Quyền 1

Chương 22. Phát hiện

Chương 22. Phát hiện

Chương 22. Phát hiện

Tác giả: gakobitmiss

Sáng thứ Năm, Sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhị, Sài Thành. Dòng người qua lại tấp nập, tiếng động cơ xe và tiếng loa thông báo tạo nên một bầu không khí hối hả đặc trưng của cửa ngõ quốc tế.

9 giờ kém 20 phút, đoàn nhân viên của công ty Lam Thiên đã có mặt đông đủ tại cửa đón khách nhà ga Quốc tế. Trên bảng điện tử, thông tin chuyến bay của Patro dự kiến sẽ hạ cánh trong khoảng 30 phút nữa.

Tổng Thư ký Quang Nhật đang bận rộn dặn dò các trợ lý kiểm tra lại từng khâu cuối cùng. Kỳ Phong và Trịnh Bình Công được phân công nhiệm vụ hậu cần, phụ trách vận chuyển hành lý của Patro về khách sạn.

“Kỳ Phong, chiều nay cậu đi theo tôi, cùng Thiếu gia Hoàng Quân và Patro tham quan Sài Thành,” Chủ quản Hoàng bước tới, vỗ vai cậu dặn dò.

“Vâng, Chủ quản Hoàng.”

Kỳ Phong gật đầu, trong lòng hiểu rõ ý đồ của ông ta. Tuy nhiên, cậu cảm thấy khá áp lực. Cậu vốn không phải hạng người giỏi xã giao, nhất là khi đối tượng cần "lấy lòng" lại là một thiếu gia quyền quý. Cậu thầm nghĩ mình cần tìm ra một sở thích chung nào đó để dễ mở lời, nhưng giữa một nhân viên bình thường và một công tử ngậm thìa vàng, khoảng cách có vẻ quá xa vời.

“Uýnh... Uýnh... uýnh!”

Đột nhiên, một chuỗi âm thanh gầm rú uy lực từ xa truyền đến, làm rung chuyển cả không gian lối vào nhà ga. Một đoàn siêu xe sang trọng, bóng loáng nối đuôi nhau tiến vào đường chính.

Dẫn đầu là hai "con quái vật" thu hút mọi ánh nhìn: một chiếc Đầu Bò 911 Carrera màu xám bạc lịch lãm và một chiếc Ngựa Hoang F8 Tributo màu đỏ rực đầy kiêu hãnh. Cảnh tượng này khiến tất cả hành khách xung quanh đều phải dừng chân, không kìm được mà rút điện thoại ra quay phim, chụp ảnh.

Hoàng Quân bước xuống từ chiếc Ngựa Hoang F8 đỏ, phong thái tự tin và lịch lãm. Cùng lúc đó, từ chiếc Đầu Bò bạc, một người đàn ông khác cũng bước ra.

“Ực.” Kỳ Phong vô thức nuốt nước miếng một cái.

Cậu nhận ra rằng "sở thích chung" mà mình vừa tìm kiếm có lẽ là một thứ cực kỳ xa xỉ. Dù đã ở Sài Thành nhiều năm, không lạ gì những chiếc xe sang, nhưng đây là lần đầu tiên Kỳ Phong thấy nhiều "núi tiền" tụ tập lại một chỗ như thế này.

“Người đi cùng Thiếu gia Hoàng Quân là Vạn Nhật Minh, hội trưởng Hội Siêu Xe Việt Quốc,” Trịnh Bình Công đứng cạnh, thì thầm với vẻ mặt hưng phấn tột độ. “Thiếu gia của Tập đoàn Vạn Phát đấy! Anh ta là tay chơi siêu xe khét tiếng nhất Việt Quốc, chuyên sưu tầm hàng hiếm. Nghe nói chính anh ta và Hoàng Quân là người đề xuất tổ chức sự kiện lần này.”

Hai vị thiếu gia dẫn đầu đoàn công tử nhà giàu tiến về phía sảnh chờ. Kỳ Phong nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng không khỏi nảy sinh một chút ảo tưởng: giá như người đứng ở vị trí đó, nhận được sự ngưỡng mộ của đám đông kia là chính mình thì tốt biết mấy. Nhưng nhìn lại thực tại, với mức lương hiện tại, cậu có làm cả trăm năm nữa chắc cũng chưa đủ mua bộ lốp xe của họ.

