Quyền 1

Chương 80. Tìm hiểu

Chương 80. Tìm hiểu

Chương 80. Tìm hiểu

Tác giả: gakobitmiss

Văn Tiền không chút nghi ngờ, đáp ngay: "Vậy thì cậu hỏi đúng người rồi. Hổ Ca, anh Báo và cả anh nữa, hồi trẻ đều từng đi tầm sư học đạo cả đấy."

Nói đến đây, gã không nhịn được mà bắt đầu khoe khoang: "Đừng nhìn anh có vẻ gầy gò thế này, chứ dăm ba gã thanh niên khỏe mạnh không phải đối thủ của anh đâu. Chỉ là học võ khổ quá, anh với Hổ Ca đều là hạng 'đứt gánh giữa đường'. Trong ba người, chỉ có Văn Báo là kiên trì nhất, nghe đâu đã lĩnh hội được chân truyền của môn phái."

Nhìn dáng vẻ có phần ăn chơi sa đọa của Văn Tiền, Kỳ Phong thật khó hình dung gã lại là người biết võ, mà nghe chừng thực chiến còn không tệ. Thảo Nguyên đã từng đánh anh ta bầm tím cả mắt, chẳng lẽ Thảo Nguyên còn lợi hại hơn nữa, hãy là Văn Tiền đang nổ quá đà.

"Anh tập môn võ gì vậy?" Kỳ Phong tò mò.

Văn Tiền cười ha hả, đầy tự hào: "Bọn anh học chính là Võ Cổ Truyền của Việt Quốc mình."

"Võ Cổ Truyền?" Đây là lần đầu tiên Kỳ Phong nghe đến danh xưng này một cách chính thức. "Nó có gì khác so với những môn võ hiện đại hay phổ biến như Muay Thai hay Boxing không anh?"

Văn Tiền hắng giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn: "Đương nhiên là khác xa chứ. Các môn võ hiện đại đa phần chú trọng vào chiêu thức và sức mạnh cơ bắp bên ngoài. Còn Võ Cổ Truyền lại lấy sức mạnh nội tại làm gốc, rèn luyện cả Khí Huyết và Tâm Ý."

"Khí huyết và Tâm ý? Nghĩa là sao ạ?" Kỳ Phong càng nghe càng thấy mơ hồ nhưng lại vô cùng cuốn hút.

"Khí huyết thì... hì hì, cái này sâu xa quá, anh cũng không rõ lắm. Phải hỏi tay chuyên môn như anh Báo mới được." Văn Tiền ngượng ngùng gãi đầu. Ngày xưa gã ham chơi hơn ham tập, những lý thuyết khô khan này gã sớm đã trả lại cho sư phụ.

Đúng lúc đó, một bóng hình cao lớn với hình xăm đầu báo dữ tợn ở cổ tiến lại gần, giọng nói trầm hùng vang lên tiếp lời:

"Khí và Huyết là hai thành phần cốt lõi của sự sống. 'Khí' là hơi thở, là năng lượng vận hành; 'Huyết' là dòng máu nuôi dưỡng cơ thể. Còn 'Tâm Ý' chính là sự chỉ huy tối cao của hệ thần kinh và ý chí."

Văn Báo dừng lại trước mặt Kỳ Phong, ánh mắt sắc sảo: "Võ Cổ Truyền coi trọng sự hòa hợp tuyệt đối giữa Khí - Huyết - Tâm - Ý. Người xưa có câu: Tâm dẫn Ý, Ý dẫn Khí, Khí dẫn Huyết, Huyết dẫn Lực. Khi đạt đến trạng thái 'Thân tâm hợp nhất', người tập không chỉ sở hữu đòn thế sấm sét mà còn đạt được sự thông tuệ và sức khỏe trường thọ."

"Thần kỳ đến vậy sao?" Kỳ Phong thốt lên.

Văn Báo thong thả giảng giải: "Không phải thần kỳ, đó là kết tinh trí tuệ của tiền nhân về sự huyền bí của cơ thể người. Một cao thủ luyện võ đến mức thượng thừa sẽ có sức mạnh và tốc độ vượt trội gấp nhiều lần người thường, ý chí bền vững như bàn thạch, không gì lay chuyển nổi."

"Nghe... nghe cứ như tiểu thuyết kiếm hiệp vậy anh." Kỳ Phong vẫn còn chút hoài nghi.

Trong tâm trí cậu, chỉ có những kẻ như John – một "Siêu cấp chiến binh" được cải tạo bằng công nghệ sinh học ngoài hành tinh – mới có thể phá vỡ giới hạn vật lý của con người đến mức kinh khủng như vậy.

