Chương 26. Trường đua
Tác giả: gakobitmiss
Việc sử dụng xúc tu để đạt được Siêu tốc Phản xạ dường như cũng giống như các năng lực khác: chúng tiêu tốn năng lượng và bào mòn tinh thần một cách đáng kể. Chính vì vậy, sau một đêm đầy biến động, Kỳ Phong đã ngủ thiếp đi và chỉ tỉnh dậy khi mặt trời đã đứng bóng.
Vừa mở mắt, cái xúc tu hư ảo kia vẫn tồn tại như một phần cơ thể không thể tách rời. Theo thói quen, Kỳ Phong đưa nó lên định dụi mắt, nhưng cái xúc tu chỉ xuyên qua mặt cậu như một ảo ảnh.
"Trông có vẻ khá vô dụng, nhưng thôi kệ đi chẳng ai nhìn thấy," cậu lẩm bẩm, bụng đói cồn cào biểu tình dữ dội.
Cậu kiểm tra tủ lạnh nhưng chẳng còn gì ngoài vài chai nước lọc. Định đặt đồ ăn qua ứng dụng, Kỳ Phong mới sực nhớ ra số dư tài khoản đã chạm đáy. Những ngày qua ăn trứng và mì tôm cầm hơi cũng không giúp cậu trụ vững đến kỳ lương đầu tiên. Cậu mới đi làm được hai ngày, trong khi Trung Thành cũng chẳng dư dả gì để có thể mượn thêm.
Đúng lúc này, Kỳ Phong nhớ lại lời hứa của Chủ quản Hoàng tối qua. Cậu do dự một chút rồi bấm số gọi cho Thư ký Tấn.
“Chào Thư ký Tấn, em là Kỳ Phong đây ạ.”
“Ha ha, em gọi xin nghỉ hôm nay sao? Chủ quản Hoàng đã nhắn với anh rồi,” giọng Thư ký Tấn sảng khoái vang lên từ đầu dây bên kia.
“Dạ không, do hôm qua về hơi muộn nên em chỉ xin nghỉ buổi sáng thôi. Chiều em sẽ đi làm bình thường ạ.”
“Nếu mệt cứ nghỉ ngơi hết hôm nay đi. Sáng nay Chủ quản Hoàng gặp Thiếu gia Hoàng Quân, anh ấy khen em hết lời đấy. Chủ quản vui lắm!”
Thấy thời cơ đã chín muồi, Kỳ Phong ngập ngừng hỏi: “Thực ra... em muốn hỏi xin tạm ứng trước một chút tiền lương, vì em đang có chút việc riêng...”
“Chuyện nhỏ thôi!” Thư ký Tấn ngắt lời, đáp ứng ngay lập tức. “Anh sẽ báo nhân sự chuyển cho em ngay. Cứ yên tâm, còn chuyện gì cần trợ giúp cứ nói với anh.”
Chỉ vài phút sau, điện thoại rung lên. “Ting! Số dư tài khoản: +5.000.000 VNĐ.”
Số tiền không quá lớn nhưng đủ để cậu chi tiêu thoải mái đến cuối tháng. Kỳ Phong thở phào, thầm nghĩ hóa ra Chủ quản Hoàng cũng không đến nỗi gian xảo, xấu xa như mình tưởng. Có tiền, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn hẳn. Cậu lập tức gọi vài phần ăn thịnh soạn để bổ sung năng lượng cho cơ thể đang thèm khát dinh dưỡng.
Trong lúc chờ đồ ăn, Kỳ Phong tự kiểm tra cơ thể. Thật may mắn là bề ngoài không có biến đổi gì quái dị. Cậu không muốn vì một ống chất lỏng lạ mà biến thành một con quái vật. Các siêu năng lực cũ không tăng tiến về cường độ, nhưng thời gian duy trì đã lâu hơn, cảm giác hoa mắt váng đầu sau khi sử dụng cũng giảm bớt rõ rệt. Không rõ là do cơ thể cậu đang thích nghi hay nhờ tác dụng của "Nhân Gian Mộng Ảo".
Điều bất tiện duy nhất là đôi khi thay vì dùng tay, bộ não cậu lại chỉ huy cái xúc tu hư ảo đi lấy đồ theo bản năng. Có lẽ vì nó là bộ phận mới mọc ra đêm qua nên cậu cần thời gian để làm quen.
