Chương 03: Sinh vật bí ẩn
Tác giả: gakobitmiss
Hai người dừng lại trước một cánh cửa sơn màu xanh da trời, nổi bật hẳn so với tông màu gỗ trầm của những căn phòng khác. Trên cánh cửa dán đầy những hình vẽ nguệch ngoạc và những sticker siêu anh hùng.
Cốc cốc.
"Tiêu Tuấn ơi! Cô Sáu đây, cô đưa thầy gia sư đến dạy kèm cho cháu này. Mở cửa ra đi cháu."
Bên trong im lặng một lúc lâu, rồi một giọng nói trẻ con mang đầy vẻ hằn học vọng ra: "Cháu đã bảo là cháu không cần gia sư mà! Cháu tự học được, bảo họ về đi!"
Cô Sáu quay sang nhìn Kỳ Phong với nụ cười khổ sở. Kỳ Phong chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu rằng cậu không để tâm. Một khởi đầu không thể "thuận lợi" hơn.
"Để khách đứng ngoài cửa là không lễ phép đâu Tiêu Tuấn. Cô mở cửa vào nhé," cô Sáu nói rồi vặn nắm đấm cửa.
Căn phòng của Tiêu Tuấn rộng chẳng kém gì một căn hộ mini, tràn ngập sắc xanh. Trên những chiếc kệ treo tường là hàng loạt mô hình Lego đắt tiền và những chiếc xe điều khiển từ xa cao cấp. Giữa phòng đặt một chiếc giường lớn, chăn mền cũng là màu xanh da trời, in hình nhân vật hoạt hình đáng yêu.
Một cậu bé có thân hình hơi mũm mĩm ngồi trước bàn cạnh giường, đang dán mắt vào màn hình máy tính.
Đôi tay Tiêu Tuấn thoăn thoắt bấm chuột và gõ phím, tiếng lạch cạch vang lên liên hồi. Cậu bé vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục đi học, chứng tỏ vừa về nhà là đã lao ngay vào "trận chiến". Sự xuất hiện của hai người khiến Tiêu Tuấn mất tập trung, và chỉ vài giây sau, màn hình máy tính chuyển sang màu xám xịt báo hiệu nhân vật đã bị hạ gục.
Cậu bé cáu kỉnh quay phắt lại: "Cô Sáu! Cháu đã nói là cháu tự làm bài tập được mà. Cả tuần học trên trường, rồi còn học thêm đủ thứ, bộ cô muốn cháu kiệt sức luôn mới chịu hả?"
Vừa nói, giọng Tiêu Tuấn vừa chùng xuống như đang làm nũng. Có thể thấy, dù bướng bỉnh nhưng cậu bé rất tôn trọng người phụ nữ đã chăm sóc mình bấy lâu nay.
"Tiêu Tuấn à, nếu lần này thi không đạt, giáo viên sẽ mời cha cháu lên gặp đấy. Lúc đó cha sẽ không vui đâu," cô Sáu nhẹ nhàng tung ra "át chủ bài".
Nghe nhắc đến cha, Tiêu Tuấn lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi. Cậu hậm hực khoanh tay ngồi phịch xuống ghế, quay lưng lại với mọi người nhưng không còn phản kháng gay gắt nữa.
Tận dụng thời cơ, Kỳ Phong bước tới, giọng điệu thân thiện: "Chào Tiêu Tuấn, thầy tên là Kỳ Phong. Thầy biết em đã phải học rất nhiều, nên chúng ta hãy thỏa thuận thế này: Chúng ta sẽ làm bài tập thật nhanh và hiệu quả. Bài tập xong sớm bao nhiêu, thời gian còn lại em có thể chơi game bấy nhiêu. Thầy sẽ không can thiệp vào giờ chơi của em."
