Quyền 1

Chương 83. Thầy trò nói chuyện

Chương 83. Thầy trò nói chuyện

Chương 83. Thầy trò nói chuyện

Tác giả: gakobitmiss

Buổi chiều tại trường Trung học Quốc tế Việt Lạc, ánh nắng đổ dài trên những dãy hành lang hiện đại.

Toạ lạc ngay trung tâm Quận 10 với diện tích hơn 2000 mét vuông, Quốc tế Việt Lạc không chỉ là nơi học tập mà còn là một "thiên đường" giáo dục đúng nghĩa. Từ những phòng học tiện nghi đến các studio nghệ thuật, phòng thí nghiệm tối tân, hay khu phức hợp thể thao với hồ bơi và nhà thể dục đa năng – tất cả đều toát lên vẻ xa hoa của một ngôi trường dành cho giới thượng lưu.

Lúc này, bên trong nhà thể dục, đội bóng né (Dodgeball) của lớp 6A đang ráo riết tập luyện cho trận đấu ngày mai.

Dodgeball là một môn thể thao mới du nhập vào Việt Quốc, mang đậm tính đối kháng và nhịp điệu nhanh. Luật chơi đơn giản nhưng đầy kích thích: ngay khi tiếng còi khai cuộc vang lên, cầu thủ hai đội sẽ lao vào giữa sân tranh cướp bóng. Mục tiêu tối thượng là dùng bóng ném trúng đối phương để loại họ khỏi sân. Nếu đối thủ bắt dính bóng, người ném sẽ phải rời sân, đồng thời một đồng đội của đối thủ được "hồi sinh" trở lại. Trận chiến chỉ kết thúc khi toàn bộ thành viên của một đội bị quét sạch.

Trong bộ đồng phục thể thao trắng phối xanh năng động, các thiếu niên lớp 6A di chuyển thoăn thoắt như những chú sóc nhỏ. Tiếng đế giày cao su miết trên mặt sàn kít kít, hòa cùng tiếng hò hét phát lực của đám trẻ, tạo nên một bản giao hưởng rộn ràng và đầy sức sống.

Thế nhưng, giữa nhịp điệu hối hả đó, có một khoảng lặng lạc lõng.

Vì thể hình mập mạp và sức bền hạn chế, Tiêu Tuấn không thể theo kịp giáo án khắc nghiệt của cả đội. Cậu nhóc thường là người "về đích" sớm nhất, nhưng không phải ở vạch vinh quang, mà là ở băng ghế biên. Ngồi thu mình một góc, ánh mắt cậu bé vốn luôn tràn đầy hứng khởi mỗi khi nhìn vào trái bóng, nay bỗng đượm một nỗi buồn khó tả.

Thực tế, trong một môn thể thao đòi hỏi phản xạ cực nhanh như bóng né, một cậu nhóc "thừa cân" như Tiêu Tuấn đáng lẽ sẽ không bao giờ có tên trong đội hình chính thức. Nhưng nhờ quyền lực và tầm ảnh hưởng của cha mình, cậu vẫn được dành riêng một vị trí. Tiêu Tuấn biết điều đó, và cậu đã luôn cố gắng để chứng minh mình xứng đáng, cho đến tận sáng nay.

Cha cậu đã hứa chắc nịch rằng cuối tuần này sẽ đến cổ vũ. Tiêu Tuấn đã mong chờ đến mức mất ngủ, thậm chí còn hào hứng mời cả thầy gia sư của mình đến xem. Thế nhưng, cuộc điện thoại báo "bận việc đột xuất" trưa nay đã dập tắt tất cả. Hy vọng càng cao, cú ngã càng đau. Nỗi thất vọng âm ỉ cháy suốt buổi chiều, lan tận vào buổi học tối, khiến ngay cả những bài toán thú vị thường ngày cũng trở nên vô nghĩa.

“Em sao thế? Nay trên lớp có chuyện gì mà cái mặt ỉu xìu như cọng bún thiu vậy?”

Giọng nói quen thuộc của Kỳ Phong vang lên, kéo Tiêu Tuấn ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Cậu nhóc chỉ lắc đầu nguầy ngậy, đôi môi mím chặt không nói nửa lời.

Kỳ Phong đặt cây bút xuống, vỗ vỗ vào cái vai tròn lẳn của cậu học trò nhỏ: “Có chuyện buồn mà cứ giữ khư khư trong lòng giống như nhịn đánh rắm vậy đó. Nhịn lâu quá, có khi rắm nó biến thành phân luôn thì khổ.”

