Quyền 1

Chương 50. Mạch nước ngầm

Chương 50. Mạch nước ngầm

Chương 50. Mạch nước ngầm

Tác giả: gakobitmiss

Rời khỏi phòng Tổng Giám Đốc, bước chân của Kỳ Phong khi quay trở lại dường như nhẹ nhàng hơn hẳn. Cậu thầm nghĩ, vậy là từ nay mình sẽ không còn phải gắn bó với Bộ phận Ngoại giao và Quan hệ khách hàng đầy rẫy thị phi này nữa. Thay vào đó, cậu có thể chuyên tâm vào học đua xe và phát triển Siêu Năng Lực của mình.

Dù có chút luyến tiếc văn phòng máy lạnh mát rượi cùng những bữa cơm căn tin ngon lành, nhưng việc thoát khỏi sự kìm kẹp của Chủ quản Hoàng và những tranh đấu rắc rối, Kỳ Phong cảm thấy như vừa trút bỏ được một gánh nặng.

Vừa thấy Kỳ Phong trở về với vẻ mặt rạng rỡ, Trịnh Bình Công đã vội vàng kéo ghế sang, tò mò hỏi.

“Tổng Giám Đốc gọi cậu lên có việc gì thế? Nhìn cái mặt hớn hở kia là biết chắc chắn có chuyện tốt rồi đúng không?”.

Kỳ Phong nhìn quanh một lượt, thấy các đồng nghiệp khác đang bận rộn, cậu mới ghé sát tai Bình Công nói nhỏ. “Em sắp chuyển chính thức sang bộ phận khác rồi. Có lẽ sau này chúng ta sẽ ít có cơ hội gặp nhau hơn”.

Trịnh Bình Công trợn tròn mắt, kinh ngạc. “Thật sao? Không phải thời gian thử việc của cậu vẫn còn dài sao? Ở đây đang rất tốt mà, sao tự nhiên lại chuyển đi?”.

Kỳ Phong chỉ tiết lộ một phần sự thật. “Em sẽ sang làm nhân viên kỹ thuật cho đội đua mới của Patro”.

“Đội đua?”. Cụm từ này đối với một nhân viên văn phòng thuần túy như Bình Công nghe thật xa vời và lạ lẫm.

Tuy nhiên, khi nghe Kỳ Phong vô tình tiết lộ về mức lương và đãi ngộ mới, anh ta suýt nữa thì ngã ngửa. Dù thỉnh thoảng Bình Công vẫn có những khoản thu nhập ngoài luồng khá khẩm, nhưng lương cơ bản của anh ta hiện tại thậm chí còn kém con số mà Kỳ Phong sắp nhận được. Đây có lẽ là mức đãi ngộ cao nhất từng có cho nhân viên mới ở Lam Thiên.

“Chẳng lẽ cậu nhóc gầy gò này thực sự có tài năng thiên bẩm?”. Bình Công thầm đánh giá lại chàng trai trẻ trước mặt. Dù có chút ghen tị nhưng anh ta vẫn thấy mừng cho người "đàn em thân tín" mới này.

“Chủ quản Hoàng chắc sẽ vui lắm đây!”. Bình Công cười ha hả, vỗ mạnh vào lưng Kỳ Phong. “Phe chúng ta lại sắp có một thành viên đắc lực ở vị trí trọng yếu rồi!”.

Kỳ Phong chỉ cười trừ. Bình Công đâu biết rằng cậu đang mừng thầm vì sắp thoát khỏi vòng xoáy tranh đấu giữa hai thế lực trong công ty. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, Thư ký Tấn từ xa đi lại, thông báo. “Kỳ Phong, Chủ quản Hoàng đang đợi cậu trong văn phòng đấy”.

“Chủ quản Hoàng? Ông ta gọi mình lúc này làm gì? Chẳng lẽ tin tức lại nhạy bén đến mức đã nghe ngóng được chuyện bên phía Tổng Giám đốc?”. Kỳ Phong thầm nhủ, hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy đi theo Thư ký Tấn.

