Quyền 1

Chương 87. Gợi nhớ

Chương 87. Gợi nhớ

Chương 87. Gợi nhớ

Tác giả: gakobitmiss

Khi Tiêu Tuấn bước ra sân, Kỳ Phong nín thở theo dõi. Trái ngược với sự xông xáo của đồng đội, nhóc mập chọn vị trí đứng gần cuối sân nhà. Có vẻ nhiệm vụ duy nhất của cậu bé là: Sống sót lâu nhất có thể.

"Tuýt!"

Trận đấu bắt đầu. Bóng bay vèo vèo qua lại giữa hai phần sân. Kỳ Phong nheo mắt quan sát, y hệt như lúc cậu huấn luyện cho nó trong giấc mơ đêm qua, Tiêu Tuấn phản xạ né tránh trong phạm vi nhỏ lại cực kỳ nhạy bén.

Cậu bé hạn chế di chuyển rộng để tránh mất sức. Thay vào đó, Tiêu Tuấn chỉ lắc nhẹ người, nhếch cái mông nhỏ hoặc nghiêng vai với biên độ vừa đủ để quả bóng sượt qua trong gang tấc. Một lối chơi cực kỳ tiết kiệm năng lượng nhưng đầy hiệu quả.

"Tốt lắm." Kỳ Phong mừng thầm.

Vậy là có thể xác định cơ thể ý thức trong giấc mơ có tính tương đồng với cơ thể vật chất. Điều này sẽ tăng tính chân thực cho việc tập luyện trong mơ của cậu.

"Ha ha ha! Nhìn thằng nhóc mập kia kìa! Nó lắc mông trông buồn cười chưa?" Gã râu quai nón chỉ tay về phía Tiêu Tuấn, cười hô hố đầy vẻ chế giễu.

Kỳ Phong hơi trầm giọng, ánh mắt liếc nhìn sang: "Nói xấu người khác ngay trước mặt người quen của họ là hành vi rất thiếu lịch sự đấy, anh bạn."

Gã râu quai nón hơi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Ồ? Cậu có quan hệ gì với thằng nhóc mập đó sao?"

"Tôi là anh họ của nó," Kỳ Phong trả lời dứt khoát. Cậu không muốn bất cứ ai dưới kia nhìn thấy Tiêu Tuấn không có người thân bảo vệ.

"Thế thì trùng hợp quá, em trai hai chúng ta đều thi đấu hôm nay," Gã râu quai nón nhún vai, vẫn giữ vẻ ngạo mạn.

"Biết đâu chúng nó sẽ gặp nhau ở trận chung kết," Kỳ Phong nói vu vơ, mắt vẫn không rời sân đấu.

"Chung kết? Tôi e là không chắc đâu. Nhìn kìa, thằng nhóc mập nhà cậu sắp không xong rồi," Gã râu quai nón lắc đầu ngán ngẩm.

Đúng như gã nói, tình thế dưới sân đang trở nên cực kỳ bất lợi. Tiêu Tuấn vừa thực hiện một pha né bóng thành công, nhưng vì thân hình nặng nề nên cậu bé chưa kịp thu hồi trọng tâm để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Đối thủ bên đội áo trắng cực kỳ tinh quái, họ bắt được cơ hội liền tung ngay một cú ném bồi.

Quả bóng đập trúng vai Tiêu Tuấn văng ra.

"Tiêu Tuấn bị loại!" Trọng tài ra hiệu.

Cậu bé lủi thủi đi ra khỏi sân với vẻ mặt đầy thất vọng. Rất nhanh sau đó, những đồng đội khác của đội xanh cũng lần lượt trúng bóng. Chỉ trong chốc lát, trên sân chỉ còn lại duy nhất một người của đội xanh, đối đầu với bốn người bên phía đối thủ.

Người cuối cùng còn trụ lại trên sân của đội xanh là một thiếu niên có ngoại hình cực kỳ thu hút. Cậu ta sở hữu thân hình cân đối, khỏe khoắn với những khối cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo thi đấu. Đối mặt với tình thế "một chọi bốn", gương mặt thiếu niên ấy vẫn bình thản đến lạ lùng, đôi mắt sắc sảo liên tục đảo qua các vị trí của đối phương.

