Quyền 1

Chương 34. Đuổi bắt

Chương 34. Đuổi bắt

Chương 34. Đuổi bắt

Tác giả: gakobitmiss

John lướt đi với tốc độ đáng kinh ngạc, bóng hình hắn mờ ảo giữa dòng người tấp nập rồi nhanh chóng mất hút. Hắn thầm suy đoán: "Bọn người này chắc chắn là thế lực của chính phủ Việt Quốc."

Chỉ có những đơn vị tình báo nội địa mới có khả năng truy vết và dàn quân vây bắt hắn một cách không tiếng động và nhanh chóng đến vậy. Thế lực của tổ chức ETLE vẫn chưa thực sự vươn tới quốc gia này, nên suốt thời gian qua, John chỉ có thể hoạt động đơn độc. Chính việc thiếu hỗ trợ hậu cần đã khiến hắn vô tình để lộ những dấu vết không đáng có.

John liên tục thay đổi lộ trình, băng qua những giao lộ phức tạp nhằm cắt đuôi đám người phía sau. Thế nhưng, trực giác nhạy bén báo cho hắn biết rằng hắn vẫn chưa thực sự thoát khỏi sự đeo bám. Trên đường phố có quá nhiều camera an ninh; có lẽ bọn chúng đang dùng hệ thống nhận diện khuôn mặt để theo sát hắn từng bước.

Quyết định thật nhanh, John quẹo vào một con hẻm tối, tiến sâu vào bên trong để tránh khỏi sự giám sát của các thiết bị điện tử.

“Đội trưởng, đối tượng đã tiến vào hẻm nhỏ!”

“Lập tức đuổi theo, giữ khoảng cách nhưng đừng để mất dấu!”

Các đặc công cực nhanh bám sát đằng sau. Dù trong hẻm nhỏ không có camera và dễ mất dấu, nhưng bù lại, đây là khu vực vắng người, cực kỳ thuận tiện để họ khống chế đối tượng mà không gây tổn thương đến dân thường vô tội.

Họ đuổi theo hơn trăm mét, tiến sâu vào mê cung của những bức tường rêu phong. Ngay khi tưởng chừng đã mất dấu, bóng dáng John đột ngột xuất hiện ở phía trước. Hắn không chạy nữa mà đứng khoanh tay giữa đường, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng để chờ đợi họ.

Đội trưởng cảm thấy có điều bất thường, lập tức giơ tay ra hiệu cho các đội viên dừng lại. Cả đội nhanh chóng vào tư thế chiến đấu, ánh mắt đằng đằng sát khí. Đội trưởng tiến lên một bước, quan sát kỹ đối tượng rồi tuyên bố bằng tiếng Anh giọng đanh thép:

“Chúng tôi là người của Cục Tình Báo Việt Quốc. Ngươi đã bị bao vây, yêu cầu không được phản kháng và đi theo chúng tôi để tiếp nhận điều tra”.

John quay người lại, khẽ lắc đầu: “Tôi còn một chút chuyện quan trọng cần hoàn thành. Xong việc, tôi sẽ lập tức rời khỏi đây và cam đoan không làm tổn thương bất kỳ thường dân nào”.

Đối với John, một "vật chủ" mang trên mình sinh vật ngoài hành tinh thì không thể được coi là thường dân bình thường. Thế nhưng, đội trưởng phía Việt Quốc không hề bị những lời lẽ đó lay chuyển: “Sự hiện diện của hạng người như ngươi chính là mối nguy hiểm lớn nhất. Chúng tôi sẽ không để ngươi tự do đi lại trên đất nước này thêm một giây nào nữa”.

Không khí giữa hai bên đặc quánh sự căng thẳng. Dù đối phương chỉ có một mình, nhưng họ đã được cảnh báo về mức độ cực kỳ nguy hiểm của tên này. Không ai dám lơ là dù chỉ một giây.

