Quyền 1

Chương 85. Luyện tập trong mơ

Chương 85. Luyện tập trong mơ

Chương 85. Luyện tập trong mơ

Tác giả: gakobitmiss

Trong thế giới mộng mị này, Tiêu Tuấn đã tự thiết lập bản thân thành một cầu thủ bóng né siêu cấp, một phiên bản lý tưởng hóa đến mức phi lý. Chính điều này khiến việc huấn luyện của Kỳ Phong trở nên hoàn toàn vô nghĩa.

Thông thường, con người có thể củng cố kỹ năng hoặc nảy sinh ý tưởng sáng tạo trong giấc mơ, nhưng đó là số ít và cần một nền tảng kiến thức tích lũy vững chắc từ trước. Giấc mơ vốn chỉ là nơi kết nối những tri thức có sẵn chứ không thể tự tạo ra một kỹ năng hoàn toàn mới từ hư không. Kỳ Phong là một trường hợp ngoại lệ. Siêu năng lực cho phép cậu đi vào giấc mơ, trực tiếp cảm thụ trải nghiệm của người khác và sao chép chúng vào Không Gian Tâm Trí của chính mình.

Cậu suy đoán rằng: Để một người bình thường học được kỹ năng mới trong mơ, họ phải trải nghiệm kỹ năng đó một cách thực tế nhất có thể. Nhưng thực tế và giấc mơ vốn là hai khái niệm trái ngược. Chẳng mấy ai có thể mô phỏng lại hiện thực trong một không gian vốn khó kiểm soát như thế này.

"Trừ khi...giấc mơ này cũng có khả năng mô phỏng hiện thực thì mới được". Kỳ Phong thầm nghĩ.

Nhớ lại việc bản thân từng tạo ra bộ đồ bảo hộ từ Không Gian Tâm Trí để sử dụng trong giấc mơ của Patro, một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu cậu: "Nếu có thể tạo ra một đồ vật, tại sao không tạo ra một không gian của riêng mình ngay trong giấc mơ của người khác?"

Vừa dứt dòng suy nghĩ, một biến động mãnh liệt xảy ra. Trong Không Gian Tâm Trí của Kỳ Phong, cuốn sách đặt trên kệ tự động lật mở, hiện ra hình ảnh chi tiết của trường đua Đại Việt. Cùng lúc đó, trên bầu trời giấc mơ của Tiêu Tuấn, hai xúc tu khổng lồ đang cố định không gian bỗng rung chuyển dữ dội. Hàng vạn sợi tơ nhỏ li ti mọc ra từ thân xúc tu như những sợi rễ thần kinh, lan tỏa và đâm sâu vào kết cấu của nhà thi đấu.

Cả tòa nhà rung chuyển như có một trận động đất dữ dội tràn qua. Tiêu Tuấn mặt cắt không còn giọt máu, chạy đến nắm chặt lấy tay Kỳ Phong:

“Thầy ơi! Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Kỳ Phong kéo cậu bé lại gần, nhẹ giọng an ủi:

“Đừng lo, có thầy ở đây rồi.”

Cậu tập trung cao độ, quan sát mọi biến động. Chỉ cần cảm thấy có bất kỳ dấu hiệu nào gây nguy hiểm cho tâm trí của Tiêu Tuấn, cậu sẽ lập tức dừng lại.

Cơn rung động qua đi, nhưng mặt sàn dưới chân họ bắt đầu biến đổi kỳ dị. Sàn gỗ bóng loáng bị thay thế bởi lớp xi măng xám xịt nhẵn nhụi. Sự thay đổi lan rộng từ chân Kỳ Phong ra xung quanh, bò lên cả những bức tường gần nhất. Chỉ trong chớp mắt, một nửa nhà thi đấu đã biến mất, thay vào đó là khu tập luyện hiện đại của đội đua Lam Thiên Racing mà Kỳ Phong đã "quét" lại ngày hôm qua.