"Cậu thấy khó tin cũng phải, nhưng lịch sử không hề nói dối." Văn Tiền lấy lại vẻ nghiêm túc. "Việt Quốc ta từ xưa đã có những vị tướng quân oai hùng, một mình địch lại cả trăm quân, lấy thủ cấp tướng giặc giữa vòng vây. Tất cả là nhờ nền tảng Võ Cổ Truyền."

Gã hạ thấp giọng, kể tiếp: "Nổi tiếng nhất phải kể đến Bố Cái Đại Vương Phùng Hà, sức khỏe phi thường, tay không đánh chết hổ dữ, vật ngã trâu điên. Hay em trai ông là Phùng Chính, gánh được tảng đá nghìn cân, vác được thuyền chở cả trăm người. Tuy sử sách có phần phóng đại, nhưng thực tế họ đều là những bậc thầy Võ Cổ Truyền nên mới có được thần lực kinh người như thế."

Văn Báo thở dài, ánh mắt lộ chút tiếc nuối: "Chỉ tiếc là việc luyện đến tầng thứ thượng thừa khó như lên trời. Người tập cần có thiên phú bẩm sinh, nghị lực sắt đá và cả một môi trường tu luyện cực kỳ khắt khe từ thuốc tắm, chế độ ăn uống cho đến địa thế tập luyện... Chính vì vậy mà nó không thể phổ biến đại trà như những môn võ thuật thể thao ngày nay."

Kỳ Phong nghe đến si mê, đôi mắt cậu ánh lên vẻ khao khát không hề che giấu. Cậu nhìn thẳng vào đôi tay thô ráp của người đàn ông trước mặt, tò mò hỏi:

“Vậy anh Báo này... trình độ của anh đã đạt đến mức nào rồi? Có thực sự mạnh mẽ như những gì người ta đồn đại không?”

Văn Báo khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm rồi chậm rãi đáp:

“Môn anh theo đuổi là Hồng Quyền Đạo. Đây là một nhánh của Võ Cổ Truyền có truyền thừa khá lâu đời, thiên về ngạnh công — tức là lấy việc rèn luyện thân thể làm gốc. Anh luyện môn này đã hơn hai mươi năm, giờ đây dùng tay trần bóp nát gạch đá hay bẻ cong ống tuýp sắt cũng chỉ là chuyện thường tình.”

“Nghe... thực sự rất lợi hại.” Kỳ Phong khẽ cảm thán.

Trong tâm trí cậu trước giờ chỉ hiện diện những cái tên đình đám như Taekwondo, Karate, Judo hay Muay Thái... Cậu chưa bao giờ ngờ rằng ngay trên mảnh đất Việt Quốc này lại tồn tại những môn võ ẩn chứa sức mạnh đáng sợ đến thế. Tuy nhiên, một ý nghĩ khác lại lóe lên: Mất 20 năm mới đạt được trình độ đó, liệu có quá lâu không? Nên nhớ, tổ chức ETLE chỉ cần một đến hai năm là có thể "xuất xưởng" một Siêu cấp chiến sĩ với sức mạnh vượt xa người thường.

Văn Tiền thấy Kỳ Phong có vẻ trầm ngâm, liền vỗ đùi tự hào khoe thêm:

“Đương nhiên là lợi hại rồi! Đây là võ học chân chính, từng giọt mồ hôi đều đổi bằng thực lực. Cậu nhìn anh Báo vậy thôi, chứ một mình anh ấy có thể 'làm gỏi' cả chục tên lưu manh hạng nặng như chơi đấy.”

“Một chấp hai mươi?” Kỳ Phong nghe đến đây thì thực sự hứng thú. “Vậy... người như em có thể học được không anh?”

Văn Báo dừng lại, quét ánh mắt dò xét khắp thân hình có phần mảnh khảnh của Kỳ Phong rồi khẽ lắc đầu:

“E là cậu không phù hợp. Luyện võ cổ truyền quan trọng nhất là khung xương và cơ bắp lúc còn trẻ. Cậu đã qua tuổi 'vàng' để bắt đầu, cơ thể đã định hình từ lâu, rất khó để chịu đựng được sự rèn giũa khắc nghiệt của môn phái này.”

Theo lời Văn Báo, Hồng Quyền Đạo đòi hỏi người học phải khổ luyện từ bé, hàng ngày ngâm mình trong các loại nước thuốc bí truyền để tôi luyện da thịt, đồng thời tuân thủ những phương pháp phát lực cực kỳ nghiêm ngặt. Ít thì mười năm, nhiều thì hai mươi năm mới mong có kết quả.

