Quyền 1

Chương 41. Chạy trốn

Chương 41. Chạy trốn

Chương 41. Chạy trốn

Tác giả: gakobitmiss

John lập tức trả lời.

“Với chúng tôi, một con Axelotte là một nguồn tài nguyên có thể khai thác dài hạn. Tùy năng lực nó mang lại, chúng tôi có thể chi trả cho cậu ít nhất từ một triệu đô la trở lên. Năng lực càng mạnh thì càng đáng giá”.

Ai mà chẳng thích tiền, Kỳ Phong cũng không ngoại lệ.

Khi John thốt ra con số “ít nhất một triệu đô la”, tim Kỳ Phong không khỏi đập nhanh một nhịp. Đó là một số tiền khổng lồ, đủ để một người bình thường thay đổi hoàn toàn vận mệnh.

Nếu là trước đây, có lẽ cậu đã gật đầu ngay lập tức để đổi lấy một cuộc sống xa hoa, nhà lầu xe hơi và những chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà không cần lo nghĩ về cơm áo gạo tiền.

Nhưng lý trí của Kỳ Phong nhanh chóng kéo cậu trở lại thực tại. Cậu sực nhớ đến vị trí của con Axelotte kia. Nó rất có thể đang nằm sâu trong não bộ của cậu, sau khi bị tia sét hôm đó đánh trúng và biến đổi.

“Một triệu đô? Hay là một ca phẫu thuật bóc tách não?” – Kỳ Phong rùng mình. Nếu con sinh vật đó đã ăn sâu vào hệ thần kinh, việc lấy nó ra không khác gì một bản án tử hình hoặc biến cậu thành một kẻ ngớ ngẩn.

Cậu nhớ lại lời vị đội trưởng đặc công: tổ chức của tên này là những kẻ đứng sau bọn tội phạm chiến tranh. Lời hứa của một kẻ sát nhân thì đáng giá bao nhiêu?

Bên ngoài cánh cửa, John đang cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng trong lòng lại đầy toan tính. Hắn chưa từng nhắc đến việc tỷ lệ sống sót sau khi thu hồi vật ký sinh giảm dần theo thời gian. Trường hợp mới ký sinh vài ngày, tỉ lệ sống sót là 50 phần trăm. Sau một tuần, cơ hội sống chỉ còn chưa đầy 30%. Với John, tính mạng của Kỳ Phong không đáng giá bằng những tế bào Axelotte đang chảy trong huyết quản cậu.

Giọng Kỳ Phong vang lên lần cuối, đầy vẻ thăm dò:

“Nếu tôi không muốn đi cùng ông thì sao?”

John trầm giọng, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt:

“Thu thập Axelotte là mục đích tối cao. Dù cậu có trốn đến chân trời góc bể, chúng tôi cũng sẽ tìm ra. Lúc đó, kết quả sẽ không ‘nhẹ nhàng’ như bây giờ đâu.”

Trong phòng bỗng trở nên im lặng lạ thường.

John cảm nhận thấy điều chẳng lành. Hắn hít sâu một hơi, cơ bắp dưới lớp áo lao công bỗng phồng đại, xé toạc lớp vải và mặt nạ cải trang. Gã khổng lồ lộ diện với sức mạnh kinh người.

“Đùng!”

Cánh cửa thép biến dạng dưới cú đạp đầu tiên.

“Ầm!”

Cú đạp thứ hai khiến cánh cửa văng hẳn xuống sàn nhà, bụi cuốn mù mịt.

Nhưng khi John bước vào, căn phòng trống rỗng. Chỉ còn lại ô cửa sổ thông gió nhỏ xíu trên cao đang mở toang, đón những luồng gió lạnh lùa vào.

“Trốn nhanh như chuột!” John gầm lên. Vết thương trên tay do Kỳ Phong gây ra lại nhói đau như một lời sỉ nhục. Hắn không thể chui lọt ô cửa đó, chỉ đành quay người, lao ra khỏi khu vực thay đồ với tốc độ của một con thú săn mồi, quyết không để con mồi tuột khỏi tay lần nữa.

Kỳ Phong vừa chui ra khỏi ô cửa sổ nhỏ hẹp, lồng ngực còn chưa kịp ổn định nhịp thở đã vội vã lao thẳng về phía khu vực đậu xe đua tập luyện. Trong túi quần, chiếc chìa khóa xe là hy vọng duy nhất của cậu lúc này.

“Xoảng! Xoảng!”

