Chương 53. Thăm Hổ Ca
Tác giả: gakobitmiss
Buổi chiều khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ dài trên những con phố, Kỳ Phong rời trường đua để đến khu biệt thự Đô Thành. Công việc gia sư này, dù ban đầu chỉ là một phương án dự phòng, nhưng hiện tại lại mang đến cho cậu những khoảng lặng cần thiết.
Sau một tuần dạy học, cậu nhóc Tiêu Tuấn đã hoàn toàn thích nghi với phương pháp của Kỳ Phong. Sự tiến bộ của thằng bé nhanh đến kinh ngạc, một phần lớn là nhờ buổi "biểu diễn" kỹ năng game hôm trước. Trong mắt Tiêu Tuấn giờ đây, Kỳ Phong không chỉ là thầy giáo mà còn là một bậc tiền bối với kỹ năng thượng thừa.
Mỗi ngày, cậu nhóc mập mạp chỉ muốn học cho thật nhanh để được Kỳ Phong chỉ dạy cho vài "kỹ thuật đỉnh chóp" trong trò chơi.
“Dè de! Em làm hết bài tập rồi nhé.”
Tiêu Tuấn hất tóc mái lên đầy phong cách, đặt bút xuống và đẩy cuốn vở về phía Kỳ Phong với vẻ đắc ý.
Kỳ Phong lướt mắt qua một lượt rồi gật đầu. “Rất tốt, đúng hết rồi. Nhưng viết ẩu quá, chữ xấu như gà bới ấy. Phải nắn nót hơn mới được.”
“Thầy không biết sao? Võ công trong thiên hạ, duy nhanh không thể phá!” Tiêu Tuấn lý sự.
Kỳ Phong đưa tay lên cao, “Cốc” một cái nhẹ vào đầu cậu nhóc: “Câu này nghe quen quen đấy. Nhưng không hiểu thì đừng trích dẫn lung tung. Đàn ông tuyệt đối không thể ‘nhanh’ được, thà chậm mà chắc, hiểu chưa?”
“Em biết rồi mà...” Tiêu Tuấn lầu bầu gãi đầu, rồi bỗng nhớ ra điều gì đó. “À thầy, cuối tuần này trường em tổ chức giải đấu Bóng Ném. Ba em nói sẽ đến cổ vũ đấy. Thầy có muốn đến xem không?”
“Được, thầy sẽ đến... mà khoan đã. Bóng Ném sao?” Kỳ Phong đánh giá thân hình mập mạp của Tiêu Tuấn với vẻ hoài nghi. “Sao em không chơi môn nào ít vận động hơn?”
Cảm nhận được ánh mắt dò xét, Tiêu Tuấn tự ái ra mặt. “Đừng có trông mặt mà bắt hình dong. Tuy em chạy không nhanh, nhưng phản xạ né tránh thì cực kỳ đỉnh đấy nhé!”
“Không chạy thì né kiểu gì?”
“Đứng một chỗ cũng né được vậy. Em chỉ cần lắc mông nhẹ một cái là bóng bay vèo qua ngay.”
“Thật không?” Kỳ Phong bật cười. “Được rồi, hôm đó thầy sẽ đến để ‘chiêm ngưỡng’ xem cái mông của em có thật sự linh hoạt như lời đồn không.”
Hai thầy trò cười nói vui vẻ. Tiêu Tuấn hào hứng kể đủ thứ chuyện từ trường lớp đến các dự định trong game, hăng say đến mức chẳng buồn bật máy tính lên chơi. Thằng bé như tìm được một người bạn tâm giao thực sự, không còn vẻ lì lợm hay chống đối như ngày đầu.
Lúc Kỳ Phong ra về, cô Sáu giúp việc vội vã chạy ra, nhét vào tay cậu một giỏ hoa quả lớn. “Cháu cầm về mà ăn. Hoa quả này người ta biếu ông chủ, nhiều quá nhà không ai dùng hết, để phí ra. Ngon lắm đấy.”
Nhìn giỏ trái cây nhập khẩu đắt tiền, Kỳ Phong từ chối mãi không được nên đành nhận lấy. Cô Sáu những ngày qua rất vui vì thấy cậu chủ nhỏ chăm học hẳn lên, nỗi lo bấy lâu được giải tỏa khiến cô vô cùng biết ơn Kỳ Phong.