Vừa bước vào phòng, Chủ quản Hoàng đã niềm nở đứng dậy, vẻ mặt thân thiết như thấy trợ thủ đắc lực vừa lập công lớn. “Làm tốt lắm Kỳ Phong! Chắc cậu cũng đã gặp Tổng Giám đốc rồi. Cô ấy nói gì với cậu?”.

Kỳ Phong thuật lại y hệt những gì đã nói với Trịnh Bình Công. Nghe xong, Chủ quản Hoàng ngỡ ngàng, nụ cười trên môi khựng lại. “Nhân viên kỹ thuật? Không phải cô ấy muốn đào tạo cậu thành tay đua chủ lực sao? Sao lại thành nhân viên kỹ thuật rồi?”.

Khi biết lý do Kỳ Phong đưa ra là không muốn lộ diện trước truyền thông để giữ gìn đời sống riêng tư, Chủ quản Hoàng tiếc hùi hụi, không nén nổi vẻ bực dọc mà dạy dỗ.

“Sao cậu lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy? Lộ diện thì sao? Càng nổi tiếng thì tiếng nói càng có trọng lượng, thăng tiến dễ dàng, tiền bạc như nước. Chẳng lẽ cậu không thích những thứ đó sao?”.

Mặc cho ông ta dùng đủ mọi lời lẽ thuyết phục, Kỳ Phong vẫn giữ thái độ kiên định như đã làm với Lý Bích Y. Sự bướng bỉnh này khiến Chủ quản Hoàng hậm hực ra mặt. Nếu Kỳ Phong trở thành một tay đua nổi tiếng, quân bài trong tay ông ta sẽ giá trị hơn gấp bội.

“Hừm!”. Chủ quản Hoàng thở phì phò, nhả một ngụm khói xì gà đậm đặc.

Ông ta nheo mắt nhìn Kỳ Phong. Là một con cáo già nơi thương trường, ông ta thừa sức nhận ra tâm trí của chàng trai này đã bắt đầu hướng về phía Tổng Giám đốc.

Quyết định không thể để "quân bài" của mình tuột khỏi tay dễ dàng, ông ta nở một nụ cười bí hiểm.

“Kỳ Phong này, tôi thực sự quý tài năng của cậu. Nhưng ở môi trường cạnh tranh như Lam Thiên, không tiến ắt sẽ lùi. Chỉ bo bo giữ mình thì sớm muộn cũng bị người ta bỏ lại phía sau thôi”.

Ông ta rút điếu xì gà ra khỏi miệng, nhìn làn khói xám xịt lơ lửng rồi hỏi một câu tưởng chừng chẳng liên quan. “Cậu có biết cựu Tổng Giám đốc trước đây của Lam Thiên là ai không?”.

Kỳ Phong ngơ ngác lắc đầu. “Dạ, em không rõ ạ”.

“Trước khi Lý Bích Y lên nắm quyền, Tổng Giám đốc cũ chính là cha của cô ấy, ông Lý Thành Nam, hiện tại là thành viên Hội đồng Quản trị. Cô ấy đã... hạ bệ chính cha mình để ngồi vào cái ghế đó đấy”.

Câu nói của Chủ quản Hoàng như một tia sét đánh ngang tai Kỳ Phong. Cậu không nghĩ đến đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, chuyên nghiệp của vị Tổng Giám đốc trẻ tuổi lại là một câu chuyện tranh giành quyền lực gia đình khốc liệt đến thế.

“Chắc có lẽ cậu cũng đã nghe nói đến một vài mâu thuẫn trong tầng lớp quản lý nổ ra sau khi Lý Bích Y lên nắm quyền”. Chủ quản Hoàng tiếp tục, giọng điệu đầy ẩn ý.