Thấy hai vị thiếu gia đi tới, Thư ký Quang Nhật và Chủ quản Hoàng vội vã tiến lên nghênh đón với nụ cười rạng rỡ. Kỳ Phong và nhóm nhân viên lùi lại phía sau, đứng thành hàng lễ phép.

Hoàng Quân khẽ liếc mắt qua đám đông. Khi ánh mắt dừng lại ở Kỳ Phong, anh ta hơi khựng lại một chút như đang hồi tưởng, rồi bất ngờ mỉm cười gật đầu chào. Kỳ Phong khá ngạc nhiên khi một người có địa vị như Hoàng Quân vẫn còn nhớ mình, cậu vội vàng gật đầu đáp lễ một cách cung kính.

Chủ quản Hoàng đứng bên cạnh thu hết cảnh này vào mắt, trong lòng cười thầm đắc thắng. Kế hoạch dùng Kỳ Phong làm "cầu nối" của ông ta xem ra đang đi đúng hướng.

Hoàng Quân vốn nổi tiếng là kẻ phong lưu, nhưng từ khi say mê theo đuổi Lý Bích Y, anh ta đã thay đổi hoàn toàn, bắt đầu tu chí học hành và tham gia quản lý Tập đoàn Tường Ân. Với một người sắp trở thành trụ cột của một đế chế bất động sản, việc có được thiện cảm của anh ta chính là chiếc chìa khóa vàng cho sự nghiệp của Chủ quản Hoàng sau này.

Đợi mọi người chào hỏi và bắt chuyện với hai vị thiếu gia gần xong, Chủ quản Hoàng khéo léo nắm bắt thời cơ, kéo Kỳ Phong lại gần để giới thiệu.

“Thiếu gia Hoàng Quân, cậu chắc hẳn vẫn còn nhớ chàng trai này chứ?” Ông ta cười đon đả. “Đây là Kỳ Phong, nhân viên mới đầy triển vọng của bộ phận Ngoại giao. Lần này tôi đặc biệt sắp xếp cậu ấy theo sát để hỗ trợ và học hỏi kinh nghiệm từ các anh.”

Hoàng Quân khẽ liếc nhìn, thái độ không quá vồ vập nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự của một người thành đạt: “Vậy sao? Cũng tốt. Tôi thấy cậu ta khá nhanh nhẹn, làm việc chắc không tệ đâu. Có anh Quang Nhật dẫn dắt thì tôi hoàn toàn yên tâm rồi.”

“Thiếu gia cứ tin tưởng, tôi sẽ đích thân nhắc nhở cậu ta chú ý từng li từng tí, tuyệt đối không làm phụ lòng kỳ vọng của Thiếu gia,” Chủ quản Hoàng khom người hứa hẹn.

Hoàng Quân đưa tay nhìn đồng hồ, ánh mắt hướng về phía cửa ra. “Đến giờ rồi, chắc Alexandro Patro cũng đang ra tới nơi.”

Ngay lúc đó, tại lối ra dành cho khách hạng Thương gia, một nhóm người vừa hoàn tất thủ tục nhập cảnh bắt đầu bước ra. Giữa đám đông, hai người nước ngoài lập tức trở thành tâm điểm chú ý.

Người dẫn đầu là một nam thanh niên tóc vàng nâu, phong cách ăn mặc cực kỳ thoải mái: quần đùi thể thao, áo hoodie có mũ trùm đầu và một chiếc tai nghe bản lớn đeo trên cổ. Trông anh ta giống một khách du lịch trẻ tuổi hơn là một nhân vật tầm cỡ. Tuy nhiên, vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng và những thớ cơ bắp gân guốc trên cánh tay đã tiết lộ anh ta là một vận động viên chuyên nghiệp. Theo sau anh ta là một trợ lý nam đang đẩy chiếc xe chất đầy những vali lớn nhỏ.

Vạn Nhật Minh, người nãy giờ vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bỗng bừng sáng gương mặt. Anh bước nhanh lên phía trước, dang rộng hai tay ôm chầm lấy người đàn ông tóc vàng.

