Chương 72. Theo dấu
Tác giả: gakobitmiss
Kỳ Phong dưới sự dẫn dắt âm thầm của Văn Báo đã lặng lẽ tách khỏi khu vực VIP, đi vòng qua một lối đi tắt dành cho nhân viên rồi xuất hiện trở lại tại sảnh chính. Cậu thong thả đi về phía khu vực trò chơi, nơi Trung Thành và Thảo Nguyên đang đứng, sau đó đi tụ tập lại các bạn khác.
Nhìn đồng hồ, toàn bộ quá trình "giải cứu" sòng bạc vừa rồi thực chất chỉ tiêu tốn của cậu hơn một tiếng đồng hồ. Lúc này đã hơn mười một giờ đêm, sòng bạc Vĩnh Sang bắt đầu bước vào giờ cao điểm. Ánh đèn neon rực rỡ hòa cùng tiếng xóc đĩa, tiếng reo hò và mùi tiền bạc nồng nặc tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đến nghẹt thở.
Viên Hoàng nhìn thấy Trung Thành và Kỳ Phong quay lại, liền tiến tới hỏi: “Trung Thành, cậu chơi đến đâu rồi? Có thu hoạch được đồng nào không hay lại nộp mạng cho nhà cái rồi?”
Trung Thành trưng ra bộ mặt đưa đám, xòe bàn tay ra. Trong lòng bàn tay chỉ còn lại vài đồng phỉnh lẻ tẻ: “Thắng làm sao nổi mà thắng. Đời không như là mơ cậu ạ. Còn đúng 200 đô này mình phải giữ lại để trả Hổ Ca, còn lại... bay màu hết rồi”.
“Mới chơi có hơn tiếng mà cậu đã nướng sạch mấy trăm đô”. Viên Hoàng tặc lưỡi “Nếu để cha mẹ cậu biết được, chắc chắn họ sẽ "tặng" cho cậu một trận đòn ra trò”.
“Thì cũng tại tiền này là tiền được cho không nên mình mới dám mạnh tay thế chứ”. Trung Thành phân bua “Nếu là tiền túi mình mồ hôi nước mắt làm ra, còn lâu mình mới bước chân vào đây”.
“Mình còn đang định rủ cậu đi trải nghiệm dịch vụ Spa xem giới thượng lưu hưởng thụ thế nào, giờ cậu hết sạch tiền rồi, đi bằng niềm tin à?”. Viên Hoàng trêu chọc.
“Hay là... bọn mình lấy nốt 200 đô này làm ván cuối? Biết đâu đại vận đến, xoay chuyển tình thế thì sao?” Trung Thành nhìn số phỉnh còn lại, mắt hơi sáng lên.
“Thôi ngay cái tư tưởng đó đi! Tiền này đã xác định trả lại thì không được động vào. Càng gỡ càng lún thôi”.
La Cường cũng ủ rũ, hắn cũng vừa trắng tay xong, không thể hoàn thành mục tiêu lấy le với Thảo Nguyên. Viên Hoàng may mắn có Ngọc Loan nhắc nhở nên dừng đúng lúc, vẫn còn giữ được một ít phỉnh để đi thư giãn.
Điều lạ lùng nhất là Thảo Nguyên. Cô gái nhỏ vẫn còn cầm trong tay khá nhiều phỉnh. Nãy giờ cô chơi rất hời hợt, mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía các khu vực kín đáo. Thảo Nguyên thầm nghĩ, với tính cách và năng lực của Kỳ Phong, chắc chắn anh ấy vừa mới "đại náo" ở một nơi nào đó mà đám bạn này không thể hình dung nổi.
Đúng lúc đó, Văn Báo từ phía sau bước tới, trên tay cầm theo mấy tấm thẻ hội viên có thiết kế cực kỳ tinh xảo.
“Kỳ Phong, đây là thẻ hội viên VIP tôi vừa làm xong cho cậu và các bạn”. Văn Báo niềm nở nói “Có thẻ này, mọi người có thể tự do ra vào hầu hết các khu vực tại Vĩnh Sang. Đặc biệt, tất cả dịch vụ đi kèm như Spa, ẩm thực cao cấp, khách sạn đều được miễn phí hoàn toàn”.
