Quyền 1

Chương 68. Đánh cược

Chương 68. Đánh cược

Chương 68. Đánh cược

Tác giả: gakobitmiss

Thần Bài. 

Hai từ này gợi nhớ Kỳ Phong đến những pha tráo bài thần sầu, những cú phi bài xuyên cả thép tấm trên phim ảnh, chứ không phải kiểu gọi ‘Thần bài’ vui đùa mà Hổ Ca dành cho mình.

Người mang danh hiệu này không thể nào là một tay mơ vừa biết đến luật chơi như Kỳ Phong được. Số chiếu bạc ông ta đã kinh qua sợ là còn nhiều hơn số lần cậu làm bài tập hồi còn đi học. Dù có khả năng Mô Phỏng Hiện Thực gần như là gian lận của Không Gian Tâm Trí, cậu cũng không chắc mình có thể nắm chắc 100% phần thắng trước kinh nghiệm phong phú của Huỳnh Mạnh Đức hay không.

Những buổi đấu tập trên sân cầu lông cùng các bác trai bác gái đã dạy cho cậu rằng: kinh nghiệm và kỹ thuật thượng thừa của cao thủ có lúc còn vượt trội hơn cả siêu năng lực của một tay mơ. Khi đối đầu với người như vậy, nhất định không thể để họ rơi vào hoàn cảnh quen thuộc, mà phải tự tạo ra một lối đi riêng, một môi trường hoàn toàn phá cách.

Kỳ Phong ngẫm nghĩ một hồi xem trò chơi nào sẽ có lợi cho mình nhất. Bỗng nhiên, cậu nhớ đến một trò chơi lúc nhỏ hay chơi cùng đám bạn hàng xóm. Cậu ra hiệu cho Hổ Ca giúp mình chuẩn bị giấy bút, dự tính ghi luật chơi ra để ông chủ Sâm làm trọng tài giải thích cho đối phương.

Rất nhanh giấy bút được mang tới, Kỳ Phong chăm chú viết "rột roạt". Mọi người xung quanh đều tò mò, không hiểu tại sao một cuộc đối đầu đỉnh cao lại cần đến giấy bút như đi thi thế này. Kỳ Phong ghi xong, đưa mảnh giấy cho ông chủ Sâm.

Đọc lướt một lượt, ông chủ Sâm cũng lộ vẻ nghi hoặc: "Đây là trò gì vậy? Sao đọc qua giống như trò chơi trẻ em..."

Thấy Cố vấn Cọp gật đầu quả quyết, ông đành hắng giọng đọc lớn:

"Cố vấn Cọp đề nghị chơi một trò chơi có tên gọi: Lật Bài Tìm Cặp."

Cả căn phòng bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Ông chủ Sâm đang cầm ly trà suýt chút nữa thì làm rơi, Thiên Hương tiểu thư thì ngẩn người ra, còn Huỳnh Mạnh Đức thì đôi lông mày giao nhau, nghi hoặc hỏi lại:

"Ngài nói gì? Lật bài tìm cặp?"

"Phải." Ông chủ Sâm gật đầu, tiếp tục đọc nội dung trên giấy:

"Dùng bốn bộ bài Tây trộn lẫn, tổng cộng 208 lá, úp toàn bộ xuống bàn. Mỗi lượt người chơi sẽ lật bốn lá. Nếu là một tổ bốn lá cùng số và cùng màu (ví dụ: 4 lá Át cùng màu đen hoặc cùng màu đỏ) thì được lấy đi và chơi tiếp. Nếu không thì úp lại và bắt đầu lượt mới."

Thiên Hương không nhịn được mà bật cười khẩy: "Cố vấn Cọp, ngài đang đùa đấy à? Đây là trò chơi của trẻ con mẫu giáo dùng để rèn luyện trí nhớ. Ngài định dùng nó để thách thức một Thần bài sao?"

Huỳnh Mạnh Đức không cười. Sắc mặt ông ta trở nên cực kỳ nghiêm túc, thậm chí là có chút âm trầm. Kẻ tầm thường sẽ thấy đây là trò trẻ con, nhưng ở đẳng cấp của ông ta, ông ta hiểu cái bẫy nằm ở phần "biến tấu" phía sau.

Quả nhiên, ông chủ Sâm đọc đến phần quan trọng nhất:

"Hai bên sẽ không luân phiên lật bài như thông thường. Thay vào đó, chúng ta sẽ tự đặt cược số lượt. Hai bên cùng đưa ra một con số: Số lượt dự tính để lật được toàn bộ 52 tổ bài. Ai đưa ra con số thấp hơn sẽ giành quyền thực hiện thử thách. Nếu người đó hoàn thành trong giới hạn số lượt đã cược, người đó thắng tuyệt đối. Nếu quá số lượt mà chưa lật hết bài, người đó thua ngay lập tức."