Buổi chiều, tại Trường đua Đại Việt, Sài Thành.
Đây là công trình thể thao quy mô nhất Việt Quốc, một biểu tượng của tham vọng vươn tầm quốc tế của tập đoàn Lam Thiên và tập đoàn Tường Ân. Với diện tích gần 13 hecta và đường đua dài hơn 5.600m, nơi đây sở hữu những đoạn cua tử thần và đoạn thẳng dài 1,6km – nơi những "con quái vật" bốn bánh có thể xé gió với vận tốc trên 335km/h.
Kỳ Phong cùng các nhân viên bộ phận Ngoại giao có mặt tại khu vực Pit để quan sát. Tiếng động cơ gầm rú vang dội cả một vùng trời khiến lồng ngực cậu rung lên theo từng nhịp ga.
Hôm nay là buổi lái thử đầu tiên của huyền thoại Alexandro Patro để làm quen với mặt đường và các góc cua của Đại Việt. Sự kiện chính thức sẽ diễn ra sau 3 ngày nữa, áp lực và sự phấn khích đang bao trùm lấy toàn bộ đội ngũ phục vụ. Kỳ Phong đứng đó, ánh mắt dõi theo chiếc xe đua xé gió lao đi, cảm nhận rõ rệt tốc độ thông qua những làn gió mạnh đập vào mặt.
Để chào đón một tay đua tầm cỡ thế giới như Alexandro Patro, Hiệp hội Siêu xe Việt Quốc không chỉ tổ chức đón tiếp đơn thuần mà còn mời đến những tay đua có tiếng trong khu vực để tham gia giao lưu. Việc để Patro so kè với những người nghiệp dư là điều không thể; họ cần những đối thủ xứng tầm để kiểm tra phong độ thực sự của anh. Đây cũng là nước đi chiến lược của Tập đoàn Lam Thiên nhằm quảng bá thương hiệu ô tô Việt Quốc ra thế giới.
Lần đầu tiên đặt chân đến một trường đua đẳng cấp như vậy, Kỳ Phong không khỏi choáng ngợp. Cơ sở vật chất cực kỳ hiện đại, đặc biệt là tòa nhà điều hành Pit với những đường nét kiến trúc cách điệu từ nón lá và hoa sen, vừa mạnh mẽ vừa mang đậm bản sắc dân tộc.
"Veo!"
Một chiếc xe đua xé gió lao qua trước mặt. Khi chiếc xe vừa tấp vào khu vực Pit, đoàn nhân viên kỹ thuật gần 20 người lập tức ập đến. Mỗi người một việc, từ kiểm tra động cơ đến thay lốp, mọi thao tác đều chuẩn xác, khẩn trương và lưu loát như một bộ máy được lập trình sẵn. Chỉ mất vài giây, chiếc xe đã lại gầm vang và lao vút đi.
Đúng lúc này, tiếng gầm rú của dàn siêu xe từ cổng chính vang lên. Hơn mười chiếc "chiến mã" đủ chủng loại tiến vào. Hoàng Quân và Vạn Nhật Minh dẫn đầu nhóm thành viên Hiệp hội Siêu xe bước xuống, tiến thẳng vào trạm Pit.
Nhìn thấy Kỳ Phong, Hoàng Quân khẽ gật đầu chào hỏi. Sau chuyện xảy ra tối qua, anh ta đã có ấn tượng rất tốt về chàng trai trẻ này. Kỳ Phong cũng lịch sự phất tay đáp lại. Cậu cảm thấy khá cảm kích Hoàng Quân, bởi trong cả hai lần gặp mặt, anh ta đều vô tình giúp cậu giải quyết những rắc rối tài chính và công việc.
Đứng bên cạnh, Chủ quản Hoàng âm thầm đắc ý. Kế hoạch của hắn đang đi đúng hướng. Hắn khẽ nhắc:
“Kỳ Phong, cậu đi theo sát bên cạnh tôi.”
Dưới sự dẫn dắt của Chủ quản Hoàng và Thư ký Quang Nhật, cả nhóm tiến lên nghênh đón khi chiếc xe của Patro hoàn thành vòng chạy thử. Con "quái thú" màu đỏ rực từ từ lăn bánh vào khu vực chờ, hơi nóng từ động cơ tỏa ra hầm hập.
