Quyền 1

Chương 45. Năng lực mới

Chương 45. Năng lực mới

Chương 45. Năng lực mới

Tác giả: gakobitmiss

"Ná cao su, bi sắt và mũi tên đều là của tôi."

Kỳ Phong trả lời một cách bình tĩnh, ánh mắt cậu không hề dao động khi nhìn thẳng vào Đại tá Thanh. Cậu thừa nhận những món đồ cơ khí đó một cách thản nhiên, nhưng tuyệt nhiên không hé môi một chữ về mảnh vỡ của ống thủy tinh nứt vỡ trong khoang lái.

"Tôi có thể hỏi tại sao một công dân gương mẫu lại mang theo những thứ 'đồ chơi' có độ sát thương cao này bên người không?" Đại tá Thanh hỏi, giọng điệu trung tính. Ông không lộ vẻ bất ngờ, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt già đời ấy chưa bao giờ buông lỏng.

"Tôi có sở thích bắn chim sẻ, một thói quen từ hồi còn ở dưới quê. Vì thế tôi có đặt mua mấy món này để giải tỏa áp lực học hành mỗi khi rảnh rỗi. Ai ngờ đâu..." Kỳ Phong đột ngột thay đổi sắc mặt, cậu sụp vai xuống, gương mặt lộ vẻ hốt hoảng như vẫn còn bàng hoàng sau vụ tai nạn.

"Ai ngờ có ngày tôi phải dùng chúng để giữ mạng mình. Lúc đó tôi bị ép vào đường cùng, nếu không phản kháng, chắc giờ tôi đã không còn ngồi đây để thưa chuyện với ngài."

Thực tế, lúc chạy trốn, Kỳ Phong đã dùng bi sắt và mũi tên làm bị thương John. Những dấu vết này chắc chắn đã được pháp y ghi nhận, nên việc phủ nhận là vô nghĩa. Cách tốt nhất là biến chúng thành bằng chứng cho sự tự vệ chính đáng của một kẻ yếu thế.

"Cậu thật sự không biết vì sao tên đó lại điên cuồng đuổi bắt mình sao?" Đại tá Thanh tiếp tục truy hỏi, đôi mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ của chàng trai trẻ.

Kỳ Phong bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình bị truy đuổi. Cậu mô tả sống động nỗi sợ hãi tột cùng, tiếng gầm rú điên loạn của động cơ và ánh mắt hung tàn của kẻ lạ mặt. Tất nhiên, cậu đã khéo léo lược bỏ toàn bộ những đoạn hội thoại mang tính "phi nhân loại" giữa mình và John. Trong lời kể của cậu, cậu chỉ là một người qua đường tình cờ thấy John trong nhà vệ sinh, cảm thấy bị đe dọa bản năng và nỗ lực chạy trốn tuyệt vọng vào đường đua.

Đại tá Thanh nửa tin nửa ngờ.

Qua các báo cáo sơ bộ và hình ảnh trích xuất từ Camera, diễn biến thực tế hoàn toàn khớp với lời Kỳ Phong. Mọi thứ dường như rất logic: một nạn nhân vô tội phản kháng để sinh tồn.

Thế nhưng, có một điểm bất thường mà Đại tá Thanh không thể bỏ qua: John là kẻ đã hạ gục sáu đặc công tinh nhuệ nhất của Việt Quốc trong chớp mắt, vậy mà Kỳ Phong, một sinh viên bình thường, lại không có lấy một vết xước sau cuộc rượt đuổi sinh tử.

Ánh mắt Đại tá Thanh vô tình hay cố ý lướt qua báo cáo về ống dung dịch lạ bị vỡ thu được trên xe. Cả hai đều im lặng, một khoảng lặng đầy áp lực. Kết quả kiểm tra y tế cho thấy cơ thể Kỳ Phong hoàn toàn bình thường, không có dấu hiệu sử dụng chất kích thích.

Thứ dung dịch đó đáng lẽ phải ở trên người John, tại sao lại nát vụn trong xe của cậu ta? Một người bình thường thật sự có thể thoát khỏi "Siêu Cấp Chiến Sĩ" sao? Những câu hỏi ấy xoáy sâu trong đầu vị Đại tá.

Kỳ Phong chủ động phá vỡ bầu không khí đặc quánh bằng vẻ mặt tò mò: "Thưa Đại tá, ngài đã điều tra ra danh tính của hắn chưa? Hắn có phải là một tên sát nhân hàng loạt không?"

"Hắn ta là một phần tử tội phạm quốc tế hết sức nguy hiểm." Đại tá Thanh chọn cách tiết lộ thông tin nhỏ giọt. "Chúng tôi đã theo dấu hắn từ lâu. May mắn nhờ cuộc va chạm với cậu mà hắn đã bị chấn thương sọ não, hiện đang được điều trị dưới chế độ giam giữ nghiêm mật nhất. Cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi, hắn sẽ không thể làm hại cậu thêm lần nào nữa đâu."