Mọi người nghe xong đều ngỡ ngàng. Đây chẳng phải là phiên bản "hardcore" của trò lật hình trên điện thoại sao?

Mấy vị khách đi cùng Thiên Hương bắt đầu xì xào:

"Trò này... có vẻ đùa giỡn, nhưng thực ra là cực khó nha! Lật đủ 52 tổ, ít nhất cũng phải mất 52 lượt đúng không?"

"Sai rồi, nếu tính cả yếu tố may mắn và trí nhớ siêu việt, con số có thể thấp hơn. Nhưng 208 lá bài úp xuống... nội việc lật tìm tổ đầu tiên thôi đã là mò kim đáy bể rồi."

"Đây là cuộc đấu về xác suất và khả năng ghi nhớ ảnh chụp. Một khi đã lật lên và úp xuống, anh phải nhớ chính xác vị trí của nó giữa hàng trăm lá bài khác!"

Huỳnh Mạnh Đức vốn là kẻ tôn thờ chủ nghĩa kinh nghiệm. Trong sự nghiệp lẫy lừng của mình, ông ta đã kinh qua đủ loại biến thể của Baccarat, Poker hay mạt chược, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta phải đối mặt với một trò chơi "thuần khiết" đến mức đáng sợ như thế này.

Trò chơi này nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng càng ngẫm nghĩ về cách cá cược, ông ta càng thấy sự phức tạp kinh khủng ẩn sau đó.

Một bài toán xác suất điên rồ hiện ra trong đầu vị Thần bài: Cần ít nhất bao nhiêu lượt để lật được cả 52 bộ bốn lá? Xác suất để ngay từ lượt đầu tiên tìm đúng bốn lá đồng nhất là bao nhiêu? Nếu lật sai, hàng trăm lá bài còn lại sẽ trở thành một mê cung ký ức khổng lồ.

Không hề dễ dàng. Những con số nhảy múa trong đầu ông ta, tạo thành một ma trận xác suất đầy rủi ro.

Huỳnh Mạnh Đức thoáng hối hận vì sự hào phóng ban đầu. Ông ta không ngờ gã thanh niên đeo mặt nạ này lại chọn một đấu trường mà ở đó, mọi kỹ năng tráo bài hay tiểu xảo tay nghề đều trở nên vô dụng. Đây là một cuộc thanh trừng về năng lực não bộ.

"Thú vị lắm." Huỳnh Mạnh Đức chậm rãi nói, đôi mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ của Kỳ Phong. "Trò chơi này không có chỗ cho 'ngón nghề', chỉ có ghi nhớ và ghi nhớ. Ngài muốn đấu trực diện về năng lực não bộ với tôi sao?"

Kỳ Phong không nói gì, chỉ khẽ nhún vai. Một cái nhún vai đầy vẻ thản nhiên nhưng lại khiến đối phương cảm thấy một sự khinh miệt thầm lặng: “Sao lại không chứ?”

Khi bốn bộ bài mới cứng được mang ra, ánh đèn chùm rực rỡ phản chiếu lên lớp màng nhựa bóng loáng của chúng. Huỳnh Mạnh Đức lập tức vào trạng thái tập trung cao độ. Đồng tử ông ta thu nhỏ lại như mắt mèo, khả năng quan sát đặc biệt giúp ông phóng đại những đường nét siêu vi của lá bài lên gấp ba, bốn lần. Từng vết xước cực nhỏ từ nhà máy, sự lệch nhẹ của vân giấy hay độ bóng không đồng đều trên rìa lá bài... tất cả đều được ông ta số hóa vào bộ não. Với bài cũ, ông ta có thể 'đọc' cả bộ, nhưng với bài mới tiêu chuẩn cao cấp, mười giây ngắn ngủi chỉ đủ để ông ta đánh dấu được hơn chục lá.

Trái ngược với sự căng thẳng tột độ của Thần bài, Kỳ Phong hoàn toàn ngó lơ những lá bài đang phơi bày trên bàn. Cậu không thèm nhìn lấy một giây, chỉ gật đầu bảo có thể bắt đầu. Hành động này trong mắt Huỳnh Mạnh Đức là sự tự phụ, nhưng cũng có thể là một đòn tâm lý chiến cực mạnh.

Rột roạt...

Máy xào bài hoạt động. Sau đó, dưới bàn tay điêu luyện của ông chủ Sâm, 208 lá bài được trải thành những hàng ngang đều tăm tắp, úp mặt xuống mặt bàn phủ vải nhung xanh. Chúng nằm đó, im lìm và đồng nhất như một đội quân vô danh.

