Quyền 1

Chương 07. Bạn học gặp mặt

Chương 07. Bạn học gặp mặt

Chương 07. Bạn học gặp mặt

Tác giả: gakobitmiss

“Bản chất trò chơi? Đó là cái gì?”. Tiêu Tuấn nghi hoặc hỏi.

“Bản chất của trò chơi chính là những con số và công thức tính toán”.

Kỳ Phong cố gắng dùng ngôn ngữ đơn giản nhất giải thích cho Tiêu Tuấn. “Em đã từng chơi vị tướng Yosua chưa?”

“Dạ rồi, từ lúc nhân vật mới ra thì ngày nào em cũng chơi, nhưng mãi vẫn chưa thể thành thạo”. Tiêu Tuấn ỉu xìu trả lời.

“Không sao, đây là một nhân vật có độ khó rất cao. Ở đầu trận đấu, nhân vật này chỉ có một kỹ năng gây sát thương và một nội tại có sẵn. Em có biết nội tại này là gì không?”.

“Em biết, nội tại này giúp nhân vật có một lượng lá chắn nhờ di chuyển thường xuyên”.

“Chính xác là 115 lá chắn tồn tại trong 2 giây, nếu đòn đánh của đối thủ gây ra 60 sát thương thì đồng nghĩa với sẽ đỡ được gần hai đòn đánh”.

Trong trò chơi còn nhiều chỉ số khác ảnh hưởng như giáp, kháng phép, nhưng khởi đầu chỉ cần biết đơn giản là đủ.

Kỳ Phong vừa nói vừa chú ý quan sát biểu cảm chăm chú lắng nghe của Tiêu Tuấn.

Cậu biết cảm giác gặp được người có cùng sở thích với mình và trò chuyện một cách hăng say chăm chú quên cả thời gian là như thế nào.

Trước đây cậu và bạn học cũng đã từng có những chủ đề không bao giờ kết thúc khi nói về trò chơi cùng nhau.

Tiêu Tuấn thích trò chơi, nên những con số khô khan toán học trong trò chơi sẽ trở thành những hình ảnh rõ ràng trong đầu cậu bé.

“Vậy thầy hỏi em, nếu như em có thể kích hoạt nội tại này 3 lần thì em sẽ có tổng cộng bao nhiêu lá chắn?”.

“Một lần là 115, ba lần là….”. Nhóc mập mạp nhăn mặt, đưa tay lên đếm.

“Đừng ngại, em có thể lấy giấy bút ra tính”. Kỳ Phong cổ vũ.

“Em còn để giấy bút ở trong cặp sách”. Tiêu Tuấn xấu hổ cười gãi đầu.

“Vậy còn chờ gì nữa không nhanh đi lấy ra”.

Dù đã có chuẩn bị trước, cậu vẫn không chắc phương pháp của mình liệu có hiệu quả hay không. Thấy Tiêu Tuấn hăng hái lục lọi tìm kiếm giấy bút, Kỳ Phong trong lòng vui mừng.

Cậu biết theo cách này việc dạy học có thể sẽ mất thời gian hơn một chút. Nhưng nếu hứng thú của Tiêu Tuấn được xây dựng lên, tin rằng hiệu quả học tập sẽ ngày càng một đề cao.

“115 cộng 115 là 230, 230 cộng 115 là…”. Tiêu Tuấn chăm chú đặt bút tính.

“Tại sao em không tính 115 nhân 3, mà lại dùng phép cộng ba lần?”.

“Em sợ nhân sai, cộng sẽ dễ tính hơn”. Tiêu Tuấn cười đáp ngây ngô.

Kỳ Phong thật không biết nói gì, đã gần cuối học kì lớp sáu mà đứa nhỏ này lại không dám dùng phép tính nhân vì sợ sai.

Cậu lắc đầu chỉ đạo Tiêu Tuấn cách làm tính nhân. “Nếu đang trong trận đấu thì đối thủ đâu cho em thời gian cầm bút cộng”.

“Để thầy chỉ em cách nhân nhanh… nhân bình thường thế này sẽ được 345… nếu tách ra thành 100 và 15 như thế này…như này sẽ dễ hơn tính ra 300 cộng 45 là 345… Em đã hiểu chưa?”.

“Hơi hiểu một chút”, Tiêu Tuấn hơi xấu hổ.

“Không sao, chúng ta sẽ thực hành lần nữa...”.

“Dạ, lần này em hiểu rồi”.

“Giỏi lắm, rất tốt”. Kỳ Phong khen ngợi.

Trẻ nhỏ luôn cần sự khích lệ từ người lớn.

Cậu khá hài lòng với kết quả này, chỉ cần đứa bé dành sự tập trung của mình vào việc học, tin chắc rằng việc học sẽ dần tốt lên.

