Quyền 1

Chương 23. Vào tay

Chương 23. Vào tay

Chương 23. Vào tay

Tác giả: gakobitmiss

Ngô Đức Hoa đã chuẩn bị rất kỹ cho buổi tối hôm nay. Hắn biết Thiếu gia Hoàng Quân chắc chắn sẽ có mặt. Trong giới ăn chơi trác táng ở Sài Thành, không ai là không biết danh tiếng của vị thiếu gia "đào hoa nhất Việt Quốc" này.

Với Ngô Đức Hoa, Hoàng Quân không chỉ là một khách quen, mà còn là một "con cá lớn" đầy tiềm năng để hắn mở rộng thị phần cho món hàng mới.

"Thiếu gia Hoàng Quân, lâu rồi không thấy ngài tới chơi!"

Ngô Đức Hoa nở một nụ cười nồng hậu và cung kính hết mức, khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn khi đối xử với đám đàn em dưới trướng. Hắn khéo léo nịnh bợ: "Các cô gái ở đây đều nhắc ngài suốt đấy, ai cũng mong được gặp lại vị khách hào hoa như ngài."

Hoàng Quân vốn đã quen biết ông chủ của hội sở này từ lâu. Anh ta cười nhạt, đáp lại một cách xã giao: "Thì ra là ông chủ Hoa. Đúng là dạo này tôi bận việc tập đoàn quá, không còn chút thời gian nào để ghé qua chỗ ông."

"Hôm nay đúng là dịp may." Ngô Đức Hoa hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên sự tinh quái. "Hay là lát nữa tôi gọi các cô gái đến phục vụ ngài nhé? Nhất là tiểu Thúy, cô ấy cứ nhắc đến Thiếu gia mãi thôi. Không được gặp ngài, vẻ mặt cô ấy cứ u sầu suốt."

Nghe đến cái tên "tiểu Thúy", Hoàng Quân – người vốn đã ngà ngà say, bỗng cảm thấy một luồng điện xẹt qua, lòng dạ bắt đầu ngứa ngáy. Từ khi theo đuổi Lý Bích Y, anh ta đã từ bỏ thói đào hoa và nhiều thói xấu khác. Mấy tháng sống như ‘khổ hạnh tăng’ khiến cơn thèm một khi bùng phát càng mãnh liệt. Bích Y là chân ái nhưng thỉnh thoảng "thưởng thức chút món ăn vặt" cũng không ảnh hưởng gì.

Hoàng Quân liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người vẫn đang mải mê trò chuyện với Patro, liền liếm môi nói nhỏ: "Tôi cũng có chút nhớ cô ấy. Lát nữa tôi sẽ qua gặp."

Thấy cá đã cắn câu một nửa, Ngô Đức Hoa mới thực hiện bước tiếp theo. Hắn hơi xích lại gần, từ trong túi áo lấy ra một hộp gấm đen nhỏ, thần bí đưa qua: "Gần đây tôi mới có một món hàng cực phẩm, đảm bảo ngài nhìn thấy sẽ thích ngay."

Hoàng Quân nhận lấy cái hộp, tò mò mở ra: "Đây là cái gì?"

"Nó được gọi là 'Nhân Gian Mộng Ảo'. Thứ này mới xuất hiện ở Châu Âu và đang khiến giới quý tộc bên đó phát cuồng. Tôi phải tốn rất nhiều công sức và tiền bạc mới lấy được một lọ, đặc biệt dành tặng ngài dùng thử."

Bên trong hộp gấm là một ống thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu đỏ thẫm. Điều kỳ lạ là chất lỏng đó không tĩnh lặng mà dường như đang xoay tròn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ đang trôi nổi.

Vừa nhìn thấy, Hoàng Quân lập tức đóng sập hộp gấm lại, đẩy trả về phía Ngô Đức Hoa với vẻ mặt nghiêm nghị: "Chất kích thích? Ông chủ Hoa, ông nhầm người rồi. Tôi đã thề không đụng vào thứ này từ lâu."

Anh ta vẫn còn nhớ những trận đòn roi thừa sống thiếu chết của cha mình khi phát hiện anh ta chơi bời quá trớn. Hơn nữa, để theo đuổi Lý Bích Y, anh ta đã phải nỗ lực rất nhiều để xây dựng lại hình tượng thanh niên nghiêm túc.