Kỳ Phong nhớ lại những lời Trịnh Bình Công từng kể. Lý Bích Y dẫn đầu phái cách tân, tạo ra hàng loạt thay đổi tích cực khiến tập đoàn lột xác, trong khi phái thủ cựu, với đại diện là Chủ quản Hoàng, liên tục phải nhượng bộ và yếu thế dần.

“Tôi đã làm việc dưới trướng cha cô ấy rất nhiều năm. Ban đầu, người phản đối những cải cách gay gắt nhất chính là ông ấy”. Chủ quản Hoàng tiết lộ một sự thật động trời.

“Vậy chẳng phải người đứng đầu phái thủ cựu thực sự lại là cha của Tổng Giám đốc sao?”. Kỳ Phong bàng hoàng.

Một cuộc đối đầu giữa cha và con gái, giữa cũ và mới, quy mô của nó lớn hơn nhiều so với những gì cậu tưởng tượng.

Chủ quản Hoàng không dừng lại, ông ta tung ra con bài cuối cùng để lung lạc ý chí của chàng trai trẻ.

“Lý Bích Y là con gái duy nhất của Lý Thành Nam, nhưng không phải người nối nghiệp duy nhất của nhà họ Lý. Một ngày nào đó cô ấy cũng phải lấy chồng. Đến lúc đó, vị trí Tổng Giám đốc kia sợ là... Ha ha, cậu hiểu ý tôi rồi chứ?”.

Kỳ Phong ngơ ngác. Cậu từng ngây thơ cho rằng chỉ cần có sự ủng hộ của Lý Bích Y và Quang Nhật là có thể yên ổn làm việc, tránh xa mọi rắc rối. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra quyền lực của Lý Bích Y dù mạnh mẽ nhưng lại không hề vững vàng như vẻ bề ngoài.

“Chẳng lẽ vẫn phải đứng về phía Chủ quản Hoàng mới là lựa chọn an toàn?”. Kỳ Phong xoắn xuýt.

Trong thâm tâm, cậu vẫn khao khát được đứng trong hàng ngũ cách tân, nơi có những người trẻ tài năng và nhiệt huyết. Đó mới thực sự là "miền đất hứa" mà cậu hằng mong ước.

Rời khỏi văn phòng Chủ quản Hoàng với tâm trạng rối bời, Kỳ Phong lững thững đi xuống căn tin. Sự thay đổi sắc mặt rõ rệt của cậu không qua nổi mắt Trịnh Bình Công.

Thấy tâm trạng Kỳ Phong đột ngột thay đổi, Bình Công hỏi. “Lại sao thế? Đồ ăn không ngon hả?”. Anh ta nếm thử miếng sườn, thấy vị vẫn đậm đà như mọi khi.

“Anh làm việc với Chủ quản Hoàng bao lâu rồi?”. Kỳ Phong đột ngột hỏi.

“Chắc cũng phải hơn 10 năm rồi”. Bình Công vừa nhai vừa đáp.

“Lâu vậy sao. Anh thấy hài lòng với công việc hiện tại chứ?”.

“Đương nhiên là hài lòng! Cậu biết bao nhiêu người ước ao vào được đây không?”. Đoán được phần nào nỗi lo của đàn em, Bình Công an ủi. “Đừng suy nghĩ nhiều làm gì. Ở phía bên này thực ra cũng không tệ đến thế đâu. Công ty nào mà chẳng có phe phái, mâu thuẫn nội bộ. Cứ làm tốt bổn phận của mình là được, cơm vẫn dẻo, canh vẫn ngọt là ổn rồi”.

Lời khuyên thực dụng của Bình Công giúp Kỳ Phong bình tâm lại đôi chút. Cậu tự giễu cợt mình đã lo xa quá mức. Một nhân viên kỹ thuật nhỏ bé như cậu thì làm sao ảnh hưởng được đến vận mệnh của một tập đoàn khổng lồ? Cậu quyết định gạt bỏ những suy nghĩ viển vông để tập trung vào khay đồ ăn.

