Quyền 1

Chương 75. Thách thức

Chương 75. Thách thức

Chương 75. Thách thức

Tác giả: gakobitmiss

Rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc, Kỳ Phong vẫn không nhịn được sự tò mò đang thôi thúc trong lòng. Hình ảnh người đàn ông trung niên quyền lực với phong thái áp đảo lúc nãy cứ quẩn quanh trong đầu cậu. Cậu khẽ liếc nhìn thư ký Quang Nhật, rồi ngập ngừng hỏi:

“Anh Nhật, lúc nãy em chờ ở ngoài có gặp một người đàn ông đi ra... Nhìn người ấy có nét rất giống Tổng giám đốc.”

Quang Nhật không dừng bước, anh vừa đi vừa bình thản trả lời: “Cậu quan sát tốt đấy. Đó là Giám đốc Lý Thành Nam, cha của Tổng giám đốc Bích Y.”

“Quả nhiên.” – Kỳ Phong thầm nghĩ. Vậy đó chính là cựu Tổng giám đốc mà Chủ quản Hoàng đã nhắc đến trước đây – người đã từng chèo lái Lam Thiên trước khi Bích Y tiếp quản.

Kỳ Phong chần chừ một chút, nhớ lại bầu không khí đặc quánh trong phòng lúc nãy, cậu hỏi khẽ: “Em thấy... nét mặt ông ấy không tốt lắm. Hình như hai người họ vừa có cuộc tranh luận khá gay gắt?”

Quang Nhật khựng lại một nhịp, quay sang nhìn Kỳ Phong. Anh đang tự cân nhắc xem có nên tiết lộ những chuyện thâm cung nội chiến này cho một tân binh như cậu hay không. Mối quan hệ cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt giữa hai cha con họ Lý không phải là bí mật trong giới lãnh đạo cao tầng, nhưng cũng không phải là điều mà các nhân viên bình thường có thể chạm tới.

Tuy nhiên, nghĩ đến vai trò tay đua tập sự sắp tới của Kỳ Phong, cùng với mối liên hệ mật thiết giữa cậu với Hoàng Quân, Patro và cả sự tin tưởng của Chủ quản Hoàng, Quang Nhật quyết định để cậu hiểu thêm một chút về thực tế khốc liệt tại đây.

“Đó là vì chuyện thành lập đội đua chuyên nghiệp và dự án nghiên cứu phát triển pin xe điện của tập đoàn.” – Quang Nhật thở dài, giọng hạ thấp. “Đây là hai khoản đầu tư cực kỳ tốn kém và mạo hiểm nếu thực hiện cùng một lúc. Giám đốc Thành Nam cùng nhiều thành viên hội đồng quản trị có tư tưởng bảo thủ đang phản đối rất quyết liệt quyết sách này của Tổng giám đốc.”

Hai người bước vào thang máy, Quang Nhật tiếp tục giải thích kỹ hơn để Kỳ Phong hình dung được quy mô của vấn đề.

Ngoài nhân sự dành cho vận hành và xây dựng chiến thuật đội đua, Lam Thiên sẽ phải đầu tư mạnh mẽ cho việc phát triển xe đua riêng biệt. Hệ thống lốp, phanh, gầm xe, tay lái... và quan trọng nhất chính là khối động cơ đua – trái tim của chiếc xe. Việc tự sản xuất hay mua ngoài đều là những bài toán cân não. Nếu tự phát triển, Lam Thiên cần chi phí đầu tư khổng lồ cùng quá trình thử nghiệm dài đằng đẵng. Ước tính ban đầu cho riêng đội đua đã lên tới hàng chục triệu đô la.

“Nhưng đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.” – Quang Nhật nhấn mạnh.

Nghiên cứu pin xe điện mới thực sự là một "động đốt tiền" không đáy. Dù có sự hỗ trợ từ tập đoàn Kim Sơn về nguyên vật liệu và nhân sự công nghệ cao, Lam Thiên vẫn phải tự mình đầu tư máy móc hiện đại cho phòng thí nghiệm, nghiên cứu hệ thống quản lý pin (BMS), công nghệ đóng gói, hệ thống làm mát...

Thậm chí, Bích Y còn đang tham vọng huy động sự hỗ trợ từ Chính phủ, liên kết với các trường Đại học hàng đầu và các tập đoàn phần mềm lớn để rút ngắn thời gian nghiên cứu. Có thể nói, đây là một dự án huy động nguồn lực của toàn giới công nghệ Việt Quốc. Toàn bộ quá trình này dự tính tiêu tốn đến vài trăm triệu đô la.

“Vài chục triệu... rồi lại vài trăm triệu đô la...”