Dù là lần đầu gặp mặt ngoài đời, Kỳ Phong đã nhận ra ngay cậu bé này chính là Tạ Siêu Nhân – đội trưởng của Tiêu Tuấn. Hình ảnh này trùng khớp hoàn toàn với những gì Tiêu Tuấn đã cho cậu trong giấc mơ tối qua.

Tạ Siêu Nhân không chỉ né tránh. Cậu ta cầm hai trái bóng trên tay như hai tấm khiên, lúc thì lách người linh hoạt như một con sóc, lúc lại dùng chính quả bóng trong tay để đánh bật những cú ném uy lực của đối thủ ra ngoài.

Một màn trình diễn kỹ thuật cá nhân đỉnh cao! Tạ Siêu Nhân kiên trì phòng thủ phản công, lợi dụng sơ hở của đối phương để loại thêm được hai người. Thế nhưng, "mãnh hổ nan địch quần hồ", cuối cùng cậu cũng bị hai tuyển thủ còn lại phối hợp dồn vào góc sân. Trong không gian chật hẹp không còn đường lui, Tạ Siêu Nhân trúng bóng và phải rời sân.

Đội đối thủ ghi được một điểm quan trọng.

Mỗi trận đấu gồm hai hiệp, mỗi hiệp kéo dài hai mươi phút. Hiệp một nhanh chóng khép lại với tỉ số cách biệt: 2 - 7 nghiêng về phía đội trắng. Đội của Tiêu Tuấn đang bị dẫn trước khá xa.

"Ha ha ha! Tôi đã bảo mà, thằng nhóc mập nhà cậu chắc chắn thua," Gã râu quai nón cười khoái chí, giọng vang rền cả một góc khán đài. "Trò này đòi hỏi sự tập trung cực cao và phản xạ như điện. Thân hình 'quá khổ' của thằng nhóc đó chính là điểm yếu chết người, hoàn toàn không có cửa thắng."

Kỳ Phong liếc nhìn gã, nhận thấy tên này có vẻ khá am hiểu về kỹ thuật: "Anh cũng chơi môn bóng né này sao?"

"Đương nhiên! Hồi đại học tôi là chủ lực của đội đấy. Chính tôi là người trực tiếp huấn luyện cho Văn Trác," Gã vỗ ngực tự hào khi nhắc đến sở trường của mình. "Hôm nay, em trai tôi chắc chắn sẽ nâng cúp vô địch."

"Chưa chắc đâu. Trong thể thao, khi tiếng còi mãn cuộc chưa vang lên thì chuyện gì cũng có thể xảy ra," Kỳ Phong bình tĩnh đáp lại, trong lòng thầm bất bình thay cho nhóc mập.

"Không tin à? Có giỏi thì làm một ván cược với tôi không?" Gã râu quai nón nhướng mày khiêu khích.

Kỳ Phong thầm nghĩ: Lại là cá cược? Sao cái số mình đi đâu cũng gặp người muốn cá độ thế này?

Cậu nén tiếng thở dài, tò mò hỏi: "Cược thế nào?"

"Nếu em trai tôi vô địch, cậu thua tôi năm triệu. Còn nếu em họ cậu vô địch, tôi thua cậu mười triệu," Gã đề nghị với vẻ mặt rất "hào phóng". "Chút tiền lẻ thôi, vui là chính mà."

Năm triệu mà là tiền lẻ? Đồ nhà giàu hợm hĩnh! Kỳ Phong thầm rủa trong lòng. Cậu lắc đầu dứt khoát: "Cá cược tiền bạc là vi phạm pháp luật, tôi không chơi."

Thực tế, mười triệu là con số không hề nhỏ, nhất là khi thắng được từ kẻ hợm hĩnh này thì càng sướng. Thế nhưng Kỳ Phong biết mình đang nằm trong tầm ngắm của Cục Tình Báo và sự đe dọa từ ETLE. Cậu không muốn gây ra bất kỳ biến động tài chính hay hành động bất thường nào để lại dấu vết. Hơn nữa, cậu vẫn chưa rõ Tiêu Tuấn thực sự nhớ được bao nhiêu phần trăm "bí kíp" trong giấc mơ đêm qua.