Patro bước xuống xe, cởi bỏ mũ bảo hiểm, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt lại rạng rỡ sự phấn khích. Vạn Nhật Minh tiến lên bắt tay:
“Anh bạn, cảm giác hôm nay thế nào? Hương vị đường đua Đại Việt rất tuyệt đúng không?”
“Thật sự rất tuyệt!” Patro hào hứng đáp. “Tôi không ngờ ở Việt Quốc lại có một đường đua hoàn mỹ đến thế. Nó làm tôi si mê rồi đấy.”
Hoàng Quân bồi thêm: “Việt Quốc còn nhiều thứ tuyệt vời lắm. Đồ ăn ngon, con người thân thiện... Một nơi rất đáng để ở lại lâu dài.”
Patro cười thầm trong lòng. Anh đủ tinh tế để nhận ra ý đồ mời chào của phía Lam Thiên. Anh biết họ muốn anh trở thành gương mặt đại diện cho thương hiệu ô tô mới của họ. Là một tay đua chuyên nghiệp, anh cần nhà tài trợ, nhưng quan trọng hơn, anh cần một môi trường cạnh tranh đỉnh cao để tìm lại chính mình. Hiện tại, ngành ô tô Việt Quốc vẫn còn quá non trẻ.
“Sau cuộc đua, tôi nhất định sẽ ở lại vài ngày. Tôi rất thích món Phở Bò, thực sự rất ngon!” Patro cười lớn, giơ ngón tay cái đầy tán thưởng.
“Phở Bò số một!” Hoàng Quân phụ họa theo. Cả hai bên đều đang ở bước thăm dò, chờ xem liệu Bích Y có quyết định đầu tư toàn lực vào thương hiệu này hay không.
Bất ngờ, một thành viên trẻ tuổi trong hiệp hội hào hứng đề nghị:
“Patro này, anh có thể biểu diễn một chút kỹ năng cho chúng tôi xem được không? Mọi người đều rất tò mò về đẳng cấp thế giới đấy!”
Thấy sự nhiệt tình của mọi người, Patro không từ chối. Anh đeo lại mũ bảo hiểm, bước vào buồng lái và khởi động máy.
“Két! Két!”
Tiếng lốp xe ma sát cực mạnh với mặt đường vang lên chói tai. Bánh sau xoay tròn tại chỗ, tạo nên những làn khói trắng xóa bao phủ cả khu vực chờ.
“Vút!”
Chiếc xe bứt tốc đột ngột như một mũi tên rời cung, sau đó Patro thực hiện một cú đánh lái ngoặt cực gắt. Đuôi xe vẽ nên một vòng cung hoàn hảo trên mặt đường, tiếng lốp nghiến xuống nhựa đường rít lên liên tục.
Kỹ thuật mà Patro vừa trình diễn chính là Drift – một kỹ thuật đỉnh cao khiến bánh sau của xe trượt ngang trên mặt đường trong khi người lái vẫn giữ được sự kiểm soát hoàn hảo. Dưới bàn tay ma thuật của tay đua tầm cỡ thế giới, chiếc xe đua không còn là khối kim loại vô tri mà như một vũ công đang thực hiện những bước nhảy ngoạn mục.
Patro điều khiển chiếc xe xoay vòng tại chỗ, tạo ra những vòng tròn đồng tâm hoàn mỹ, rồi chuyển sang Drift hình số 8 đầy lắt léo. Đỉnh điểm là pha Drift 360 độ liên tục khiến khói trắng bốc lên mù mịt, che lấp cả thân xe. Kết thúc màn trình diễn, Patro thực hiện một pha xoay xe 720 độ cực gắt trước khi tấp chính xác vào lề đường, không thừa dù chỉ một milimet.
Bánh xe bốc khói trắng nghi ngút, mùi cao su cháy khét lẹt đặc trưng của đường đua lan tỏa trong không khí. Đám đông lập tức bùng nổ trong tiếng vỗ tay và reo hò thán phục.
“Rất đặc sắc!”
“Quá ngầu, đúng là đẳng cấp thế giới!”
Khi chiếc xe đua vẽ ra những đường cong sắc lẹm trên mặt đường, không một ai có thể cưỡng lại sự kích thích thị giác mạnh mẽ đó. Patro bước xuống xe, đón nhận những lời tán dương với nụ cười tự tin.