“Eo ơi, thầy nói gì ghê quá! Em vừa mới ăn cơm xong đấy.” Câu đùa "trần trụi" của Kỳ Phong ngay lập tức khiến cái đầu nhỏ bé của Tiêu Tuấn bị phân tâm.

“Đấy chỉ là một phép ẩn dụ thôi,” Kỳ Phong cười hì hì. “Ý thầy là nỗi buồn cũng giống như khí độc, phải xả ra, chia sẻ với bạn bè thì nó mới mau vơi đi. Nói thầy nghe coi nào, gặp chuyện gì rồi?”

Tiêu Tuấn bĩu môi, lý nhí: “Chúng ta đâu phải bạn bè đâu, là thầy trò mà.”

“Ơ hay, hai ta không phải đã 'vào sinh ra tử' trong game cùng nhau sao? Trên bàn học thì là thầy trò, nhưng lên ván game thì là chiến hữu, là bạn bè tâm giao chứ.”

Sau hơn một tuần dạy học, hai thầy trò nói chuyện tùy ý hơn rất nhiều.

Cậu nhóc mập liếc nhìn thầy, vẻ lém lỉnh thường ngày hơi hé lộ: “Bạn bè gì mà mỗi buổi đều lấy mất 15 phút chơi game của người ta để làm thêm bài tập. Nếu thầy trả lại cho em 15 phút đó, em mới chịu cho thầy làm bạn.”

Thằng bé vẫn chưa nguôi ngoai vụ "thua cược" đau đớn lần trước, cái lần mà nó phải đánh đổi 15 phút chơi game quý báu mỗi buổi chỉ vì kỹ năng chơi game thần sầu của ông thầy.

“Có chơi có chịu, đã thua thì phải giữ lời chứ,” Kỳ Phong thong thả xoay cây bút. “Nhưng... để khích lệ tinh thần, nếu ngày mai em thắng được dù chỉ một trận, thầy sẽ trả lại 15 phút đó cho em. Dám chơi không?”

“Quá dễ!” Đôi mắt Tiêu Tuấn sáng rực lên nói: “Mà 15 phút hơi bèo, 30 phút đi thầy?”

Thằng bé vẫn thích trả giá như thường lệ. Trẻ con là thế, dễ vui dễ buồn và cũng dễ quên. Chỉ cần hơi đánh lạc hướng là mọi thứ lại tươi tỉnh ngay.

“30 phút à? Thời gian dạy học của thầy tính bằng vàng bằng bạc đấy,” Kỳ Phong nhướn mày. “Được thôi, nhưng với điều kiện em phải giành được chức vô địch. Thế mới bõ công thầy đánh đổi.”

“Ok, chốt kèo luôn!” Tiêu Tuấn giơ tay định đập tay với thầy, nhưng rồi đột nhiên khựng lại, vẻ mặt lại xị xuống. “Nhưng thầy phải hứa là chắc chắn đến xem em thi đấu đấy nhé. Cha em cũng hứa rồi, vậy mà đùng cái lại bận...”

Thì ra đây chính là "ngòi nổ" cho nỗi buồn nãy giờ. Kỳ Phong đã đến đây dạy được một thời gian, nhưng ngoại trừ căn biệt thự lộng lẫy và cô giúp việc, anh chưa từng thấy bóng dáng người cha của cậu bé.

“Cha em bận lắm sao? Bình thường buổi tối thầy cũng không thấy ông ấy ở nhà.”

“Vâng, tối nào cha cũng làm đến khuya mới về. Có khi cả tuần em chỉ nhìn thấy mặt cha được vài lần thôi.” Tiêu Tuấn nói bằng giọng thản nhiên đến đau lòng.

“Thế còn mẹ em? Sao bà ấy không đi cổ vũ?”

Vừa nghe nhắc đến mẹ, phản xạ của Tiêu Tuấn thay đổi hẳn. Một nét ghét bỏ lộ rõ trên gương mặt bầu bĩnh.

“Đừng nhắc đến bà ấy. Cả năm em gặp bà ấy còn ít hơn gặp thầy nữa. Nếu em không chủ động gọi điện, chắc bà ấy cũng chẳng nhớ mình có đứa con này đâu.”

