Quyền 1

Chương 67. Lựa chọn

Chương 67. Lựa chọn

Chương 67. Lựa chọn

Tác giả: gakobitmiss

"Ông chủ Sâm quá khiêm tốn rồi. Sòng bạc Vĩnh Sang cao thủ như mây, vị cố vấn này lại càng không phải người bình thường. Các người đã thắng Thiên Hương không ít tiền, chẳng lẽ ta muốn gỡ lại cũng không được sao?"

Huỳnh Mạnh Đức vừa nói vừa mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Ông chủ Sâm biết lúc này không thể nhún nhường mãi, liền trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Tiên sinh Mạnh Đức, người ngay không nói lời mờ ám. Tôi biết nhà họ Huỳnh muốn đặt chân vào ngành sòng bạc tại Việt Quốc. Các vị có rất nhiều lựa chọn để thâu tóm các sòng bạc khác, việc gì phải nhắm thẳng họng súng vào Thịnh Hưng chúng tôi?"

Ông chủ Sâm cố gắng tìm một lối thoát để hóa giải xung đột: "Hai nhà chúng ta trước nay nước sông không phạm nước giếng, ai kiếm tiền người nấy, chẳng lẽ không tốt sao?"

Huỳnh Mạnh Đức không cho là đúng, giọng nói mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao: "Ông chủ Sâm, Thịnh Hưng độc chiếm hơn nửa thị trường sòng bạc Việt Quốc, bao nhiêu người ngoài kia đang nhìn vào với ánh mắt thèm khát. Trong giới cờ bạc này, ai có bản lĩnh, người đó làm vua. Nhà họ Huỳnh tự nhận không thua kém gì Thịnh Hưng, tại sao chúng tôi không thể khiêu chiến các người?"

Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Nếu các người thắng, chúng ta tâm phục phục khẩu rút lui. Nhưng nếu các người thua, điều đó chứng tỏ các người không còn xứng đáng với vị thế hiện tại, phải nhường lại cho người có tài hơn."

"Nói nhảm!". Ông chủ Sâm gắt lên. "Thịnh Hưng kinh doanh hợp pháp, cạnh tranh công bằng mới có cơ ngơi hôm nay. Các vị có bản lĩnh thì cứ tự mình mở sòng bạc, thu hút khách hàng, tự mình mở rộng. Chúng ta sẵn sàng cạnh tranh. Việc gì phải cố tình khiêu khích, đả kích danh tiếng, lấy việc kinh doanh ra làm đánh cược như vậy chứ?"

"Người ở trong giới cờ bạc, dùng cờ bạc để phân cao thấp là lẽ đương nhiên, thắng làm vua, thua làm giặc. Quy củ này đã là luật bất thành văn, chúng ta hoàn toàn có quyền khiêu chiến Vĩnh Sang."

Ông chủ Sâm biết đây là sự thật. Giới sòng bạc khác với giới kinh doanh thông thường, dù sao cũng thoát thai từ giới giang hồ bài bạc, có những quy tắc ngầm khắc nghiệt. Việc khiêu chiến giữa các sòng bạc là không thể từ chối, chính vì thế mỗi nơi đều phải mời cao thủ hoặc cố vấn giữ tràng để đối phó.

Hôm nay, Tiểu thư Thiên Hương đến đây, mọi người cũng ngầm hiểu là cô ấy đến khiêu chiến Vĩnh Sang. Tuy cô ta đã thua Cố vấn Cọp, nhưng Cố vấn Cọp cũng chỉ xuất hiện sau khi Hổ Ca thảm bại. Phía Thiên Hương hoàn toàn có quyền mời thêm một người nữa thay thế để tiếp tục trận đấu.

Nếu là người khác, Ông chủ Sâm sẽ tiếp nhận, nhưng đây chính là Thần bài Đông Nam Á, chiến tích huy hoàng, khó gặp đối thủ. Có lẽ chỉ có cha ông, lão gia Đoàn Hưng Thịnh mới đủ sức đối đầu, nhưng sức khỏe của lão gia giờ đã quá yếu, không thể dễ dàng ra mặt.

Trong cơn bối rối, Ông chủ Sâm đưa mắt nhìn về phía Cố vấn Cọp, nháy mắt liên tục ra hiệu: "Cố vấn Cọp, ngài có muốn chơi bài cùng tiên sinh Huỳnh Mạnh Đức không?"

Ý của ông là muốn Cố vấn Cọp, với tư cách người trong cuộc, đứng ra từ chối trận đấu này. Không ngờ, vị cố vấn thần bí dưới lớp mặt nạ ấy lại trực tiếp gật đầu, đưa tay mời đối phương ngồi vào ghế.

"Chuyện này...". Ông chủ Sâm còn muốn nói gì đó nhưng không kịp nữa.

Huỳnh Mạnh Đức đã trước tiên cười lớn, ngồi xuống ghế đối diện: "Ha ha, sảng khoái! Lâu lắm rồi ta mới có cảm giác gặp được một vị kỳ phùng địch thủ như vậy. Không nghĩ tới ở Việt Quốc, ngoài lão gia Đoàn Hưng Thịnh, vẫn còn một vị cao thủ tuyệt thế khác."