John thực lòng không muốn xung đột với quân đội chính quy. Việc đó chỉ khiến nhiệm vụ của hắn thêm phần rắc rối. Hắn nỗ lực thuyết phục lần cuối: “Các người hẳn phải biết đến Tổ Chức của tôi. Chúng tôi luôn giữ mối quan hệ trung lập với các quốc gia, thậm chí là đối tác của nhiều nước lớn. Bắt giữ tôi ở đây sẽ không phải là một quyết định ngoại giao khôn ngoan đâu”.

Đội trưởng khinh miệt cười lạnh: “Một tổ chức chuyên cung cấp vũ khí sinh học cho bọn khủng bố mà lại dám nói mình trung lập? Các ngươi đã tiếp tay cho biết bao tội ác, gián tiếp khơi mào chiến tranh chỉ để trục lợi. Việt Quốc sẽ không bao giờ hợp tác với loại người như vậy. Ngoan ngoãn chịu trói đi!”.

Không muốn dài dòng thêm, Đội trưởng thét lớn ra hiệu: “Tiến lên! Bắt lấy hắn!”

John thở dài. Lần nào cũng vậy, rắc rối luôn tìm đến hắn. Hắn chỉ muốn âm thầm bắt lấy "mục tiêu" rồi rút lui trong im lặng. Nhưng nếu đã bị lộ, hắn buộc phải thay đổi phương thức hành động. Thời gian không còn nhiều, càng kéo dài thì biến số phát sinh càng lớn.

"Trước tiên, phải thoát khỏi đám người này cái đã. Sau đó sẽ ẩn mình vào bóng tối để tìm cơ hội bắt mục tiêu bằng mọi giá."

Sáu vị đặc công đồng loạt lao lên. Họ đều là những tinh anh bậc nhất, am hiểu các kỹ thuật chiến đấu tay không và phối hợp nhóm. Đội hình nhanh chóng tản ra theo thế gọng kìm, phong tỏa mọi hướng thoát lui của John.

John nâng cao tinh thần cảnh giác. Đám người này không phải hạng xoàng, họ hẳn là những binh chủng tinh nhuệ nhất của Việt Quốc với khả năng phối hợp cực kỳ ăn ý. Chỉ cần một chút lơ là lâm vào trận thế vây hãm của họ, hắn sẽ gặp không ít phiền toái.

Nhưng cũng chỉ là phiền toái đôi chút mà thôi.

Để tránh việc họ gọi thêm viện binh, John biết mình cần tốc chiến tốc thắng.

“Phải nghiêm túc rồi đây”. Hắn lẩm bẩm.

John hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, cơ bắp trên người hắn bắt đầu gồ lên cuồn cuộn, hình thể trong nháy mắt to lớn hơn hẳn một vòng. Chiếc áo khoác ngoài dãn ra, bó căng cứng lấy toàn bộ cơ thể như sắp nổ tung. Dưới lớp da, từng sợi mạch máu thô to nổi lên như những con giun không ngừng ngọ nguậy, đập theo nhịp tim dồn dập.

Dưới ánh đèn lờ mờ của con hẻm, John biến thành một gã khổng lồ cao hơn hai mét với khối cơ bắp rợn người. Đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ ngầu, quét qua đám người như một dã thú thực thụ.

“Cái quái gì thế này?”. Đội trưởng và các đặc công đều sững sờ kinh ngạc trước sự biến đổi phi nhân loại này.

Không để họ kịp định thần, John đạp mạnh xuống đất, lấy tốc độ kinh hoàng lao lên. Hắn tung một đấm thẳng về phía Đội trưởng. Là người đứng đầu, Đội trưởng không kịp né tránh, chỉ có thể gồng hết sức lực đan chéo hai tay trước ngực để chống đỡ.

Bụp!

Một luồng lực lượng khổng lồ ập đến. Đội trưởng bị đánh văng lùi lại mấy mét, thân thể thuận theo quán tính xoay tròn mấy vòng để triệt tiêu lực mới có thể đứng vững.

“Lực lượng thật khủng khiếp!”. Đội trưởng cảm thấy hai cánh tay tê rần như vừa bị một chiếc xe tải đâm trúng. “Cẩn thận! Đừng trực tiếp đón đỡ!”.

Tuy nhiên, lời cảnh báo đã muộn. Một đặc công vừa định di chuyển đã bị John áp sát, tiếp tục tung một đấm sấm sét.

