Quyền 1

Chương 21. Nhiệm vụ

Chương 21. Nhiệm vụ

Chương 21. Nhiệm vụ

Tác giả: gakobitmiss

Trịnh Bình Công là kẻ lão luyện, chỉ cần nhìn thoáng qua cái vẻ thộn mặt của Kỳ Phong là anh ta biết ngay cậu nhóc này đang bị những lời xì xào làm cho dao động.

"Sao vậy? Ngại bị mọi người nói xấu hả?". Bình Công vừa lùa miếng cơm vừa hỏi, giọng điệu bất cần.

"Em...".

"Đừng để ý tới bọn họ," Bình Công cắt lời. "Cậu phải hiểu cái quy luật này. Người ta chỉ nói xấu kẻ mà họ đang ghen tị thôi. Không phải ai ngày đầu đến đây cũng được Chủ quản Hoàng trực tiếp để mắt tới đâu. Đó là cái 'thẻ bài miễn tử' đấy, hiểu không?"

Kỳ Phong ngập ngừng hỏi. "Anh Bình Công... Chủ quản Hoàng thực sự quyền lực đến thế sao?"

"Hỏi thừa! Ông ấy phụ trách Bộ phận Ngoại giao và Quan hệ Khách hàng, nắm trong tay danh sách khách hàng VIP, cái mạch máu nuôi sống cả tập đoàn này. Cậu nói xem, cái ghế đó có to không?"

Quả nhiên là quyền cao chức trọng. Ở một tập đoàn thương mại, kẻ nắm giữ khách hàng chính là kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát.

Bình Công hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Có thể cậu nghe được vài lời đồn không hay về Chủ quản Hoàng. Nhưng nghe anh bảo này, ở cái xã hội này, ai giúp mình kiếm được nhiều tiền, người đó là sếp tốt. Đi làm không vì tiền thì vì cái gì? Miễn mình không làm chuyện ác đức, còn lại cứ để gió cuốn đi."

Lời này nghe thì có vẻ chí lý, nhưng nhìn cái bộ dạng có phần gian xảo của Chủ quản Hoàng, Kỳ Phong vẫn không khỏi lo ngại mình sẽ bị kéo vào những thương vụ mờ ám. Cậu đánh liều hỏi thẳng.

"Anh Bình Công, cho em hỏi thật... Chủ quản Hoàng có phải hay làm việc 'xấu' lắm không?"

Bình Công phì cười. "Ha ha, cậu nhóc này trực tính thật. Trước kia thì có đấy, nhưng giờ thì 'hiền' hơn nhiều rồi. Có chăng là cái tính tham tài thì vẫn y nguyên."

Theo lời Bình Công, kể từ khi Lý Bích Y lên nắm quyền, tập đoàn Lam Thiên đã bị siết chặt kỷ cương đến mức ngạt thở. Với một vị Tổng giám đốc lạnh lùng và sắt đá như cô, những chiêu trò lách luật hay chèn ép cấp dưới đều bị dẹp bỏ không thương tiếc. Chủ quản Hoàng dù là "công thần" cũng phải biết điều hơn, không dám làm trái ý cô khi ở trong công ty.

Tuy nhiên, "nước trong quá thì không có cá". Ở một bộ phận tiếp xúc nhiều với đối tác như Bộ Ngoại giao, những khoản "hiếu kính" hay hoa hồng bên lề vẫn là một vùng xám khó xóa bỏ.

"Chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của Lam Thiên, việc nhận chút 'lộc lá' từ đối tác là chuyện mắt nhắm mắt mở được," Bình Công triết lý. "Dù cơ hội 'thó tay' ít đi do Tổng Giám Đốc quản rất chặt, nhưng nhờ kinh doanh thuận lợi, thu nhập của chúng ta vẫn thuộc hàng đỉnh."

Kỳ Phong nghe mà cảm thấy thế giới quan của mình hơi lung lay. Cậu vốn tin Lam Thiên là một tập đoàn chuẩn mực tuyệt đối, không ngờ đằng sau vẻ hào nhoáng đó vẫn có những ngóc ngách tối tăm.