Những con số khổng lồ ấy khiến Kỳ Phong không nhịn nổi sự kinh ngạc. Cậu đứng sững người trong thang máy, cảm thấy choáng váng. Cậu không ngờ rằng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của một tập đoàn ô tô, Lam Thiên lại đang đánh cược những ván bài sinh tử tốn kém đến thế. Và càng không ngờ hơn, chính cậu – một sinh viên mới ra trường – lại có thể góp một phần nhỏ bé trong guồng quay vĩ đại đó.

“Là một thành viên của đội đua, cậu chắc chắn sẽ tham gia vào quá trình thử nghiệm thực tế. Cảm nhận của cậu trên đường đua chính là dữ liệu quý giá nhất để các kỹ sư nâng cấp xe và cải thiện công nghệ pin.” – Quang Nhật vỗ vai cậu.

Đối với Kỳ Phong, đây quả là một sân khấu mơ ước mà bất kỳ sinh viên ra trường nào cũng khao khát. Một nơi không chỉ để kiếm sống, mà còn là cơ hội để bứt phá giới hạn bản thân, vươn lên một tầm cao mới cùng với những công nghệ đỉnh cao của thời đại.

Tuy nhiên, trong sự phấn khích đó, Kỳ Phong cũng bắt đầu cảm thấy một luồng áp lực vô hình. Cậu là một nhân viên thiếu kinh nghiệm, đương nhiên chưa thể hiểu hết những trắc trở và cạm bẫy mà một cô gái trẻ như Lý Bích Y phải đối mặt khi đứng ở đầu sóng ngọn gió. Đó không chỉ là kinh doanh, mà còn là một chiến trường đa diện, nơi cô phải vừa đối phó với sự hoài nghi của cha mình, sự phản kháng của những cổ đông bảo thủ, vừa phải lèo lái con tàu Lam Thiên vượt qua những cơn sóng dữ của thị trường toàn cầu.

Kỳ Phong đi theo Quang Nhật đến Lầu 10 – Phòng Hành chính Nhân sự. Tại đây, cậu nhanh chóng hoàn tất các thủ tục cuối cùng: ký hợp đồng lao động chính thức, nhận thẻ nhân viên có gắn chip bảo mật, thẻ công tác đặc biệt tại Trường đua Đại Việt và bộ hồ sơ bảo hiểm cao cấp.

Điều khiến Kỳ Phong ngạc nhiên nhất chính là thái độ của Trưởng phòng Nhân sự Trần Trung Lý. Khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng, dò xét trong buổi phỏng vấn "nhớ đời" trước đó, lần này ông ta nhiệt tình đến mức đáng sợ.

“Chúc mừng cậu nhé, Kỳ Phong! Làm việc cho Lam Thiên là một vinh dự, mà được sự dìu dắt của Chủ quản Hoàng lại càng là cái phúc lớn.” – Trung Lý vừa nói vừa vỗ vai cậu bôm bốp, nụ cười híp mí không giấu nổi vẻ xu nịnh.

Trong suốt buổi trò chuyện ngắn ngủi, cái tên "Chủ quản Hoàng" được ông ta nhắc đi nhắc lại với một sự tôn kính thái quá. Kỳ Phong thầm đánh giá, gã Trưởng phòng này chắc chắn là một mắt xích trong phe bảo thủ của Chủ quản Hoàng.

Cậu vỡ lẽ ra, thảo nào mình – một "kẻ ngoại đạo số 21" với hồ sơ trắng tinh – lại có thể lọt qua khe cửa hẹp của quy trình tuyển dụng khắc nghiệt tại đây. Thế lực của phái bảo thủ còn thâm sâu hơn cậu tưởng. Đặc biệt là khi đứng sau lưng Chủ quản Hoàng có thể chính là Giám đốc Lý Thành Nam – người vừa rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc với vẻ mặt không tốt lắm lúc nãy.

“Thôi thì, mình cứ ngoan ngoãn làm việc kiếm tiền thôi vậy.” – Kỳ Phong thầm than thở trong lòng.

Việc bị cuốn vào vòng xoáy đấu tranh phe phái của tập đoàn chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của cậu. Nhưng nếu định mệnh đã an bài, cậu đành chọn cách “để gió cuốn đi”. Một tay đua tập sự, được bảo mật danh tính tối đa, có lẽ sẽ là một bóng ma đủ mờ nhạt để không ai thèm để mắt tới trong cuộc chiến quyền lực này.

Thư ký Quang Nhật, vẫn phong thái chu đáo thường lệ, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu:

“Chiều nay cậu có thể dời đến Trường đua Đại Việt để bắt đầu công việc chuyên môn. Nếu có đồ đạc gì cồng kềnh, cứ bảo, tôi sẽ điều trợ lý Kim lái xe hỗ trợ cậu chuyển đi.”

Kỳ Phong khẽ lắc đầu: “Dạ không cần đâu anh, em cũng chẳng có đồ đạc gì.”