Chỉ từ ánh mắt chạm nhau phút chốc, Huỳnh Mạnh Đức đã biết Cố vấn Cọp này không đơn giản. Đôi mắt người nọ quá tinh tường, sâu thẳm như đầm nước lạnh, loại thần thái này chỉ những cao thủ cờ bạc thực sự đã kinh qua trăm trận mới có thể luyện thành.

Đó là đôi mắt có thể quan sát vạn vật, khám phá bí mật của mọi lá bài và thấu hiểu tận cùng tâm can đối thủ. Chính bản thân ông cũng sở hữu một đôi mắt như vậy.

Tai, Mắt, Tay và Trí não, đây chính là bốn thứ vũ khí lợi hại nhất của một cao thủ. Chỉ kẻ nào rèn luyện được cả bốn loại vũ khí này đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa mới có thể chạm tay vào danh xưng tối cao trong giới đỏ đen:

"Thần Bài!"

Huỳnh Mạnh Đức âm thầm đánh giá, chỉ dựa vào khí độ này, đối phương ít nhất cũng đã bước một chân vào ngưỡng cửa của trình độ Thần Bài. Ở Việt Quốc hiện nay, ông ta vốn tưởng chỉ có lão gia Đoàn Hưng Thịnh là người duy nhất xứng với danh hiệu đó, không ngờ hôm nay lại bắt gặp một kẻ bí ẩn khác.

"Nói thật, tôi không thích cược tiền bạc, quá tục tĩu. Khi gặp một đối thủ xứng tầm, tôi thường muốn đặt cược những thứ đặc biệt hơn, không biết Cố vấn Cọp có muốn thử không?". Huỳnh Mạnh Đức lên tiếng, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng.

Đám đông xung quanh nghe thấy vậy đều không khỏi tò mò, bắt đầu xì xào bàn tán: "Không cược tiền? Trên đời này còn thứ gì giá trị hơn tiền sao?"

Ông chủ Sâm nghe tới đây thì tim đập thình thịch, ông đã lờ mờ đoán ra ý đồ của đối phương, sự lo lắng trong lòng càng lúc càng lớn.

Trong khi đó, Kỳ Phong lại cảm thấy khá thú vị. Trong suy nghĩ của cậu, đánh bài chẳng phải lúc nào cũng gắn liền với tiền bạc sao? Nhưng cậu không hề nao núng, chỉ cần đối phương không gian lận và tuân thủ quy tắc, cậu chẳng có lý do gì để sợ hãi.

Dưới lớp mặt nạ, Kỳ Phong khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý.

"Rất tốt! Tôi cũng không muốn bị người đời nói là lấy lớn hiếp nhỏ. Nếu tôi thắng, tôi chỉ cần một lời hứa hẹn: Thịnh Hưng phải chấp nhận lời khiêu chiến chính thức của chúng ta, tham gia một trận đấu quyết định xem bên nào mới là bá chủ thực sự của giới cờ bạc Việt Quốc."

Huỳnh Mạnh Đức dừng lại một chút để quan sát phản ứng của mọi người, rồi tiếp tục: "Còn nếu tôi thua, vật này sẽ thuộc về Thịnh Hưng."

Nói đoạn, ông ta lấy ra một tệp văn kiện dày, đặt mạnh lên mặt bàn: "Đây là quyền kinh doanh sòng bạc tại ba nước Đông Nam Á. Tôi biết Thịnh Hưng bấy lâu nay luôn muốn vươn vòi ra thị trường quốc tế mà chưa thành công. Có được thứ này, con đường đó sẽ trở nên bằng phẳng hơn bao giờ hết."

"Ực...". Ông chủ Sâm nuốt ngụm nước bọt khan.

Canh bạc này thực chất là một cái bẫy chết người. Nhà họ Huỳnh đang muốn dùng danh tiếng tích lũy bao năm của Thịnh Hưng để làm bàn đạp. Bọn họ trăm phương ngàn kế ép Thịnh Hưng vào thế phải chấp nhận quyết đấu, sau đó sẽ công khai đánh bại tập đoàn ngay trên sân nhà, phá hủy mọi niềm tin của khách hàng để thay thế vị trí độc tôn đó.

Nhìn bề ngoài thì không tốn một đồng tiền mặt, nhưng thực chất, Huỳnh Mạnh Đức đang đặt cả vận mệnh của hai tập đoàn lên bàn cân. Nếu thắng, nhà họ Huỳnh sẽ một bước lên mây; nếu thua, cái giá là quyền kinh doanh tại ba quốc gia cũng không hề nhỏ.

Ánh mắt mọi người lúc này đều đổ dồn vào vị Cố vấn đeo mặt nạ. Quyết định của cậu lúc này, sẽ ảnh hưởng đến cả một đế chế.