Giờ đây, một không gian kỳ quái được hình thành: một nửa là nhà thi đấu bóng né rực rỡ, nửa kia là phòng tập xi măng lạnh lẽo. Kỳ Phong cảm nhận rõ rệt quyền kiểm soát tuyệt đối trong khu vực này, giống như đang đứng trong Không Gian Tâm Trí của chính mình. Nhưng Tiêu Tuấn thì khác, thằng bé đứng đó như một vị khách lạ lạc vào nhà người lạ, tràn đầy bất an.

Đồng thời, Kỳ Phong cũng cảm thấy một luồng áp lực bài xích nặng nề từ màn sương mù xung quanh. Việc dùng xúc tu can thiệp trực tiếp vào giấc mơ của người khác đã kích hoạt "hệ miễn dịch" trong tiềm thức của Tiêu Tuấn. Cậu giống như một virus ngoại lai đang bị cơ thể chủ phát hiện và tìm cách cô lập.

Kỳ Phong biết mình chỉ có thể duy trì không gian này tối đa vài phút trước khi tiềm thức của cậu bé phản kháng dữ dội. Giống với lần trong giấc mơ của người ăn xin, ông ta đã biến thành một người khổng lồ giận dữ khi Kỳ Phong can thiệp vào bữa ăn của mình.

“Đây là đâu vậy thầy? Em thấy lo quá...” Giọng Tiêu Tuấn run rẩy.

Kỳ Phong khụy thấp người xuống, đặt tay lên vai cậu bé, ánh mắt tràn đầy sự chân thành:

“Đừng sợ. Đây là phòng luyện tập đặc biệt của thầy. Chỉ cần rèn luyện ở đây, em chắc chắn sẽ trở thành át chủ bài của đội. Tin tưởng thầy nhé?”

Nhìn vào đôi mắt kiên định của Kỳ Phong, sự bất an trong lòng Tiêu Tuấn dần dịu lại. Cậu bé hít một hơi sâu, gật đầu:

“Dạ vâng... Vậy giờ em phải làm gì hả thầy?”.

“Để thầy kiểm tra xem thể lực, khả năng ném và né bóng thực sự của em thế nào nhé.”

May mắn là nhờ liên tục sử dụng xúc tu quét hình, kho tư liệu vật phẩm trong Không Gian Tâm Trí của Kỳ Phong hiện tại rất đa dạng. Dựa vào ký ức về trái bóng mà Tiêu Tuấn vừa sử dụng, cậu tập trung tư tưởng, tái hiện lại một trái bóng tương tự. Đó là loại bóng cao su mềm bọc vải thun, vừa tay cầm và có độ an toàn cực cao.

“Chú ý quan sát nhé!”

Kỳ Phong vừa dứt lời, vài trái bóng liên tiếp được ném ra. Khác hẳn với biểu hiện siêu nhân lúc trước, biểu hiện lần này của Tiêu Tuấn kém xa đến mức thảm hại.

“Ái! Úi! Ui da! Thầy ơi, ném chậm thôi! Chơi liên tục vậy ai mà né cho nổi!” Thằng bé cuống cuồng, chân tay loạn xạ, trái bóng đập bôm bốp vào người.

"Haiz, quả nhiên là thế này mới đúng," Kỳ Phong thở dài một cách an tâm.

Trong không gian mà Kỳ Phong kiểm soát, lớp vỏ bọc ảo tưởng của cậu nhóc mập mạp đã bị lột sạch. Sau khi để Tiêu Tuấn thử ném bóng ngược lại mình, cậu đã có cái nhìn sơ bộ về năng lực vận động của đối phương.

Kết quả không ngoài dự đoán: Dưới mức trung bình. Sức bền của Tiêu Tuấn cực kém, không thể duy trì vận động cường độ cao. Sức mạnh cánh tay khá ổn nhưng độ chính xác thì gần như bằng không.