"Vậy thì tôi yên tâm rồi." Kỳ Phong thở phào, nhưng sâu trong thâm tâm, cậu biết cuộc chiến với những kẻ đứng sau John và sự nghi ngờ của Đại tá Thanh mới chỉ bắt đầu.

Trước khi rời đi, Đại tá Thanh đưa cho cậu một mẩu giấy nhỏ, trên đó chỉ vỏn vẹn một dãy số điện thoại riêng.

"Nếu cậu nhớ ra điều gì bất thường, dù là nhỏ nhất, hãy liên hệ trực tiếp với tôi. Và hãy nhớ kỹ: nếu 'bọn chúng' quay lại tìm cậu, hãy gọi giúp đỡ, đừng tự mình làm điều gì dại dột."

Nhìn bóng lưng vị Đại tá khuất sau cánh cửa, Kỳ Phong biết rằng mình đã chính thức lọt vào tầm ngắm của Cục Tình báo. Họ nghi ngờ, nhưng vì thiếu bằng chứng xác thực, họ chỉ có thể dùng chiến thuật "thả dây dài câu cá lớn", vừa bảo vệ, vừa quan sát từng cử động của cậu.

Sức khỏe của Kỳ Phong được xác nhận đã ổn định. Chiều hôm đó, cậu làm thủ tục xuất viện. Thư ký Tấn chủ động đưa cậu về phòng trọ bằng xe riêng với một thái độ kính nể thấy rõ. Việc cả Tổng giám đốc Bích Y và thiếu gia Hoàng Quân đều đích thân đến thăm khi cậu bất tỉnh đã ngầm nâng tầm vị thế của Kỳ Phong trong mắt vị thư ký thân cận này.

Vừa bước chân vào khu trọ, "Siêu cảm giác" của Kỳ Phong lập tức rung chuông cảnh báo. Cậu phát hiện ra vài bóng đen đang ẩn nấp rải rác quanh các góc khuất của khu nhà. Đó là các đặc công đang giám sát cậu. Tuy nhiên, họ giữ khoảng cách đủ xa và chuyên nghiệp, đủ để cậu vẫn có được sự riêng tư tối thiểu.

Đóng chặt cửa phòng, Kỳ Phong hít một hơi sâu, tập trung tinh thần để ý thức tiến vào "Không Gian Tâm Trí". Cậu mở lại tủ hồ sơ ký ức của John để tổng kết những gì thu hoạch được.

Ngoài những điều John đã tiết lộ lúc truy đuổi, còn có những mảng ký ức vụn vỡ nhưng vô cùng giá trị:

Về loài Axelotte, Tổ chức ETLE đã nghiên cứu chúng từ lâu, nhưng thông tin chi tiết vẫn là tuyệt mật cấp cao nhất.

Axelotte không chỉ ký sinh trên người. Chúng có thể bám lấy động vật, thậm chí là thực vật để tồn tại.

ETLE không chỉ chiết tách năng lực từ Axelotte; họ còn giữ một số cá thể sống để ký sinh trực tiếp lên các thành viên chủ chốt của tổ chức.

Một thông tin khiến Kỳ Phong lạnh sống lưng là bọn Axelotte dường như có một "ý chí chung". Chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó vô cùng quan trọng trên Trái Đất này.

Bên cạnh đó, cậu phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ: Rất nhiều thành viên ELTE sử dụng Nhân Gian Mộng Ảo, nhưng không ai có được siêu năng lực đặc thù như cậu.

“Có lẽ vì mình đã dung hợp với con Kỳ Nhông nguyên bản?”. Kỳ Phong tự nhủ. Việc cậu hấp thụ dung dịch kia thực chất là đang cung cấp năng lượng để con Kỳ Nhông trong người cậu hồi phục.

"Nếu mình tiếp tục hấp thụ, liệu một ngày nào đó nó sẽ hoàn toàn tỉnh lại không? Việc đó là phúc hay họa?". Kỳ Phong lưỡng lự.

Cậu khao khát sức mạnh để tự vệ, nhưng lại sợ hãi việc đánh mất bản ngã vào tay một sinh vật ngoài hành tinh.

Tạm gác lại những suy nghĩ mông lung, cậu kiểm tra năng lực mới vừa được kích hoạt sau khi chiếc xúc tu thứ hai nhú lên.

Bước ra khỏi không gian tâm trí, Kỳ Phong hít một hơi thật sâu để thử nghiệm.

Ngay lập tức, một "cơn bão" mùi vị ùa vào đại não. Mùi chanh hỏng lên men trên bàn, mùi nước rửa chén hóa học từ phòng bên cạnh, mùi hộp kẹo vừa bóc, mùi mồ hôi khô trên áo khoác... và rồi, một mùi thối nồng nặc, đặc quánh xộc thẳng vào mũi, đó là chiếc bồn cầu lâu ngày chưa cọ rửa.

"Thúi quá... Thật sự là quá thúi!"

Kỳ Phong mau chóng bịt chặt mũi, gương mặt biến dạng vì kinh hãi. Cậu vội vàng thu hồi ý thức, không dám tập trung khứu giác thêm một giây nào nữa. Trong cái không gian chật hẹp của phòng trọ vốn dĩ bình thường, qua lăng kính mới của cậu, nó lại trở thành một bãi chiến trường mùi vị hỗn loạn.