Xách giỏ trái cây ra khỏi khu biệt thự, hướng về trạm xe buýt, Kỳ Phong chợt cảm nhận được vài tia dò xét từ phía xa. Cậu âm thầm thở dài. Cục Tình Báo vẫn bám đuôi cậu gắt gao. Chiếc ná cao su, vũ khí duy nhất của cậu, đã bị tịch thu, khiến việc rèn luyện tự vệ trở nên bế tắc. Hiện tại, ngoài phòng trọ, sân cầu lông công viên và trường đua, cậu không còn nơi nào để thi triển siêu năng lực mà không bị phát hiện.
Nhưng thế là chưa đủ. Không thông tin, không vũ khí, không có khả năng đối đầu trực diện với những "Siêu Cấp Chiến Sĩ", an toàn của cậu đang phụ thuộc quá nhiều vào sự bảo vệ của người khác. Cảm giác bị động này khiến Kỳ Phong khó chịu.
“Vũ khí sao...”
Kỳ Phong lục lại ký ức của John. Trong đống ký ức hỗn độn đó, có một hình ảnh về nơi ẩn náu tạm thời của John tại Việt Quốc. Tuy ở đó không có thuốc Nhân Gian Mộng Ảo, nhưng chắc chắn sẽ có những thiết bị đặc thù của ETLE. Một vài món đồ chơi công nghệ đó sẽ là cứu cánh cho khả năng tự vệ của cậu.
Bên cạnh đó, còn một nhân vật mà Kỳ Phong nhất định phải bí mật thăm dò: Ngô Đức Hoa, ông chủ của Đức Hoa Xã.
Hắn là người duy nhất ở Việt Quốc lúc này có khả năng còn nắm giữ những ống Nhân Gian Mộng Ảo còn sót lại.
“Lần đầu chỉ cần một ống của Hoàng Quân. Lần thứ hai phải tốn lượng thuốc tương đương mười ống bị bể của John mới kích hoạt được. Càng về sau, cái giá của sự tiến hóa càng đắt đỏ.” Kỳ Phong nhẩm tính.
Mắc kẹt dưới sự giám sát của Cục Tình Báo, việc đơn độc hành động là không thể. Cậu cần sự giúp đỡ bên ngoài, một người thuộc về thế giới ngầm nhưng đủ tin cậy để làm những việc "ngoài luồng".
“Trung Thành? Không được, quá nguy hiểm cho cậu ấy.”
Bỗng nhiên, một hình bóng cao lớn đeo kính râm hiện lên trong đầu Kỳ Phong. “Hổ Ca... Có lẽ nên thử một chút.”
...
Sài Thành về đêm rực rỡ ánh đèn, và tại trung tâm sự náo nhiệt đó là Casino Vĩnh Sang.
Trước kia, Việt Quốc vốn không có Casino. Tuy nhiên, để kích thích du lịch và ngăn chặn dòng tiền chảy ra nước ngoài khi người dân vượt biên đánh bạc, chính phủ đã nới lỏng chính sách.
Các doanh nghiệp đủ điều kiện được phép kinh doanh sòng bài dưới sự quản lý cực kỳ chặt chẽ. Bộ luật quản lý Casino ra đời đã biến mảng kinh doanh này thành một miếng bánh béo bở mà các nhà đầu tư trong và ngoài nước tranh giành sứt đầu mẻ trán.
Casino Vĩnh Sang là một trong những sòng bài đầu tiên và lớn nhất Sài Thành, một biểu tượng của sự xa hoa chỉ dành cho khách du lịch nước ngoài và giới siêu giàu.
Trần Hổ, hay còn gọi là Hổ Ca, hiện là quản lý cấp cao tại đây. Nhiệm vụ của gã là điều hành sự vụ hàng ngày, và quan trọng hơn cả là nhận diện, ngăn chặn những tay cờ bạc gian lận trà trộn vào quấy phá.
Quá khứ của Hổ Ca gắn liền với những xới bạc chui. Gã vốn là lưu manh, nhưng nhờ gặp được một vị sư phụ truyền dạy cho bí thuật cờ bạc mà phất lên như diều gặp gió. Kỹ thuật điêu luyện giúp gã kiếm được bộn tiền, nhưng cũng chính vì đánh bạc trái phép mà gã phải ngồi tù. Trong những ngày tháng sau song sắt, Hổ Ca đã ăn năn hối lỗi, quyết chí trở thành một công dân tốt.