Tuy nhiên, Kỳ Phong phát hiện ra một điểm sáng kỳ lạ: Phản xạ của thằng bé rất tốt. Dù không thể linh hoạt chạy nhảy, nhưng trong phạm vi nhỏ, Tiêu Tuấn lại có những chuyển động cực kỳ nhạy bén. Đặc biệt là cái mông béo tròn kia, trông to bự là thế nhưng lại cực kỳ linh hoạt. Kỳ Phong đã thử mấy lần nhắm vào đó, nhưng lần nào Tiêu Tuấn cũng "lắc" một cái nhẹ nhàng để tránh né thành công.

Cũng phải thôi, cơ thể mập mạp này là kết quả của thói quen ăn uống và sinh hoạt lâu ngày, nó đã hằn sâu vào nhận thức của Tiêu Tuấn. Trong giấc mơ, dù tâm trí có thể bay bổng, nhưng những định kiến về bản thân vẫn trói buộc hành động của cậu bé.

Thời gian không còn nhiều, áp lực từ không gian sương mù đang ngày một lớn. Kỳ Phong quyết định bỏ qua việc sửa chữa những khuyết điểm khó thay đổi như thể lực hay sức mạnh, mà tập trung hoàn toàn vào thế mạnh của cả hai: Phản xạ né tránh.

“Được rồi, thầy sẽ dạy trò sáu động tác ‘trấn phái’. Rất đơn giản thôi, hãy nhìn cho kỹ.”

Kỳ Phong hồi tưởng lại những bước di chuyển trong môn cầu lông, kết hợp và tinh chỉnh chúng với các động tác né tránh bản năng của Tiêu Tuấn. Cậu bắt đầu thị phạm:

“Động tác thứ nhất: Hạ thấp trọng tâm, ngồi thụp xuống. Nhớ là phải dứt khoát, không được để té ngã.”

“Động tác thứ hai: Bước lên trước... Tiếp theo... Bước lùi lại...”

Cậu vừa làm vừa điều chỉnh từng li từng tí:

“Như thế này... Chú ý giữ vững trọng tâm, bước chân không cần quá lớn, chỉ vừa đủ để bóng đi sượt qua là được.”

Vì quỹ thời gian eo hẹp, Kỳ Phong chỉ tóm gọn lại thành bộ sáu động tác né tránh cơ bản: Ngồi xổm, nhảy lên, tiến, lùi, đẩy mông về trước và thụt mông ra sau. Đặc điểm cốt lõi của bộ pháp này là: Đơn giản, nhanh chóng và cực kỳ tiết kiệm thể lực.

“Nào, làm theo thầy! Một! Hai! Ba! Bốn! Năm! Sáu!”

“Thả lỏng cơ thể ra, chỉ di chuyển bước chân vừa đủ thôi. Đúng rồi, tiếp tục!’

Vì những động tác này vốn dựa trên thói quen tự nhiên của Tiêu Tuấn, cậu bé làm quen rất nhanh. Tuy nhiên, thằng bé vẫn tỏ ra hoài nghi:

“Chỉ đơn giản vậy thôi hả thầy? Mấy cái này ai mà chả làm được, sao mà mang ra thi đấu nổi?”

Kỳ Phong mỉm cười, lúc này mới tung ra "con bài tẩy":

“Những động tác này chỉ là cái khung thôi. Điểm mấu chốt nằm ở đây: Khi né bóng, điều khó khăn nhất là phán đoán hướng bóng. Em sẽ không cần phải tự nghĩ nữa, thầy sẽ là người phán đoán thay em.”

Kỳ Phong giơ tay lên, bắt đầu thực hiện các ký hiệu:

“Hãy nhìn kỹ dấu hiệu tay của thầy. Bàn tay xòe ra lật úp và đè xuống nghĩa là ngồi xuống. Ngửa ra và đẩy lên là đứng lên. Hất tay sang bên là nhảy...”

Sáu động tác né tránh tương ứng hoàn hảo với sáu ám hiệu tay. Kỳ Phong đang biến Tiêu Tuấn thành một "vũ khí" được điều khiển từ xa, nơi thị giác và phản xạ siêu phàm của cậu sẽ gánh vác phần tư duy, còn cơ thể của cậu bé chỉ cần thực hiện như một bản năng đã được lập trình sẵn.