Thấy Kỳ Phong không lay chuyển, gã râu quai nón đổi giọng khích tướng: "Gì mà nhát gan thế? Không chơi tiền thì chơi kiểu khác. Thế này đi: Nếu em họ cậu thắng, tôi sẽ bắt em trai mình làm 'đàn em' sai vặt cho nó suốt năm học này. Ngược lại, nếu em trai tôi thắng, thằng nhóc mập phải làm đàn em của Văn Trác. Thấy sao?"

"Đàn em?" Kỳ Phong khựng lại. Ý tưởng này... nghe cũng được đấy chứ.

Văn Trác với thể hình và uy thế kia chắc chắn là một "đại ca" ở trường. Nếu có cậu ta làm bảo kê cho Tiêu Tuấn, sau này sẽ không còn kẻ nào dám bắt nạt nhóc mập nữa. Còn nếu thua, làm đàn em của một kẻ mạnh như Văn Trác cũng là một cách để Tiêu Tuấn được bảo vệ. Quan trọng nhất là cậu cực kỳ ngứa mắt với cái thói coi thường người khác của gã râu quai nón này.

Ánh mắt Kỳ Phong lóe lên toan tính, cậu chìa tay ra: "Được thôi, tôi chấp nhận ván cược này!"

Thời gian nghỉ giữa hai hiệp là những phút giây nặng nề nhất đối với Tiêu Tuấn.

Thằng bé ủ rũ ngồi bệt ở một góc sân, đôi mắt buồn bã nhìn các đồng đội đang tụm lại bàn bạc chiến thuật sôi nổi. Ở đó, chẳng ai thèm ngó ngàng đến cậu. Tiêu Tuấn thấy mình thật vô dụng, một kẻ "thừa thãi" trong đội hình. Thậm chí, cậu còn chẳng được biết chiến thuật sắp tới là gì. Nếu không phải vì yêu cầu của giáo viên, có lẽ nhóc mập đã bị tống lên băng ghế dự bị từ lâu.

Ánh mắt Tiêu Tuấn dừng lại ở Tạ Siêu Nhân. Đội trưởng của cậu thật hoàn hảo: học giỏi, điển trai, chơi thể thao xuất sắc và là tâm điểm chú ý của mọi nữ sinh trong lớp. Sự tương phản ấy khiến lòng cậu thắt lại một chút vì tủi thân.

Đang lủi thủi trong bóng tối của chính mình, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên phá tan bầu không khí ảm đạm:

"Hey, Tiêu Tuấn!"

Tiêu Tuấn giật mình ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc: "Thầy Kỳ Phong? Sao... sao thầy lại xuống tận đây?"

Sự xuất hiện của Kỳ Phong giống như một tia nắng rọi vào tâm trạng đang u tối của nhóc mập. Cậu cố gắng rặn ra một nụ cười, nhưng trông nó méo mó và đáng thương chẳng khác gì một chú cún con bị bỏ rơi.

Kỳ Phong xoa đầu cậu bé, mỉm cười ẩn ý: "Đến để giúp em chứ còn gì nữa. Sao rồi, tối qua ngủ ngon không? Có mơ thấy gì đặc biệt không?"

Tiêu Tuấn ngơ ngác. Cậu không hiểu tại sao giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế này thầy lại hỏi chuyện ngủ nghê, nhưng vẫn thật thà đáp: "Dạ, em ngủ ngon lắm. Còn mơ thì... hình như là có, nhưng tỉnh dậy cái là em quên sạch sành sanh rồi thầy ạ."

"Quên rồi sao?" Kỳ Phong thầm than trong lòng. Chẳng lẽ công sức mình 'huấn luyện' cả đêm qua đổ sông đổ biển hết ư? Nhưng cậu hiểu, đại đa số con người đều không thể ghi nhớ chi tiết giấc mơ sau khi thức dậy. Kỳ Phong quyết định thử một cách khác để gợi mở vùng tiềm thức của cậu bé.

"Nghe này, hôm qua thầy có dặn em: nếu tập trung nghĩ về việc tập luyện trước khi ngủ, bộ não sẽ tự động củng cố nó trong mơ. Em thử lục lọi lại trí nhớ xem, thật sự không nhớ gì à?"