Trong số đó, Trịnh Hưng – một thành viên trẻ tuổi của Hiệp hội – là người hưng phấn nhất. Cậu ta vốn là một kẻ cuồng tốc độ, vừa nhìn thấy Patro biểu diễn đã cảm thấy ngứa ngáy tay chân. Cậu ta lao đến hỏi dồn dập:
“Anh có thể chỉ chúng tôi làm được không? Quá đã mắt, tôi cũng muốn thực hiện được những pha như vậy!”
Lời đề nghị của Trịnh Hưng nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng từ những công tử nhà giàu khác. Ai mà chẳng từng mơ ước được một lần làm "vua tốc độ" trong mắt người khác.
Patro hơi chần chờ. Drift nhìn thì đẹp mắt nhưng để thực hiện được mà không gây tai nạn đòi hỏi sự cảm nhận xe cực tốt và thời gian luyện tập lâu dài. Anh không muốn tốn quá nhiều thời gian để dạy những "công tử" này những kỹ năng cơ bản nhất, trong khi anh còn cần tập trung lấy lại phong độ.
Hoàng Quân tinh ý nhận ra sự ngần ngại của Patro. Là chủ nhà, anh không muốn làm khó khách quý, nhưng cũng không muốn làm mất mặt anh em trong hội. Anh liền đứng ra dàn xếp:
“Chúng ta đông người thế này, nếu ai cũng thử thì biết bao giờ mới xong. Hay là thế này, chúng ta bốc thăm đi. Chọn ra ba người may mắn nhất để Patro chỉ dẫn trực tiếp.”
Vạn Nhật Minh cũng gật đầu đồng ý: “Đúng đấy, Patro vừa tập xong cần nghỉ ngơi. Ai chưa được thử thì lát nữa chúng ta cùng đua một vòng giao lưu sau.”
Trước sự sắp xếp hợp lý của hai người đứng đầu, Patro không tiện từ chối. Chỉ ba người thì sẽ không tốn quá nhiều thời gian.
Hoàng Quân đưa mắt nhìn quanh một lượt, bao quát cả Thư ký Quang Nhật, Chủ quản Hoàng và Kỳ Phong. Thư ký Quang Nhật nhanh chóng xua tay từ chối: “Tôi không am hiểu về môn này, xin phép không tham gia.”
Chủ quản Hoàng cũng cười xòa: “Sức khỏe tôi già rồi, không chịu nổi gia tốc lớn đâu.”
Đến lượt Kỳ Phong định mở lời từ chối thì Hoàng Quân đã lên tiếng trước:
“Kỳ Phong, cậu cũng tham gia bốc thăm đi cho náo nhiệt. Biết đâu may mắn lại mỉm cười.”
Hoàng Quân có ý muốn kéo gần khoảng cách với Kỳ Phong. Thấy vậy, Chủ quản Hoàng như mở cờ trong bụng, lập tức đẩy Kỳ Phong tới:
“Đúng đấy Kỳ Phong, cơ hội hiếm có để được chuyên gia chỉ dạy, cậu cứ thử vận may xem sao. Tôi sẽ cho người chuẩn bị thăm ngay.”
Dưới sự chủ trì của Chủ quản Hoàng, những lá thăm nhanh chóng được chuẩn bị. Mọi người hồi hộp tiến lên rút thăm.
“Ui, đen thế, tôi không trúng!”
“Tôi cũng hụt rồi, tiếc quá!”
“Em trúng rồi! Là em! Haha!” Trịnh Hưng nhảy cẫng lên, giơ cao lá thăm may mắn.
Kỳ Phong lẳng lặng mở lá thăm của mình ra. Trên đó hiện rõ biểu tượng "Trúng". Cậu hơi khựng lại, rồi nhìn về phía Chủ quản Hoàng, người vừa trực tiếp chuẩn bị và đưa hộp thăm cho cậu.
Chủ quản Hoàng khẽ nháy mắt một cái đầy tinh quái. Kỳ Phong thở dài bất đắc dĩ, trong lòng thầm hiểu: “Đúng là ông ta dở trò mà.”
Rõ ràng, để Kỳ Phong có cơ hội thể hiện và tạo ấn tượng mạnh mẽ hơn với Hoàng Quân, Chủ quản Hoàng đã phí hết tâm tư để "đạo diễn" ra sự trùng hợp này.
0 Bình luận