Chương 32. Thực chiến
Tác giả: gakobitmiss
So với không khí hừng hực lửa hận của trận đấu giữa Trương Đại Long và Patro trước đó, bầu không khí khi Kỳ Phong bước ra sân hoàn toàn trái ngược. Sự im lặng bao trùm, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng xì xào đầy mỉa mai.
Chẳng ai buồn cổ vũ cho một trận đấu mà kết cục dường như đã được định đoạt từ khi hai đối thủ đứng cạnh nhau. Một bên là "con gấu xám" cuồn cuộn cơ bắp, một bên là "nhành liễu" mỏng manh; người ta tin rằng trận đấu này sẽ kết thúc chỉ sau một đòn duy nhất.
Đúng như lời hứa không làm mất thời gian, ngay khi tiếng chuông vừa dứt, Trương Đại Long lập tức sải bước tiến lên. Hắn không dùng những kỹ thuật rườm rà, chỉ đơn giản là tung ra một cú đấm thẳng đầy uy lực. Với hắn, chỉ cần một quyền này thôi, dù đối phương có kịp đưa tay lên đỡ thì cái cơ thể gầy gò kia cũng sẽ gãy vụn dưới sức nặng nghìn cân.
Nắm đấm to như trái bóng, xé gió lao vút đi, nhắm thẳng vào chính diện khuôn mặt Kỳ Phong.
Vút!
Bóng dáng nhỏ bé chợt lóe lên như một bóng ma. Cú đấm của Đại Long chỉ kịp xuyên qua tàn ảnh, hoàn toàn trượt mục tiêu.
“Hả? Vậy mà tránh được?”
Hắn thoáng ngỡ ngàng. Đối phương không lùi lại mà lách người sang một bên trong gang tấc, vừa vặn né tránh quỹ đạo tấn công của hắn một cách vô cùng bình thản.
Một quyền không được thì hai quyền. Trương Đại Long không tin tên nhóc này có thể duy trì sự may mắn đó lâu dài. Thông thường, sau khi ra đòn, các tay đấm sẽ nhanh chóng rút tay về để phòng thủ vì đó là lúc sơ hở nhất. Nhưng Trương Đại Long thì khác, hắn tự tin vào cơ thể đồng đồng sắt cốt của mình. Hắn chẳng thèm phòng ngự, cứ thế dồn dập tấn công.
Quyền ra như vũ bão, mỗi cú đấm đều mang theo lực lượng trầm trọng khiến sàn đấu rung lên bần bật. Khán giả nhìn mà hãi hùng khiếp sợ. Kỳ Phong lúc này trông như một chiếc lá rụng giữa cơn bão tố, tưởng chừng có thể bị xé thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào.
Nhưng điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Cú đấm thứ ba, thứ mười, rồi đến thứ ba mươi... Trương Đại Long tung đòn đến phát điên nhưng "chiếc lá" ấy vẫn cứ bay lượn lờ ngay trước mắt hắn, chẳng hề hấn gì. Thậm chí, hắn kinh hoàng nhận ra mình còn chưa chạm được vào dù chỉ là một sợi tóc của Kỳ Phong.
“Đệt, không thể nào!”
Trương Đại Long thầm mắng một tiếng. Hắn nhận ra tên này né tránh quá "ảo ma". Hắn quyết định thay đổi chiến thuật. Dù tự hào về sức mạnh nhưng kỹ thuật của hắn cũng thuộc hàng cao thủ. Hắn bắt đầu sử dụng những đòn nhử sở trường. Tay trái giả vờ công kích, nửa đường đột ngột rút lại, tay phải nhanh như chớp tung ra một cú móc cực hiểm.
Vụt!
Lại là một khoảng không vô định. Cú đấm lướt qua vai Kỳ Phong trong một khoảng cách mà nếu là người thường chắc chắn đã bị áp lực không khí làm cho đau nhói.
Với Kỳ Phong, mọi thứ lại hoàn toàn khác. Nhờ vào những xúc tu vô hình bám chặt lên người Trương Đại Long, cậu liên tục cảm nhận được sự co thắt bắp thịt và hướng chuyển động của đối phương trước cả khi hắn ra đòn. Những động tác giả mà Trương Đại Long tự hào chỉ có thể đánh lừa được thị giác của người thường, còn đối với Kỳ Phong, chúng chẳng khác nào một cuốn sách đã mở sẵn.
Nhìn từ bên ngoài, cuộc né tránh của Kỳ Phong cực kỳ mạo hiểm. Mỗi lần cậu lách qua, nắm đấm của Đại Long chỉ cách da thịt cậu vài centimet. Khán giả trên sân không ngừng kinh hô:
“Móa, lại né được nữa!”