Tiêu Tuấn nghiêng đầu, vò đầu bứt tai, gương mặt nhăn nhó vì cố gắng nhớ lại nhưng mọi thứ vẫn mông lung như làn sương mù. Thằng bé lắc đầu nguậy nguậy: "Chịu thôi thầy ơi, em không nhớ nổi."

"Vậy thì nhìn kỹ dấu tay của thầy này. Có thấy quen không?"

Kỳ Phong bắt đầu thực hiện các động tác tay một cách chậm rãi. Bàn tay phải xòe ra lật úp, sau đó ngửa lên đẩy mạnh. Cậu lần lượt tái hiện lại 6 ám hiệu đặc biệt mà mình đã dạy Tiêu Tuấn trong giấc mơ đêm qua.

Tiêu Tuấn nín thở, đôi mắt dán chặt vào từng chuyển động của Kỳ Phong. Dần dần, đôi đồng tử của cậu bé giãn ra, sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt. Những mảnh vỡ ký ức đứt quãng, vốn dĩ mờ nhạt, bỗng nhiên rung động mạnh mẽ và gắn kết lại với nhau.

"Hình như... hình như có một nhà thi đấu rất lớn..." Tiêu Tuấn lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên reo lên mừng rỡ: "A! Em nhớ ra rồi! Cái này là ngồi xuống, cái này là nhảy lên, còn cái này là né sang trái...!"

Vừa nói, thằng bé vừa cử động cơ thể theo các dấu tay của Kỳ Phong một cách thuần thục, nhịp nhàng đến kinh ngạc, cứ như thể cậu đã khổ luyện những động tác này hàng ngàn lần trước đó.

"Giỏi lắm!" Kỳ Phong đập tay với cậu bé. "Trận đấu sắp bắt đầu lại rồi. Lát nữa em hãy đứng ở vị trí kia, gần khán đài nhất có thể. Nhớ kỹ: tuyệt đối giữ tập trung, chú ý nhìn dấu tay của thầy mà né tránh, rõ chưa?"

Kỳ Phong chỉ tay về phía góc sân gần nơi cậu sẽ đứng quan sát.

"Dạ vâng! Em rõ rồi!" Tiêu Tuấn hăng hái đáp, nhưng rồi khựng lại, gãi đầu bối rối: "Mà lạ thật... sao tự nhiên em lại biết làm mấy cái này nhỉ?"

"Chờ thi đấu xong rồi thầy giải thích." Kỳ Phong vỗ vai khích lệ.

“À đúng rồi, em có biết cậu bé tên Văn Trác kia không?”

“Thấy nói Triệu Văn Trác đội 7A ấy hả? Đương nhiên biết chứ. Anh ta là trùm trường đấy. Ngay cả mấy anh chị khối 8, khối 9 cũng phải e sợ”.

“Ồ, ghê gớm vậy cơ à. Nãy thầy mới đánh cuộc với anh trai cậu ta...”. KP kể lại chuyện đánh cuộc của mình với tên râu quai nón.

Tiêu Tuấn trợn tròn hai mắt. “Thầy...làm sao em thắng nổi chứ. Tên Văn Trác đó khỏe lắm, không ai là đối thủ cậu ta hết”.

KP nắm lấy bả vai của Tiêu Tuấn, trịnh trọng nói. “Đừng tự đánh giá thấp mình. Chúng ta sẽ cùng nhau giành chiến thắng, được chứ?”.

Nhìn vào ánh mắt kiên định của thầy Kỳ Phong, Tiêu Tuấn bỗng thấy một luồng sức mạnh và niềm tin lạ lùng dâng trào. Có lẽ vì từ trước đến nay, Kỳ Phong là người duy nhất thực lòng ủng hộ và tin tưởng vào một đứa trẻ như cậu. Tiêu Tuấn không cần hiểu quá nhiều, cậu chỉ biết rằng mình cần phải tin thầy tuyệt đối.

“Dạ vâng”. Tiêu Tuấn gật đầu.

Kỳ Phong đẩy nhẹ lưng nhóc mập vào sân, sau đó nhanh chóng chạy ngược lên khán đài, chen chúc tìm bằng được một vị trí có tầm nhìn thoáng đạt nhất để bắt đầu cuộc chơi của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!