“Ồ, bà ấy cũng là nữ cường nhân bận rộn công việc à?” Kỳ Phong tò mò.

“Việc gì đâu thầy, mẹ em chỉ bận đi chơi thôi. Cô Sáu bảo từ hồi em vừa cai sữa là mẹ đã giao em cho cô rồi đi du lịch mất hút. Mỗi lần về mẹ lại mua một đống đồ chơi xịn để 'bù đắp', nhưng em đâu có thiếu đồ chơi.”

Kỳ Phong hơi khựng lại. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy một gia đình kỳ lạ đến thế. Sự thành thật của Tiêu Tuấn khiến anh cảm thấy hơi xót xa.

“Mẹ còn bảo với em là... mẹ cưới cha chỉ vì tiền thôi. Mẹ không biết chăm trẻ con nên để người làm lo cho khỏe.” Tiêu Tuấn nói ra những lời cay đắng đó một cách nhẹ tênh, như thể cậu đã phải tự thuyết phục bản thân rằng đó là điều bình thường để không phải đau lòng thêm nữa.

Kỳ Phong trợn tròn mắt, không tin nổi vào tai mình: “Mẹ em... thật sự nói thế với em sao?”

Tiêu Tuấn gật đầu lia lịa, ánh mắt lảng tránh sang những trang giấy trên bàn. “Vâng, em cũng quen có cô Sáu rồi. Mẹ mà có ở nhà nấu cơm chắc em cũng chẳng dám ăn đâu, chắc tệ lắm.”

Cậu nhóc cố tỏ ra bất cần, cố dùng sự mỉa mai để che đậy khao khát được mẹ quan tâm, nhưng sự non nớt trong giọng nói đã phản bội lại tất cả.

Kỳ Phong tinh tế nhận ra mình không nên khoét sâu thêm vào vết thương đó. Anh vỗ mạnh vào vai cậu nhóc, đổi tông giọng hào hứng: “Thôi được rồi! Ngày mai chắc chắn thầy sẽ có mặt. Mà tình hình luyện tập sao rồi? Có chắc là 'thịt' được chức vô địch để lấy 30 phút của thầy không?”

“Thầy cứ yên tâm!” Tiêu Tuấn vỗ ngực bồm bộp. “Em là con át chủ bài của đội đấy nhé. Tuy hơi nặng cân chút nhưng phản xạ của em thuộc hàng đỉnh của chóp, thầy chưa thấy thôi.”

Kỳ Phong nhìn cái vòng eo "bánh mì" của nhóc mập có khi còn to hơn eo của mình, lộ vẻ nghi ngờ rõ rệt: “Em nghĩ thầy bị mù màu hay sao mà tin được? Nói thật đi, cơ hội thắng bao nhiêu phần trăm? Nói thật thì thầy mới có cách giúp em giành cúp được chứ.”

“Hê hê, đội trưởng lớp em là át chủ bài số 1, em là số 2. Có cậu ấy gánh thì tỉ lệ thắng cao lắm. Mà thầy giúp kiểu gì? Chẳng lẽ thầy còn kiêm luôn gia sư môn thể dục?”

Kỳ Phong nhếch mép cười đầy thần bí: “Thể dục thì có gì khó? Thầy đây còn dạy được cả đua xe ô tô cơ mà.”

Tiêu Tuấn nhìn ông thầy trong bộ đồ công sở bình dân, vẻ mặt đầy kỳ thị: “Em tưởng mình nổ đã to, không ngờ thầy còn nổ banh xác hơn.”

Kỳ Phong không thèm chấp lời mỉa mai của thằng bé. Anh nhìn sâu vào mắt Tiêu Tuấn – một cậu ấm sống trong nhung lụa nhưng lại mang trong mình những khoảng trống tình cảm quá lớn – rồi trịnh trọng hỏi:

“Tiêu Tuấn này, thầy hỏi thật, ngày mai em có muốn giành chức vô địch không?

Bị sự nghiêm túc đột ngột của Kỳ Phong làm cho bối rối, Tiêu Tuấn lặng đi một chút rồi gật đầu thật mạnh: “Dạ muốn... nhưng em không chắc mình làm được.”

“Có là được, không nhưng nhị gì hết. Bây giờ thầy sẽ tiến hành tập huấn cấp tốc môn bóng né cho em ngay tại chỗ!” Kỳ Phong tuyên bố một cách đầy khí thế.

