

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía vị "Cố vấn Cọp". Họ chờ đợi một đòn phủ đầu đầy uy lực. Nhưng không.

Kỳ Phong thậm chí còn không thèm chạm tay vào hai lá bài của mình, cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn xem chúng là quân gì. Cậu thản nhiên lắc nhẹ tay, ra hiệu bằng một cử chỉ dứt khoát:

Fold. Bỏ bài.

Cả căn phòng VIP rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Hổ Ca, Văn Báo và cả ông chủ Sâm đều chết lặng, mồm há hốc không thốt nên lời.

Chưa xem bài đã bỏ? Cậu ta có biết mình đang làm gì không?

Hổ Ca đổ mồ hôi hột. Anh còn chưa kịp ổn định tâm lý để xem bài của mình thì đồng đội, người mà anh đặt hết kỳ vọng, đã rút lui ngay từ "vòng gửi xe". Anh khóc không ra nước mắt. Nếu không vì có Thiên Hương ở đây, anh đã túm vai Kỳ Phong mà gào lên: "Cậu nghĩ cái quái gì thế hả?"

Cố nén cơn nghẹn ngào, Hổ Ca lật bài của mình lên. Một đôi K! Rất mạnh! Anh thở phào, chút hy vọng nhen nhóm trở lại. Có lẽ Kỳ Phong bỏ bài là để anh có thêm khoảng trống để diễn?

Về phần Thiên Hương, cô không hề lơ là. Đôi mắt sắc sảo của cô không rời khỏi Kỳ Phong, cố gắng bắt lấy một sự biến đổi nhỏ nhất trong nhịp thở hay tư thế ngồi. Nhưng không có gì cả. Người đàn ông đeo mặt nạ kia vẫn nhàn nhã như đang ngồi ở quán cà phê vỉa hè, hoàn toàn không có chút áp lực nào của một kẻ vừa vứt bỏ cơ hội thắng tiền.

“Chiến thuật tâm lý sao?” Thiên Hương tự nhủ, lòng càng thêm cảnh giác. Cô đã gặp nhiều cao thủ dùng cách "giả ngây ngô" để đánh lừa đối thủ. Kẻ này, chắc chắn không đơn giản.

Trong lúc Thiên Hương và Hổ Ca lao vào cuộc đấu trí căng thẳng, Kỳ Phong lại đang bận... ngắm cảnh. Cậu quan sát nội thất xa hoa của phòng VIP, từ những chi tiết mạ vàng đến bộ dụng cụ cao cấp. Trong đầu cậu thầm tính toán: “Chỗ này đẹp thật, lát nữa phải tìm cách quét sạch đống này vào kệ sưu tầm của Không Gian Tâm Trí mới được.”

Trận đấu tiếp tục nóng lên. Với đôi K trong tay, Hổ Ca tự tin theo đến cùng. Sau bốn vòng cược điên cuồng, tổng số tiền trên bàn đã lên tới 450.000 đô la.

Hổ Ca ngửa bài, giọng run run vì phấn khích: "Tứ quý K!"

Thế nhưng, nụ cười của anh đông cứng lại ngay giây sau đó. Thiên Hương thong thả lật từng lá bài của mình.

Thùng phá sảnh: 2-3-4-5-6 rô.

Lại là thùng phá sảnh! Cô ta lại thắng, một chiến thắng tuyệt đối và đầy tính áp đảo.

Ông chủ Sâm mặt mày tái nhợt, đau lòng đẩy toàn bộ số thẻ phỉnh khổng lồ về phía Thiên Hương. Thiên Hương cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang lên nhưng chứa đầy sự mỉa mai:

"Hôm nay quả thật là ngày may mắn của tôi. Ba ván thì có đến hai ván được thùng phá sảnh. Sòng bạc Vĩnh Sang quả là phúc địa của tôi mà!"

Câu nói của Thiên Hương như một cái tát thầm lặng vào mặt ông chủ Sâm và Hổ Ca. Ở ngay trên sân nhà của mình, nơi họ từng hô mưa gọi gió, giờ đây lại bị một cô gái trẻ coi là "phúc địa" để vơ vét tiền bạc. Thật sự là quá mất mặt.

Ánh mắt ông chủ Sâm nhìn về phía Kỳ Phong giờ đây đã mang theo vài phần nghi hoặc và thất vọng. “Cái gã Cố vấn Cọp này, rốt cuộc là cao thủ thật hay chỉ là kẻ lừa đảo?” Nhưng ông cũng không thể trách ai, bởi trong tình cảnh ngặt nghèo lúc nãy, có người dám đứng ra đã là may mắn lắm rồi.