Oanh!

Cú đấm trực tiếp hất văng người đặc công rời khỏi mặt đất, đập mạnh vào bức tường gạch phía sau rồi ngã quỵ.

Các thành viên còn lại lạnh sống lưng. Họ là những chiến sĩ kinh nghiệm đầy mình, từng đối đầu với đủ loại tội phạm nguy hiểm, nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp một kẻ mang sức mạnh cơ bắp phi lý đến vậy. John lúc này như một con gấu đen hung mãnh nhưng lại mang tốc độ của một loài báo, tả xung hữu đột giữa vòng vây. Tiếng xé gió từ những đòn đánh của hắn vang lên phần phật bên tai.

Sáu đặc công vốn là người vây bắt, giờ đây lại giống như sáu con mồi đang bị một con mãnh thú dồn vào đường cùng.

Thêm một thành viên nữa bị đánh ngã. Thấy tình thế xoay chuyển theo hướng tồi tệ, một đặc công vội vã rút súng, chĩa thẳng vào John và hét lớn:

“Dừng tay lại ngay!”.

Đôi mắt đỏ bừng của John nhìn chằm chằm vào nòng súng đen ngóm. Duy trì trạng thái này khiến lý trí của hắn dần bị bản năng bạo lực xâm chiếm. Như một con thú cảm nhận được nguy hiểm, hắn lao thẳng về phía họng súng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Ba tiếng súng chát chúa vang lên trong hẻm nhỏ. Phát đầu tiên trượt mục tiêu do John di chuyển quá nhanh. Tuy nhiên, hai phát tiếp theo đã găm trúng vào thân hình to lớn của hắn khi hắn kịp đưa tay ra che chắn những vị trí yếu hại. Viên đạn chỉ có thể găm sâu vào lớp da thịt khoảng một hai centimet rồi bị những thớ cơ bắp cứng như thép nguội chặn lại hoàn toàn.

Cơn đau khiến John tỉnh táo lại đôi chút, ánh đỏ trong mắt dần dịu đi. Hắn không muốn dây dưa thêm nữa vì tiếng súng sẽ sớm thu hút cảnh sát. Từ trong tay áo, một thiết bị nhỏ hình cây bút màu đen rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.

Với tốc độ phản xạ nhanh gấp nhiều lần người thường, John liên tục bấm nút trên thiết bị.

Xiu! Xiu! Xiu!

Sáu tiếng động cực nhỏ phát ra. Từ đầu cây bút phóng ra sáu chiếc kim châm siêu mảnh, lao đi xé gió. Động tác của John quá nhanh và chuẩn xác đến mức các đặc công còn chưa kịp nhận thức được chuyện gì thì kim đã đâm vào người.

Chỉ có Đội trưởng là người duy nhất bản năng cảm nhận được nguy hiểm để né tránh, nhưng cũng đã muộn. Chiếc kim vẫn cắm phập vào bắp tay anh. Một cảm giác tê dại nhanh chóng lan tỏa, khiến đầu óc anh trở nên mê muội, tầm nhìn đảo lộn.

“Có... có thuốc mê...”. Đội trưởng lẩm bẩm trước khi gục xuống.

Loại thuốc mê này cực kỳ mạnh. Cho dù sáu người đặc công đều đã trải qua những bài huấn luyện chịu đựng khắc nghiệt nhất, họ cũng không thể kháng cự được bao lâu. Từng người một nhanh chóng mất đi ý thức, đổ gục xuống mặt đường lạnh lẽo.

Từ lúc John rút ra cây bút đen cho đến khi cả sáu đặc công tinh nhuệ bị hạ gục, thời gian trôi qua vỏn vẹn chỉ trong một hai giây. John vậy mà có thể chuẩn xác bắn trúng cả sáu mục tiêu trong chớp mắt, một khả năng xạ kích đáng sợ.