Ngô Đức Hoa vội vàng giải thích, giọng điệu đầy vẻ thề thốt: "Ngài hãy nghe tôi nói, thứ này tuyệt đối không phải loại hàng chợ thông thường! Tôi lấy danh dự ra đảm bảo, nó hoàn toàn an toàn, không hề có hại cho sức khỏe, mà ngược lại, nó còn cực kỳ có lợi cho tinh thần. Ngài cứ cầm lấy, nếu dùng mà thấy không hài lòng hay có vấn đề gì, muốn tôi đền bù thế nào cũng được!"

Thực chất, "Nhân Gian Mộng Ảo" vẫn chưa được phổ biến tại Việt Quốc. Ngô Đức Hoa cần những nhân vật có tầm ảnh hưởng như Hoàng Quân sử dụng trước để tạo tiếng vang. Hắn tin chắc rằng chỉ cần dùng một lần, bất kỳ ai cũng sẽ bị vẻ ảo diệu của nó chinh phục.

Trước sự nhiệt tình thái quá của Ngô Đức Hoa, Hoàng Quân cuối cùng cũng tặc lưỡi nhận lấy, dự định sẽ đem về vứt xó cho xong chuyện. Anh ta cất hộp đen vào túi áo rồi vẫy tay rời đi: "Thôi được rồi, cám ơn món quà của ông chủ Hoa. Bạn tôi đang đợi, tôi đi tiếp chuyện họ đây."

Ở phía xa, Kỳ Phong vẫn luôn đứng bất động như một bức tượng, nhưng mọi giác quan của cậu đều đang hoạt động hết công suất. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự hấp dẫn mãnh liệt tỏa ra từ chiếc hộp gấm đó. Khi Hoàng Quân mang nó đi, cảm giác thèm muốn trong cơ thể Kỳ Phong cũng bị kéo theo như một thỏi nam châm.

"Nhân Gian Mộng Ảo? Rốt cuộc đó là thứ gì mà lại cơ thể mình phản ứng quá mức thế này?". Kỳ Phong thầm nghĩ, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm và đầy suy tư.

Cậu dám chắc chắn mình chưa từng có cảm giác thèm khát thế này bao giờ. Như thể có thứ gì đó trong cậu đang tham lam đòi hỏi, nó muốn cậu phải chạm vào, thậm chí là... nuốt chửng thứ bên trong hộp gấm đen đó.

Theo lời của người đàn ông được gọi là ông chủ Hoa kia, thứ chất lỏng đỏ rực ấy dường như có xuất xứ từ Châu Âu. Một loại "thần dược" đem lại cảm giác hưng phấn tột độ nhưng lại được quảng cáo là không có tác dụng phụ.

Kỳ Phong định rời khỏi chỗ ngồi để bí mật quan sát người gọi ông chủ Hoa, nhưng đúng lúc này, Chủ quản Hoàng đi ngang qua. Thấy cậu ngồi một mình trong góc, ông ta nhiệt tình kéo cậu qua giới thiệu với một nhóm người mẫu và diễn viên xinh đẹp.

"Các cô gái, đây là cấp dưới của tôi, một chàng trai trẻ rất có triển vọng. Đều là người trẻ tuổi cả, có cơ hội thì làm quen nhé!"

Một vài ánh mắt sắc sảo lướt qua người Kỳ Phong nhưng nhanh chóng lộ vẻ thất vọng. Cậu trẻ tuổi, sáng sủa thật đấy, nhưng bộ trang phục quá đỗi bình thường, chẳng có lấy một món đồ hiệu nào để chứng minh đẳng cấp. So với các thiếu gia giàu có trong buổi tiệc này hoàn toàn như một con cóc ghẻ.

Nếu là lúc khác, có lẽ Kỳ Phong sẽ thấy vinh hạnh, nhưng lúc này, tâm trí cậu đã đặt hết vào ông chủ Hoa. Đến khi cậu thoát khỏi đám đông, bóng dáng Ngô Đức Hoa đã biến mất sau những lớp người.

"Mất dấu rồi. Hình như ông ta là chủ của hội sở này. Nhất định mình sẽ tìm hiểu sau," Kỳ Phong thầm nhủ.

Cả buổi tiệc, cảm giác thèm khát liên tục tấn công tâm trí Kỳ Phong, cậu như người mất hồn, hoàn toàn không thể tập trung vào bất cứ cuộc trò chuyện nào. Cậu lấy cớ đi vệ sinh để thoát khỏi sự kìm kẹp của Chủ quản Hoàng, rồi tìm một góc khuất để chờ đợi Hoàng Quân.