Khổ nỗi, sau khi mãn hạn tù sớm nhờ cải tạo tốt, gã nhận ra mình chẳng có kỹ năng gì ngoài việc... chơi bài. Giữa lúc suýt chút nữa không kìm được mà quay lại con đường cũ, vận may đã mỉm cười. Chính sách mở cửa Casino giúp gã có đất dụng võ. Với danh tiếng sẵn có trong giới, gã được mời về làm quản lý, kiếm tiền một cách hợp pháp bằng chính sức lao động và tài năng thiên bẩm của mình.
Phát tài không quên anh em, Hổ Ca tập hợp lại những đàn em cũ, đưa họ về làm bảo an và nhân viên dưới trướng, giúp họ hoàn lương.
Như thường lệ, Hổ Ca đang dạo quanh sàn đấu để giám sát. Những năm gần đây, với sự bùng nổ của Internet, khách hàng đến sòng bài ngày càng trẻ hóa. Nhiều thiếu gia, đại gia mới nổi từ công nghệ đổ về đây đốt tiền không tiếc tay.
"Reng reng..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa không gian náo nhiệt. Nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, đôi mắt ẩn sau cặp kính râm của Hổ Ca sáng lên, gã vui vẻ bắt máy.
“Người anh em Kỳ Phong! Lâu quá không gặp. Sao nay lại có nhã hứng gọi cho anh thế này?”
Đầu dây bên kia, giọng Kỳ Phong vẫn bình thản như thường lệ. Nghe một lát, Hổ Ca phá lên cười.
“Sao? Muốn mời anh ăn cơm ấy hả? Ha ha, khách sáo quá rồi. Ý anh là, cậu cứ đến chỗ anh chơi đi, anh sẽ chiêu đãi cậu như thượng khách. Ăn uống gì ở đây chẳng có!”
“Gì cơ? Còn mang bạn theo nữa à? Đương nhiên được, cậu cứ mang theo bạn mình tới. Anh sẽ bao mọi người ăn chơi thả ga”
Cúp máy, Hổ Ca mỉm cười lẩm bẩm: “Cậu nhóc này... không biết lại đang tính toán điều gì đây.”
Từ giọng điệu của Kỳ Phong qua điện thoại, Hổ Ca thừa hiểu cậu nhóc này tìm mình chắc chắn là có việc. Với một người từng trải như gã, việc kết giao và giúp đỡ một tài năng trẻ, có bản lĩnh như Kỳ Phong chỉ có lợi chứ không có hại.
Gã cầm bộ đàm, chuyển sang kênh riêng rồi ra lệnh. “Văn Tiền, cậu ra cổng đón người giúp anh.”
“Vâng anh Hổ. Mà người cần đón là ai vậy ạ?”. Đầu dây bên kia truyền lại giọng nói có chút thắc mắc.
“Kỳ Phong. Chính là chàng trai ‘thần bài’ ở quán bar hôm cậu bị đánh đấy.”
“À... em nhớ rồi. Để em ra ngay.” Văn Tiền thoáng rùng mình khi nhớ lại cái đêm kinh hoàng đó, nhưng vẫn nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ.
...
Tối nay Trung Thành vốn rảnh rỗi, nên khi Kỳ Phong rủ đến chỗ Hổ Ca chơi, cậu liền hăng hái đồng ý ngay. KP cũng muốn nhân cơ hội này chúc mừng chính thức trở thành nhân viên của Lam Thiên.
Trung Thành chở Kỳ Phong trên chiếc xe máy cà tàng, len lỏi qua những con phố sầm uất để đến trung tâm Quận 7. Đứng trước cửa Casino Vĩnh Sang lộng lẫy, cả hai ngơ ngác nhìn nhau, bước chân khựng lại.
"Có... có nhầm địa chỉ không vậy?". Trung Thành lắp bắp hỏi, ánh mắt bị choáng ngợp bởi sự xa hoa của sảnh chờ.
"Đúng là chỗ này mà." Kỳ Phong xem lại tin nhắn xác nhận từ Hổ Ca.
"Sao cậu không bảo trước đây là sòng bài?"
"Mình cũng vừa mới biết đây thôi, không nghĩ tới Hổ Ca lại mời tới nơi này chơi." Kỳ Phong gãi đầu, cảm thấy có chút không ổn.
Trung Thành lo lắng. "Không phải anh ta muốn trả thù chuyện hôm bữa cậu thắng bài đấy chứ? Vào đây rồi là cá nằm trên thớt đó nha."