Tiêu Tuấn há hốc mồm, nhìn đồng hồ rồi nhìn ông thầy bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ: “Bây giờ ấy hả? Thầy ơi, gần 9 giờ tối rồi, người ta đi ngủ chứ ai đi tập bóng né giờ này? Thầy định dắt em ra công viên chạy bộ à? Thôi cho em xin đi!”

Thằng bé lắc đầu nguầy nguậy, đôi má phúng phính rung rinh theo nhịp. Nó sợ nhất là phải vận động, nhất là vào cái giờ mà cái bụng đang đòi ăn nhẹ và cái giường đang vẫy gọi.

“Em thì biết cái gì? Đây mới chính là 'giờ vàng' để luyện tập theo phương pháp bí mật của thầy.” Không để cậu nhóc kịp phản đối, Kỳ Phong túm vai đẩy thằng bé về phía giường. “Nào, nằm xuống, đắp chăn lại, nhắm mắt và... đi ngủ.”

“Hả?” Tiêu Tuấn ngơ ngác. “Ngủ mà là luyện tập á? Thầy lừa con nít vừa thôi chứ?”

“Khoa học đã chứng minh rồi nhé,” Kỳ Phong nghiêm túc giải thích, giọng điệu nghe cực kỳ chuyên gia. “Chỉ cần em tái hiện lại những gì đã học ngay trước khi ngủ, não bộ sẽ tự động củng cố kiến thức đó bền vững gấp nhiều lần. Nếu mà mơ thấy nó nữa thì hiệu quả còn kinh khủng hơn. Tin thầy đi, thầy đã bao giờ lừa em chưa?”

Tiêu Tuấn nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn bản mặt "đáng tin cậy" của Kỳ Phong, cậu cũng đành miễn cưỡng leo lên giường. “Thôi được rồi, nhưng mới 9 giờ, làm sao mà ngủ ngay được...”

“Cứ thả lỏng đi. Hít thở sâu vào... Một... hai... Đúng rồi, nhắm mắt lại. Nghĩ về những đường bóng, nghĩ về cảm giác né tránh linh hoạt, nghĩ về chiếc cúp vàng óng ánh đang chờ em chạm tay vào...”

Giọng nói của Kỳ Phong trầm thấp, đều đặn như một bản nhạc thiền, rót vào tai cậu bé: “Thả lỏng cơ thể... Chiến thắng... Trận đấu... Cúp vô địch...”

Chỉ chưa đầy một phút sau, nhịp thở của Tiêu Tuấn đã bắt đầu kéo dài và đều đặn.

“Khò... khò...” Tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

“Ủa? Mới đó đã ngủ rồi hả?” Kỳ Phong nhịn không được thầm cảm thán. “Thằng nhóc này đúng là 'thánh ngủ', nãy còn cãi cho cố vào.”

Xác nhận cậu nhóc đã chìm sâu vào giấc nồng, ánh mắt Kỳ Phong chợt thay đổi. Cậu điều khiển xúc tu vô hình trên đầu từ từ vươn ra, nhẹ nhàng chạm vào vùng thái dương của Tiêu Tuấn. Cậu đang chờ đợi thời điểm cậu bé tiến vào giấc mơ.

KP đã dành không ít thời gian để nghiên cứu về cơ chế của giấc mơ. Trong đó có nhắc đến những kĩ thuật có thể giúp định hướng giấc mơ sử dụng âm thanh, âm nhạc. Lần trước, cậu đã thành công với Patro nhờ bản nhạc quen thuộc anh ấy nghe trước mỗi cuộc đua.

Lần này, cậu muốn tiến xa hơn một bước. Thay vì chỉ "học lỏm" kỹ năng từ người khác, Kỳ Phong muốn thử nghiệm xem liệu mình có thể trở thành một "huấn luyện viên trong mơ", trực tiếp tác động để giúp người khác rèn luyện kỹ năng ngay trong tiềm thức hay không.

Việc rèn luyện, củng cố kiến thức qua giấc mơ cũng là từng có rất nhiều tiền lệ. Não bộ không thực sự học kiến thức mới khi ngủ, nhưng nó thực hiện một quá trình cực kỳ quan trọng: Hợp nhất trí nhớ. Việc tập trung cao độ vào một chủ đề trước khi ngủ sẽ khiến não bộ ưu tiên "sắp xếp" và "đánh lửa" các nơ-ron thần kinh liên quan đến chủ đề đó trong giấc mơ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!