Hơn 11 giờ tối, Patro rời đi trước để về khách sạn nghỉ ngơi. Mọi người cũng bắt đầu lục tục ra về.

"Kỳ Phong, cậu về luôn chứ? Tôi sẽ bảo Thư ký Tấn đưa cậu về," Chủ quản Hoàng hỏi khi chuẩn bị ra xe.

"Tôi... tôi muốn ở lại chờ Thiếu gia Hoàng Quân. Anh ấy vẫn chưa rời đi, tôi sợ anh ấy có việc cần phân phó," Kỳ Phong nói dối một cách trơn tru.

Chủ quản Hoàng nghe vậy thì rất hài lòng về tinh thần trách nhiệm của cậu: "Rất tốt! Vậy cậu cứ ở lại hỗ trợ Thiếu gia. Ngày mai cho phép cậu đến làm muộn."

Sau khi mọi người của Lam Thiên rời đi, sảnh tiệc chỉ còn lại vài người. Kỳ Phong cố kìm nén nhịp tim đang đập liên hồi. Càng đến gần Hoàng Quân, cảm giác thèm muốn trong lòng cậu càng mãnh liệt. Hơi thở cậu dồn dập, nhịp tim tăng cao, cả người bồn chồn như có lửa đốt.

Hoàng Quân thấy Kỳ Phong vẫn còn ở đó thì hơi ngạc nhiên: "A, cậu vẫn chưa về sao? Công việc hôm nay xong rồi, về nghỉ đi, mai còn có nhiệm vụ đấy."

"Chủ quản Hoàng bảo tôi ở lại chờ anh. Với lại... tôi cũng muốn xin lỗi về chuyện hôm trước," Kỳ Phong cố gắng giữ giọng bình thản, mắt không dám nhìn thẳng vào túi áo khoác của Hoàng Quân.

"Chuyện nhỏ thôi, tôi không để bụng đâu," Hoàng Quân xua tay.

Kỳ Phong thấy cơ hội đến, bèn thử thăm dò: "Anh không thấy nóng sao? Có cần tôi cầm giúp áo khoác không?"

Vừa nghe đến chữ "nóng", Hoàng Quân bỗng thấy rạo rực. Men rượu thấm vào khiến huyết áp anh ta tăng cao, lại thêm việc sắp được gặp tiểu Thúy khiến thân nhiệt càng lúc càng nóng ran. Anh ta lúng túng tháo cà vạt, tháo cả đồng hồ rồi tiện tay cởi luôn chiếc áo khoác đắt tiền đưa cho Kỳ Phong.

"Cậu cầm giúp tôi mấy thứ này. Nếu có ai hỏi, cứ bảo tôi đang bận tiếp khách hàng quan trọng."

Gọn nhẹ cả người, Hoàng Quân cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Anh ta chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ muốn nhanh chóng tìm đến phòng của tiểu Thúy để "trị liệu" cơn nóng trong người, để lại Kỳ Phong đứng đó với chiếc áo khoác chứa đựng bí mật mà cậu hằng khao khát trong tay.

Trước khi rời đi để tìm niềm vui riêng, Hoàng Quân còn không quên ghé tai Kỳ Phong dặn dò với vẻ mặt đầy đắc ý: "Một tiếng nữa… không, một tiếng rưỡi nữa cậu nhớ đến Phòng số 303, gõ cửa gọi tôi nhé."

"Được, anh cứ yên tâm," Kỳ Phong đáp, nhưng trong lòng cậu lúc này cũng đang nóng rực và nhộn nhạo không kém gì vị thiếu gia kia. Cậu phải gồng mình để nén lại sự kích động đang trực trào.

Cầm chiếc áo khoác có chứa hộp gấm đen trên tay, Kỳ Phong suýt chút nữa đã không kìm chế được bản thân. Một mùi hương nhàn nhạt, ma mị từ chiếc áo thoang thoảng bay vào mũi, kích thích cơn thèm khát trong huyết quản cậu lên đến đỉnh điểm. Ngay khi bóng Hoàng Quân vừa khuất hẳn, Kỳ Phong vội vàng tìm một góc khuất vắng người. Cậu cần phải biết thứ bên trong là gì, ngay lập tức.