Kỳ Phong không hề bận tâm đến những ánh mắt đó. Cậu biết rõ tại sao ván trước mình bỏ bài. Với khả năng của Không Gian Tâm Trí, ngay khi bộ bài được máy xào xong, cậu đã "nhìn" thấy kết cục: bài của cậu và Hổ Ca hoàn toàn không có cửa thắng trước Thùng phá sảnh của Thiên Hương. Theo cược chỉ có nước ném tiền qua cửa sổ.

Ván bài tiếp theo bắt đầu. Bộ bài mới lại được đưa vào máy xào.

Kỳ Phong nhắm mắt lại trong tích tắc, các "xúc tu" tâm trí lại quét qua. Lần này, đồng tử cậu dưới lớp mặt nạ bỗng co thắt lại. Một luồng hưng phấn chạy dọc sống lưng khiến nhịp thở của cậu hơi thay đổi một chút.

Dù chỉ là một sự biến động cực nhỏ, nhưng Thiên Hương, một người có giác quan nhạy bén hơn người, đã lập tức bắt được.

“Hả? Nhịp thở của hắn thay đổi? Bài còn chưa chia xong cơ mà?” Cô khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại gạt đi ý nghĩ đó. Làm gì có ai biết trước kết quả khi những lá bài vẫn còn nằm trong hộp chia? Chắc chỉ là trùng hợp.

Lần này, đến lượt Thiên Hương đặt cược mù trước. Để đẩy cao kịch tính và tìm lại cảm giác hưng phấn, cô trực tiếp nâng mức cược lên 100.000 đô la. Đối với cô, chơi vài chục ngàn đô chỉ giống như đi chợ mua rau, không thể khiến máu trong người sôi lên được.

Theo luật, Kỳ Phong ở vị trí cược mù tiếp theo phải đặt gấp đôi: 200.000 đô la.

Tiếng phỉnh va vào nhau lạch cạch. Chỉ trong nháy mắt, số tiền trước mặt Kỳ Phong chỉ còn lại 1.300.000 đô la. Cảm giác vứt một lúc mấy tỷ đồng ra bàn đúng là một loại chất kích thích cực mạnh.

Đến phiên Hổ Ca, anh lén nhấc góc bài lên xem: 4 tép và 10 cơ. Một bộ bài "rác" đúng nghĩa. Hổ Ca biết cơ hội thắng gần như bằng không, nhưng vì sĩ diện của sòng bạc Vĩnh Sang, anh không thể bỏ bài ngay vòng đầu. Anh nghiến răng "Call" theo 200.000 đô.

Thiên Hương nở một nụ cười nhạt. Cô biết Hổ Ca đã bắt đầu mất bình tĩnh. Sự thong dong ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự cố chấp và lo âu, những kẻ thù lớn nhất của một tay chơi Poker chuyên nghiệp.

Lá bài tẩy của cô là 7 bích và 8 bích. Khá đẹp. Cô quan sát Kỳ Phong, thấy cậu vẫn giữ nguyên phong thái cũ: không xem bài, dựa lưng vào ghế, mắt nhìn trần nhà như đang nghiên cứu kiến trúc. Vì không đoán được đối phương đang diễn trò gì, cô không tăng thêm tiền cược (Raise).

Ông chủ Sâm hít một hơi sâu, chia ba lá bài chung ra giữa bàn:

9 bích – 2 cơ – J bích.

Thiên Hương khẽ rung động. Cô đã có 7-8-9 bích, chỉ cần thêm một lá bích nữa hoặc một quân 10, cô sẽ có bộ bài cực mạnh. Cô lập tức tấn công, nâng mức cược lên gấp đôi:

“400.000 đô la!”

Cô nhìn xoáy vào Kỳ Phong, chờ đợi cú "Fold" tiếp theo của cậu. Nhưng lần này, phản ứng của Kỳ Phong khiến tất cả những người có mặt trong phòng VIP phải nhảy dựng lên.

Vừa nghe đến lượt mình, không một giây chần chừ, không một lời giải thích, Kỳ Phong dùng tay đẩy toàn bộ số phỉnh 1,3 triệu đô la ra giữa bàn.

All-in! (Tất tay)

Cả căn phòng như nổ tung. “Cái gì vậy trời?”

Nét mặt mọi người còn kinh ngạc hơn cả ván trước. Một kẻ từ đầu đến cuối không hề nhìn vào hai lá bài mình đang cầm, vậy mà dám chơi tất tay ngay khi mới có 3 lá bài chung? Đây không phải là đánh bài, đây là tự sát!

Hổ Ca không nhịn được, thốt lên đầy lo lắng: "Cố vấn Cọp! Ngài không suy nghĩ lại sao? Ít nhất cũng phải xem bài một chút chứ!"

Kỳ Phong chỉ khẽ lắc đầu, giữ thái độ im lặng đầy bí ẩn.