“Bạn tôi, Patro! Đã lâu không gặp!” Nhật Minh hào hứng hô lớn bằng tiếng Anh.

“Nhật Minh, người bạn cũ! Rất vui khi thấy cậu vẫn phong độ như vậy!” Patro nhiệt tình đáp lại bằng một cái ôm chặt. Hai người họ vốn là bạn cũ, cuộc hội ngộ sau nhiều năm khiến không khí trở nên vô cùng sôi động.

Vạn Nhật Minh quay sang giới thiệu Hoàng Quân: “Để tôi giới thiệu với cậu, đây là Hoàng Quân, một người bạn rất thân thiết của tôi tại Việt Quốc. Cậu ấy cũng là một tín đồ tốc độ thứ thiệt đấy. Chiếc Ngựa Hoang F8 đỏ rực ngoài kia chính là 'vợ yêu' của cậu ta.”

Hoàng Quân chủ động tiến tới bắt tay: “Chào Patro! Nhật Minh đã kể với tôi rất nhiều về anh. Thành thật mà nói, tôi từng là fan cuồng theo dõi các giải đấu của anh đấy.”

Patro cười sảng khoái, siết nhẹ tay Hoàng Quân: “Thật sao? Thế cậu ta có kể xấu gì tôi không đấy?”

Hoàng Quân cũng hóm hỉnh đáp lại. “Đương nhiên là có rồi! Nhật Minh khoe rằng đã thắng anh trong các cuộc đua rất nhiều lần.”

Patro nhướng mày, nhìn về phía Nhật Minh với vẻ thách thức: “Chắc chắn là không nhiều bằng số lần cậu ta phải hít khói sau xe tôi đâu!”

Tiếng cười vang lên rộn rã. “Lần này đến Việt Quốc, anh nhất định phải ở lại lâu một chút. Chúng tôi sẽ đưa anh đi trải nghiệm tất cả những thú vui đẳng cấp nhất ở đây,” Hoàng Quân khẳng định.

Các thành viên khác trong Hiệp hội Siêu xe cũng vây quanh, ai nấy đều hào hứng vì đa số đều từng theo dõi sự nghiệp thi đấu lẫy lừng của Alexandro Patro.

Trong khi những nhân vật tầm cỡ như Hoàng Quân, Nhật Minh, Chủ quản Hoàng và Thư ký Quang Nhật bận rộn tiếp đãi Patro, thì công việc hậu trường bắt đầu vận hành. Thư ký Tấn nhanh chóng tiếp cận người trợ lý của Patro để làm thủ tục.

Riêng Kỳ Phong và Trịnh Bình Công âm thầm nhận lấy đống hành lý đồ sộ, nhanh chóng di chuyển ra xe để đưa về khách sạn trước. Họ có nhiệm vụ kiểm tra phòng ốc và sắp xếp mọi thứ chu tất trước khi đoàn khách VIP tới.

Nhìn bóng lưng những vị thiếu gia đang trò chuyện vui vẻ, Kỳ Phong lẳng lặng đẩy xe hành lý. Cậu hiểu rằng, ở thế giới này, mỗi người có một vị trí riêng. Với một nhân viên mới như cậu, việc chạy vặt, bưng bê hay chuẩn bị phòng ốc là chuyện hết sức bình thường, giống như những ngày cậu còn đi thực tập phải photocopy hay pha trà rót nước.

Sau buổi trưa nghỉ ngơi tại khách sạn năm sao, Alexandro Patro bắt đầu hành trình tham quan Sài Thành. Đoàn xe sang trọng đưa vị khách quốc tế đi qua những địa danh biểu tượng, từ Nhà Thờ Đức Bà đến những khu phố sầm uất.

Kỳ Phong được đặc cách đi theo đoàn. Nhiệm vụ của cậu không có gì cao siêu: đứng ở một góc quan sát, chạy vặt khi cần và hỗ trợ các thư ký lo liệu những việc không tên. Dù mệt nhưng cậu không phàn nàn, vì Lam Thiên chi trả lương tăng ca rất hào phóng, và hơn hết, đây là cơ hội hiếm có để cậu quan sát giới thượng lưu ở khoảng cách gần nhất.