Văn Tiền trước đây cũng vì không chịu nổi những màn "hành xác" đó mà bỏ cuộc giữa chừng. Hổ Ca thì lại ham mê bài bạc, tâm tính không tĩnh, cũng sớm đứt gánh. Cuối cùng, chỉ còn Văn Báo lầm lũi kiên trì. Thế nhưng, gã cũng thừa nhận do thiên phú bản thân có hạn, gã vẫn chưa thể chạm tay vào ngưỡng cửa của những bậc cao thủ thực sự.

“Không có cách nào rút ngắn thời gian sao anh?” Kỳ Phong lộ vẻ sốt ruột. Cậu không có hàng chục năm để chờ đợi.

Văn Báo lắc đầu dứt khoát:

“Võ Cổ Truyền không có đường tắt. Những môn ngạnh công như Hồng Quyền Đạo đều cần hàng chục năm tích lũy, chưa kể phải tiêu tốn rất nhiều tiền bạc vào dược liệu hỗ trợ. Đó cũng là lý do vì sao nó không thể phổ biến rộng rãi như các môn võ thể thao khác.”

Gã trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:

“Nếu cậu muốn có sức chiến đấu trong thời gian ngắn, chỉ có thể tìm hiểu các môn chú trọng vào võ kỹ, chiêu thức và cách lợi dụng kỹ xảo để phát huy sức mạnh thân thể. Nhưng nói là ngắn, cũng phải mất năm sáu năm mới gọi là có chút thành tựu.”

“Năm sáu năm cũng quá lâu...” Kỳ Phong thầm nghĩ.

Tuy nhiên, trong đầu cậu lại nảy ra một ý tưởng táo bạo: Nếu dùng Không Gian Tâm Trí để "học lỏm" trong giấc mơ, nơi thời gian bị kéo giãn, có lẽ tốc độ tiếp thu sẽ nhanh hơn gấp bội. Những môn võ thông dụng có vẻ phù hợp để đối phó với kẻ địch thông thường, nhưng Kỳ Phong vẫn đặc biệt bị ám ảnh bởi các khái niệm Khí - Huyết – Tâm – Ý của võ cổ truyền.

Dù cơ thể của cậu không còn phù hợp để luyện "Khí huyết", nhưng việc rèn luyện "Tâm Ý" nghe qua lại có mối liên hệ mật thiết đến Siêu Năng Lực mà cậu đang sở hữu.

“Nếu em vẫn muốn học Võ Cổ Truyền, liệu có môn phái nào đặc biệt, thích hợp với người bắt đầu muộn như em không?”

Văn Báo nhíu mày suy tư hồi lâu, bỗng nhiên đôi mắt gã sáng lên như nhớ ra điều gì đó:

“Có một môn phái rất đặc biệt... Đó là Việt Võ Đạo. Cậu có thể thử tìm hiểu xem sao. Nghe nói vị Tổ sư sáng lập ra môn phái này cũng là người bắt đầu tầm sư học đạo khi đã trưởng thành.”

“Việt Võ Đạo? Sao nghe cái tên này quen thế nhỉ...” Kỳ Phong lục tìm trong ký ức.

Vừa nhắc đến ba chữ Việt Võ Đạo, ngay cả một người lầm lì như Văn Báo cũng không giấu nổi vẻ tôn kính trong giọng nói:

“Đúng vậy, đó chính là 'Quốc Võ' của Việt Quốc chúng ta. Tuy tuổi đời chỉ mới gần trăm năm — rất ngắn ngủi so với những đại môn phái khác — nhưng nó đã vươn tầm thế giới. Không chỉ phổ biến khắp cả nước, mà ngay cả ở nước ngoài, người ta cũng nể sợ những đòn kẹp cổ trứ danh của môn này.”

“Thì ra là Quốc Võ!” Kỳ Phong vỗ tay một cái.

Bảo sao cậu lại thấy quen thuộc đến thế. Hình ảnh những võ sinh trong bộ võ phục xanh da trời xuất hiện nhan nhản trên các phương tiện truyền thông và các câu lạc bộ học đường. Tại Việt Quốc, đây là môn võ có sức ảnh hưởng sâu rộng nhất, là niềm tự hào của cả một dân tộc.

Trước đây, Kỳ Phong vốn chỉ coi Việt Võ Đạo như bao môn võ thuật thể thao phong trào khác, những bài quyền đẹp mắt, những cú đá bay bổng trên tivi cốt để biểu diễn. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng ẩn sau lớp vỏ bọc phổ thông đó lại là một hệ thống Võ Cổ Truyền thực thụ, có khả năng giúp con người chạm đến và phá vỡ những cực hạn của thân thể.

“Vậy... Việt Võ Đạo có thực sự lợi hại như Hồng Quyền Đạo của anh không?” Kỳ Phong ngập ngừng hỏi.