Tiếng kính cường lực vỡ vụn đằng sau vang lên chói tai. Một bóng hình khổng lồ cao hơn hai mét lao ra từ đống đổ nát như một con quái thú xổng chuồng. John đã hoàn toàn rũ bỏ lớp ngụy trang, thân hình hắn phình đại đến mức đáng sợ, những mảnh áo lao công rách nát treo lủng lẳng trên khối cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, khóa chặt lấy bóng lưng của Kỳ Phong.

“Adu, hắn hóa điên thật rồi!”

Kỳ Phong cảm thấy mình như một con chuột đang bị sư tử đuổi cùng giết tận. Cậu dồn hết sức bình sinh, đôi chân như muốn rời khỏi mặt đất. Nhưng khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp lại với tốc độ chóng mặt.

John lạnh lùng giơ chiếc bút bi đen lên.

Kích hoạt Siêu Tốc Thần Kinh!

Trong nháy mắt, thế giới xung quanh Kỳ Phong như rơi vào trạng thái quay chậm. Cậu thấy rõ ngón tay John đang nhấn xuống nút bấm trên đầu bút. Xúc tu vô hình của Kỳ Phong vươn dài, quét qua quỹ đạo của họng súng mini đó. Mục tiêu: gáy của cậu, nơi đồ bảo hộ để lộ một khoảng da thịt nhỏ.

Siêu tốc Phản xạ kích hoạt!

Không cần ngoái đầu, Kỳ Phong nghiêng người sang một bên đúng vào khoảnh khắc một tiếng “vút” xé gió cực nhỏ vang lên. Kim châm gây mê lướt qua vai cậu trong gang tấc, cắm phập vào bức tường phía xa.

Chạm được vào cửa xe, Kỳ Phong run rẩy tra chìa khóa. “Xạch xạch!” Tiếng động cơ gầm lên, âm thanh vốn dĩ khô khốc ấy giờ đây nghe êm ái như bản nhạc cứu mạng.

John đã lao đến sát sạt. Không một giây do dự, Kỳ Phong đạp lút chân ga, phối hợp chân côn và tay lái một cách thuần thục. Chiếc xe đua thực hiện một cú Drift đuôi xe đầy ngoạn mục. Bánh xe ma sát với mặt đường bốc lên làn khói trắng xóa, đuôi xe quật mạnh như một chiếc roi thép về phía gã khổng lồ đang lao tới.

“Ầm!”

Chiếc xe rung lắc dữ dội. Thân hình đồ sộ của John bị va chạm trực diện, văng ra xa và lăn lộn mấy vòng trên mặt đất.

Kỳ Phong không kịp thở phào, cậu lập tức nhấn ga lao đi. Qua gương chiếu hậu, cậu thấy John bật dậy nhanh như một chiếc lò xo. Hắn bình thản bấm một nút khác trên chiếc bút bi, đầu bút xoay tròn mở ra một lỗ hổng lớn hơn.

Siêu Thị Giác kích hoạt!

Dưới sự hỗ trợ của năng lực, tầm nhìn của Kỳ Phong xuyên qua lớp kính sau, bắt lấy khoảnh khắc một chiếc đinh thép lớn bắn ra với vận tốc kinh hoàng. Nó xoáy tròn trong không trung, không hề có tiếng động nhưng mang theo áp lực nghẹt thở.

“Cách!”

Chiếc đinh xuyên thủng kính sau, sượt qua đỉnh đầu Kỳ Phong chỉ vài milimet rồi tiếp tục đâm toạc kính chắn gió phía trước, bay mất hút vào màn đêm. Hai lỗ thủng nhỏ xíu, thẳng hàng xuất hiện trên xe như một lời nhắc nhở về cái chết vừa đi ngang qua.

Trái tim Kỳ Phong suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Lực xuyên thấu đó quá khủng khiếp, kính cường lực xe đua mà còn như tờ giấy mỏng trước món vũ khí kia. Cậu hiểu rằng, nếu vừa rồi chậm một nhịp, đầu cậu đã có thêm một cái lỗ tương tự.

Tên kia đã thực sự nổi sát tâm!

“Đồ đàn ông dối trá, vậy mà dám mở mồm nói không định giết mình!” Kỳ Phong rủa xả trong lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

John thấy phát đinh thép vừa rồi hụt mục tiêu, sắc mặt hắn không hề thay đổi, lạnh lùng chạy đến một chiếc xe đua dự phòng đậu gần đó. Hắn móc từ trong túi ra một chiếc chìa khóa vạn năng có khả năng tự biến đổi cấu trúc. Chỉ trong một giây, chiếc chìa khóa đã khớp hoàn toàn với ổ, động cơ gầm lên điên cuồng. Hắn nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên.

