Quyền 1

Chương 74. Tranh luận

Chương 74. Tranh luận

Chương 74. Tranh luận

Tác giả: gakobitmiss

Trung Thành chơi cực kỳ cao hứng, trong lòng tràn đầy mong đợi ngày mai quay trở lại làm việc. Cả cậu và Kỳ Phong đều đã trải qua thời kỳ khó khăn, bế tắc khi đi tìm việc sau khi ra trường, vì thế cả hai đều vô cùng quý trọng cơ hội này.

Kỳ Phong cũng rất mừng vì bạn mình cuối cùng cũng có một công việc tốt, lại dưới trướng của Hổ Ca, một người tuy trong giới giang hồ nhưng sống rất sòng phẳng và trọng tình nghĩa. Đãi ngộ ở sòng bạc khẳng định sẽ không thấp, sau này Trung Thành không cần phải lo lắng chuyện sự nghiệp bấp bênh nữa.

Hai tân cử nhân cuối cùng cũng vượt qua cột mốc đầu tiên trong quá trình trưởng thành của mình: có công ăn việc làm ổn định và bắt đầu tự chịu trách nhiệm với cuộc đời.

"Trung Thành, thời gian trôi qua thật nhanh a. Mới đó chúng ta vừa bước chân vào đại học, còn rất vô tư vô ưu. Không ngờ hiện tại đã bắt đầu phải lăn lộn đi làm tự lập rồi." Kỳ Phong nhìn bầu trời đêm, cảm thán một câu từ tận đáy lòng.

Trung Thành gật đầu, vừa lái xe vừa tiếp lời: "Đúng vậy, lúc nhỏ cứ nghĩ thời đi học thực sự quá dài. 12 năm trung học, rồi lại 4 năm đại học, cứ ngỡ không biết bao giờ mới kết thúc. Bây giờ không cần đi học nữa, bước chân ra đời mới thấy cuộc sống không dễ dàng chút nào. Đúng là chỉ có lúc đi học là sướng nhất."

"Cũng may là dù có chút khó khăn ban đầu, chúng ta đều sắp có một khởi đầu rất tốt, so với các bạn học khác cũng không kém cạnh gì." Kỳ Phong vỗ vai bạn, nụ cười hiếm hoi nở trên môi.

"Cậu nói đúng. Nhìn các bạn học khác có công việc tốt, gia đình lo liệu cho từ A đến Z, mình cũng có áp lực rất lớn. Giờ thì thoải mái hơn rồi, giống như vứt hết gánh nặng trong lòng đi vậy, mình đang tràn đầy hứng khởi cho công việc sắp tới đây!" Trung Thành cười lớn, giọng nói vang vọng trong gió đêm.

Hai người đã lâu không có dịp ngồi lại trò chuyện thoải mái như thế này. Những tháng ngày qua, ai cũng bận rộn học cách mưu sinh, làm quen với áp lực của sự tự lập. Trung Thành lái xe máy đưa Kỳ Phong về nhà trọ trước, dặn dò vài câu rồi mới quay xe trở về chỗ ở của mình.

...

Sáng thứ Năm.

Cao ốc Lam Thiên vươn mình sừng sững giữa những tầng mây xám của thành phố. Tại văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất, Lý Bích Y như thường lệ đã có mặt từ rất sớm. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như tạc từ băng đá của cô. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ cẩm thạch là xấp tài liệu dày cộm về công nghệ năng lượng mới.

Rất nhiều thông số kỹ thuật chuyên ngành khiến đôi lông mày thanh mảnh của cô khẽ chau lại. Dù rất am hiểu về máy móc cơ khí, nhưng ngành kỹ thuật năng lượng hóa học vẫn là một lãnh địa xa lạ đầy thách thức. Việc đọc hiểu và phân tích ngốn của cô không ít thời gian và tâm sức. Lam Thiên đang đứng trước một bài toán khó: sự thiếu hụt trầm trọng nhân sự chuyên môn cấp cao. Việc mời chào nhân tài công nghệ pin lúc này đối với cô không khác gì việc "xém lông mày", cấp bách vô cùng.

“Cốc cốc”.

Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đang rối bời của cô. Thư ký Quang Nhật bước vào, đặt lên bàn một xấp tài liệu mới tinh còn thơm mùi mực.

