Chương 71. Cảm tạ
Tác giả: gakobitmiss
Huỳnh Mạnh Đức cùng tiểu thư Thiên Hương nán lại thêm vài phút để chào tạm biệt vị Cố vấn đeo mặt nạ một cách trịnh trọng nhất rồi mới rời đi.
Trong giới đỏ đen, thực lực chính là tiếng nói cao nhất. Trình độ của "Cố vấn Cọp" đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, điều này không chỉ khiến Huỳnh Mạnh Đức nể sợ mà còn thực tâm bội phục. Ngược lại, Thiên Hương không thể có được cái nhìn thoáng như chú mình. Cô vẫn còn canh cánh trong lòng về thất bại cay đắng này. Là người chịu trách nhiệm chính cho kế hoạch thâu tóm lần này, việc gục ngã ngay từ bước đầu tiên khiến tâm tình cô tồi tệ đến cực điểm. Trước khi bước ra khỏi cửa, cô còn quay lại, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào đôi mắt sau lớp mặt nạ của Kỳ Phong như muốn xuyên thấu lớp ngụy trang đó.
Khi nhóm người họ Huỳnh đã đi khuất, khu vực VIP vốn căng thẳng như dây đàn bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Lúc này chỉ còn bốn người: Kỳ Phong, Hổ Ca, Văn Báo và Văn Tiền.
Vì đều là người nhà, Kỳ Phong không còn cần phải gồng mình diễn vai cao thủ lạnh lùng nữa. Hổ Ca là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí, anh bước tới vỗ mạnh vào vai Kỳ Phong, giọng đầy xúc động:
“Kỳ Phong, hôm nay thực sự cảm ơn cậu. Nếu không có cậu ra tay, anh không biết hậu quả sẽ kinh khủng đến mức nào nữa. Sản nghiệp của ông chủ mà mất, anh cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh em”.
Kỳ Phong mỉm cười, giọng nói trở lại vẻ ôn hòa thường ngày: “Hổ Ca, anh khách sáo quá. Lúc nãy anh cũng đã đón tiếp em và các bạn rất nhiệt tình, lại còn giúp Trung Thành có công việc ổn định. Đây là chuyện em nên làm để đáp lễ thôi”.
“Hai ta đã coi nhau là bạn, đương nhiên anh phải giúp bạn mình rồi. Nhưng những gì anh làm chỉ là chuyện nhỏ, sao so được với việc cậu cứu nguy cho cả Vĩnh Sang lúc này. Thật khiến anh thấy hổ thẹn quá!”
Kỳ Phong lắc đầu, chân thành nói: “Anh cũng đã nói chúng ta là bạn bè mà. Bạn bè giúp đỡ nhau là lẽ đương nhiên, cần gì phải cân đo đong đếm ai nhiều ai ít”.
“Haha! Câu này rất đúng ý anh!” Hổ Ca cười lớn, sảng khoái vỗ ngực “Sau này cậu cần Trần Hổ này giúp gì, cứ việc lên tiếng. Dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, anh cũng sẽ không nháy mắt mà đi làm ngay!”
Hổ Ca thực sự cảm thán cái duyên phận này. Ai mà ngờ được một thanh niên tình cờ quen biết ở quán bar, trông có vẻ thư sinh, lại chính là một "đại cao thủ" ẩn mình. Anh thầm tự nhủ, làm người cứ chân thành kết giao, sống có tâm thì tự khắc lúc khó khăn sẽ có quý nhân phù trợ.
“Đi thôi! Hôm nay chúng ta phải làm vài chén chúc mừng, không say không về!”. Hổ Ca định kéo Kỳ Phong đi ăn mừng.
“Đợi chút, em còn có việc quan trọng cần anh giúp”. Kỳ Phong kéo nhẹ tay áo Hổ Ca, hạ thấp giọng “Em không muốn bất cứ ai biết thân phận thực sự của "Cố vấn Cọp", nên nhờ anh...”
Cậu xì xào vào tai Hổ Ca, nhờ anh giúp mình xóa sạch dấu vết. Kỳ Phong muốn rằng, ngoại trừ ba anh em Hổ Ca, sẽ không còn ai khác biết cậu chính là người đã đánh bại Thần bài, kể cả Ông chủ Sâm.