Không gian trong phòng VIP đặc quánh lại. Những vị khách xung quanh thậm chí không dám thở mạnh. Họ hiểu rằng, con số sắp được thốt ra từ miệng hai người này sẽ quyết định số phận của hàng tỷ đồng, hoặc thậm chí là cả danh dự của sòng bạc.

Ông chủ Sâm hắng giọng, phá tan bầu không khí ngột ngạt:

"Mời hai người chơi lần lượt đưa ra số lượt đặt cược của mình. Xin nhắc lại: Ai đưa ra số lượt thấp hơn sẽ giành quyền thực hiện thử thách."

Kỳ Phong rất tôn trọng người lớn tuổi, hoặc ít nhất là vẻ ngoài của cậu thể hiện như vậy. Cậu đưa tay, làm một cử chỉ lịch thiệp mời Huỳnh Mạnh Đức ra mức cược trước.

Huỳnh Mạnh Đức hít một hơi sâu, bộ não thiên tài của ông ta bắt đầu chạy hết công suất. Trong trò chơi này, quyền chủ động nằm trong tay kẻ đưa ra con số thấp hơn, nhưng con số đó cũng chính là sợi dây thừng thắt vào cổ nếu không thực hiện được. Thông thường, người ta sẽ hạ mức cược xuống từ từ để thăm dò đối thủ.

"Ta đặt cược 45 lần." Huỳnh Mạnh Đức lên tiếng.

Một con số khá an toàn và ấn tượng. Với một "Thần bài" có khả năng ghi nhớ hơn chục lá bài ngay từ lần kiểm tra đầu, 45 lượt là một cái đích có thể chạm tới nếu cộng thêm chút may mắn.

"Xin mời Cố vấn Cọp." Ông chủ Sâm hướng mắt về phía Kỳ Phong.

Kỳ Phong chẳng cần đến một giây để suy nghĩ. Cậu thản nhiên giơ bàn tay trái ba ngón, tay phải tạo hình số không.

Ba mươi lượt!

Cả căn phòng VIP xôn xao. Văn Báo đứng phía sau, mặt cắt không còn giọt máu, thì thầm với Hổ Ca:

"Anh Hổ, 30 lượt chẳng phải chỉ lật được tối đa 120 lá bài sao? Trong khi trên bàn có tận 208 lá. 88 lá còn lại làm sao mà đoán ra được?"

Hổ Ca nghiến răng, mồ hôi hột rịn ra trên trán: "Nếu may mắn lật trúng các bộ liên tiếp, số lượt sẽ giảm xuống. Nhưng đó là xác suất không thể dự đoán. Hoặc là... cậu ấy có cách nhìn xuyên thấu lá bài."

"Tất cả đều úp xuống, bài mới của sòng bạc, nhìn xuyên thế quái nào được?" Văn Báo lẩm bẩm.

Huỳnh Mạnh Đức lúc này cũng sững sờ. Ông ta dự tính đối phương sẽ giảm xuống 42 hoặc 40, ai ngờ gã thanh niên này chơi một cú "nhảy cầu" kinh hoàng, cắt phăng 15 lượt chỉ trong một lần ra giá.

Này có còn để người khác chơi không?

Huỳnh Mạnh Đức tính toán kỹ lại. Nếu ông ta bỏ cuộc bây giờ, Kỳ Phong sẽ phải thực hiện thử thách 30 lượt. Nếu hắn thất bại, ông ta thắng mà không cần động tay. Nhưng nếu hắn thành công? Nếu hắn thực sự có một bộ nhớ chụp ảnh (Photographic Memory) siêu cấp thì sao?

Không, không thể đặt cược danh dự vào sự may mắn của đối thủ. Huỳnh Mạnh Đức quyết định phản đòn.

"Ta đặt cược 28 lượt!" Huỳnh Mạnh Đức gằn giọng.

Hai mươi tám lượt. Đây đã là giới hạn đỏ của sự mạo hiểm. Mỗi lần lật sai bây giờ sẽ là một bước chân gần hơn tới vực thẳm. Ông ta nở một nụ cười đắc ý, định bụng xem Cố vấn Cọp sẽ "co giật" thế nào trước con số này.

Nhưng nụ cười của Thần bài chưa kịp giãn ra thì Kỳ Phong đã ra hiệu. Không cần chờ Ông chủ Sâm mời, cậu trực tiếp giơ hai ngón tay ở tay trái và số không ở tay phải.

Hai mươi lượt!

"Đậu xanh!" (Adu!!)

Huỳnh Mạnh Đức không nhịn được mà chửi đổng một tiếng, khuôn mặt đạo mạo thường ngày méo xệch đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!