"Cậu phải thấy may mắn đấy," Bình Công vỗ vai cậu. "Nếu là vài năm trước, cậu có chen vỡ đầu cũng chẳng lọt vào mắt xanh của Chủ quản Hoàng đâu. Lúc đó người ta xếp hàng dài để nịnh bợ ông ấy, làm gì đến lượt một đứa 'ngố' như cậu."

"Thì ra là vậy..." Kỳ Phong lầm bầm.

"Anh nói thật, chúng ta chỉ là nhân viên quèn, cả đời chưa chắc có cơ hội thăng tiến lên tầm cao. Vậy nên đi theo ai cũng thế thôi, chi bằng đi theo người biết chừa kẽ hở cho anh em cùng kiếm chác như Chủ quản Hoàng. Đảm bảo cậu không lo thiếu chỗ tốt."

Kỳ Phong hít một hơi sâu, kiên định đáp. "Anh Bình Công, em vẫn muốn dùng chính sức lao động chân chính của mình để kiếm tiền."

Bình Công gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tán đồng. "Đúng! Chúng ta đều kiếm tiền bằng sức mình cả. Nhưng mà... nếu người ta cứ khẩn thiết muốn đưa tiền cho mình, từ chối thì lại bất lịch sự quá, đúng không?"

Kỳ Phong nghẹn họng, hoàn toàn bất lực. Cậu nhận ra suy nghĩ của mình và Trịnh Bình Công thực sự đang ở hai chiều không gian khác nhau hoàn toàn. Một bên là lý tưởng thanh cao, một bên là sự sinh tồn thực dụng đến trần trụi.

Buổi chiều làm việc bắt đầu trong sự im lặng gượng gạo. Kỳ Phong cố gắng thu hẹp sự hiện diện của mình hết mức có thể, vùi đầu vào đống tài liệu để tránh ánh mắt dò xét, hạn chế giao tiếp cùng Trịnh Bình Công ngồi bàn bên cạnh. Dù Bình Công đã "giảng giải" rất tận tình về quy tắc ngầm, Kỳ Phong vẫn kiên định với con đường của mình. Trở thành một nhân viên cần mẫn, đi lên bằng thực lực.

Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó bị phá vỡ vào lúc ba giờ chiều. Toàn bộ lầu 6 bỗng rộ lên như tổ ong vò vẽ.

Tổng Thư ký Quang Nhật vừa triệu tập một cuộc họp khẩn cấp để triển khai kế hoạch chiến lược mới từ Ban Giám đốc. Bộ phận Ngoại giao và Quan hệ Khách hàng được chỉ định là đơn vị chủ chốt.

"Kỳ Phong, Bình Công, hai cậu đi theo tôi đến phòng họp!" Thư ký Tấn đi ngang qua, gõ tay xuống bàn ra hiệu.

Tiếng xì xào lập tức nổi lên khắp văn phòng ngay khi họ vừa đứng dậy.

"Sao thằng nhóc mới tơ đó lại được dự họp cấp cao?"

"Hình như cả đợt này chỉ có mỗi nó được đặc cách."

"Chắc chắn là có ô dù rồi. Nghe đâu... nó là con rơi của Chủ quản Hoàng đấy!"

"U là trời, tin chấn động luôn!"

Kỳ Phong bước đi mà hồn siêu phách lạc, những lời đồn thổi ác ý như những mũi kim đâm vào lưng cậu.

Trong phòng họp, bầu không khí đặc quánh sự nghiêm túc. Tổng Thư ký Quang Nhật và Chủ quản Hoàng ngồi ở vị trí trung tâm, đối diện với các quản lý cấp cao. Khi thấy Kỳ Phong bước vào, Quang Nhật thoáng chút giật mình.

Anh khẽ gật đầu chào cậu, rồi liếc nhanh sang Chủ quản Hoàng với ánh mắt đầy suy tư. Tuy nhiên, là người chuyên nghiệp, anh không để lộ cảm xúc quá lâu mà đi thẳng vào nội dung chính.

"Hôm nay, chúng ta sẽ thành lập một đội ngũ đặc nhiệm để tổ chức chuỗi sự kiện chào đón tay đua huyền thoại Alexandro Patro đến Việt Quốc," Quang Nhật dõng dạc nói. "Kế hoạch này được Tổng Giám đốc Bích Y đặc biệt coi trọng, bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng không được phép xảy ra."