Kỳ Phong nhìn qua gương chiếu hậu, suýt chút nữa là đạp nhầm chân thắng vì kinh ngạc: “Cái quái gì vậy? Hắn lấy đâu ra chìa khóa xe của trường đua?”

Đối phương quả thực là một cơn ác mộng sống. Trúng đạn bi sắt, bị xe tông trực diện mà vẫn như không có việc gì, giờ còn trình diễn cả kỹ năng bẻ khóa chuyên nghiệp. Kỳ Phong cắn răng, khu vực bãi đỗ tập luyện quá hẻo lánh, lối ra duy nhất lúc này lại dẫn thẳng vào đường đua chính, nơi cuộc thi đấu đang tiến vào giai đoạn quyết định.

“Không còn cách nào khác!”. Kỳ Phong đánh lái, lao thẳng vào đường đua.

Đằng sau, chiếc xe của John như một con ngựa hoang mất kiểm soát, liên tục thu hẹp khoảng cách. Lần đầu tiên trong đời, Kỳ Phong hiểu cảm giác “được theo đuổi đến chết không rời” nó kinh khủng đến mức nào.

Cậu phải tập trung toàn bộ giác quan, sẵn sàng kích hoạt Siêu Thị Giác bất cứ lúc nào để né những phát bắn từ chiếc bút bi tử thần kia. Nếu xe hỏng lúc này, tai nạn ở vận tốc cao chắc chắn sẽ khiến cậu nát thây.

Trong khi đó, bầu không khí tại trường đua đang đạt đến đỉnh điểm của sự phấn khích. Cuộc đua đã bước vào vòng cuối cùng.

Đúng như dự đoán, Alexandro Patro đang một mình một ngựa dẫn đầu, bỏ xa đối thủ bám đuổi gần một vòng sân. Khán giả trên khán đài đứng cả dậy, tiếng vỗ tay và hò reo vang dội khắp không gian.

“Alexandro Patro đang rất gần vạch đích rồi! Chiến thắng gần như đã nằm chắc trong tay thiên tài người Ý!”. Tiếng bình luận viên hào hứng vang lên qua hệ thống loa phóng thanh.

Trong phòng quan sát VIP, không khí cũng náo nhiệt không kém. Vạn Nhật Minh đứng phắt dậy, gương mặt rạng rỡ đầy đắc thắng:

– “Haha, tôi đã nói mà! Patro hôm nay không có đối thủ!”

Hoàng Quân cũng gật đầu hài lòng:

“Phong độ này thật sự đáng sợ. Các tay đua khác dù cố gắng cũng chỉ là làm nền cho cậu ấy thôi.”

“Tất nhiên rồi, Patro từng được coi là thiên tài mạnh nhất thế giới. Nếu không vì tai nạn năm xưa, khoảng cách sẽ không chỉ là một vòng đâu.” Nhật Minh không tiếc lời ca ngợi bạn mình, trong lòng anh đã thấy viễn cảnh Patro trở lại đỉnh cao thế giới.

Lý Bích Y vẫn giữ vẻ lạnh lùng quý phái, đôi mắt phượng híp lại đánh giá màn trình diễn. Thực lực của Patro rõ ràng là tấm thẻ bảo chứng tốt nhất cho những dự án hợp tác sắp tới của cô. Cô cần sớm chuẩn bị điều kiện đàm phán phù hợp.

Giữa lúc mọi người đang hân hoan, Chủ quản Hoàng chợt nhận ra điều gì đó, ông lo lắng hỏi Thư ký Tấn:

“Kỳ Phong đâu rồi? Mau đi gọi cậu ấy trở lại, sắp đến phần trao giải rồi, cậu ấy không được vắng mặt.”

Thư ký Tấn vừa định bước đi thì đột nhiên, một tiếng xôn xao kinh ngạc vang lên từ phía cửa kính quan sát. Những vị khách vốn đang theo dõi Patro bỗng nhiên đổ dồn ánh mắt về phía khúc cua gắt dẫn vào đoạn thẳng về đích.

“Mọi người xem! Có hai chiếc xe đua lạ vừa lao vào đường đua kìa!”

Nụ cười trên môi Vạn Nhật Minh và Hoàng Quân bỗng chốc khựng lại. Trên màn hình giám sát, hai chiếc xe đua không số, không tem mác, đang thực hiện những cú rượt đuổi điên cuồng ngay sau lưng đoàn đua chính, xé nát trật tự của vòng thi cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!