Trung Thành nghe xong mà mắt chữ O mồm chữ A, nhưng cậu không dám đưa tay nhận ngay: “Thật sao ạ? Cái này... quý giá quá, bọn em sao dám nhận đặc quyền lớn thế này”.
Văn Báo cười thân thiện: “Các cậu cứ tự nhiên nhận lấy. Đây là quà tặng đặc biệt của Hổ Ca dành cho bạn của Kỳ Phong. À còn nữa, Trung Thành, nếu cậu vẫn muốn làm việc tại đây thì sáng mai có thể đến nhận việc trực tiếp, không cần qua vòng phỏng vấn hay chờ đợi gì nữa đâu”.
Kỳ Phong hiểu rõ đây là cách sòng bạc tinh tế gửi lời cảm ơn đến cậu. Nếu Hổ Ca đưa tiền mặt trước mặt đám bạn, cậu chắc chắn sẽ từ chối vì quá phô trương, nhưng những tấm thẻ hội viên này lại là một món quà hợp tình hợp lý.
“Mọi người cứ nhận đi”. Kỳ Phong lên tiếng trấn an “Đây là tấm lòng của anh Hổ. Nếu thấy ngại, sau này Trung Thành đi làm cứ cố gắng cống hiến hết mình cho sòng bạc là được”.
Kỳ Phong tự nhiên cầm lấy một tấm thẻ, trong lòng cũng muốn thử xem dịch vụ Spa ở đây có gì đặc biệt. Trước đây, một sinh viên nghèo như cậu làm gì có cơ hội được tận hưởng những thứ xa hoa này.
Thấy Kỳ Phong gật đầu, cả nhóm mới dám nhận thẻ. Trung Thành cảm động đến mức suýt rơi nước mắt, thầm thề sẽ làm việc thật tốt để không phụ lòng Hổ Ca. Cậu hoàn toàn bị mê hoặc bởi phong thái chuyên nghiệp của sòng bạc và ước ao một ngày mình cũng có được tài năng xuất chúng để bảo vệ lợi nhuận cho nơi này.
Hai cô gái Ngọc Loan và Thảo Nguyên thì khỏi phải nói, khi nghe đến các dịch vụ chăm sóc sắc đẹp cao cấp, đôi mắt họ sáng rực lên.
“Anh Báo, bọn em đang tính đi Spa một chút cho biết, không biết lối nào ạ?”. Kỳ Phong hỏi.
“Để tôi dẫn mọi người đi”. Văn Báo nhiệt tình.
Trong lúc đó, Hổ Ca cũng vừa rời khỏi phòng của Ông chủ Sâm. Anh nắm chặt tấm thẻ ngân hàng mười triệu đô trong túi áo, ánh mắt đảo quanh sảnh chính để tìm bóng dáng Kỳ Phong.
Tại khu vực Spa sang trọng, khi nhóm bạn đang mải mê chọn gói dịch vụ massage và xông hơi, Hổ Ca đã xuất hiện từ phía hành lang. Anh kín đáo nháy mắt ra hiệu với Kỳ Phong.
Hiểu ý, Kỳ Phong giả vờ đi vệ sinh rồi lẳng lặng tách đoàn, đi theo Hổ Ca đến một góc khuất vắng vẻ phía sau vườn treo của khu Spa.
Dưới ánh đèn mờ ảo của khu vườn treo, Hổ Ca nhìn quanh một lượt để chắc chắn không có tai mắt, rồi mới hạ thấp giọng nói:
“Kỳ Phong, mọi dấu vết của cậu trên camera giám sát tối nay đã được anh xử lý sạch sẽ. Sẽ không ai biết ‘Cố vấn Cọp’ vừa xuất hiện là ai. Việc này tuy chưa báo cáo trực tiếp nhưng anh đã chuẩn bị sẵn lý do hợp lý, đảm bảo ông chủ Sâm sẽ không truy cứu, thậm chí còn ủng hộ”.