Anh tiếp tục phân tích. "Dự án gồm hai trọng tâm. Một là phối hợp với Hội nhóm Siêu xe Việt Quốc để tiếp đón Patro. Hai là bắt tay cùng Tập đoàn Bất động sản Tường Ân tổ chức trận đua biểu diễn. Tôi sẽ trực tiếp giám sát chung, còn Giám đốc Hoàng Quan sẽ phụ trách mảng đối ngoại với Hội siêu xe và phía Tường Ân."

Kỳ Phong chăm chú lắng nghe, tay ghi chép liên tục nhưng tuyệt nhiên không thấy tên mình trong danh sách phân công. Đúng lúc này Chủ quản Hoàng lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực.

"Tôi có một đề nghị. Tổ chức đua xe thể thao ở Việt Quốc vẫn còn rất mới mẻ. Đây là cơ hội vàng để rèn luyện lớp trẻ. Tôi nghĩ nên mang theo một số nhân viên mới tham gia hỗ trợ dự án lần này."

Quang Nhật hơi nheo mắt. Đây là một đề xuất bất ngờ. Lâu nay, Tổng Giám đốc Bích Y luôn muốn "thay máu" Lam Thiên bằng những nhân sự trẻ, nhưng kế hoạch này thường xuyên vấp phải sự kháng cự từ phe "công thần" mà đứng đầu là Chủ quản Hoàng. Vậy mà hôm nay, chính ông ta lại chủ động đề bạt người mới.

"Ý kiến của Chủ quản Hoàng rất hay," Quang Nhật đáp lời, không muốn bỏ lỡ cơ hội bồi dưỡng nhân sự. "Tôi sẽ nhờ Trưởng phòng Lý sắp xếp cho toàn bộ đợt nhân viên mới này đi theo hỗ trợ."

Chủ quản Hoàng cười khà khà, buông lời tán thưởng đầy giả tạo. "Thư ký Quang Nhật thật có tâm, luôn hết lòng vun đắp cho tương lai tập đoàn."

"Tất cả đều vì Lam Thiên thôi," Quang Nhật đáp lễ bằng một nụ cười xã giao.

Nhưng Chủ quản Hoàng chưa dừng lại ở đó. Ông ta nhấp một ngụm trà rồi bồi thêm. "Nhân viên mới như tờ giấy trắng, chưa có kinh nghiệm. Để dễ dàng quản lý và kèm cặp, tôi nghĩ nên chia họ làm hai nhóm. Một nhóm do Thư ký Quang Nhật dẫn dắt, nhóm còn lại... tôi sẽ đích thân dìu dắt. Cậu thấy thế nào?"

Quang Nhật thầm mắng trong lòng. "Lão cáo già!"

Anh lập tức hiểu ra ý đồ của đối phương. Chủ quản Hoàng không hề có ý tốt giúp đỡ người trẻ, mà ông ta đang công khai muốn "chia phần" để kéo những hạt giống tiềm năng về phe cánh của mình, củng cố tầm ảnh hưởng vốn đang bị lung lay. Và quân bài đầu tiên ông ta muốn tóm lấy, không ai khác, chính là Kỳ Phong.

Trong những năm gần đây, Tập đoàn Lam Thiên chứng kiến một cuộc thanh lọc mạnh mẽ dưới bàn tay của Tổng Giám đốc Lý Bích Y. Dù vấp phải vô vàn rào cản từ những thế hệ đi trước, nhưng với sự hậu thuẫn tuyệt đối từ Chủ tịch Hội đồng Quản trị, cũng chính là ông nội cô, cuộc cải cách vẫn tiến bước như một cỗ xe tăng không thể dừng lại.

Chính vì thế, nội bộ Lam Thiên chia thành hai chiến tuyến rõ rệt.

Phái Cách tân là tập hợp những nhân tài trẻ tuổi, nhiệt huyết, nắm giữ các vị trí then chốt dưới sự nâng đỡ của Bích Y. Ngược lại, phái Thủ cựu gồm những quản lý lâu năm, những "lão làng" bám rễ sâu vào hệ thống cũ, được che chở bởi một vài thành viên bảo thủ trong Hội đồng Quản trị.