“Tổng giám đốc, hợp đồng chính thức dành cho Kỳ Phong đã soạn xong. Ngài kiểm tra lại xem có cần điều chỉnh điều khoản nào không ạ?”

Bích Y cầm bản hợp đồng lên, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua những dòng chữ quan trọng. Lương, chế độ đào tạo đặc biệt, trợ cấp, đãi ngộ, các mốc thưởng tương ứng với thành tích tại giải đua Street Racer, và đặc biệt là các điều khoản bảo mật danh tính... Mỗi con số, mỗi điều khoản đều được dán một tờ ghi chú nhỏ từ Quang Nhật, khiến việc kiểm tra rất thuận tiện.

“Ổn rồi đấy. Có thể gọi cậu ấy lên đây để ký kết trực tiếp đi.” Cô ngắn gọn ra lệnh, giọng nói không chút gợn sóng.

“Dạ vâng, để tôi gọi cậu ấy lên ngay.” Quang Nhật khẽ cúi chào rồi lui ra ngoài.

Bích Y lại vùi đầu vào những sơ đồ điện cực dở dang trên màn hình, cố gắng tập trung dù đầu óc có chút căng thẳng. Một lúc sau, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa. Cô vẫn không ngẩng đầu, chỉ buông một câu khô khốc: “Vào đi.”

Cửa mở ra, nhưng không có tiếng bước chân nhanh nhẹn, đầy sức sống của Quang Nhật như cô mong đợi. Thay vào đó là sự hiện diện của một luồng áp lực vô hình, nặng nề và đầy uy quyền.

Một người đàn ông trung niên lịch lãm bước vào. Ông sở hữu vóc dáng cao ráo, phong độ đĩnh đạc trong bộ Âu phục may đo thủ công tinh xảo. Tóc mai hai bên lấm tấm vài sợi bạc càng làm tăng thêm vẻ thanh lịch và trải đời. Nếu nhìn kỹ, người đàn ông này có những nét thanh tú trên gương mặt rất giống với Lý Bích Y, nhưng đôi mắt của ông chứa đựng sự độc đoán và thâm trầm của một người đã đứng trên đỉnh cao quyền lực nhiều thập kỷ.

Ông thản nhiên tiến đến chiếc ghế sô pha tại bàn khách, ngồi xuống và tự rót cho mình ly trà nóng để thưởng thức. Ly trà cạn dần mà căn phòng vẫn im ắng lạ lùng.

“E hèm. Con định để cha ngồi chờ ở đây bao lâu nữa?” Giọng nói của Lý Thành Nam trầm thấp nhưng đầy uy lực.

Bích Y vẫn chăm chú vào màn hình, nhưng ngón tay đang cầm bút của cô khẽ siết chặt lại. Giọng nói của cô cất lên, đều đều không chút cảm xúc: “Nếu muốn bàn công việc, cha nên hẹn trước với thư ký của con.”

Lý Thành Nam khẽ nhíu mày, giọng ông thấp xuống một tông, chứa đựng sự không hài lòng rõ rệt: “Từ khi nào ta phải xin phép trước khi vào căn phòng này vậy? Con nên nhớ, chính cha là người đã nhường vị trí đó cho con đấy.”

Lúc này, Bích Y mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh nhìn của cô sắc lẹm, trực diện đối đầu với cha mình: “Đó là quyết định của Hội đồng quản trị dựa trên kết quả điều hành sa sút của tập đoàn lúc đó. Cha dùng từ ‘nhường’ e là không chính xác.”

Bầu không khí trong văn phòng đột ngột giảm xuống dưới độ không. Lý Thành Nam biết tính cách con gái mình giống hệt ông: cứng cỏi, ngang ngạnh và không bao giờ chịu lùi bước. Ông không muốn lãng phí thời gian tranh luận vào những chuyện cũ đã định đoạt, mà vào thẳng chủ đề khiến ông nóng lòng tìm đến đây.

“Ta nghe nói con đã đồng ý hợp tác với tập đoàn Kim Sơn để tự nghiên cứu phát triển pin xe điện?”

“Đúng vậy. Đó là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi, hoàn toàn phù hợp với xu thế của ngành ô tô toàn cầu. Không có lý do gì để Lam Thiên từ chối một miếng bánh béo bở như vậy cả.” Bích Y đáp, giọng bình thản như đang báo cáo một dự án thông thường.

