Chương 25. Nguy hiểm đến gần
Tác giả: gakobitmiss
“Xúc tu, xúc tu, xúc tu cái đầu ngươi!”
Trịnh Tuyết tức đến nổ phổi. Từ trước đến nay, đàn ông vây quanh cô kẻ nào cũng dành những lời hoa mỹ nhất, ngon ngọt nhất để tán tỉnh. Ngay cả những kẻ thù ghét cũng không thể phủ nhận vẻ ngoài của cô. Vậy mà xúc tu là cái quái gì? Cô tự tin rằng "vốn liếng" của mình ít nhất cũng phải là bánh bao căng tròn, quyến rũ, vậy mà tên này dám dùng từ ngữ quái đản đó để nhục mạ cô!
Trịnh Tuyết cực kỳ tức giận lườm Kỳ Phong. Nhưng trái ngược với sự hung hăng của cô, Kỳ Phong vẫn ngồi bệt dưới đất, tầm mắt mông lung nhìn vào không trung như thể có thứ gì đó vô cùng hấp dẫn đang diễn ra trước mắt. Thỉnh thoảng, cậu còn đưa tay ra đụng đụng, sờ sờ vào hư không, trông chẳng khác nào một kẻ đang bị ảo giác nặng.
“Tên này chẳng lẽ vì lúc nãy hôn mê, thiếu oxy lên não nên đầu óc bắt đầu có vấn đề rồi?”
Cơn giận của Trịnh Tuyết bỗng chốc dịu xuống, thay vào đó là một luồng cảm giác tội lỗi len lỏi. Dù sao thì cũng là cô đá văng cái hộp, khiến thứ chất lỏng kia vô tình bay vào miệng hắn. Cô hoàn toàn không cố ý.
Lúc nãy khi sơ cứu, cô thấy cái ống thủy tinh đã vỡ nát và văng ra ngoài, may là không vỡ trong thực quản nếu không thì tính mạng hắn khó bảo toàn. Nhưng nếu hắn bị chấn thương sọ não hay trở nên đần độn vì vụ này thì cô biết phải làm sao? Đền tiền liệu có giải quyết được không?
Trong khi Trịnh Tuyết đang lo sốt vó, Kỳ Phong lại hoàn toàn không để tâm đến cô. Cậu đang bận rộn làm rõ xem cái "vật thể lạ" trên đầu mình là thứ gì.
Đó là một cái xúc tu vô hình, giống y hệt cái của con Kỳ Nhông trong không gian sương mù xám. Kỳ Phong như bắt được món đồ chơi mới, liên tục điều khiển nó thử nghiệm mọi hành động: co duỗi, xoắn lượn sóng, quất sang trái sang phải, lên trên xuống dưới.
Cái xúc tu này dài khoảng hai mét, cậu có thể điều khiển nó linh hoạt như cánh tay của mình, thậm chí là dễ dàng hơn vì nó có thể chuyển động 360 độ không góc chết. Điều kỳ diệu là ngay cả khi kích hoạt Siêu tốc Thần Kinh, tốc độ hoạt động của xúc tu vẫn được giữ nguyên, không hề bị chậm lại theo cảm quan thời gian của cậu.
“Hình như con Kỳ Nhông đó còn có thể kéo dài nó ra...”
Vừa nghĩ đến, cái xúc tu lập tức theo ý niệm của Kỳ Phong mà vươn dài. Kéo càng dài thì nó càng trở nên mảnh mai, khoảng cách tối đa ước chừng đạt tới mười mét. Nó hoàn toàn không tồn tại ở dạng vật chất, xuyên qua mọi thứ kể cả cơ thể của chính cậu. Thứ duy nhất nó bám vào chính là trán cậu, như thể được cắm thẳng vào hệ thần kinh trung ương.
Kỳ Phong chắc chắn đây không phải ảo giác vì cậu có thể cảm nhận được cảm giác từ xúc tu truyền về não bộ. Đó là một loại cảm quan hoàn toàn mới.