Tổ chức ETLE vẫn là một bóng đen lơ lửng trên đầu. Cậu không thể để lộ bất kỳ biểu hiện khác thường nào khi chưa đủ mạnh. Cậu tin ba anh em Hổ Ca vì họ sống trọng tình nghĩa, nhưng với những người khác, cậu không dám mạo hiểm. Qua ký ức của John, Kỳ Phong biết ETLE có vô số thủ đoạn tàn độc để khai thác thông tin. Cẩn thận không bao giờ là thừa.
Hổ Ca nghe xong không hề thắc mắc, anh gật đầu dứt khoát: “Được, cậu cứ yên tâm. Anh sẽ thu xếp việc này thật chu đáo. Lúc nãy cậu vào đây có nhiều người thấy, vậy giờ cậu cứ giả vờ trở xuống sảnh chơi tiếp như khách bình thường. Anh sẽ lo liệu phần camera và những kẽ hở khác”.
“Còn một việc nữa...” Ánh mắt Kỳ Phong trở nên sắc lạnh “Em muốn tìm thông tin về một người tên Ngô Đức Hoa, ông chủ một hội sở ở Quận 1”.
Sắc mặt Hổ Ca hơi biến đổi: “Ngô Đức Hoa? Ông chủ của Đức Hoa Xã sao? Tại sao cậu lại muốn tìm hắn? Hắn ta là một kẻ cực kỳ nguy hiểm và xảo quyệt trong giới ngầm đấy”.
“Việc này em không tiện giải thích rõ bây giờ. Em chỉ cần biết những nơi ông ta thường xuyên xuất hiện hoặc quy luật đi lại của ông ta thôi”.
Kỳ Phong không định để Hổ Ca dính sâu vào chuyện này. Một khi Cục Tình Báo nới lỏng giám sát, cậu sẽ tìm cách tiếp cận Ngô Đức Hoa để điều tra về số "Nhân Gian Mộng Ảo" mà hắn đang nắm giữ.
Hổ Ca chỉ suy tư vài giây ngắn ngủi rồi gật đầu dứt khoát: “Được, anh sẽ giúp cậu điều tra. Nhưng nhớ lấy, đừng bao giờ đặt mình vào vòng nguy hiểm. Ngô Đức Hoa không phải hạng người lương thiện, đám tay chân ở Đức Hoa Xã đứa nào đứa nấy cũng đều là kẻ sừng sỏ cả”.
Ngô Đức Hoa là một cái tên có máu mặt trong giới giang hồ Sài Thành. Nếu là trước kia, chắc chắn Hổ Ca sẽ không vì một thanh niên mới quen mà chủ động dây vào lão. Nhưng hôm nay thì khác, Kỳ Phong không chỉ là cứu tinh của sòng bạc Vĩnh Sang, mà còn là đại ân nhân của cá nhân Hổ Ca. Với tính cách của anh, một khi đã coi nhau là anh em, dù phải "lên núi đao, xuống biển lửa" cũng tuyệt không chớp mắt.
“Cám ơn Hổ Ca, chuyện này nhất định phải tuyệt đối giữ bí mật giúp em”. Kỳ Phong dặn dò kỹ lưỡng.
“Anh hiểu mà, mấy chuyện "đi đêm" này vốn là nghề của anh”. Hổ Ca nở nụ cười trấn an, rồi quay sang ra lệnh “Văn Báo, cậu đưa Kỳ Phong đi thay đồ rồi hộ tống cậu ấy bí mật trở lại bên dưới. Anh và Văn Tiền sẽ ở lại thu xếp hiện trường”.
“Vâng, Hổ Ca!”
...
Trong khi đó, trước cổng sòng bạc Vĩnh Sang, Ông chủ Sâm đang giữ vẻ mặt niềm nở, đích thân tiễn đưa Huỳnh Mạnh Đức và Huỳnh Thiên Hương lên xe.
Nhìn theo ánh đèn hậu của đoàn xe sang trọng dần xa khuất, ông mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng đè nén suốt cả buổi tối. Cứ tưởng tối nay sẽ là khởi đầu của một cuộc chiến tiêu hao kéo dài giữa Thịnh Hưng và nhà họ Huỳnh, không ngờ nguy cơ lại được giải trừ nhanh chóng và ngoạn mục đến vậy.