Kỳ Phong núp ở phía xa, nhờ vào đôi mắt cực tinh và tai cực thính, đã len lén quan sát hết thảy sự việc. Khi John bấm nút trên cây bút, trong khi người thường chỉ thấy một vệt mờ, thì Kỳ Phong có thể nhìn rõ những phi châm mảnh như sợi tóc từ từ bay ra theo quỹ đạo chết chóc.

Nhưng cậu biết mình không thể làm gì để giúp đỡ. John rõ ràng không phải người bình thường. Động tác của hắn nhanh nhẹn, cơ thể mạnh mẽ đến mức có thể biến đổi hình dạng. Cho dù là Trương Đại Long, kẻ mạnh nhất cậu từng gặp trước đó, cũng không thể sánh bằng gã áo đen này.

Sức mạnh và tốc độ của hắn đã hoàn toàn vượt qua phạm trù của nhân loại. Kỳ Phong thậm chí còn nghi ngờ rằng phản xạ của hắn cũng nhanh gấp nhiều lần người thường. Cậu nín thở, thu mình sâu hơn vào bóng tối, không dám ló đầu ra.

Cậu hiểu rõ mình không phải đối thủ của tên áo đen đó, dù cho có kỹ năng Siêu Tốc Phản Xạ đi chăng nữa. Mắt cậu có thể nhìn thấy rõ ràng từng động tác của hắn, nhưng phản ứng của cơ bắp hiện tại không đủ nhanh để thực hiện các động tác né tránh tương ứng. Đó là sự chênh lệch về bản chất thể chất.

Trời đã tối hẳn, ánh sáng trong hẻm nhỏ rất mờ ảo. John có vẻ không hề biết rằng mục tiêu mà hắn đang săn đuổi lại đang ở ngay gần đó theo dõi mình. Sau khi hạ gục xong sáu người, hắn nhanh chóng thu dọn hiện trường sơ sài rồi biến mất vào màn đêm.

Vì không muốn hoàn toàn trở mặt với chính quyền Việt Quốc, hắn chỉ dùng kim châm chứa thuốc mê mạnh. Khoảng nửa ngày sau, những đặc công này sẽ tự tỉnh lại. John cần xóa sạch mọi dấu vết và ẩn mình vào bóng tối để chờ đợi một thời cơ hành động khác chín muồi hơn.

Qua một lúc lâu, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một nhóm người khác tiến vào hẻm nhỏ. Đó là các nhân viên của Cục Tình Báo. Khi nhìn thấy đội đặc công nằm la liệt trên đất, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.

Họ nhanh chóng tiến lên kiểm tra tình trạng đồng đội.

“Vẫn còn hô hấp, chỉ là hôn mê thôi! Mau đưa người trở về cứu chữa ngay!”.

Sau một hồi bận rộn và hỗn loạn, tiếng bước chân xa dần. Con hẻm trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có của nó.

Kỳ Phong mở rộng Siêu Thính Giác, lắng nghe từ xa để xác định chắc chắn tất cả đã rời đi hẳn mới dám cất bước lộ diện. Trên đường về, cậu cực kỳ cẩn thận, không ngừng quan sát và dò xét xung quanh. Dù tên áo đen đã đi xa, nhưng sự lo lắng vẫn bám lấy tâm trí cậu như một bóng ma.

Cảm giác bất an mách bảo Kỳ Phong rằng hắn chắc chắn sẽ quay lại. Một kẻ vừa nguy hiểm, vừa bí ẩn lại nắm giữ công nghệ lạ lùng như vậy khiến cậu không thể không suy nghĩ sâu xa. Hắn đã tìm thấy cậu một lần, chắc chắn sẽ có lần thứ hai.

Dù cảnh sát đã bắt đầu chú ý đến hắn, nhưng Kỳ Phong hiểu rằng không thể phó mặc tính mạng và sự an toàn của bản thân hoàn toàn cho người khác. Một cảm giác cấp bách bùng lên trong lòng. Cậu cần phải tăng cường sức mạnh và khả năng phòng vệ của mình ngay lập tức.

Nếu lần tới bị tên áo đen tiếp cận, cậu phải ở trong trạng thái sẵn sàng nhất để tự vệ, hoặc ít nhất là đủ nhanh để chạy thoát khỏi "con quái vật" đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!