Văn Báo trầm ngâm một lát, ánh mắt như đang lục lọi trong kho tàng kiến thức võ học của mình:

“Rất khó để đặt lên bàn cân so sánh, vì mỗi môn phái đều có một triết lý sinh tồn riêng. Hồng Quyền Đạo của anh lấy việc 'nuôi khí huyết' làm gốc. Phải bồi bổ khí huyết cho thật vượng, từ đó mới đúc rút ra một tâm ý kiên định. Nói cách khác, đó là lối rèn luyện từ ngoài vào trong, dùng sức mạnh cơ bắp và sự rắn chắc của da thịt để áp chế đối phương.”

Gã dừng lại một chút, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn:

“Còn Việt Võ Đạo thì ngược lại, họ đi theo con đường 'tu tâm ý' để dẫn dắt khí huyết. Họ dùng ý chí mạnh mẽ để điều khiển và chuyển hóa năng lượng bên trong cơ thể. Thế mạnh của môn này nằm ở tâm pháp thiền định, sự tinh tế trong kỹ xảo và nguyên lý 'Cương Nhu Phối Triển' - lấy nhu thắng cương, dùng yếu chế mạnh. Dù lịch sử hình thành chỉ khoảng trăm năm, nhưng xét về độ thâm sâu, nó không hề kém cạnh bất kỳ đại môn phái cổ xưa nào.”

Văn Báo nhìn Kỳ Phong, nhấn mạnh:

“Đây có lẽ là môn võ chính tông duy nhất mở ra con đường cho những người đã qua tuổi thiếu niên. Việt Võ Đạo là sự kết hợp tài tình giữa tinh hoa võ học cổ truyền và tính thực dụng của võ thuật hiện đại. Hệ thống võ kỹ của nó đơn giản, dễ tiếp cận, từ trẻ nhỏ đến người già đều có thể nhập môn. Chính sự 'bình dân hóa' này đã giúp nó lan tỏa rộng rãi ra cả thế giới - một điều mà những môn võ cổ truyền bảo thủ, khép kín không bao giờ làm được.”

Kỳ Phong vẫn còn chút hoài nghi, cậu nhớ lại những giải đấu từng xem:

“Nhưng em từng thấy họ thi đấu trên tivi vài lần, thú thực... em không thấy họ có vẻ gì là 'đáng sợ' như anh mô tả.”

Văn Báo khẽ cười, nụ cười hiếm hoi của một gã võ biền:

“Đó là vì cậu chỉ mới nhìn thấy cái 'vỏ'. Như anh đã nói, võ cổ truyền cực kỳ khó tinh thông. Việt Võ Đạo dễ học ở phần chiêu thức, nhưng phần 'tâm pháp thiền định' thì lại là một thử thách nghiệt ngã. Hàng ngàn người tập chỉ để rèn luyện sức khỏe, nhưng chỉ một vài cá nhân có tâm trí đặc biệt phù hợp mới có thể trở thành đệ tử hạch tâm, chạm tay vào phần chân truyền cốt lõi.”

Lời nói của Văn Báo như một tia chớp rạch ngang tâm trí Kỳ Phong. Cậu đang cần nâng cao khả năng tự vệ trong thời gian ngắn nhất. Nếu vị Tổ sư sáng lập cũng bắt đầu luyện võ khi đã trưởng thành, vậy chắc chắn Việt Võ Đạo phải sở hữu một bí quyết riêng biệt để vượt qua rào cản thời gian. Và bí quyết đó, rất có thể nằm ở sự rèn luyện tâm trí - thứ mà Kỳ Phong đang nắm giữ lợi thế tuyệt đối nhờ siêu năng lực của mình.

“Anh có biết làm cách nào để học được phần 'chân truyền' đó không?” Kỳ Phong không nén nổi sự nôn nóng.

Văn Báo gật đầu, hiểu biết của gã về giới võ lâm Sài Thành vốn không hề nông cạn:

“Muốn học võ kỹ đơn thuần, cậu có thể tìm đến bất kỳ võ quán nào treo biển Việt Võ Đạo. Nhưng nếu muốn tìm kiếm chân truyền, con đường duy nhất là tìm về Tổ đình Việt Võ Đạo ngay tại trung tâm Sài Thành. Đó là nơi lưu giữ những bí tịch và tâm pháp nguyên bản nhất. Có lẽ cậu nên đến đó thử vận may xem sao.”

Thông tin này như một chiếc chìa khóa quý giá mở ra một hướng đi mới cho Kỳ Phong. Cậu thầm ghi nhớ địa danh đó, trong lòng đã bắt đầu lên kế hoạch để sớm đặt chân đến nơi được mệnh danh là thánh địa của quốc võ Việt Quốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!