Tuy nhiên, thời đại đã thay đổi. Sự hưng thịnh trở lại của Lam Thiên là minh chứng đanh thép cho con đường đúng đắn của Lý Bích Y. Phái Thủ cựu dần bị đẩy vào thế chân tường, những kẻ yếu kém về năng lực hay lệch lạc về tác phong đều bị đào thải không thương tiếc.

Chủ quản Hoàng, một trong những "hạt nhân" của phái Thủ cựu, hiểu rõ hơn ai hết cái nóng của chiếc ghế ông ta đang ngồi. Là một con cáo già tinh quái, ông ta nhận ra rằng đối đầu trực diện với Lý Bích Y lúc này là tự sát. Thay vào đó, ông ta thay đổi sách lược. Bắt đầu thu mua và lôi kéo những gương mặt mới về phe mình để làm "lá chắn" và công cụ đàm phán.

Thư ký Quang Nhật, dù rất đề phòng, nhưng trong bối cảnh cuộc họp công khai, anh không thể tìm ra lý do hợp lý để bác bỏ đề xuất của ông ta.

"Được rồi, cứ theo ý của Chủ quản Hoàng," Quang Nhật lạnh lùng kết luận. "Nếu không ai còn ý kiến, sáng mai 9 giờ chúng ta sẽ bắt đầu công tác tiếp đón Alexandro Patro."

Cuộc họp kết thúc, Quang Nhật vội vã rời đi để gặp Thiếu gia Hoàng Quân bàn bạc chi tiết. Kỳ Phong, vốn chỉ là một nhân viên thử việc đang nỗ lực để được ký hợp đồng chính thức sau một tháng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc định rời phòng.

"Kỳ Phong, cậu ở lại một chút, tôi có chuyện muốn giao phó riêng," giọng Chủ quản Hoàng vang lên, cắt đứt ý định rút lui của cậu.

Kỳ Phong dù trong lòng trăm lần không muốn, cũng chỉ đành gượng cười đáp lễ. "Dạ vâng."

Các đồng nghiệp khác nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý rồi lục tục ra ngoài. Trịnh Bình Công trước khi đi còn không quên nháy mắt đầy tinh quái, khiến Kỳ Phong cảm thấy mình như đang lún sâu vào một vũng lầy không đáy.

Khi phòng họp chỉ còn lại Chủ quản Hoàng, Thư ký Tấn và Kỳ Phong, ông ta mới chậm rãi nói. "Ngày mai, tôi sẽ sắp xếp cậu đi theo hỗ trợ Thiếu gia Hoàng Quân. Hãy làm việc cẩn thận, và quan trọng nhất là tranh thủ tạo mối quan hệ tốt với cậu ấy."

Kỳ Phong sững sờ. "Tôi sao? Tôi và anh ta... thực sự không quen biết cho lắm."

Cậu nghĩ về lần gặp gỡ đầy khó xử trước đó với Hoàng Quân, cảm thấy nhiệm vụ này sợ là khó làm.

"Đừng lo, cứ cư xử tự nhiên như cậu vốn có là được," Chủ quản Hoàng vỗ vai cậu, giọng điệu đầy vẻ khích lệ nhưng ánh mắt lại sắc lẹm. "Tôi rất coi trọng cậu. Cần hỗ trợ gì cứ tìm Thư ký Tấn. Nếu làm tốt lần này, vị trí chính thức tại Lam Thiên sẽ nằm chắc trong tay cậu."

Chỉ cần Kỳ Phong có thể trở thành cầu nối giữa ông ta và Thiếu gia của Tập đoàn Tường Ân, vị thế của ông ta tại Lam Thiên sẽ được đảm bảo vững chắc bằng một ngoại lực khổng lồ.

Cái giá phải trả chỉ là vài lời hứa hão và chút thời gian đầu tư vào "quân tốt" này.

Kỳ Phong im lặng, trong lòng đầy rẫy sự do dự. Cậu chỉ muốn một công việc tốt, kiếm nhiều tiền, thăng tiến bằng thực lực, rồi mua nhà, cưới vợ, sinh con... Những rắc rối thượng tầng này vốn không có trong kế hoạch của cậu.

"Cậu yên tâm, chúng ta đều làm vì lợi ích của Lam Thiên cả thôi," Chủ quản Hoàng như đọc được suy nghĩ của cậu, bồi thêm một câu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!