Hơn một tuần làm việc, số lần cậu ngồi vào bàn làm việc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Phần lớn thời gian cậu đều "mất tích" tại trường đua để tập luyện cùng Patro. Trên chiếc bàn làm việc trống trơn ngoài chiếc máy tính công ty thì chẳng có lấy một món đồ cá nhân nào. Cậu nhẹ tênh, đúng nghĩa một kẻ độc hành.

“Được rồi. Hiện tại tôi sẽ tạm kiêm nhiệm chức Quản lý đội đua. Chiều nay sẽ có buổi họp mặt chính thức với các thành viên khác tại trường đua, nhớ có mặt đúng giờ. Tôi đi trước đây.” – Quang Nhật dặn dò rồi rẽ hướng khác.

“Vâng, em biết rồi.”

Giờ nghỉ trưa, tại căn tin Lầu 4.

“Haiz, biết ngay mà.” – Kỳ Phong thở dài, cúi thấp đầu, bưng khay thức ăn đầy ú ụ xuyên qua đám đông đông đúc để đi tới góc ngồi hẻo lánh quen thuộc của mình.

Dù đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng thính giác siêu cường vẫn khiến cậu nghe rõ mồn một những tiếng xì xào từ các bàn bên cạnh.

“Biết gì chưa? Tin nóng hổi, vừa thổi vừa ăn đây!” – Một nhân viên nữ thì thầm.

“Tin gì? Nói mau đi, đừng có câu cá nữa, sốt ruột chết đi được!” – Người bên cạnh thúc giục.

“Trong số 21 nhân viên mới đợt này, đã có một người được ký chính thức rồi đấy.”

“Cái gì? Đùa à? Mới thử việc được hơn một tuần mà? Quy định là một tháng cơ mà!”

Tiếng cười khẩy vang lên: “Haha, thì sao chứ? Người ta có ‘gốc’ bự, sớm hay muộn chỉ là cái thủ tục thôi. Cần gì phải chờ hết kỳ thử việc?”

“Chẳng lẽ... là cái gã thứ 21 được ‘đặc cách’ lần trước?”

“Bingo! Người của Chủ quản Hoàng mà lại, không thì còn ai vào đây nữa.”

Tiếng đũa bát va vào nhau nghe chát chúa hơn: “Thật không công bằng. Năm đó tôi phải cày cuốc ngày đêm, thức khuya dậy sớm, báo cáo viết đến phát điên mới được giữ lại. Đúng là đầu thai hơn đầu tư.”

“Ghen tị thật đấy, giá mà tôi cũng có chỗ dựa lớn như gã khốn đó.”

“Hừ, lại một tên sâu mọt thôi. Nhìn cái tướng lầm lỳ đó, không khéo sau này lại thành một lão ‘gian thần’ thứ hai bên cạnh gã béo Hoàng cho xem.”

Kỳ Phong đặt mạnh khay cơm xuống bàn, cố gắng tập trung vào miếng thịt trong bát, phớt lờ những ánh mắt khinh miệt đang đổ dồn về phía mình. Đây không phải lần đầu tiên cậu bị người ta đem ra làm chủ đề bàn tán, và chắc chắn cũng không phải lần cuối cùng. Cậu đã bắt đầu làm quen với những lời đàm tiếu thế này.

Một bóng hình lanh lẹ đột ngột ngồi xuống cạnh Kỳ Phong. Trịnh Bình Công nở nụ cười hớn hở, nhanh tay gắp một miếng sườn nướng nóng hổi, bóng loáng nước sốt bỏ vào khay của cậu.

“Cho cậu này, anh phải xếp hàng mãi mới lấy được món này đấy. Ăn đi cho có sức!”

Kỳ Phong không từ chối, gắp miếng sườn đưa lên miệng. Nước sốt đậm đà, vị thịt dai giòn sần sật hòa quyện hoàn hảo, đánh tan cảm giác khó chịu ban nãy. Món này vẫn ngon như lần đầu Bình Công cho cậu nếm thử trong ngày đầu vào công ty.

“Chúc mừng cậu chính thức trở thành người của Lam Thiên nhé!” – Bình Công vừa ăn vừa hào hứng nói – “Mà cũng nhờ phúc của cậu, tôi cũng được Chủ quản Hoàng điều đến đội đua làm công tác hậu cần đấy. Chúng ta một người làm kỹ thuật, một người làm hậu cần, đúng là một cặp bài trùng trời sinh!”

Hiện tại, chức danh công khai của Kỳ Phong chỉ là nhân viên kỹ thuật. Bí mật về việc cậu là tay đua số 2 chỉ có Patro, Lý Bích Y, Hoàng Quân và Quang Nhật nắm giữ.

“Ồ, anh làm mảng gì ở đó vậy?” – Kỳ Phong ngạc nhiên hỏi.