Thực chất, con người không bao giờ thực sự "chạm" vào vật chất; cảm giác chạm được tạo ra bởi lực đẩy điện từ giữa các nguyên tử. Xúc tu này không có cấu tạo vật lý, nhưng khi xuyên qua các đồ vật khác nhau, nó lại mang về những cảm nhận rất chi tiết và khác biệt:
Sắt mang lại cảm giác lạnh lẽo, cứng cáp.
Gỗ có sự mộc mạc, thô ráp.
Vải vóc lại mềm mại, đan xen.
Nhưng kỳ lạ nhất là khi Kỳ Phong dùng xúc tu quấn quanh cánh tay phải đang bị thương của mình.
“Ái da!”. Cơn đau bỗng chốc bị phóng đại lên gấp nhiều lần khiến Kỳ Phong bật thốt lên, theo phản xạ giật ngay xúc tu lại. Cảm giác đó giống như dây thần kinh đau vừa được nối thêm một bộ khuếch đại cực mạnh.
Cậu thử lại, lần này cuốn xúc tu lên cánh tay trái lành lặn. Lần này không đau, ngược lại, cậu cảm thấy cánh tay mình trở nên linh hoạt hơn bao giờ hết. Toàn bộ hệ thần kinh trên cánh tay dường như đã được cái xúc tu này tăng cường và đồng bộ hóa ở mức độ cao nhất.
Khi suy nghĩ tăng nhanh gấp nhiều lần dưới tác động của Siêu tốc Thần Kinh, Kỳ Phong nhận ra mình vẫn có thể dễ dàng điều chỉnh vận động của tay trái nhờ sự trợ giúp của xúc tu. Tuy tốc độ và sức mạnh cơ bắp không thay đổi, nhưng thời gian phản xạ đã được rút ngắn đến mức kinh ngạc. Tốc độ dẫn truyền tín hiệu từ não đến các cơ quan vận động đã được xúc tu "gia tốc" vượt mức giới hạn sinh học thông thường.
Cậu thầm đặt tên cho khả năng này là Siêu tốc Phản xạ.
“Này, cậu có bị sao không thế?”
Giọng nói của Trịnh Tuyết đột ngột vang lên khiến Kỳ Phong giật mình. Cậu đã quá chăm chú vào năng lực mới mà quên bẵng đi mọi thứ xung quanh. Trong mắt Trịnh Tuyết lúc này, Kỳ Phong trông chẳng khác nào một gã điên đang ngồi bệt dưới đất, tay chân múa may quay cuồng vào không khí.
“Đúng là chỉ có mình mình nhìn thấy cái xúc tu này,” Kỳ Phong thầm nghĩ. Cậu vội vàng thu hồi biểu cảm, giả bộ đứng dậy hoạt động chân tay cho tự nhiên: “Tôi không sao. Có chút đau tay nên tôi hoạt động kiểm tra chút xíu thôi.”
“Xin lỗi tiểu thư. Nãy tôi nằm mơ thấy có một cái xúc tu bóp cổ mình, nên mới phản ứng hơi quá...”
Kỳ Phong dùng cái xúc tu vô hình trên trán... gãi gãi đầu để xin lỗi. Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ khiếp đảm: một người đàn ông có cái xúc tu trong suốt mọc ra từ trán và đang giúp anh ta gãi ngứa. Tuy nhiên, dù cảm nhận được xúc giác từ xúc tu truyền về não, nhưng dùng nó để gãi thì lại chẳng thấy "đã ngứa" chút nào.
Thấy Kỳ Phong xác nhận vẫn tỉnh táo, Trịnh Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm: “Không thành kẻ ngốc là tốt rồi.”
Lúc nãy, cô thẳng tay tát Kỳ Phong một cái rất "đã tay". Cái tát này khiến lửa giận trong lòng cô đã vơi bớt đi phần nào: “Hứ, còn biết xin lỗi coi như biết điều. Nếu không vì mấy hành động dê xồm lúc nãy, tôi đã đánh cậu nửa sống nửa chết rồi.”
Lúc này, Trịnh Tuyết mới bắt đầu quan sát kỹ Kỳ Phong một lượt: “Cậu là bảo tiêu của anh Hoàng Quân sao? Né tránh không tệ. Mà anh ấy đâu rồi? Tên này lại trốn tôi đi chơi bời gái gú đúng không?”