“Đấm mạnh lên anh Đại Long, chút xíu nữa thôi là trúng nó rồi!”
“Thằng nhóc này là con lươn à?”
Trái tim mọi người như bị treo trên sợi tóc. Patro đứng bên dưới thì trợn tròn mắt kinh ngạc. Khả năng phản xạ và bộ pháp của Kỳ Phong đã hoàn toàn vượt ra khỏi kiến thức quyền anh mà anh từng biết. Anh nhận ra mỗi bước di chuyển của Kỳ Phong đều được tính toán hoàn hảo đến mức cực đoan.
Trương Đại Long lúc này đã thở hổn hển vì tức giận và mất sức. Hắn không thể dồn đối phương vào góc, cũng không thể kéo gần khoảng cách. Kỳ Phong trơn tuồn tuột như một con trạch, luôn tìm thấy lỗ hổng trong vòng vây của hắn để thoát ra.
“Có giỏi thì tấn công tao, đừng mãi né tránh như đàn bà thế!” Trương Đại Long tức tối quát lớn.
Kỳ Phong dừng lại một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Như anh mong muốn.”
Dường như bị khích tướng thành công, cậu không còn lùi lại nữa mà bất ngờ lao lên, chủ động tiếp cận con gấu khổng lồ trước mặt.
Trương Đại Long thầm mừng, nụ cười gằn hiện rõ trên khuôn mặt thô kệch.
“Cuối cùng cũng chịu lại đây, vẫn còn non lắm con ơi!”
Hắn hoàn toàn từ bỏ ý định phòng thủ. Với hắn, cú đấm của một kẻ gầy gò như Kỳ Phong chẳng khác nào gãi ngứa. Nãy giờ việc phải vờn quanh một mục tiêu trơn trượt đã rút cạn sự kiên nhẫn cuối cùng của gấu xám.
Hắn dồn toàn bộ sức lực vào nắm đấm phải, chờ đợi khoảnh khắc Kỳ Phong vừa tung đòn xong sẽ để lộ sơ hở, hắn sẽ dùng một đòn duy nhất để kết thúc toàn bộ "trò hề" này.
“Gần lắm rồi, lại đây đi ranh con!”
Trong mắt Kỳ Phong, mọi thứ lại diễn ra như một bộ phim quay chậm. Cậu thấy rõ nụ cười tự mãn đang thành hình trên môi đối thủ, và ngay lập tức, cậu hành động.
Mũi chân Kỳ Phong khẽ đẩy xuống mặt sàn. Cơ thể đang lao thẳng về phía trước đột nhiên đổi hướng một cách phi logic. Thay vì tung một cú đấm chính diện, thân thể cậu xoay tròn, lách sang một bên né tránh cú đấm nghìn cân của Trương Đại Long vừa mới tung ra.
Trương Đại Long vì quá tự tin vào cú đấm kết liễu này nên đã dồn hết trọng lực vào nó. Nào ngờ, đối phương chỉ là giả vờ tấn công, một quyền của hắn đánh vào không trung. Thân thể to lớn vì phát lực quá mạnh mà mất đi trọng tâm, đổ rạp về phía trước.
Hắn đang cuống cuồng định bước chân trái lên để lấy lại thăng bằng thì một bóng người đã áp sát bên cạnh. Kỳ Phong dựa cả người vào mạn sườn của hắn, một vị trí cực kỳ tinh tế khiến hắn không thể điều chỉnh bộ pháp. Cùng lúc đó, Kỳ Phong tung ra một cú đấm vào mặt Trương Đại Long.
Không, chính xác hơn thì đó không phải một cú đấm. Nó là một cú đẩy mạnh, dán chặt nắm đấm vào bên má đối phương rồi mượn chính lực quán tính của Trương Đại Long để bồi thêm một lực đẩy.
Trương Đại Long thậm chí không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cả người hắn đã như một khối đá lớn mất đà, ngã nhào, té sấp mặt xuống đất.
Oanh!
Thân thể nặng nề va chạm với mặt sàn tạo ra một tiếng vang chấn động cả phòng tập. Không gian lặng ngắt như tờ. Diễn biến quá nhanh khiến khán giả chỉ kịp nhìn thấy Kỳ Phong né tránh rồi "đấm" một cái, vậy mà có thể khiến gã khổng lồ ngã sấp mặt.
