Quyền 1

Chương 42. John vs Kỳ Phong

Chương 42. John vs Kỳ Phong

Chương 42. John vs Kỳ Phong

Tác giả: gakobitmiss

“Hãy chúc mừng nhà vô địch của chúng ta hôm nay, Alexandro Patro!”

Tiếng loa phát thanh dõng dạc công bố người chiến thắng. Trên khán đài, hàng vạn khán giả vỡ òa trong niềm vui sướng, cờ hoa rợp trời mừng cho tay đua huyền thoại. Các tay đua khác cũng lần lượt cán đích, bảng điện tử nhảy số liên tục để cập nhật thứ hạng.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sự xôn xao bắt đầu lan rộng từ những góc khán đài phía xa.

“Sau đây, chúng ta sẽ chuẩn bị đến với buổi lễ trao giải... Khoan đã! Tôi vừa nhận được tin có biến cố trên đường đua. Có hai chiếc xe lạ vừa xâm nhập!”

Ống kính camera lập tức chuyển hướng, hình ảnh hai bóng ma tốc độ hiện lên trên màn hình LED khổng lồ giữa sân. Đó là hai chiếc xe đua không số, một trước một sau, đang xé gió lao đi với vận tốc kinh hoàng. Kim đồng hồ tốc độ của ban tổ chức nhảy vọt qua con số 200 km/h và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Kỳ Phong cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Trước đây, John luôn yêu cầu cậu giới hạn tốc độ để rèn luyện kỹ thuật, nhưng giờ đây, gã đồ tể ấy đang đạp lút ga. Tốc độ càng cao, lực quán tính càng đè nặng lên cơ thể, khiến hơi thở của Kỳ Phong trở nên đứt quãng.

John với thể hình của một chiến binh thực thụ hoàn toàn không hề hấn gì. Hắn liên tục lên số, ánh mắt lạnh lẽo chỉ hướng về mục tiêu duy nhất. Hắn biết mình đã gây động tĩnh quá lớn, đặc công Việt Quốc sẽ sớm phong tỏa nơi này, hắn phải bắt bằng được Kỳ Phong trước khi vòng vây khép lại.

“Kít... kít... kít!”

Tiếng lốp xe ma sát cháy bỏng trên mặt đường khi cả hai lao vào chuỗi khúc cua liên hoàn. Khán giả nín thở, nhiều người không kìm được mà hét lên kinh hãi.

“Điên rồi! Hai tên đó là ai? Vào cua ở tốc độ đó sao có thể chứ?”

Kỳ Phong không nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít bên tai. Cậu đã mở tối đa Siêu Tốc Thần Kinh, các xúc tu vô hình xuyên qua cơ thể, kết nối trực tiếp với hệ thống điều khiển của xe, đẩy phản xạ lên mức phi nhân loại.

Vượt qua đoạn cua ngặt nghèo, phía trước là đoạn đường thẳng bứt tốc dài nhất. Kim đồng hồ nhảy vọt: 250... 280... rồi chạm ngưỡng 300 km/h.

Chưa bao giờ Kỳ Phong lái xe nhanh đến thế. Cuối đoạn thẳng này là góc cua 180 độ, “Góc cua tử thần” khó nhất toàn bộ đường đua. Nếu giữ nguyên vận tốc này, chỉ cần một sai sót nhỏ bằng sợi tóc, chiếc xe sẽ biến thành một khối sắt vụn rực lửa.

Nhưng qua khỏi khúc cua đó, sẽ có lối rẽ thoát ra ngoài trường đua.

Đến lúc đó, cảnh sát canh giữ bên ngoài sẽ phát hiện ra John, cậu có thể an toàn. Không thì cậu lái xe vào khu dân cư, với phản xạ của mình cùng khả năng quét địa hình của xúc tu, Kỳ Phong có tự tin có thể dễ dàng trốn thoát.

Nhưng Kỳ Phong chợt nhớ đến ánh mắt của John. Tổ chức của hắn sẽ không bao giờ buông tha. Nếu lần này cậu trốn chạy, cuộc đời cậu sau này sẽ chỉ còn là những ngày dài sống trong bóng tối, nơm nớp lo sợ cho bản thân và bạn bè. Cậu không muốn làm một con cá mắc cạn chờ người khác định đoạt số phận. Cậu muốn tự do, một sự tự do thực sự.

Nhìn góc cua 180 độ đang lao đến gần như một cái miệng vực thẳm, một ý định điên rồ và mạo hiểm nảy ra trong đầu Kỳ Phong.

“Phải nắm quyền chủ động!”

Khoảng cách giữa hai xe giờ chỉ còn tính bằng mét. Không còn thời gian để đắn đo, Kỳ Phong nghiến răng, toàn lực đạp ga. Thay vì giảm tốc để vào cua, cậu chọn cách đối đầu trực diện với tử thần.