Kỳ Phong khẽ gật đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm:
“Làm phiền anh quá, anh Hổ. Em không muốn cuộc sống của mình bị xáo trộn”.
“Anh em mình cả, khách sáo làm gì”. Hổ Ca cười sảng khoái, rồi từ trong túi áo ngực lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen tuyền, viền mạ vàng sang trọng đưa cho Kỳ Phong “Đây, quà cảm tạ của ông chủ Sâm dành riêng cho "Cố vấn Cọp".
Kỳ Phong tò mò cầm lấy chiếc thẻ:
“Đây là...?”
“Trong này có 10 triệu đô la”. Hổ Ca nói thản nhiên như thể đó chỉ là một con số lẻ.
“Mười triệu đô?!” Kỳ Phong suýt chút nữa đánh rơi chiếc thẻ. Cậu dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng không ngờ ông chủ Sâm lại hào phóng đến mức điên rồ như vậy.
Ngay lập tức, Kỳ Phong đẩy chiếc thẻ trở lại tay Hổ Ca, ánh mắt kiên định:
“Em không thể nhận. Anh Báo đã giúp em rất nhiều, em cũng đã hứa sẽ giúp lại anh ấy một việc. Việc tối nay coi như là em thực hiện lời hứa đó. Em không thể vừa trả nợ ân tình, vừa cầm số tiền lớn thế này của ông chủ được”.
Hổ Ca ngẩn người, nhìn Kỳ Phong bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nể phục. Trong cái giới đỏ đen đầy rẫy sự tham lam này, người ta có thể đâm chém nhau vì vài nghìn đô, vậy mà chàng trai trẻ trước mặt lại từ chối 10 triệu đô chỉ vì một "lời hứa" với cấp dưới của anh.
“Kỳ Phong à, cậu đừng có ngốc thế’. Hổ Ca chân thành nói “So với những gì cậu giúp sòng bạc giữ lại tối nay, 10 triệu này chẳng thấm vào đâu. Hơn nữa, nếu cậu không nhận, ông chủ Sâm sẽ mất ăn mất ngủ vì lo lắng đấy. Ông ấy sẽ nghĩ mình đã đắc tội gì với một cao thủ như cậu nên cậu mới từ chối tiền của ông ấy’.
“Vậy anh cứ giữ lấy mà dùng”. Kỳ Phong đề nghị “Em đến đây giúp vì anh, nếu nhận tiền, tâm em sẽ không yên”.
Sắc mặt Hổ Ca bỗng trở nên nghiêm nghị:
“Cậu nói thế là coi thường Trần Hổ này rồi. Anh là người thế nào mà lại đi bòn rút tiền thưởng của em mình?”
Lần đầu tiên trong đời, Hổ Ca rơi vào tình cảnh trớ trêu: đi tặng tiền mà như đi năn nỉ, lạy lục. Người ta nhận vài trăm nghìn đô đã mừng rỡ, đây 10 triệu đô mà cứ như là hòn than nóng, cứ đẩy qua đẩy lại.
“Thôi được rồi, nếu 10 triệu cậu chê nhiều quá, vậy nhận một nửa thôi”. Hổ Ca thỏa hiệp “5 triệu đô, anh cầm 5 triệu trả lại ông chủ, thế là cả hai bên cùng vui vẻ”.
Kỳ Phong trợn mắt. Năm triệu đô? Là hơn 100 tỷ đồng Việt Quốc! Con số này vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng của một sinh viên vừa ra trường như cậu.
“Vẫn quá nhiều, anh Hổ. Đừng làm khó em nữa”. Kỳ Phong lắc đầu nguầy nguậy.
“Thế thì một triệu đô! Một triệu là cái giá sàn ở đây rồi đấy!” Hổ Ca xuống giọng.
“Không được”. Kỳ Phong giơ một ngón tay lên “Nhiều nhất là 1.000 đô thôi. Thế là đủ để em tiêu xài cả tháng rồi”.