Ông chủ Sâm siết chặt nắm tay, lòng nặng trĩu những ưu phiền. Ông hiểu rõ hơn ai hết, Thịnh Hưng dù có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng thời gian phát triển thực chất quá ngắn ngủi, nền móng chưa vững, nhân tài lại thưa thớt như lá mùa thu. Trong số những người con của lão gia Đoàn Hưng Thịnh, chẳng một ai có thể kế thừa được đôi tay vàng và nhãn lực thần sầu của cha mình.

Nếu trận khiêu chiến này nổ ra, gánh nặng ngàn cân ấy chỉ có thể đổ lên vai một mình cha ông. Thế nhưng, sức khỏe của lão gia vốn đã như ngọn đèn trước gió, đối đầu với một cao thủ đang ở độ chín như Huỳnh Mạnh Đức đã khó, nói gì đến vị gia chủ bí ẩn của nhà họ Huỳnh – người được đồn đoán là một "lão quái" có trình độ còn kinh khủng hơn cả con trai mình.

Đây rõ ràng là một "dương mưu"! Nhà họ Huỳnh đã tính toán từng bước: đầu tiên là đánh bại và phân hóa các sòng bạc nhỏ lẻ, sau đó dùng sức ép buộc sòng bạc Vĩnh Sang phải quỳ gối, từ đó tích lũy danh tiếng đến đỉnh điểm trước khi đường đường chính chính gửi chiến thư cho Đoàn Hưng Thịnh. Một lộ trình hoàn hảo khiến giới sòng bạc Việt Quốc dù muốn cũng chẳng thể can thiệp bằng luật lệ hay tình cảm.

"Giới cờ bạc là vậy, thực lực là chân lý. Có bản lĩnh thì thắng, không có bản lĩnh thì biến mất. Kêu trời kêu đất cũng chỉ vô dụng." Ông chủ Sâm thầm nghĩ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hiện tại, màn khai cuộc của nhà họ Huỳnh đã bắt đầu ngay tại bàn đấu này. Nếu chiến thắng, Thịnh Hưng sẽ tạm thời giải trừ được nguy cơ. Nhưng nếu thua, ván bài tiếp theo sẽ là trận đấu sống còn của cả một đế chế.

Kỳ Phong vẫn đứng đó, lặng lẽ như một bóng ma. Cậu không quá hiểu sâu xa về những ân oán hào môn này, đối với cậu, đây dường như chỉ là gút mắc giữa hai thế lực. Nếu là cược tiền, cậu có thể tính toán được thiệt hơn, nhưng hiện tại đối phương lại đặt lên bàn cân những thứ trừu tượng hơn nhiều.

Cậu khẽ xoay người, hướng ánh mắt về phía ông chủ Sâm như muốn hỏi: "Có đánh hay không?"

Ông chủ Sâm cắn răn, ánh mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt. Ông gật đầu mạnh một cái. Lúc này, ông chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn. Nếu không có vị Cố vấn Cọp này, bọn họ vốn đã thua thảm dưới tay Thiên Hương tiểu thư, vừa mất tiền vừa mất mặt. Giờ đây, mọi hy vọng của Thịnh Hưng đều đặt cả vào người đàn ông bí ẩn này.

Thấy cái gật đầu của chủ nhà, Kỳ Phong liền quay sang Huỳnh Mạnh Đức, khẽ cúi đầu ra hiệu chấp thuận.

"Tốt lắm! Nếu đã vậy, chúng ta sẽ để cho Cố vấn Cọp chọn cách chơi. Ngài cứ tùy ý, bất cứ trò nào ta cũng sẽ phụng bồi!". Huỳnh Mạnh Đức cười nhạt, sự tự tin của một Thần bài toát ra mãnh liệt.

Đó không phải là sự ngạo mạn nhất thời. Huỳnh Mạnh Đức vốn sinh ra và lớn lên giữa những tiếng lách cách của quân bài và con xúc xắc. Tại gia tộc họ Huỳnh, mỗi thế hệ trẻ em đều bị ném vào một lò luyện khắc nghiệt. Chỉ những đứa trẻ tài năng nhất mới được chọn để truyền thụ bí kỹ dòng họ, trải qua hàng vạn giờ rèn luyện Tai, Mắt, Tay và Trí não trong những căn phòng tối mật.

Sau khi trưởng thành, họ lại được đưa đi thực chiến tại các sòng bạc khắp thế giới để trui rèn bản lĩnh. Chỉ kẻ xuất sắc nhất trong số những kẻ xuất sắc mới được nắm giữ quyền lực gia tộc. Chính hệ thống đào tạo tàn khốc này đã giúp nhà họ Huỳnh giữ vững ngôi vương suốt nhiều thập kỷ qua.

Tiểu thư Thiên Hương đứng bên cạnh cũng khẽ nhếch môi. Cô chính là "người được chọn" của thế hệ này, là tương lai của nhà họ Huỳnh. Tuy hiện tại cô vẫn cần sự bảo ban của Huỳnh Mạnh Đức, nhưng ai cũng hiểu, chỉ cần vài năm nữa, đóa hồng gai này sẽ vượt qua cả tiền bối của mình.

Bàn tiệc im phăng phắc. Trận đấu giữa hai đỉnh cao sắp sửa bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!