Trọng tài là người đầu tiên bừng tỉnh, lao vào ngăn giữa hai người và ra hiệu kết thúc trận đấu. Đây chỉ là giao lưu, một bên bị đánh ngã đo ván đã đủ để phân định thắng thua.
Sau vài giây bàng hoàng, Trương Đại Long cũng tỉnh táo lại. Hắn nhanh chóng xoay người đứng dậy, khuôn mặt vẫn còn vẻ ngơ ngác. Cơ thể hắn thực tế chẳng dính đòn nào nặng, chỉ là cú ngã bất ngờ làm hắn hơi choáng. Hắn vẫn cảm thấy mình còn đủ sức đấu thêm mười hiệp nữa.
“Tôi không sao!”. Trương Đại Long gạt tay trọng tài, nhìn sang Kỳ Phong với ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn: “Thiên tài, công nhận tôi đã đánh giá thấp cậu. Chúng ta lại đấu tiếp một trận nữa đi!”
Nhưng hắn chợt nhận ra toàn trường vẫn đang nhìn mình bằng ánh mắt khiếp sợ. Ngay cả những cô gái xinh đẹp đứng ngoài rìa cũng lấy tay che miệng.
“Anh Đại Long, mũi của anh... đang chảy máu kìa!”
Hắn vô thức đưa găng tay lên quẹt ngang mũi. Màu đỏ tươi dính đầy trên găng. Trương Đại Long bị chảy máu mũi, và có lẽ là hơn thế.
“Mau gọi bác sĩ tới!”. Trọng tài hô lớn.
Phòng tập trở nên nhốn nháo. Người thì chạy đi tìm túi chườm, người thì lao vào dìu Trương Đại Long. Lúc này gã khổng lồ mới nhận ra mũi mình đã bị gãy do cú ngã sấp mặt vừa rồi. Thể trọng quá lớn khiến cú ngã trở nên trầm trọng hơn bình thường, mặt đập thẳng xuống sàn cứng không có tư thế bảo vệ. Cũng may thể trạng hắn cực mạnh nên cảm giác đau đớn chưa kịp ập tới.
Trương Đại Long không quan tâm đến vết thương, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Kỳ Phong. Hắn nhớ lại cảm giác lúc bị ngã, đó không phải là bị đánh ngã, mà là bị "lừa" ngã. Mọi cử động, mọi sơ hở của hắn đều nằm trong tính toán của chàng trai này.
Hắn đi đến trước mặt Kỳ Phong, đưa găng tay ra cụng nhẹ: “Thiên tài Quyền Anh, cậu tên là gì?”
“Tôi là Kỳ Phong.” – Cậu cũng đưa tay cụng lại.
“Tôi là Trương Đại Long, tôi sẽ nhớ tên của cậu! Một ngày nào đó chúng ta tái đấu thì sao?”
Kỳ Phong không hề do dự, lắc đầu từ chối: “Không được, tôi không thích đánh nhau cho lắm.”
Trương Đại Long trợn mắt:
“Cậu có phải đàn ông không thế? Vũ lực mới là thứ mà đàn ông đích thực nên hướng tới!”
Kỳ Phong thản nhiên đáp lại:
“Có câu: quân tử động khẩu không động thủ. Chỉ có người vô văn hóa mới thích đánh nhau thôi.”
Câu nói khiến Trương Đại Long đứng hình, còn những người xung quanh thì không biết nên cười hay nên khóc trước lý lẽ của "kẻ vừa đánh gãy mũi người ta".
Kỳ Phong không muốn gây ra rắc rối, cũng không muốn bị quá nhiều người để ý đến sự thay đổi kỳ lạ của mình. Cậu định thu dọn đồ đạc rời đi, nhưng Trương Đại Long đã kịp ngăn lại.
“Chỉ cần cậu chịu đấu cùng tôi, tiền không thành vấn đề.”
“Không... Khoan đã. Tiền? Nhiều ít?”
Bước chân Kỳ Phong khựng lại. Cậu vốn không muốn dây dưa, nhưng từ khóa vừa rồi đã chạm đúng vào "nỗi đau" của một kẻ đang cần tích lũy tài chính.
Trương Đại Long nhìn sang Patro một chút như để tham khảo, rồi nhìn lại Kỳ Phong, lưỡng lự đưa ra một con số:
“Mười… Không, hai mươi triệu một trận như thế nào?”
Có thể đến Hội quán Bình Nam tập luyện đều là những người có điều kiện. Trương Đại Long mỗi tháng chi không ít tiền để mời người bồi luyện nhưng vẫn chưa tìm được ai ưng ý. Phong cách chiến đấu của Kỳ Phong hoàn toàn khác biệt với những võ sĩ chuyên nghiệp mà hắn từng gặp; hắn cảm thấy từ việc đối đầu với sự linh hoạt đó, hắn có thể học cách bổ sung những thiếu sót của bản thân.