Với sự hỗ trợ từ kỹ năng "Siêu Tốc Thần Kinh", khả năng đọc tình huống của Kỳ Phong sẽ giúp Tiêu Tuấn giảm thiểu tối đa sai sót. Cậu không dùng lời nói để ra hiệu, bởi trong những pha bóng chớp nhoáng, tốc độ truyền âm thanh không bao giờ nhanh bằng tốc độ truyền hình ảnh.

“ Nào, bắt đầu luyện tập! Mục tiêu của chúng ta là chiến thắng!”. Kỳ Phong lớn tiếng cổ vũ.

Trong không gian phòng tập vắng vẻ, những âm thanh nhịp nhàng bắt đầu vang lên:

“Một, hai, ba, bốn...”

“Sai rồi! Dấu hiệu này phải là hếch mông về phía trước. Làm lại nào!”

“Từ chậm tới nhanh, không cần gấp gáp.”

“Hơi chậm một nhịp rồi... Lại!”

Cảnh tượng lúc này trông cực kỳ buồn cười: Một thầy một trò, người gầy kẻ mập. Thầy thì nghiêm túc ra thủ thế và đếm nhịp, trò thì mồ hôi nhễ nhại, uốn éo lắc mông theo từng cử động tay, trông không khác gì một điệu nhảy kỳ dị.

Tuy nhiên, hiệu quả lại kinh ngạc đến khó tin. Việc học hỏi trong giấc mơ dường như diễn ra nhanh hơn thực tế rất nhiều. Chỉ sau vài chục phút, Tiêu Tuấn đã có thể thực hiện thuần thục các động tác ngay khi nhìn thấy ám hiệu của Kỳ Phong. Độ trễ phối hợp giữa hai người ngày càng thu hẹp, đạt đến mức nhịp nhàng như hai bộ phận trên cùng một cơ thể.

Kỳ Phong vỗ tay tán thưởng:

“Làm tốt lắm! Buổi huấn luyện cấp tốc chính thành công tốt đẹp.”

Tiêu Tuấn hí hửng, đôi mắt sáng rực lên:

“Thiệt hả thầy? Vậy ngày mai thi đấu, chắc chắn em sẽ giành vô địch đúng không thầy?”

Kỳ Phong mỉm cười, xoa đầu cậu bé:

“Mưu sự tại nhân, hành sự tại thiên. Em cứ cố gắng hết sức để bản thân không phải hối hận là được, đừng quá áp lực vào kết quả.”

Tiêu Tuấn ngơ ngác gật đầu, dù có lẽ cậu nhóc vẫn chưa hiểu hết sự thâm thúy trong câu nói ấy.

Lúc này, nhận thấy thời gian ở hiện thực đã muộn, Kỳ Phong đưa Tiêu Tuấn quay trở lại khu vực nửa nhà thi đấu ban đầu.

“Thầy phải về đây. Em nhớ ôn lại một chút rồi đi ngủ sớm nhé!”

Khi rời khỏi không gian riêng mà Kỳ Phong tạo ra, tâm trạng của Tiêu Tuấn đã ổn định hơn rất nhiều. Cậu bé nhìn Kỳ Phong, ánh mắt đầy vẻ mong chờ:

“Dạ vâng, em cám ơn thầy. Mai thầy nhất định phải đến xem em thi đấu đấy nhé!”

“Cứ yên tâm, thầy nhất định sẽ đến.”

Vẫn chưa thực sự an tâm, Tiêu Tuấn chìa ngón tay út béo tròn ra trước mặt Kỳ Phong:

“Móc ngoéo thề danh dự đi thầy! Ai không đến làm con ‘ki ki’!”

Kỳ Phong bật cười trước sự trẻ con của cậu học trò:

“Thằng nhóc này... Được rồi, móc ngoéo thề danh dự. Ai không đến làm con ‘ki ki’.”

Hai ngón tay, một gầy một mập đan chặt vào nhau dưới ánh đèn mờ ảo của nhà thi đấu trong mơ, định vị một lời hứa chắc chắn cho ngày thi đấu sắp tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!