Dù quá trình có chút đau tim, nhưng kết quả cuối cùng lại ngoài sức mong đợi. Ông chủ Sâm đang có tâm trạng cực tốt, vội vàng quay trở lại sòng bạc. Ông dự định sẽ trực tiếp cảm tạ và chuẩn bị một khoản tiền "hậu tạ" khổng lồ cho vị Cố vấn thần bí kia.
Bởi lẽ, ngoài việc cứu vãn danh tiếng, vị Cố vấn này còn giúp sòng bạc thắng từ tay Thiên Hương hơn mười triệu đô la, cùng với đó là những tờ giấy phép kinh doanh ở nước ngoài vô giá. Đây chính là thứ mà tập đoàn Thịnh Hưng đang khao khát nhất để mở rộng tầm ảnh hưởng.
Hơn nữa, Ông chủ Sâm cũng có toan tính riêng. Cha ông đang bạo bệnh, các anh chị em trong gia tộc bắt đầu lao vào cuộc chiến tranh giành quyền lực và tài sản khốc liệt. Ông vốn không thích tranh đấu, nhưng nếu không có "vốn liếng" trong tay, ông sớm muộn cũng bị gạt ra khỏi cuộc chơi.
Đặc biệt nhất là bản thân "Cố vấn Cọp". Một người có thể dễ dàng khuất phục Thần bài Đông Nam Á là một quân bài chiến lược mà ông nhất định phải nắm giữ. Chỉ cần vị cao thủ này đứng về phía Thịnh Hưng, nhà họ Huỳnh chắc chắn sẽ không dám có hành động thiếu suy nghĩ, buộc phải quay lại con đường cạnh tranh kinh doanh công bằng. Mà về mặt kinh doanh, Ông chủ Sâm chưa bao giờ ngán ngại bất cứ ai.
Thế nhưng, khi bước vào phòng VIP, ông chỉ thấy Văn Tiền đang đứng dọn dẹp, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của vị Cố vấn hay Hổ Ca đâu.
“Văn Tiền, Cố vấn Cọp đâu rồi? Tôi đang muốn gặp để cảm tạ ngài ấy”.
Văn Tiền nhớ kỹ lời dặn của Hổ Ca, liền giả vờ lễ phép đáp: “Thưa ông chủ, Cố vấn Cọp bảo ngài ấy có việc riêng đột xuất phải đi ngay. Hổ Ca đã đích thân đưa ngài ấy rời đi bằng lối VIP rồi ạ. Trước khi đi, ngài ấy còn gửi lời chào và cảm ơn sự hiếu khách của ông’.
“Sao lại vội vàng như vậy?” Ông chủ Sâm lộ rõ vẻ tiếc nuối “Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tiệc ăn mừng để đáp lại đại ân này của ngài ấy nữa”.
Ông im lặng một chút, ánh mắt lóe lên sự tò mò: “Cậu có biết... vị Cố vấn đó thực chất là ai không?”
Văn Tiền bình thản lắc đầu, diễn tròn vai: “Dạ không rõ ạ. Ngài ấy là do đích thân Hổ Ca mời đến từ trước, có lẽ chỉ có anh Hổ mới biết được lai lịch thực sự”.
“Vậy lát nữa Hổ Ca trở lại, bảo cậu ấy đến gặp tôi ngay lập tức”.
“Vâng thưa ông chủ”.
Hổ Ca sau khi đã đích thân kiểm tra lại các góc khuất, đảm bảo mọi dấu vết nhỏ nhất liên quan đến sự hiện diện của Kỳ Phong tại khu vực VIP đã được xóa sạch, mới hít một hơi sâu và quay lại phòng làm việc để báo cáo với Ông chủ Sâm.
“Ông chủ, Cố vấn Cọp đã rời đi trước rồi ạ”. Hổ Ca lên tiếng, giọng điệu vừa đủ cung kính.
“Sao cậu không tìm cách giữ ngài ấy lại một chút?” Ông chủ Sâm hơi nhướn mày, vẻ tiếc nuối hiện rõ “Để tôi có dịp trực tiếp tạ ơn. Cố vấn Cọp không chỉ cứu vãn thể diện cho Vĩnh Sang mà còn là ân nhân lớn của cả tập đoàn Thịnh Hưng tối nay”.