Thế nhưng, bình yên chưa được bao lâu thì hai bóng đen ập đến. Hai khay đồ ăn đặt mạnh xuống bàn, ngay đối diện Kỳ Phong.

Nhờ có "xúc tu thứ hai", trí nhớ của Kỳ Phong giờ đây vô cùng đáng sợ. Cậu có thể lưu trữ mọi hình ảnh, âm thanh và mùi vị như những cuốn sách trong "Không Gian Tâm Trí". Dù không ngẩng đầu, nhưng chỉ qua mùi nước hoa thoang thoảng, cậu đã biết danh tính của hai vị khách không mời này.

Ánh Ngọc và Mỹ Linh.

Ánh Ngọc khoanh tay, nhìn chằm chằm vào Kỳ Phong bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và dò xét.

“Hừ! Cậu là người hôm qua đúng không?”. Giọng cô đầy vẻ tra hỏi.

Kỳ Phong vẫn thản nhiên gắp thức ăn, khẽ liếc mắt rồi lại cúi xuống, giọng bình thản:

“Cô nói gì tôi không hiểu”.

“Đừng có giả vờ! Lúc ở gần khu nhà vệ sinh, chính cậu là người đã chạy lướt qua bọn tôi”. Ánh Ngọc không chịu bỏ qua.

Cô nghi ngờ kẻ gây ra vụ tai nạn kinh hoàng trên đường đua hôm qua chính là gã thanh niên có vẻ ngoài bình thường này. Dù thông tin về vụ tai nạn bị phía Lam Thiên giấu kín như bưng, không ai biết nguyên nhân hay thủ phạm, nhưng trực giác của một cô gái khiến cô tin rằng Kỳ Phong có liên quan.

Thấy Kỳ Phong chỉ im lặng ăn cơm, hoàn toàn ngó lơ mình, Ánh Ngọc tức tối dậm chân.

“Hừ, để xem cậu còn giả vờ được đến bao giờ!”

Ánh Ngọc vẫn không rời mắt khỏi Kỳ Phong, trong đầu cô đã mặc định tên này không chỉ là kẻ hay vi phạm nội quy mà còn là một thành phần nguy hiểm cần được lật tẩy.

“Đúng là, ăn cơm cũng không được yên nữa”. Kỳ Phong thầm than thở.

Nếu không phải nể cô ta có vẻ ngoài cũng gọi là "tạm ổn", cậu đã bưng khay cơm đi chỗ khác ngay lập tức để tránh cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống kia.

Không khí tại bàn ăn trở nên vô cùng kỳ quặc. Kỳ Phong cúi đầu ăn như chưa từng được ăn, Ánh Ngọc trừng mắt hăm dọa, Mỹ Linh bối rối không dám ngẩng mặt, còn Trịnh Bình Công thì ngơ ngác nhìn ba đứa đàn em, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bỗng nhiên, không gian căn tin xôn xao hẳn lên. Một đoàn người bước vào, tỏa ra khí thế áp đảo khiến đám đông nhân viên tự động dạt sang hai bên.

Dẫn đầu là một ông lão mặc bộ đồ thường nhật nhưng tinh xảo, thần thái quắc thước và minh mẫn. Đi bên cạnh ông là hai thanh niên ăn mặc thời thượng, toát lên vẻ giàu sang từ trong cốt cách. Phía sau là một hàng dài các quản lý cấp cao của Lam Thiên đi hộ tống như những vệ sĩ thân tín.

“Chào Chủ tịch!”

“Lão Chủ tịch đến thăm công ty!”

Những tiếng chào hỏi cung kính vang lên không ngớt. Ông lão vừa đi vừa mỉm cười hiền hòa, giơ tay ra hiệu:

“Cứ ngồi ăn tiếp đi, không cần khách sáo với lão già này đâu”.

Dù ông nói vậy, phần lớn nhân viên vẫn đứng dậy cúi chào. Trịnh Bình Công nhỏ giọng thì thầm vào tai Kỳ Phong.