Nhìn bộ dáng hung hăng khác hẳn vẻ ngoài kiều diễm của cô nàng, Kỳ Phong không dám nói thật vì sợ Hoàng Quân sẽ bị cô ta "xử đẹp". Cậu đáp lẹ: “Tôi không rõ lắm. Thiếu gia vừa đi bàn chuyện với khách hàng, bảo tôi ở đây chờ.”
Đúng lúc đó, Hoàng Quân từ xa bước đến với gương mặt hớn hở. Kỳ Phong liếc đồng hồ, mới có gần 30 phút. “Sao bảo chờ một tiếng rưỡi?” Ánh mắt cậu nhìn Hoàng Quân bỗng chốc tràn đầy sự đồng cảm và thương hại cho "năng lực" thời gian của vị thiếu gia này.
“Trịnh Tuyết, sao em còn ở đây?” Hoàng Quân ngạc nhiên.
Ngay lập tức, Trịnh Tuyết "biến hình". Cô nũng nịu, ngọt ngào khác hẳn lúc nãy: “Anh Hoàng Quân, em tìm anh nãy giờ. Sao mấy tháng nay không đến gặp em? Người ta nhớ anh muốn chết đi được.”
Kỳ Phong âm thầm rùng mình trước khả năng lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của cô nàng. Hoàng Quân vừa nháy mắt ra hiệu cho Kỳ Phong, vừa bao biện: “Anh vừa đi gặp khách hàng quan trọng, xong việc là về ngay đây.”
Kỳ Phong lén đưa tay ra hiệu "OK, đều ổn". Hoàng Quân thở phào, thầm cảm ơn vì mình đã "xong việc" sớm. Nếu để Trịnh Tuyết bắt quả tang ăn vụng, chắc chắn chuyện này sẽ đến tai cha mẹ anh ngay lập tức.
“Lâu rồi không gặp, đi chơi với em đi!” Trịnh Tuyết đưa áo khoác cho Hoàng Quân.
“Được được, mọi người về hết rồi, chúng ta đi thôi. Kỳ Phong, cậu cũng đi chứ? Kiếm gì đó ăn khuya.”
Kỳ Phong ngay lập tức cảm nhận được một đôi mắt đầy sát ý từ phía Trịnh Tuyết đang găm chặt vào mình. Cậu rùng mình, vội vàng từ chối: “Không được, không được! Mai tôi còn phải đi làm sớm, hai người cứ tự nhiên!”
Liếc thấy ống thủy tinh chứa "Nhân Gian Mộng Ảo" đã vỡ tan tành trên sàn, chất lỏng bên trong thực chất đã nằm gọn trong bụng mình, Kỳ Phong vội vàng lên tiếng phá tan bầu không khí:
"Đợi chút, Thiếu gia Hoàng Quân! Lúc nãy tôi đã không cẩn thận làm rớt hộp đồ của anh.”
Kỳ Phong chỉ tay vào chiếc hộp gấm nằm chỏng chơ và những mảnh thủy tinh vỡ vụn trên nền đất. Hoàng Quân nhìn theo, thấy nắp hộp đã mở toang thì mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng: “Quên mất còn thứ này, gã Lưu Đức Hoa chết bằm đó hại mình rồi!”
Hoàng Quân sợ xanh mặt. Anh ta lo rằng nếu Trịnh Tuyết biết trong hộp chứa chất kích thích, cô nàng nhất định sẽ mách lẻo với cha anh. Khi đó, một trận lôi đình và những bài học giáo huấn không thương tiếc là điều chắc chắn xảy ra.
“Anh Hoàng Quân, thật ra em cũng có lỗi trong chuyện này. Em thật không cố ý làm bể nó đâu...”
Trịnh Tuyết lúc này lại rưng rưng đôi mắt, vẻ mặt tội nghiệp nắm lấy tay Hoàng Quân lay nhẹ. Cô không hề biết bên trong hộp đựng thứ gì, nhưng rõ ràng chính cô là người đã hất đổ nó trong cơn thịnh nộ lúc nãy.