Hổ Ca khéo léo đáp, vẻ mặt lộ ra chút khó xử giả tạo: “Thưa ông chủ, ngài ấy vốn là người có tính cách rất kỳ quái, cực kỳ ghét việc giao thiệp với người lạ. Tôi cũng không dám làm ngài ấy phật lòng, chỉ sợ nếu ép buộc quá, sau này muốn mời lại sẽ khó hơn lên trời, nên đành phải chiều theo ý ngài ấy”.
“Thật vậy sao?” Ông chủ Sâm gật đầu cảm khái “Ừ, cũng phải. Đã là cao thủ tuyệt thế thì tính cách thường có phần lập dị, thích tiêu diêu tự tại, không muốn vướng bận hồng trần. Đó là chuyện bình thường”.
Ông ngừng lại một chút, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Hổ Ca, dò xét: “Thế nhưng... cậu có thực sự biết thân phận thực của vị Cố vấn này không?”
Hổ Ca đã chuẩn bị sẵn kịch bản này từ trước, anh thản nhiên trả lời không một chút sơ hở: “Dạ, thực ra tôi cũng không biết rõ. Trong một lần tình cờ gặp gỡ bên ngoài, thấy ngài ấy có thủ pháp đánh bài cao thâm đến mức kinh hãi, tôi mới mạo muội mời về làm cố vấn danh dự cho những tình huống khẩn cấp. Từ đó đến nay, mỗi lần xuất hiện ngài ấy đều đeo mặt nạ, chưa bao giờ lộ mặt thật. Có lẽ ngài ấy ngại phiền phức, không muốn sự nghiệp đỏ đen ảnh hưởng đến cuộc sống riêng tư bình lặng của mình”.
“Một cao thủ ẩn mình giữa phố phường sao?” Ông chủ Sâm lẩm bẩm, trong đầu tự vẽ ra hình tượng một vị "kỳ nhân dị sĩ" ẩn dật.
Ông hiểu rằng loại người này không thể dùng tiền bạc hay quyền lực thông thường để ràng buộc. Muốn giữ chân họ, chỉ có thể dùng sự tôn trọng và duy trì một mối quan hệ "vừa đủ gần để nhờ vả, vừa đủ xa để họ thấy tự do".
Ông chủ Sâm mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, bên trong là một tấm thẻ ngân hàng cùng màu, sang trọng và bí ẩn. Ông đẩy nó về phía Hổ Ca:
“Cậu giúp tôi chuyển thứ này đến tay Cố vấn Cọp. Trong thẻ có sẵn mười triệu đô la, coi như là chút lòng thành của Vĩnh Sang dành cho ngài ấy. Hãy nhắn rằng ngài ấy cứ yên tâm sử dụng, đây là loại thẻ chuyên dụng bảo mật cao của sòng bạc dành cho những khách hàng đặc biệt muốn ẩn danh. Sẽ không có bất kỳ hệ thống ngân hàng nào truy ra được danh tính người rút, độ an toàn là tuyệt đối”.
Hổ Ca hơi sững người. Mười triệu đô la không phải là con số nhỏ, nhưng nghĩ đến việc Kỳ Phong chỉ trong chớp mắt đã lấy lại hàng chục triệu đô và các giấy phép kinh doanh đắt giá cho Thịnh Hưng, anh thấy số tiền này hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa, với tài năng của Kỳ Phong, nếu cậu ấy muốn, việc kiếm mười triệu đô ở bất kỳ sòng bạc nào trên thế giới cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
“Dạ, tôi sẽ tìm cách chuyển tận tay cho ngài ấy”. Hổ Ca nhận lấy tấm thẻ.
“Được rồi, cậu quay lại làm việc đi”. Ông chủ Sâm phất tay, gương mặt đã giãn ra vì vui vẻ “Nhắn với anh em bảo vệ và nhân viên tối nay, tất cả đều được thưởng gấp đôi lương tháng này”.
“Tôi thay mặt anh em, cám ơn ông chủ nhiều!” Hổ Ca lộ vẻ phấn khởi thật sự.
Cầm tấm thẻ đen nặng trịch trong tay, Hổ Ca rời khỏi phòng. Anh thầm mừng cho Kỳ Phong, đồng thời cũng thấy nhẹ lòng vì đã bảo vệ được bí mật cho người anh em của mình. Với số tiền này và sự bảo hộ ngầm từ sòng bạc, con đường phía trước của Kỳ Phong chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
0 Bình luận