“Con điên rồi, Bích Y!” Giọng ông Nam bỗng trở nên gắt gao, chứa đựng sức nặng của một cơn bão đang chực chờ bùng nổ. “Tự nghiên cứu pin? Con có biết chi phí R&D mỗi năm là bao nhiêu không? Cả cái tập đoàn này không phải là sân chơi để con thử nghiệm những giấc mơ viễn vông giữa lúc thị trường còn đang đầy rẫy những dấu hỏi lớn như thế này.”

Bích Y ngước mắt, ánh nhìn lạnh lẽo chạm thẳng vào đôi mắt vằn tia máu của cha mình. Trong lòng cô dâng lên một nỗi chua xót, nhưng bên ngoài vẫn là một lớp vỏ bọc hoàn hảo.

“Thưa thành viên Hội đồng quản trị, nếu muốn phản đối, xin ngài hãy chờ đến phiên họp sắp tới. Với lại, đây không phải là giấc mơ. Đây là lối thoát duy nhất cho Lam Thiên. Nếu không tự chủ được công nghệ cốt lõi, chúng ta mãi mãi chỉ là một kẻ lắp ráp thuê, sống chết dựa vào sắc mặt của những nhà cung cấp khác.”

“Lối thoát?” Lý Thành Nam cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng và châm chọc. “Hay là con đường dẫn thẳng xuống vực thẳm? Con định đánh đổi toàn bộ cơ nghiệp ba đời nhà họ Lý chỉ để chứng minh rằng mình giỏi hơn ta sao?”

Bích Y khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, giọng nói sắc lẹm như dao cạo: “Hóa ra trong mắt cha, tôi vẫn chỉ là một đứa con gái cứng đầu đang cố chứng tỏ bản thân? Cha phản đối dự án này vì lo cho Lam Thiên, hay vì cha thực sự không tin tôi có đủ tư cách kế thừa vị trí này?”

Lý Thành Nam khựng lại. Câu nói của con gái như một nhát dao đâm trúng tử huyệt, lột trần sự ích kỷ và lo sợ trong lòng ông. Ông gằn giọng: “Kế thừa? Nực cười. Con thực sự nghĩ ông nội yêu thương con, ủng hộ mọi quyết định của con nên sẽ để vị trí này cho con ngồi mãi sao?”

“Người có năng lực nhất sẽ là người xứng đáng cuối cùng.” Bích Y đáp trả không chút do dự, dù trong lòng cô hiểu rõ sự tàn khốc của quy luật gia tộc.

“Đừng ngây thơ như thế! Ta hiểu ông của con nhiều hơn con đấy.” Lý Thành Nam đứng phắt dậy, vóc dáng cao lớn tỏa ra áp lực đè nặng lên không gian nhỏ hẹp giữa hai người. “Thứ duy nhất ông ấy coi trọng là cái tập đoàn này, chứ không phải những đứa cháu hay tình thân đâu. Con chỉ đang là quân cờ trong tay ông ấy để dọn đường cho những toan tính khác mà thôi!”

Bầu không khí căng thẳng đến mức cực điểm, tựa như một sợi dây đàn đã kéo căng đến giới hạn, chỉ cần một tác động nhỏ là sẽ đứt đoạn. Đúng lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, dứt khoát và vô cùng đúng lúc.

“Cốc cốc.”

Cả hai cha con đều khựng lại. Bản năng che giấu cảm xúc của những người làm kinh doanh lập tức trỗi dậy, xóa sạch mọi dấu vết của cuộc tranh cãi vừa rồi. Bích Y hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tông giọng lạnh lùng thường lệ: “Vào đi.”

Cửa mở, Thư ký Quang Nhật bước vào với phong thái điềm tĩnh. Anh dường như không hề bận tâm đến luồng áp suất cao vẫn còn đang cuộn xoáy trong phòng.

“Chào ngài Giám đốc Nam.” Quang Nhật khẽ cúi đầu chào Lý Thành Nam một cách cung kính nhưng rất đúng mực.

Lý Thành Nam nheo mắt nhìn Nhật, khẽ gật đầu đáp lễ. Ông biết vị thư ký này là người trung thành nhất bên cạnh con gái mình, cũng là một kẻ "khó nhằn".