“Thưa quý vị khán giả, hai chiếc xe đua kia đã đạt tới vận tốc điên rồ! Chẳng lẽ bọn họ không định giảm tốc để vượt qua khúc cua tử thần hay sao?”

Tiếng bình luận viên lạc đi vì kinh hãi. Khúc cua tử thần, nỗi ám ảnh của mọi tay đua chuyên nghiệp, nơi mà chỉ một cú đạp phanh chậm nửa giây cũng đủ để tiễn đưa bất kỳ ai vào hư vô. Thế nhưng, hai bóng ma tốc độ trên màn hình vẫn lao đi như hai mũi tên rời cung.

Dưới khu vực kỹ thuật, Patro vừa bước xuống xe, mồ hôi còn chưa kịp thấm áo đã sững sờ khi nhận ra chiếc xe dẫn đầu. Đó chính là xe tập luyện của Kỳ Phong. Trong phòng VIP, đám thiếu gia tiểu thư vốn đang ồn ào cũng bỗng chốc im bặt, nín thở dõi theo từng khung hình.

Hai chiếc xe lao vào góc cua. Kỳ Phong ép sát mép trong, John bám đuổi quyết liệt ở phía ngoài.

“Két... rầm!”

Âm thanh ma sát chói tai vang lên khi Kỳ Phong đánh lái cực mạnh. Chiếc xe thực hiện một pha drift hoàn mỹ ở tốc độ không tưởng. Ngay bên cạnh, John cũng không vừa, gã điều khiển chiếc xe trượt ngang theo một quỹ đạo song song hoàn hảo. Áp lực quán tính khiến hai chiếc xe trượt dài, lốp xe bốc cháy sinh ra hai làn khói trắng xóa, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.

Nhưng trong màn khói ấy, một thế giới khác đang vận hành.

Siêu tốc Thần kinh kích hoạt! Tăng cường tối đa 100 lần.

Thế giới xung quanh Kỳ Phong bỗng chốc đóng băng. Mọi chuyển động trở nên chậm chạp như thước phim quay chậm. Xúc tu trên trán cậu xuyên thấu qua màn khói, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ chiếc xe của John chỉ cách đó hơn một mét.

Cửa kính xe John từ từ hạ xuống. Gã đồ tể đã mất sạch kiên nhẫn. Hắn cầm chiếc bút bi đen, ngắm thẳng vào vị trí lái của Kỳ Phong. Hắn đã quyết định: nếu không bắt sống được, hắn sẽ mang xác Kỳ Phong về cho Michael nghiên cứu.

Cùng lúc đó, làn khói trắng tản ra một khe hở nhỏ. John mỉm cười lạnh lẽo, ngón tay sẵn sàng nhấn nút. Thế nhưng, nụ cười của hắn đông cứng ngay lập tức.

Qua khe hở, hắn thấy một cảnh tượng không tưởng.

Kỳ Phong đang đổ người ra cả hai ghế lái. Chân phải cậu đạp ngang lên thân của một chiếc Ná Cao Su, đè chặt nó vào thành cửa xe. Hai tay cậu vẫn nắm chặt vô lăng để điều chỉnh quỹ đạo drift, trong khi hàm răng cắn chặt lấy đuôi một mũi tên thép, đầu mũi tên đã nằm gọn trên đế nạp.

Cơ thể Kỳ Phong gồng căng đến cực hạn, cổ nổi đầy gân xanh. Cậu dùng chính sức nặng và sự dẻo dai của cơ thể để kéo căng dây cao su đến mức tối đa. Nhờ xúc tu quét hình, Kỳ Phong đã nắm thóp mọi động tác của John trước khi màn khói tan đi.

Ngay khi John vừa lọt vào tầm ngắm, Kỳ Phong nhả răng.

“Vút!”

Mũi tên thép xé toạc không khí, lao đi qua khe hở của màn khói. Cùng lúc đó, John cũng bấm nút trên bút bi, một chiếc đinh xuyên giáp xé gió phóng ra.

Thời gian như ngừng trôi. Hai món vũ khí chết người lướt qua nhau trong gang tấc.

“Phập!”

Mũi tên của Kỳ Phong cắm ngập vào cánh tay đang cầm vũ khí của John. Cơn đau đột ngột khiến gã mất đi sự chuẩn xác.

Kỳ Phong gào lên trong đầu khi tính toán ra quỹ đạo của chiếc đinh xuyên giáp. “Phù, may quá, không trúng”.

Cậu kịp thời ngả người sát xuống ghế lái. Chiếc đinh sắt xoáy tròn, sượt qua vị trí đầu của cậu chỉ trong tích tắc, đâm xuyên qua trần xe đua tạo thành một lỗ thủng sắc lẹm trước khi biến mất vào không trung.