“Tìm kiếm tài trợ chứ gì nữa! Nghe bảo đây là mảng béo bở nhất đấy. Chủ quản Hoàng sẽ trực tiếp chỉ đạo việc liên hệ với các đối tác chiến lược của Lam Thiên để kéo tiền về cho đội đua.”

Kỳ Phong thầm nhủ: “Đúng là biết nắm bắt thời cơ.”

Chủ quản Hoàng không hổ danh là kẻ thính nhạy nhất Lam Thiên. Việc tập đoàn tiên phong thành lập đội đua chuyên nghiệp tham gia Cúp Vô địch Thế giới đang là tâm điểm của truyền thông. Đây không chỉ là bước đi thương mại mà còn đánh vào lòng tự hào dân tộc, một cơ hội vàng để các nhãn hàng tranh nhau xuất hiện trên trang phục của Patro và thân xe đua. Ai nắm được mảng tài trợ, kẻ đó nắm được mạch máu của đội.

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Hai bóng dáng quen thuộc khác cũng mang phần ăn tiến đến ngồi đối diện. Ánh Ngọc và Mỹ Linh nhìn Bình Công với ánh mắt đầy cảnh giác.

“Béo bở cái gì chứ?” – Ánh Ngọc lườm Bình Công – “Có em ở đây, hai người đừng hòng mà tính chuyện vớt vát tư lợi gì nhé.”

Bình Công kinh ngạc: “Chẳng lẽ... hai đứa cũng được tham gia đội đua?”

Ánh Ngọc hất cằm tự hào: “Đúng vậy, bọn em sẽ đi theo Trợ lý Kim để hỗ trợ toàn bộ công tác giấy tờ và điều phối nhân sự. Nói cho anh biết, bọn em cũng có nhiệm vụ ‘giám sát’ mấy cái người hay thích tìm chỗ tốt đấy.”

Trịnh Bình Công toát mồ hôi hột, vội vàng chữa cháy: “Hiểu lầm, hoàn toàn hiểu lầm! Ý anh nói ‘béo bở’ là miếng sườn này này, nó thơm ngon béo ngậy thật mà.”

Nói rồi, anh ta nhét cả miếng sườn vào miệng nhai lấy nhai để làm bằng chứng, rồi quay sang cầu cứu: “Đúng không Kỳ Phong?”

“Đúng đúng, sườn nướng hôm nay béo thật. Sau này... chắc là ít có dịp được ăn lại thế này nữa.” – Kỳ Phong vừa gặm sườn vừa né tránh ánh mắt sắc lẹm của Ánh Ngọc.

Cậu nói thật lòng. Một khi đã bước vào chế độ tập luyện chuyên nghiệp của một tay đua, những món ăn nhiều dầu mỡ, gia vị nặng thế này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thực đơn của cậu.

“Hừ, tốt nhất là như vậy.” – Ánh Ngọc tạm thời tha thứ.

Đang ăn, Bình Công chợt hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên bí ẩn: “Này, mấy đứa có biết ngoài Patro ra thì ai là người quan trọng thứ hai trong đội đua này không?”

Câu hỏi lập tức khơi gợi sự tò mò. Ánh Ngọc nhanh nhảu: “Còn ai nữa, đương nhiên là Tổng thư ký Quang Nhật rồi. Anh ấy điều hành tất cả mà.”

“Sai! Thư ký Quang Nhật chỉ tạm thời giữ chức Quản lý đội đua để ổn định bộ máy thôi. Anh ấy còn cả núi việc ở tập đoàn, sau này sẽ có người chuyên trách thay thế.”

“Vậy là tên béo... à, Chủ quản Hoàng?” – Mỹ Linh đoán.

“Lại càng sai!”

Kỳ Phong trầm ngâm một lát rồi đáp: “Chẳng lẽ là... Kỹ sư trưởng?”

“Ồ, vẫn là Kỳ Phong nhạy bén!” – Bình Công đắc ý – “Đúng vậy, linh hồn của một đội đua chính là Kỹ sư trưởng, người nắm giữ chìa khóa hiệu suất của chiếc xe. Thế mấy đứa có biết vị Kỹ sư trưởng này là ai không?”

Cả ba người còn lại đồng loạt lắc đầu.

“Bật mí nhé, đó là một cô gái. Hơn nữa, cô ấy còn là bạn cực kỳ thân thiết của Tổng Giám đốc Lý Bích Y đấy!”

“Hả? Là con gái sao!?”

Cả ba đồng thanh thốt lên đầy kinh ngạc. Trong một thế giới máy móc khô khốc và đầy mùi xăng nhớt của đua xe chuyên nghiệp, việc một người phụ nữ nắm giữ vị trí tối cao về kỹ thuật là điều cực kỳ hiếm hoi và gây tò mò tột độ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!