"Chắc không đâu, Hổ Ca nhìn thì lưu manh nhưng cách hành xử rất quân tử. Lúc mời mình, anh ta nhiệt tình lắm."
"Mong là vậy. Nhưng mà... có nên vào không? Chỗ này là động đốt tiền đó, hai đứa mình có bán thân cũng không đủ tiền chơi một đêm ở đây đâu". Trung Thành nhìn xuống cái ví xẹp lép của mình, lòng đầy bất an.
Kỳ Phong đột nhiên nhớ tới điều gì đó, hỏi. “Lúc nãy, cậu có gọi thêm bạn học nào tới nữa không?”
“Hix, có chứ! Mình gọi cả Viên Hoàng đi ăn mừng cho cậu nữa.” Trung Thành thật thà đáp.
“Thôi xong... lấy tiền đâu mà trả bây giờ?”. Kỳ Phong thở dài thườn thượt. “Để mình nhắn cho Hổ Ca là bọn mình đến rồi. Tranh thủ vào chào một câu, nói chuyện chút rồi tìm cớ về lẹ.”
Đúng lúc Kỳ Phong chuẩn bị gọi điện, một chiếc taxi vừa lái tới. Từ trên xe, mấy bóng người bước xuống: một cậu chàng mập mạp, một cái đầu vuốt keo bóng lưỡng và hai cô gái xinh đẹp.
Viên Hoàng nhận được tin từ Trung Thành, vốn tính thích náo nhiệt nên đã gọi ngay cho La Cường, Thảo Nguyên và Ngọc Loan. Thực chất, cậu ta chỉ muốn mượn cớ ăn mừng cho Kỳ Phong để được gặp cô nàng Ngọc Loan. Còn La Cường, dù ban đầu không muốn đi nhưng nghe thấy có Thảo Nguyên liền mặt dày bám theo.
Thấy Kỳ Phong và Trung Thành đứng trước cổng Casino, Viên Hoàng hớn hở hô lớn. “Bọn mình đến rồi này Kỳ Phong! Định mời tụi này đi ăn quán nào sang trọng đây?”
Khu vực Quận 7 vốn nổi tiếng là "quận nhà giàu", tập trung vô số nhà hàng cao cấp và hội sở giải trí thượng lưu.
“Ha ha, Kỳ Phong được vào làm chính thức ở Lam Thiên rồi, hôm nay nhất định phải làm thịt cậu ta một bữa no nê mới được!”. Viên Hoàng quay sang khoe với hai cô gái.
“Woa, thật ngưỡng mộ anh Kỳ Phong quá, giá như tốt nghiệp xong em cũng được vào Lam Thiên thì tốt biết mấy.” Ngọc Loan hai mắt sáng rực nhìn Kỳ Phong.
“Mình cũng vậy, mình nhất định sẽ gặp được ‘Băng sơn Tổng tài’ trong truyền thuyết”. Thảo Nguyên đầy kiên định.
Trong khi bạn bè đang hào hứng, tim Kỳ Phong lại đập thình thịch vì lo lắng. Không phải vì hôm nay Thảo Nguyên mặc chiếc váy xanh giản dị làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn như kiến cỏ khiến cậu xao động, mà là vì cái túi rỗng tuếch của mình.
“Mời năm người vào Casino chơi thì hết bao nhiêu tiền nhỉ? Ực...”. Kỳ Phong nuốt nước bọt khan, thầm tính toán một con số không tưởng.
Giữa lúc đó, một người đàn ông để tóc mái dài bước ra từ cổng Casino. Kỳ Phong lập tức nhận ra anh ta, chính là người bị Thảo Nguyên đánh bầm mắt ở quán bar hôm nọ.
Văn Tiền cũng nhận ra đám người này, đặc biệt là Thảo Nguyên. Ấn tượng về đôi chân dài đã giáng cho mình mấy cú tối đó vẫn còn in đậm trong tâm trí anh ta.
“Ực... đúng là oan gia ngõ hẹp”. Văn Tiền đứng khựng lại một giây để trấn tĩnh, sau đó mới lấy can đảm tiến lên. Anh ta cố gắng không nhìn vào ánh mắt sắc lẹm đầy đe dọa của Thảo Nguyên, hắng giọng nói.
“Thần bài Kỳ Phong, rất vui vì cậu đã tới. Hổ Ca đang chờ cậu nãy giờ, mời vào trong thôi.”
0 Bình luận