“Má ơi, hai mươi triệu! Hèn gì người anh em lúc nãy bị đánh mà không thấy oán than gì.” Kỳ Phong thầm than trong lòng.
Cậu thực sự bị con số này làm cho mở mang tầm mắt. Lương tháng của cậu tại Lam Thiên, một công việc văn phòng ổn định, cũng chưa tới hai mươi triệu. Vậy mà chỉ cần một trận bồi luyện kéo dài chừng một tiếng đã có thể kiếm được con số tương đương. Đúng là tiền từ trên trời rơi xuống.
Tuy nhiên, Kỳ Phong cũng rất tỉnh táo. Cậu biết rõ ưu khuyết điểm của mình. Tốc độ phản ứng vượt trội nhờ siêu năng lực là ưu điểm duy nhất. Ngược lại, lực lượng không mạnh, kỹ thuật chỉ ở mức cơ bản và kinh nghiệm thi đấu thực tế gần như bằng không chính là những điểm yếu chí mạng. Nếu Trương Đại Long thi đấu vững vàng, không bị mắc lừa bởi động tác giả, thì dù cậu có né giỏi đến đâu cũng khó lòng đánh bại được hắn. Những cú đấm của cậu khi chạm vào khối cơ bắp kia chẳng khác nào gãi ngứa.
Kỳ Phong thẳng thắn nhún vai thừa nhận:
“Anh cũng thấy đấy, tôi thật sự chỉ biết mỗi việc né tránh, không chắc có thể giúp anh luyện tập được gì nhiều đâu.”
“Không sao, phong cách của cậu rất khác biệt, trước giờ tôi chưa bao giờ thấy người có thể né giỏi như vậy.” Trương Đại Long xua tay, không mấy bận tâm đến số tiền lẻ đó. “Mỗi tuần, đúng ngày này, cậu chỉ cần cùng tôi đấu tập một tiếng là được. Đến khi nào tôi có thể đánh trúng cậu thì coi như hoàn thành nhiệm vụ. Sẽ không tốn của cậu quá nhiều thời gian đâu.”
Nhận thấy sự chân thành (và cả sự hào phóng) của đối phương, Kỳ Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
“Vậy cũng tốt, thỏa thuận.”
“Thỏa thuận!” Trương Đại Long sảng khoái đáp lời.
Dẫu biết công việc này không thể kéo dài lâu, nhưng đây là cơ hội tốt để cậu tích lũy vốn liếng. Vừa lúc đó, bác sĩ của hội quán đi đến, Trương Đại Long cùng đám người rời đi về phía phòng y tế để kiểm tra vết thương ở mũi.
Patro tiến lại gần, vẻ mặt vẫn còn chưa hết kinh ngạc:
“Cậu luôn có thể làm cho tôi kinh ngạc đấy, Kỳ Phong.”
Kỳ Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ:
“Đều bị hoàn cảnh đưa đẩy thôi, chứ tôi cũng không muốn nổi bật thế này.”
“Cảm ơn cậu vì lúc nãy đã kéo tôi một cái.” Patro thành thật nói.
“Chuyện cũng vì tôi mà ra. Nếu để anh bị thương, tôi không biết phải báo cáo với công ty ra sao nữa.” Kỳ Phong đáp. Cậu biết nếu mình không thử nghiệm năng lực trước mặt Patro, có lẽ đã không gây sự chú ý với nhóm của Trương Đại Long.
“Anh có thể giúp tôi giữ bí mật chuyện này không? Tôi không muốn ảnh hưởng đến công việc tại Lam Thiên.”
“Không vấn đề, tôi chỉ quan tâm tới việc cậu có thể đua xe hay không thôi, còn lại đều không quan trọng.” Patro nháy mắt.
Kỳ Phong thở phào nhẹ nhõm. Trong thâm tâm, cậu đã có những tính toán rất riêng. Siêu năng lực có thể là một món quà, nhưng nó cũng có thể biến mất bất cứ lúc nào hoặc mang lại tai họa nếu bị phát hiện quá sớm.
Cách tốt nhất để tồn tại lâu dài là phải có một công việc ổn định, tiết kiệm thật nhiều tiền và không ngừng phát triển năng lực tự thân. Cậu không muốn bản thân trở nên quá phụ thuộc vào những yếu tố bên ngoài mà mình không thể kiểm soát hoàn toàn.
0 Bình luận