Khứu giác của Kỳ Phong đã được tăng cường đến mức cực đoan, vượt xa mọi giới hạn của loài người.

Cậu đặt tên cho siêu năng lực mới này là: Siêu Khứu Giác.

Tuy nhiên, năng lực này cần được sử dụng một cách cực kỳ cẩn thận, nếu không nó sẽ trở thành một hình phạt tra tấn tinh thần. Ở nơi đô thị chật chội và ô nhiễm này, "Siêu Khứu Giác" đúng là một con dao hai lưỡi sắc lẹm. Nơi nào có con người, nơi đó có rác thải, cống rãnh bốc mùi và hàng ngàn thứ tạp chất bẩn thỉu khác.

Kỳ Phong tự nhủ, sau này nếu không thực sự cần thiết, cậu sẽ khóa chặt giác quan này để bảo vệ hệ thần kinh của mình khỏi sự tấn công của những mùi vị kinh khủng trong thành phố.

Bên cạnh đó, sau nhiều lần kiểm chứng kỹ lưỡng trong Không Gian Tâm Trí, Kỳ Phong nhận thấy các chỉ số cũ của mình đều có sự tăng cường đáng kể. Có vẻ như việc hấp thụ một lượng lớn Nhân Gian Mộng Ảo đã thực sự nâng cấp "phần cứng" của cậu lên một tầm cao mới:

Siêu Thị Giác: Tăng cường lên gấp 500 lần. Cậu hiện tại có thể nhìn thấu từng hạt bụi lơ lửng trong không trung hay quan sát được sự rung động nhỏ nhất của một sợi tóc ở khoảng cách xa.

Siêu Thính Giác: Phạm vi nghe lén đã mở rộng ra bán kính hơn 200 mét. Những tiếng thì thầm từ tận dãy nhà bên cạnh giờ đây vang lên bên tai cậu rõ ràng như thể họ đang đứng ngay sát vách.

Siêu Tốc Thần Kinh: Đạt đến mức kinh ngạc – gấp 1000 lần so với người thường. Trong trạng thái này, thế giới xung quanh Kỳ Phong gần như đóng băng hoàn toàn, cho phép cậu xử lý những tình huống phức tạp chỉ trong một phần triệu giây.

Không chỉ chỉ số tăng lên, thời gian duy trì các năng lực này cũng lâu hơn trước, năng lượng tiêu hao giảm bớt đáng kể, giúp chúng trở nên thực dụng hơn trong chiến đấu và sinh tồn.

Tối hôm đó, Kỳ Phong quyết định ra ngoài ăn tối. Cậu cần hít thở chút không khí trong lành (sau khi đã khống chế khứu giác về mức bình thường) và quan trọng hơn là để thử nghiệm một suy đoán về đôi xúc tu mới.

Trong một chiếc xe hơi đen đậu cách phòng trọ không xa, một đặc công đeo tai nghe lập tức báo cáo qua bộ đàm. "Đối tượng vừa rời khỏi nhà. Đội trưởng, có cần bám sát không?"

"Đi theo, nhớ giữ khoảng cách an toàn, tuyệt đối đừng đánh rắn động cỏ. Đối tượng này rất nhạy cảm," giọng nói quyền uy của người chỉ huy vang lên.

"Rõ!"

Kỳ Phong lững thững đi trên vỉa hè, ra vẻ như không hề hay biết về những kẻ đang bám đuôi. Cậu vừa gặm ổ bánh mì thịt, vừa âm thầm điều khiển đôi xúc tu hư ảo trên đầu. Cậu thử cho chúng vươn dài, chạm khẽ vào đầu của những người đi đường tình cờ lướt qua.

Tuy nhiên, chẳng có gì xảy ra. Sương mù xám trong Không Gian Tâm Trí vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió, không có lối đi hay khe hở nào mở ra cả.

"Chẳng lẽ mình đoán sai?" Kỳ Phong khẽ nhíu mày.

Cậu nhận ra mình không thể trực tiếp xâm nhập vào tâm trí người khác để dòm ngó ký ức giống như đã làm với John. Cậu bắt đầu hồi tưởng lại: Lúc đó John đang trong trạng thái hôn mê sâu, ý thức hoàn toàn mất khả năng phòng vệ.

"Hay là phải dùng trên người hôn mê? Nhưng đi đâu để tìm người hôn mê bây giờ?"

Trong lúc đang lơ đãng suy nghĩ, Kỳ Phong chợt thấy bên góc vệ đường tối mờ có một người ăn xin đang nằm ngủ say trên đống bìa các-tông. Khóe miệng ông ta hơi nhếch lên, thi thoảng lại chẹp chẹp miệng như đang thưởng thức một món ngon hiếm lạ. Dường như ông ta đang chìm đắm trong một giấc mơ vô cùng mỹ mãn.

"Giấc mơ? Chẳng lẽ điều kiện cần chính là trạng thái lỏng lẻo của ý thức khi đang mơ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!