“Rơi vỡ rồi sao? Có vẻ cô ấy không biết trong đó có gì... Hú hồn!” Hoàng Quân suýt thì rớt tim ra ngoài. Tốt rồi, nếu nó đã vỡ và hòa tan vào không khí thì bí mật này cũng sẽ biến mất.
“Không sao, không sao cả! Chỉ là một lọ thuốc bổ khách hàng tặng thôi, không đáng giá lắm đâu. Loại này ra tiệm thuốc mua đầy ấy mà.” Hoàng Quân thở phào nhẹ nhõm, ngoài mặt tỏ vẻ hào phóng nhưng trong lòng chỉ muốn kéo ngay Trịnh Tuyết rời khỏi đây để tránh đêm dài lắm mộng.
“Nếu vậy thì tôi và Trịnh Tuyết đi trước. Kỳ Phong, cậu giúp tôi quét dọn chỗ đó rồi về nhé.”
“Vâng, cứ giao cho tôi.”
Hoàng Quân nhìn Kỳ Phong bằng ánh mắt đầy cảm kích, thầm nghĩ may mà có người anh em này yểm hộ kịp thời. Trịnh Tuyết cũng thấy may mắn vì không bị trách mắng. Cả hai nhanh chóng rời đi, để lại Kỳ Phong một mình giữa sảnh tiệc vắng lặng.
Kỳ Phong thở phào, vậy là đã lừa dối thành công. Mọi chuyện đúng như cậu dự đoán: Hoàng Quân chẳng hề mảy may để ý đến ống chất lỏng kia. Anh ta chỉ coi nó là một loại "đồ chơi" rẻ tiền của gã họ Lưu và không muốn dây vào.
Vốn dĩ, Kỳ Phong định âm thầm lấy nó về nghiên cứu, không ngờ trong tình huống cấp bách lại uống sạch vào bụng. Cậu rất muốn hỏi thêm về ông chủ Hoa kia, nhưng lại sợ gây ra sự chú ý không đáng có.
“Nhân Gian Mộng Ảo rất có thể có liên quan mật thiết đến con Kỳ Nhông quái dị kia. Tại sao gã đó lại có nó? Chuyện này chắc chắn không đơn giản.” Kỳ Phong tự nhủ sẽ âm thầm điều tra sau.
Cùng lúc đó, tại một con hẻm nhỏ hẻo lánh gần công trường nơi thiên thạch rơi xuống.
John đang bước đi lững thững. Hắn đã lục soát vài nơi nghi ngờ có dấu vết của sinh vật ngoài hành tinh nhưng vẫn chưa tìm thấy manh mối nào đáng giá. Vòng tìm kiếm của hắn đang dần thu hẹp lại xung quanh tâm chấn của vụ va chạm.
“Chẳng lẽ hôm đó nó chưa kịp rời đi quá xa?” John hoài nghi. Hắn từng đinh ninh rằng sinh vật đó đã nhân lúc hỗn loạn để thâm nhập vào dòng người và biến mất. Qua vài ngày, dấu vết bị phai mờ là chuyện đương nhiên, nhưng không thể nào hoàn toàn sạch sẽ như thế này.
Bỗng nhiên, mũi John khịt khịt. Hắn ngửi thấy một cỗ mùi hương quen thuộc, mùi của sự sống ngoài trái đất. Lần theo dấu vết, John tìm thấy một mảnh đá nhỏ xíu màu đen xì, dường như đã bị thứ gì đó đốt cháy khét lẹt.
Hắn cẩn thận gắp mảnh đá vào hộp chuyên dụng. Hắn cần gửi thứ này về cho Michael để xét nghiệm ngay lập tức. Ánh mắt John sắc lạnh nhìn quanh, cảm giác manh mối đang ở rất gần đây. Hắn lấy điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc.
“Tôi cần điều tra lại tất cả camera giám sát ở con hẻm này.”
Bên kia đầu dây, Ngô Đức Hoa, người vừa mới tặng quà cho Hoàng Quân, lập tức đáp lời với giọng điệu cung kính: “Được, tôi sẽ mau chóng phái người thực hiện ngay.”
0 Bình luận