Kỳ Phong nghiến răng, cực nhanh rút các xúc tu về, kết nối lại với hệ thần kinh cơ thể. Cảm giác đau đớn và hưng phấn đan xen khiến cậu tỉnh táo đến lạ thường. Cậu xoay vô lăng, đánh lái hết cỡ về bên trái.

Chiếc xe đua theo quán tính kinh hoàng thực hiện một pha xoay tròn 360 độ điêu luyện ngay giữa đường chạy. Đuôi xe của Kỳ Phong vung lên như một chiếc đuôi bọ cạp, quất mạnh vào đầu xe của John.

“ẦM!”. Cú va chạm nổ ra như một tiếng sét.

Mũi tên thép vốn đang cắm trên tay John, dưới lực tác động khủng khiếp, càng đâm sâu hơn, xuyên qua khuỷu tay và làm tê liệt hoàn toàn hệ thống dây thần kinh của gã. Trạng thái cân bằng khi drift của chiếc xe bị phá vỡ hoàn toàn.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Xe của John bị hất văng khỏi quỹ đạo, lăn lộn nhiều vòng trên mặt đất, bụi mù và mảnh vỡ bắn tung tóe như pháo hoa tử thần. Chỉ đến khi đâm sầm vào bờ đê bảo vệ, nó mới chịu dừng lại trong một tiếng "Oanh" chấn động cả trường đua.

Xe của Kỳ Phong cũng không khá hơn. Sau cú xoay tròn, cậu mất đà và trượt dài ra khỏi đường đua. Trong trạng thái Siêu Tốc Thần Kinh, Kỳ Phong bám chặt lấy vô lăng, điều chỉnh từng milimet để xe không bị lật úp. Cuối cùng, chiếc xe trượt đến, đập mạnh hông vào xác xe của John rồi mới dừng hẳn.

Khung xe rung lắc dữ dội. Kỳ Phong váng đầu nhẹ, hơi thở dốc. Qua cửa sổ hiện đã dán sát vào nhau, cậu nhìn thấy thảm cảnh của đối thủ.

Chiếc xe của John đã biến dạng hoàn toàn, nằm lật úp và bốc khói nghi ngút. John bị treo ngược trên ghế lái bởi dây an toàn, máu từ trán chảy ròng ròng xuống trần xe. Với cơ thể không đồ bảo hộ, dù gã có là kẻ biến dị mạnh mẽ đến đâu thì cú va chạm này cũng đủ để khiến gã trọng thương, hôn mê sâu.

Kỳ Phong vẫn cẩn thận dùng xúc tu quét qua, xác nhận nhịp tim gã rất yếu. Cậu thở phào, định bụng chờ cảnh sát tới. Thế nhưng, đúng lúc này, một mùi hương kỳ lạ ập đến.

Đó không phải mùi thơm ngửi bằng mũi, mà là một sự mời gọi thẳng vào linh hồn.

Nhân Gian Mộng Ảo!

Ở góc xe lật ngược của John, một hộp đen lớn rơi ra, nằm ngay trên trần xe móp méo. Mùi hương phát ra từ đó khiến mọi tế bào trong cơ thể Kỳ Phong gào thét vì thèm khát. Cậu thò tay qua cửa sổ, chộp lấy chiếc hộp.

Vừa cầm vào tay Kỳ Phong đã cảm thấy không ổn, từ trong hộp đen có vài giọt chất lỏng màu đỏ chảy ra.

“Bỏ mọe rồi!”. Kỳ Phong thầm rủa.

Chiếc hộp đã bị nứt do va chạm. Những giọt chất lỏng màu đỏ óng ánh đang rỉ ra qua khe hở. Mùi thơm nồng nặc sộc thẳng vào não bộ. Cơn đói khát nguyên thủy trỗi dậy, thôi thúc cậu nuốt chửng lấy nó.

Kỳ Phong rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lần trước chỉ một ống đã khiến cậu ngất xỉu. Nếu giờ ngất đi ở đây, giữa hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng này, cậu sẽ không cách nào giải thích với cảnh sát hay gia đình về sự hiện diện của mình, cũng như vết thương kỳ quái trên người John.

Nhưng dung dịch đang chảy ra. Để lâu sẽ lãng phí, thậm chí là mất sạch.

“Liều ăn nhiều!”

Kỳ Phong hạ quyết tâm. Cậu dùng một tay hứng lấy những giọt đỏ đang rơi, tay kia cầm chặt hộp đen, trở mình ngồi vững vào ghế lái, thắt chặt dây an toàn để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Cậu đưa hộp đen lên miệng, nhắm mắt lại, đổ toàn bộ thứ dung dịch thần bí ấy vào cổ họng.

“Ực... ực...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!