Hổ Ca suýt thì ngã ngửa:
“1.000 đô? Cậu đùa anh à? Một cố vấn bình thường ra sân một ván đã lấy phí 100 nghìn đô rồi! 1.000 đô thì sao mà anh bàn giao được! Ít nhất phải 500 nghìn đô!”
“500 nghìn vẫn quá lớn”. Kỳ Phong cãi lại — “Anh xem, em đi dạy gia sư hì hục một tiếng mới được 500 nghìn đồng Việt Quốc. Tối nay em giúp anh có hơn một tiếng, lấy nhiều tiền vậy em thấy tội lỗi lắm! 10 đô thôi là được.”
“Hai cái đó sao so sánh với nhau được!” Hổ Ca vò đầu bứt tai .“Chốt giá cuối: 50 nghìn đô! Không mặc cả thêm một câu nào nữa. Thấp hơn con số này, anh không biết phải báo cáo với ông chủ thế nào để ông ấy tin là cậu đã nhận lời cảm ơn đâu”.
Cuộc "mặc cả ngược" diễn ra thêm vài phút, cuối cùng Kỳ Phong đành chào thua trước sự quyết liệt của Hổ Ca. 50 nghìn đô la, tương đương hơn một tỷ đồng Việt Quốc.
Kỳ Phong cầm chiếc thẻ mà lòng thầm cảm thán. Chỉ đi đánh vài ván bài mà kiếm được cả tỷ đồng, cậu bỗng thấy đồng tiền sao mà... dễ kiếm đến mức đáng sợ. Mới đi làm hai tuần, tài khoản đã nhảy vọt lên chín chữ số.
Hổ Ca thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán:
“Anh sẽ chuẩn bị cho cậu một chiếc thẻ khác chứa đúng 50 nghìn đô. Loại thẻ này bảo mật cực cao, cậu cứ yên tâm mà dùng, không ai tra ra nguồn gốc đâu”.
“Dạ, vậy em cảm ơn anh Hổ”.
“Được rồi, vào trong thư giãn với mấy đứa bạn đi. Xong xuôi thì gọi anh, anh em mình làm vài ly”.
“Dạ được, nhưng sáng mai em vẫn phải đi làm sớm, nên chắc chỉ uống một hai ly tâm sự thôi anh nhé”.
Hổ Ca vỗ vai Kỳ Phong, ánh mắt đầy vẻ trân trọng:
“Không sao, còn nhiều dịp mà. Bất cứ lúc nào muốn, cứ đến Vĩnh Sang tìm anh”.
Kỳ Phong chào Hổ Ca rồi quay lại khu Spa. Bước chân cậu vẫn nhẹ tênh, nhưng trong túi áo, sức nặng của chiếc thẻ 50 nghìn đô như nhắc nhở cậu rằng: thế giới của cậu từ nay đã thực sự thay đổi.
...
Bên ngoài sòng bạc Vĩnh Sang, không khí ban đêm mát lạnh không làm giảm bớt sự căng thẳng đang âm ỉ. Một chiếc ô tô sang trọng với lớp kính đen huyền bí vừa vòng trở lại, đỗ lặng lẽ ở một góc khuất có tầm nhìn bao quát cổng chính.
Bên trong xe, Huỳnh Thiên Hương và Huỳnh Mạnh Đức ngồi bất động, ánh mắt họ không rời khỏi lối ra vào của sòng bạc.
“Thiên Hương, Cố vấn Cọp rõ ràng là người của Vĩnh Sang”. Huỳnh Mạnh Đức lên tiếng, giọng ông có chút trầm tư. “Chúng ta chưa chắc đã có đủ sức nặng để mời chào người như vậy. Việc bí mật quan sát thế này... chú e là không cần thiết, thậm chí còn phản tác dụng”.
Tuy nói vậy, nhưng đôi mắt lão luyện của ông vẫn không tự chủ được mà quét qua từng bóng người ra vào sòng bạc. Một cao thủ như vậy là khao khát của bất kỳ đế chế sòng bài nào.
0 Bình luận