Đêm xuống, một buổi tiệc chào mừng xa hoa được tổ chức tại một hội sở kín đáo và đẳng cấp tại trung tâm Quận 1.

Toàn bộ hội sở đã được bao trọn. Không gian tràn ngập ánh đèn vàng ấm cúng, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và mùi hương của những loại rượu vang đắt tiền. Ngoài các thành viên Hiệp hội Siêu xe, buổi tiệc còn có sự góp mặt của những gương mặt đình đám trong giới kinh doanh, các diễn viên và người mẫu nổi tiếng.

Patro hiển nhiên là tâm điểm. Dù đã giải nghệ vài năm, sức hút của một nhà cựu vô địch vẫn khiến những tay chơi xe khao khát được trò chuyện.

Kỳ Phong tìm cho mình một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Cậu nhận thấy sự khác biệt rõ rệt trong cách giao tiếp của từng người. Chủ quản Hoàng giống như một con cá gặp nước, với kinh nghiệm ngoại giao dày dạn, ông ta có thể bắt nhịp bất kỳ câu chuyện nào, từ thị trường chứng khoán đến những tin đồn trong showbiz. Hoàng Quân và Nhật Minh thì toát lên khí chất của những người thừa kế thực thụ: kiến thức sâu rộng, tầm nhìn sắc sảo và phong thái tự tin.

Ngược lại, Patro có vẻ khá kín tiếng. Anh ta chủ yếu trò chuyện với Nhật Minh và Hoàng Quân, chỉ lịch sự đáp lễ khi có người khác tới bắt chuyện chứ không chủ động đi "xã giao" vòng quanh. Kỳ Phong đặc biệt chú ý đến một chi tiết: Patro tuyệt đối không chạm vào rượu. Suốt buổi, anh ta chỉ dùng nước lọc hoặc nước trái cây.

"Đúng là đẳng cấp chuyên nghiệp, kỷ luật thép ngay cả khi đã giải nghệ," Kỳ Phong thầm đánh giá.

Khi không khí buổi tiệc dần nóng lên, sự chú ý của Kỳ Phong bắt đầu dời sang "những phong cảnh" khác. Ở một nơi tụ hội những người giàu nhất, không bao giờ thiếu những bóng hồng xinh đẹp. Những bộ váy dạ hội lộng lẫy, những đường cong quyến rũ khiến không gian càng thêm phần mê hoặc.

Tận dụng khoảnh khắc không ai để ý, Kỳ Phong tranh thủ rèn luyện siêu năng lực của mình.

Siêu Thị Giác kích hoạt!

Cậu tập trung nhìn xuyên qua đám đông, khung cảnh ở xa phóng to rõ ràng trong tầm mắt. Trong đầu thầm bình phẩm một cách khách quan: "Ừm, tâm hồn này rất trắng... tâm hồn kia thực sự rất tròn..." Với cậu, việc giữ cho siêu năng lực luôn ở trạng thái "nóng máy" là điều cần thiết cho sự sống còn và thành công sau này.

Nhưng rồi, một cảnh tượng lọt vào tầm mắt cậu khiến sự cợt nhả tan biến.

Một người đàn ông có vẻ ngoài quyền thế, tai to mặt lớn, tiến lại gần Hoàng Quân. Hắn ghé sát tai vị thiếu gia thì thầm điều gì đó với vẻ mặt đầy thần bí, sau đó từ từ đưa ra một chiếc hộp vuông màu đen nhám, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay.

Ngay khi chiếc hộp xuất hiện, Kỳ Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng lên thẳng đại não. Một cảm giác thèm muốn mãnh liệt kích thích từ sâu trong từng tế bào. Giống như một phần bản năng nguyên thủy trong cơ thể cậu vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Nó tham lam, gào thét kêu gọi cậu nhìn về một hướng duy nhất, thúc giục cậu phải tìm kiếm và nuốt chửng thứ gì đó đang hiện diện ở đằng kia.

Không chần chừ, Kỳ Phong điều chỉnh trạng thái.

Siêu Thính Giác kích hoạt!

Mọi tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào xung quanh dường như bị lọc bỏ, chỉ còn lại âm thanh thì thầm của hai người ở phía xa kia...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!