Cả phòng VIP rơi vào trạng thái nín thở. Thiên Hương giờ đây mới là người phải đổ mồ hôi. Cô đang nắm bài mạnh, nhưng cú "All-in" mù quáng này của Kỳ Phong là một đòn đánh cực kỳ phi logic, khiến cô không thể phân tích nổi đây là sự tự tin tuyệt đối hay chỉ là một kẻ điên đang muốn kết thúc sớm cuộc chơi.

Văn Báo đứng bên cạnh mà mồ hôi hột chảy ròng ròng, nín thở đến mức mặt đỏ gay. Chính anh là người đã tiến cử Kỳ Phong tới để "cứu giá". Nếu Cố vấn Cọp thua sạch số tiền này ngay ván đầu ra quân, Văn Báo không chỉ mất mặt mà còn mang trọng tội với sòng bạc.

Trong khi đó, Tiểu thư Thiên Hương đang rơi vào một cuộc chiến tâm lý căng thẳng. Cô cố gắng soi mói từng kẽ hở trên người đối phương, nhưng vô vọng.

“Thật phiền toái, không thể bắt bài được tên này!” Cô thầm nghĩ. Kỳ Phong ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng, không một chút gợn sóng cảm xúc. Một đối thủ không bộc lộ tâm tình là loại đối thủ đáng sợ nhất trên bàn VIP.

Tuy nhiên, nhìn vào những lá bài, cô lấy lại sự tự tin. Hổ Ca đã biết lượng sức mà rút lui, chấp nhận mất trắng 200.000 đô cược mù. Chỉ còn lại cô và Kỳ Phong. Thiên Hương dứt khoát đẩy chồng phỉnh 1.300.000 đô la còn lại ra:

“Tôi theo! All-in!”

Vòng đặt cược kết thúc sớm trong không khí ngột ngạt. Ông chủ Sâm run tay, chậm rãi chia hai lá bài chung cuối cùng.

Lá thứ tư (Turn): 10 bích.

Mắt Thiên Hương sáng rực lên. Tim cô đập thình thịch. Với lá 10 bích này, cô đã chính thức ghép được bộ Thùng phá sảnh (Straight Flush): 7-8-9-10-J bích! Một nụ cười đắc thắng không thể che giấu nở trên môi cô. Trong Poker, đây gần như là bộ bài bất khả chiến bại.

Lá cuối cùng (River) lật ra: Lá 4.

Tổng cộng 5 lá bài chung trên bàn là: 9 bích – 2 cơ – J bích – 10 bích – 4.

“Mời hai người chơi ngửa bài!”. Giọng ông chủ Sâm khàn đặc vì căng thẳng.

Thiên Hương thanh thoát lật hai lá bài tẩy: 7 bích và 8 bích. Cô cười rạng rỡ, giọng nói đầy vẻ châm chọc:

“Vĩnh Sang đúng là phúc địa của tôi. Không ngờ lại có thể thắng bằng một bộ Thùng phá sảnh đẹp thế này: 7-8-9-10-J bích. Thật ngại quá!”

Sắc mặt Văn Báo xám xịt như tro tàn. Mới chơi có hai ván, Kỳ Phong đã nướng sạch 1,5 triệu đô la, tương đương hơn 30 tỷ đồng Việt Quốc. Anh khuỵu chân xuống, nghĩ bụng phen này chắc chắn không còn mặt mũi nào nhìn Hổ Ca và ông chủ.

Hổ Ca cũng đau lòng như cắt từng khúc ruột. Tiền của sòng bạc cũng là máu thịt của anh em. Những người bảo vệ sòng bạc Vĩnh Sang đều im lặng, không khí u ám bao trùm. Trái lại, đám tùy tùng của Thiên Hương bắt đầu cười nói rôm rả, không tiếc lời ca tụng "thần bài" của tiểu thư nhà mình.

Ông chủ Sâm nhắm mắt lại, trong lòng đã bắt đầu tính toán phương án dự phòng. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng danh tiếng sòng bạc bị nghiền nát ngay vòng đầu thế này là nỗi nhục khó rửa. Ông định bụng dù phải tốn bao nhiêu tiền, cũng phải mời bằng được cao thủ cấp cao hơn về để gỡ gạc thể diện.

Đúng lúc đó, Kỳ Phong dường như mới vừa "tỉnh ngủ" sau chuyến dạo chơi trong Không Gian Tâm Trí. Cậu liếc nhìn bàn bài rồi thản nhiên nói:

“À, đến lượt tôi show bài rồi sao?”

Cậu vung tay một cái, hai lá bài tẩy bay lơ lửng một vòng trên không trung rồi rơi xuống bàn, mặt số ngửa lên đầy ngạo nghễ.

Thời gian như ngừng trôi. Tiếng cười nói của phe Thiên Hương tắt ngấm.

Trên bàn là một lá Q bích và một lá K bích.

Kết hợp với ba lá 9-10-J bích trên bàn, Kỳ Phong đã tạo thành một bộ Thùng phá sảnh cao hơn: 9-10-J-Q-K bích!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!