Cậu tiếp tục hướng dẫn.

“Nếu đòn đánh của đối thủ là 60, kỹ năng của đối thủ gây thêm 90 sát thương, đối thủ đánh hai đòn và dùng một kỹ năng, vậy ta sẽ phải chịu bao nhiêu sát thương?”

“ 60 nhân 2 cộng thêm 90 bằng...”

Trong phòng việc học vẫn tiếp tục diễn ra thuận lợi, hai thầy trò vui vẻ cùng nhau thảo luận về các con số mà chẳng thấy buồn chán.

...

Hơn chín giờ tối, Kỳ Phong vừa kết thúc buổi dạy kèm đã vội vã bắt taxi đến quán bar The Rock. Đây là lần đầu tiên nhóm bạn đại học của cậu tụ tập kể từ ngày tốt nghiệp. Dù xót tiền, vì giá taxi thực sự không hề rẻ, nhưng do đã muộn, cậu đành tặc lưỡi bỏ qua phương án xe buýt.

The Rock nằm cách trường đại học cũ không xa, vốn là "căn cứ địa" quen thuộc của nhóm mỗi lần họp mặt. Nơi này có mức giá khá dễ chịu, đối tượng khách hàng chủ yếu là dân văn phòng trẻ và sinh viên. Vốn là người không mặn mà với bia rượu, Kỳ Phong hiếm khi góp mặt trong các cuộc nhậu nhẹt. Cậu hiểu rằng trong những buổi tiệc tùng, một "kẻ phá mồi" thường chẳng mấy khi được chào đón.

Vừa bước qua cửa, luồng âm nhạc chát chúa và hơi người hầm hập đã ập đến. Dưới ánh đèn mờ ảo chập chờn, những làn khói vape trắng đục lờ lững bay lên. Trong không gian nồng nặc mùi cồn và âm nhạc kích động này, con người ta dường như rất dễ rũ bỏ lớp vỏ bọc thường ngày để đắm mình vào những cuộc vui bất tận.

Tại khu vực ghế gần quầy bar, vài bóng hình quen thuộc đang rôm rả trò chuyện.

“Kỳ Phong! Bên này!”

Tiếng gọi kèm theo cái vẫy tay nhiệt tình khiến Kỳ Phong chú ý. Đó là Trung Thành, người bạn thân thiết nhất của cậu từ thời trung học cho đến tận bây giờ. Chính Thành cũng là người đã giới thiệu công việc gia sư hiện tại cho Kỳ Phong. Hai người tiến lại gần, đập tay chào nhau sau một thời gian dài xa cách.

“Kỳ Phong, sao giờ mới thấy mặt? Anh em chờ cậu mòn mỏi rồi đây!”. Viên Hoàng, là bí thư lớp có thân hình mập mạp, nở nụ cười hớn hở bắt chuyện. Cậu ta là người năng nổ, giỏi giao thiệp và rất được lòng bạn bè.

“Xin lỗi mọi người, mình vướng buổi dạy kèm nên đến muộn quá”. Kỳ Phong áy náy phân trần.

Cậu đưa mắt quan sát một lượt. Có khoảng mười lăm người có mặt, trong đó có hai nữ sinh trông khá lạ mắt, còn lại đều là những gương mặt quen thuộc. Lớp đại học của cậu có hơn ba mươi thành viên, nhưng từ năm cuối đi thực tập, quân số mỗi lần tụ họp chưa bao giờ quá một nửa. Ai cũng cuốn theo vòng xoáy công việc, tụ tập được bấy nhiêu đây đã là một nỗ lực lớn.

“Dạy kèm? Chẳng lẽ giờ này cậu vẫn chưa tìm được việc chính thức sao?”. Một giọng nói có phần châm chọc vang lên.

Kẻ vừa lên tiếng là La Cường, một gã có vẻ ngoài hơi gian xảo với mái tóc bóng lộn, tính tình thích khoe khoang và xỉa xói người khác. Tuy không phải người xấu, nhưng cái kiểu "tài lanh" của hắn khiến không ít bạn học cảm thấy khó chịu. Kỳ Phong và hắn vốn cũng chẳng thân thiết gì.

Kỳ Phong thản nhiên đáp, chẳng chút tự ti. “Mình vẫn đang tìm, cứ từ từ thôi, chậm mà chắc.”

“Tôi khuyên cậu đừng có kén cá chọn canh quá”. La Cường vênh mặt tự đắc. “Nếu không chê, tôi có thể dắt mối cho cậu vào công ty nước ngoài nơi tôi đang làm”.

“Phải đấy, La Cường giờ là nhân viên chính thức rồi, lương nghe đâu hơn mười lăm triệu một tháng”. Vài người bạn bên cạnh phụ họa theo.