Mặc kệ việc Hoàng Quân có thể phát hiện ra mình bị lục đồ, bản năng của Kỳ Phong lúc này đã lấn át hoàn toàn lý trí. Tay cậu run rẩy thò vào túi áo...

"Hey, cậu nhân viên! Có nhìn thấy thiếu gia Hoàng Quân ở đâu không?"

Một giọng nữ đanh đá vang lên ngay sau lưng khiến Kỳ Phong giật bắn người như kẻ trộm bị bắt quả tang. Cậu vội vàng rút tay ra, quay đầu lại thì thấy một cô gái xinh đẹp trong bộ váy dạ hội lộng lẫy đang khoanh tay nhìn mình. Kỳ Phong nhận ra cô ta; lúc nãy khi dùng Siêu Thị Giác để quan sát sảnh tiệc, cậu đã vô tình lướt qua khuôn mặt này.

"Thiếu gia Hoàng Quân đang đi tiếp khách hàng rồi thưa quý cô," Kỳ Phong cố lấy lại vẻ bình tĩnh, nở một nụ cười xã giao.

"Khách hàng nào? Tôi rõ ràng vừa thấy anh ấy ở gần đây mà!" Cô gái không tin, đôi mày thanh tú nhíu lại. Cô biết thừa tính nết trăng hoa của Hoàng Quân. Chắc chắn anh ta lại đang lén lút với cô nàng nào đó. Ánh mắt cô đổ dồn vào chiếc áo khoác trên tay Kỳ Phong, nghi ngờ hỏi: "Tại sao cậu lại cầm áo khoác của anh ấy?"

"Thiếu gia nhờ tôi giữ hộ, chờ anh ấy xong việc sẽ quay lại lấy ạ."

"Tôi là Trịnh Tuyết, bạn gái của anh ấy. Đưa đồ đây cho tôi cầm là được rồi." Trịnh Tuyết tiến lại gần, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Cô đã thấy hành động mờ ám của Kỳ Phong lúc nãy và tin chắc tên nhân viên này có ý đồ xấu.

"Thật xin lỗi, nhưng Thiếu gia đã dặn tôi phải đích thân giữ lấy," Kỳ Phong khéo léo từ chối.

Thái độ của Kỳ Phong càng khiến Trịnh Tuyết nổi giận. Vốn là công chúa trong gia tộc, xưa nay nói một là một, cô không đủ kiên nhẫn để đôi co thêm. "Nói nhiều như vậy làm gì, đưa cho tôi!"

Nói đoạn, cô lao tới định đoạt lấy chiếc áo. Kỳ Phong không ngờ cô gái trông yểu điệu này lại dữ dằn và ra tay nhanh đến thế.

"Cô nàng này là chị em của Thảo Nguyên hả? Sao hơi tí là muốn động tay chân vậy." cậu thầm nghĩ.

Vì bất ngờ, cậu không kịp kích hoạt Siêu Tốc Thần Kinh ngay từ đầu. Trịnh Tuyết dù đi giày cao gót nhưng cực kỳ linh hoạt, cô giật mạnh chiếc áo khỏi tay Kỳ Phong.

Trong lúc giằng co, chiếc áo bị lộn ngược, và một vật nhỏ từ túi áo văng ra ngoài. Đó chính là hộp gấm màu đen!

Kỳ Phong tập trung tinh thần. Siêu Tốc Thần Kinh tăng cường gấp 100 lần!

Thế giới xung quanh lập tức bị ngưng đọng. Tốc độ rơi của hộp gấm trở nên chậm chạp như đang trôi trong nước. Kỳ Phong giả vờ mất đà đổ người về phía trước, cực nhanh đưa chân phải ra, dùng gót chân đá nhẹ vào chiếc hộp đang rơi. Hộp gấm bay ngược lên không trung, và với một động tác thuần thục như một ảo thuật gia, cậu đưa tay ra thu gọn nó vào lòng bàn tay rồi giấu nhẹm đi.

Cả quá trình diễn ra chỉ trong chưa đầy một giây. Cầm chắc hộp gấm trong tay, Kỳ Phong thở phào nhẹ nhõm. Dù chưa biết nó là gì, nhưng cậu phải chiếm lấy nó trước đã.

Trịnh Tuyết, lúc này đã cầm được chiếc áo khoác, nhìn Kỳ Phong với vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Cậu vừa làm cái gì đó?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!