Quang Nhật quay sang Bích Y, thông báo: “Thưa Tổng giám đốc, Kỳ Phong đã tới rồi ạ. Cậu ấy đang chờ ở bên ngoài.”

Sự can thiệp của Quang Nhật như một luồng gió mới thổi vào căn phòng đang nóng hừng hực. Lý Thành Nam chỉnh lại cổ áo vest, ném cái nhìn thâm trầm về phía con gái, như muốn nói "chuyện này chưa xong đâu".

“Được rồi, cha cũng đi đây.”

Ông chậm rãi bước ra phía cửa, nhưng khi đi ngang qua Bích Y, ông dừng lại, giọng nói hạ thấp xuống nhưng đầy uy lực và mang theo một sự cảnh báo rùng mình: “Con nghĩ mình đang bay cao, nhưng thực chất con đang bước vào chiếc lồng của nhà họ Hàn đấy. Đừng quá tin vào gã Tông Toàn và lời hứa về Lithium của hắn. Hắn không giúp con xây dựng vương quốc, hắn là kẻ sẽ nuốt chửng con ngay khi con kiệt sức. Nhớ lấy lời ta!”

Cửa phòng đóng sầm lại. Lý Bích Y yên lặng, đôi bàn tay đan chặt trên mặt bàn cẩm thạch khẽ run lên. Hít sâu một hơi, cô nhắm mắt lại trong vài giây rồi mở ra, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như thường lệ. Cô nói: “Gọi cậu ấy vào đi.”

“Vâng.”

Kỳ Phong đang ngồi chờ bên ngoài văn phòng thì thấy một người đàn ông trung niên rời khỏi phòng Tổng giám đốc với vẻ mặt sa sầm. Bước vào bên trong, nhìn ngắm gương mặt thản nhiên của Lý Bích Y, cậu mới ngỡ ngàng nhận ra cô và người đàn ông vừa rồi có tướng mạo giống nhau đến lạ kỳ.

Giọng nói lạnh lùng của Lý Bích Y vang lên kéo Kỳ Phong khỏi những suy đoán: “Đây là hợp đồng chính thức cho cậu. Cậu xem coi có muốn điều chỉnh điều khoản nào không?”

Kỳ Phong cầm lấy bản hợp đồng, đọc rất kỹ từng trang một. Cậu lắc đầu nói: “Đãi ngộ đều rất tốt, tôi không có ý kiến gì cả.”

“Được, vậy ký xong, chiều nay cậu có thể lập tức vào cương vị mới.” Bích Y nói, tay cô cầm lấy xấp tài liệu đang đọc dở, cố gắng tập trung vào nó để xua đi gợn sóng trong lòng.

“Cám ơn Tổng Giám đốc. Tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình.” Kỳ Phong ký tên, ánh mắt cậu thoáng nhìn qua gương mặt cô, nhận thấy một chút mỏi mệt giấu sau lớp trang điểm hoàn hảo.

Bích Y chỉ gật đầu không nói thêm. Thư ký Quang Nhật tinh ý nhận thấy tâm trạng cô không tốt, cô chắc chắn sẽ không nói thêm những lời động viên khách sáo vào lúc này, vì vậy anh lên tiếng thay chủ:

“Chúc mừng Kỳ Phong. Thiếu gia Hoàng Quân và Patro đặt rất nhiều kì vọng vào cậu. Cố gắng luyện tập thật tốt nhé! Có vấn đề gì cứ liên hệ trực tiếp với anh.”

“Em cám ơn Thư ký Quang Nhật.”

“Đi thôi, anh đưa cậu đến phòng nhân sự nhận thẻ nhân viên mới, cùng thẻ bảo hiểm.”

Kỳ Phong và Quang Nhật rời đi, để lại căn phòng rộng rãi sang trọng chỉ còn mình Bích Y. Cô vẫn đang chăm chú nhìn vào tài liệu trên bàn, ánh mắt của cô thi thoảng lại mất đi tiêu cự, giống như đang lạc lối trong mê cung của những toan tính, tham vọng và cả nỗi sợ. Nhưng rất nhanh, vẻ lạnh lùng cố hữu dần lấn át tất cả, chỉ để lại sự bình tĩnh như lớp băng dày trên mặt hồ mùa đông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!