Được đà, La Cường càng thêm phần hãnh tiến. “Mọi người cứ yên tâm, anh rể tôi làm quản lý ở đó. Tôi biết năng lực của các bạn mà, việc gì khác không dám hứa, chứ dắt đi phỏng vấn thì trong tầm tay”.

Dù anh rể hắn chỉ là quản lý cấp nhỏ, nhưng lời hứa hẹn về một công ty nước ngoài với đãi ngộ tốt vẫn là một miếng mồi cực kỳ hấp dẫn đối với những sinh viên mới ra trường còn đang chới với. Ngay lập tức, đám đông nhao nhao rót rượu mời hắn.

“Chúc mừng La Cường nhé! Sau này tụi tôi còn phải nhờ cậy cậu nhiều.”

“Dễ thôi, bạn bè cả mà!”. La Cường nhấp ngụm rượu, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ khi trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Trung Thành ghé tai Kỳ Phong nói nhỏ. “Ra đời một cái là bản tính khó ưa của tên này lại tăng thêm một bậc.”

“Không sao đâu, dù gì hắn cũng có ý giúp đỡ mọi người.” Kỳ Phong mỉm cười điềm đạm. Cậu hiểu rằng những ai cất công đến đây hôm nay, dù ít dù nhiều, vẫn còn giữ được sự nhiệt thành với tình bạn cũ.

Đúng lúc này, Viên Hoàng hắng giọng, nhìn về phía hai cô gái lạ mặt. “Kỳ Phong đến muộn chắc chưa kịp làm quen với hai mỹ nhân này rồi.”

Hai cô gái đồng loạt hướng ánh mắt về phía Kỳ Phong.

“Giới thiệu với hai em, đây là Kỳ Phong, một mẩu không thể thiếu của lớp anh”. Viên Hoàng quay sang Kỳ Phong. “Còn đây là Thảo Nguyên và Ngọc Loan, đàn em khóa dưới, đang chuẩn bị đi thực tập.”

Kỳ Phong lịch sự gật đầu chào. Ngọc Loan đeo kính, sở hữu khuôn mặt tròn trịa và vẻ ngoài điềm đạm, dễ mến. Ngược lại, Thảo Nguyên thực sự là một đóa hồng rực rỡ khiến người ta phải ngoái nhìn.

Cô có vóc dáng cao gầy, khỏe khoắn với mái tóc đen óng cột cao kiểu đuôi ngựa. Chiếc quần jean ôm sát tôn lên đôi chân dài thon gọn, kết hợp cùng áo thun trắng giản dị làm nổi bật vòng eo săn chắc. Điểm thu hút nhất chính là đôi mắt nâu to tròn, sáng ngời thần thái trên làn da trắng hồng khỏe mạnh. Thảo Nguyên mang vẻ đẹp của một nhành lan rừng, hoang dại, mạnh mẽ và tràn đầy nhựa sống.

“Cả hai đều là thành viên câu lạc bộ võ thuật trường mình đấy, Thảo Nguyên còn là Hội phó nữa cơ”. Viên Hoàng giới thiệu thêm, ánh mắt không giấu nổi vẻ yêu thích khi nhìn Ngọc Loan.

Kỳ Phong thầm cười khổ trong lòng. “Cái tên mập này, đúng là cứ thấy gái đẹp là mắt sáng rỡ lên ngay.”

Viên Hoàng rõ ràng đang "trồng cây si" cô nàng Ngọc Loan. Ánh mắt gã cứ dính chặt lấy cô em khóa dưới với vẻ lấy lòng lộ liễu. Kỳ Phong nhìn sang Thảo Nguyên, lòng thầm cảm thán, thảo nào dáng người cô ấy lại thon thả và cân đối đến vậy, hóa ra là dân nhà võ.

Với nhan sắc này, Thảo Nguyên chắc chắn phải thuộc hàng Hoa khôi của trường. Vậy mà suốt bốn năm đại học, Kỳ Phong chưa từng nghe danh hay chạm mặt cô một lần nào. Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi, một kẻ mà tan học là cắm mặt về phòng trọ, chỉ làm bạn với internet và game như cậu thì làm sao biết được những chuyện "thời sự" trong trường.

“Chào hai em, anh là Kỳ Phong, rất vui được làm quen”. Cậu lịch sự mở lời.

“Chào anh Kỳ Phong, tụi em cũng rất vui được biết anh”. Cả hai cô gái đều đáp lại bằng nụ cười thân thiện, không chút kiêu kỳ.