“Đó là ngài Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn, ông nội của Tổng Giám đốc, ông Lý Hoài Thiên”.

Kỳ Phong nhìn ông lão, thầm đánh giá. Đây chính là người đã đặt nền móng cho đế chế Lam Thiên này sao?

“Chủ tịch tập đoàn lớn thế này chắc phải giàu lắm nhỉ? Tỷ phú nghìn tỷ chứ chẳng chơi”. Kỳ Phong nhỏ giọng cảm thán.

Ánh Ngọc lập tức ném cho cậu một cái nhìn khinh bỉ:

“Hừ, đúng là nông cạn. Phải gọi là tỷ phú đô-la mới đúng!”

Cả Kỳ Phong và Mỹ Linh đồng loạt "Woa" lên một tiếng kinh ngạc. Ánh mắt Kỳ Phong dời sang hai thanh niên đi bên cạnh Chủ tịch Lý.

“Vậy hai người trẻ kia là ai thế anh Bình Công?”. Cậu tò mò hỏi.

“Người đeo kính cận bên phải là Lý Gia Bảo, em họ của Tổng Giám đốc. Còn người mặc vest xanh bên trái là Hàn Tông Toàn, thiếu gia của Tập đoàn Kim Sơn, tập đoàn nắm giữ quyền khai thác khoáng sản khổng lồ tại Việt Quốc đấy”.

“Thiếu gia Kim Sơn đến đây làm gì nhỉ?”. Ánh Ngọc cũng bắt đầu tò mò.

Trịnh Bình Công ra vẻ am hiểu.

“Tôi đoán là liên quan đến dòng xe điện mới. Gia tộc họ Hàn sở hữu nguồn Lithium cực kỳ phong phú, nguyên liệu thiết yếu để sản xuất pin. Nếu Lam Thiên muốn đánh chiếm thị trường xe điện, Kim Sơn chắc chắn là đối tác chiến lược không thể bỏ qua”.

Đúng lúc đó, một đoàn người khác lại xuất hiện từ phía thang máy. Lý Bích Y cùng thư ký Quang Nhật tức tốc có mặt sau khi nghe tin ông nội đến đột xuất. Khi ánh mắt phượng của cô chạm phải Hàn Tông Toàn, một tia dao động nhỏ thoáng qua rồi biến mất sau vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Ông nội, sao ông đến mà không báo trước để con sắp xếp?”. Lý Bích Y bước tới gần.

“Ông cũng là vô tình gặp Tông Toàn trên đường nên rủ nó vào thăm con luôn”. Ông Lý Hoài Thiên cười ha hả.

Lý Gia Bảo hào hứng xen vào. “Chị Hai, chúc mừng chị! Không ngờ chị lại ký kết được với một tay đua tầm cỡ thế giới cho chúng ta”.

Hàn Tông Toàn tiến lên một bước, nở nụ cười đầy phong độ. “Bích Y, đã lâu không gặp.

Nếu Hoàng Quân mang nét đẹp hào hoa, lãng tử, thì Hàn Tông Toàn lại mang vẻ đẹp của một kẻ chinh phục: ngông cuồng, sắc bén và đầy tính áp đảo trong bộ vest đắt tiền cùng đôi giày da bóng loáng.

Lý Bích Y chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Ai cũng biết tính cách của cô nên không ai lấy làm lạ. Đoàn người quyền lực nhanh chóng di chuyển về phía phòng ăn riêng dành cho tầng quản lý, để lại sau lưng một căn tin vẫn còn đang bàn tán xôn xao.

Ở một góc hẻo lánh, Kỳ Phong vẫn đang nhai miếng thịt, nhưng ánh mắt cậu đã trở nên trầm tư hơn. Nhớ lại cuộc hội thoại với Chủ quản Hoàng, mạch nước ngầm của Lam Thiên còn phức tạp hơn những bong bóng nổi lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!