Sau màn chào hỏi xã giao, câu chuyện của cả nhóm nhanh chóng xoáy sâu vào chủ đề "cơm áo gạo tiền". Kỳ Phong ngồi lặng yên lắng nghe, lòng trào dâng một cảm giác hoài niệm khó tả. Mới chỉ cách đây hơn nửa năm, những buổi tụ tập thế này vẫn còn tràn ngập tiếng cười nói về bài vở, về những trận game thâu đêm hay những quán ăn vặt vỉa hè. Vậy mà giờ đây, khi đã va vấp với đời được sáu tháng, những chủ đề ấy đã bị thay thế hoàn toàn bởi áp lực công việc, tình hình kinh tế và những bản tin thời sự khô khan.

Trong đám đông, La Cường và Thảo Nguyên nghiễm nhiên trở thành hai thái cực hút mọi ánh nhìn. Một kẻ đang nắm giữ vị trí công việc đáng mơ ước, người còn lại sở hữu nhan sắc khiến cánh đàn ông không thể rời mắt.

Giữa không gian ồn ào ấy, Kỳ Phong và Trung Thành dường như chìm nghỉm. Cả hai đều xuất thân từ gia đình bình thường, và quan trọng nhất, cả hai vẫn đang là những tên thất nghiệp.

“Hai cô bé đó đi cùng La Cường đến đấy, nghe bảo muốn nghe kinh nghiệm thực tập từ tiền bối”. Trung Thành ghé sát tai Kỳ Phong nói nhỏ. “Hình như tên La Cường đang tìm cách cưa cẩm Thảo Nguyên thì phải.”

Kỳ Phong gật đầu, cậu cũng nhận ra điều đó. Mỗi khi La Cường tung ra một câu chuyện khoe mẽ, hắn lại lén lút quan sát biểu cảm của Thảo Nguyên. Đáng tiếc cho gã, cô gái này dường như chẳng bận tâm, hoàn toàn ngó lơ những màn biểu diễn của hắn.

“Chuyện của họ kệ đi. Còn cậu, tìm việc tới đâu rồi?”. Kỳ Phong quan tâm hỏi bạn thân.

Trung Thành thở dài, gương mặt lộ rõ vẻ rầu rĩ. “Vẫn dậm chân tại chỗ thôi. Mình tính chắc nhận thêm vài lớp dạy kèm nữa để trang trải, chứ cứ chờ việc chính thức thì chết đói mất”.

Cái tiếng thở dài của Thành như chạm đúng vào nỗi lòng của Kỳ Phong. Cậu trầm ngâm một lát rồi thật thà chia sẻ: “Mình mới tham gia vòng sơ tuyển vào tập đoàn Lam Thiên hôm qua, giờ đang đợi kết quả.”

“Cái gì? Tập đoàn Lam Thiên sao?!”. Trung Thành kinh ngạc thốt lên, âm lượng hơi quá đà.

Cái tên "Lam Thiên" như một ngòi nổ cực mạnh, khiến cả bàn nhậu bỗng chốc lặng ngắt rồi bùng nổ.

“Kỳ Phong nộp đơn vào Lam Thiên á? Chỗ đó tuyển người khắt khe lắm đấy!”

“Đúng vậy, mình nộp hồ sơ ba lần rồi mà có thấy ai phản hồi đâu.”

“Xì, mới chỉ là sơ tuyển thôi mà, đã được phỏng vấn trực tiếp đâu”. Một giọng nói đầy tính đố kỵ vang lên.

“Nghe bảo đãi ngộ ở Lam Thiên cực cao, nếu được vào đó làm thì đời lên hương luôn.”

“Quan trọng nhất là còn có cơ hội diện kiến vị 'Mỹ nữ Tổng tài' trong truyền thuyết nữa chứ!”

Không khí lập tức nóng lên theo một hướng khác. Ngọc Loan quay sang nhìn Kỳ Phong, đôi mắt sau lớp kính cận tỏa sáng lấp lánh. “Anh Kỳ Phong, anh có thể chia sẻ cho em chút kinh nghiệm phỏng vấn ở đó không?”

Thảo Nguyên cũng không giấu nổi sự phấn khích, cô hỏi dồn dập về "thần tượng" của mình. “Em ngưỡng mộ chị Tổng Giám Đốc của Lam Thiên lắm! Nếu anh may mắn gặp được cô ấy, nhất định phải kể lại cho em nghe với nhé!”

Kỳ Phong chỉ biết cười trừ, gãi đầu bối rối. Cậu biết nói sao đây? Vòng sơ tuyển thực chất chỉ là ngồi làm bài trắc nghiệm khô khan trên giấy. Còn vị Tổng tài xinh đẹp lẫy lừng kia ư? Ngày hôm đó, thứ cao cấp nhất mà cậu nhìn thấy chắc cũng chỉ là mấy vị quản lý nhân sự đang cau có mà thôi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!