Kỳ Phong chọn cách tiếp cận mềm mỏng. Nhìn Tiêu Tuấn, cậu chợt nhớ về tuổi thơ của mình—cái thời mà học sinh được nghỉ cả thứ Bảy, Chủ Nhật để thỏa sức chạy nhảy trên những cánh đồng. Trẻ con bây giờ dường như bị bủa vây bởi một lịch trình quá dày đặc, và sự phản kháng của Tiêu Tuấn thực chất chỉ là một tiếng kêu cứu của sự quá tải.
Tiêu Tuấn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nghi ngờ nhìn Kỳ Phong qua cặp kính cận: "Thật không? Xong bài là được chơi tiếp?"
"Đương nhiên là thật. Thầy giữ lời mà," Kỳ Phong khẳng định chắc nịch, nở một nụ cười đầy tự tin.
Nếu em có thể làm hết bài tập trong một giờ, vậy nửa giờ còn lại có thể chơi tùy ý. Nếu hoàn thành trong nửa giờ, vậy có thể chơi nguyên một giờ."
Giọng nói của Kỳ Phong tràn đầy dụ dỗ. Tiêu Tuấn không nhịn được liên tưởng đến tương lai tốt đẹp. Trên gương mặt tròn mập mạp lộ vẻ ước ao khao khát. Đây là lần đầu tiên có người nói với cậu bé, học tập tốt sẽ được chơi nhiều hơn.
Trước đây, mọi người đều chỉ nói rằng nếu không học tốt sẽ bị thế này, nếu điểm kém sẽ bị thế kia. Tiêu Tuấn cực kỳ không thích nghe. Mỗi tối bị cô Sáu hối thúc làm bài tập, Tiêu Tuấn đều sẽ nghĩ mọi biện pháp để lười biếng cho qua hết giờ học. Bài tập chẳng có gì thú vị cả, cậu bé chán ghét học bài, chỉ hứng thú với trò chơi.
Nhưng nếu làm xong bài tập có thể được chơi nhiều hơn, thì cũng không tệ. Tiêu Tuấn cũng không muốn nghe cô Sáu phàn nàn mãi về việc học của mình. Bỗng như nghĩ tới điều gì, Tiêu Tuấn xị mặt xuống nghi ngờ nhìn Kỳ Phong: "Nhưng mà nếu không làm xong bài tập, vậy chẳng phải là sẽ không được chơi sao?"
"Đừng lo, thầy tin rằng chắc chắn em sẽ làm được," Kỳ Phong cổ vũ.
Lúc nãy, Kỳ Phong đã để ý màn hình máy tính và nhận ra đây là một trò chơi chiến thuật nhập vai đang rất phổ biến, yêu cầu phản xạ nhanh và tư duy chiến thuật tốt. Việc Tiêu Tuấn chơi giỏi chứng tỏ cậu bé có khả năng học hỏi không hề kém. Tiêu Tuấn học kém không phải vì không thông minh, chỉ là không có hứng thú. Kỳ Phong hiểu rằng nếu có thể hướng dẫn và định hướng đúng cách, những kỹ năng từ trò chơi như tính toán, phân tích tình huống hoàn toàn có thể áp dụng vào thực tế.
Lời động viên của Kỳ Phong khiến Tiêu Tuấn cảm thấy khác lạ. Chưa có ai từng nói tin vào khả năng của cậu bé. Từ nhỏ, cậu đã quen với việc bị phàn nàn và bị đem ra so sánh với những "con nhà người ta". Càng bị phàn nàn, Tiêu Tuấn càng chống đối.
Tiêu Tuấn không nói gì nữa mà tiếp tục chơi trò chơi, nhưng Kỳ Phong nhận thấy ánh mắt của cậu bé đã có chút dao động. Như vậy là đủ cho ngày hôm nay.
Kỳ Phong quay sang nói với cô Sáu: "Cô Sáu cứ yên tâm giao Tiêu Tuấn cho cháu, cậu bé rất thông minh, cháu tin rằng bé sẽ đạt thành tích tốt trong kỳ thi tới. Trời không còn sớm, ngày mai cháu sẽ quay trở lại bắt đầu dạy học luôn nhé."
Cô Sáu cảm kích tiễn Kỳ Phong ra cổng. Trên đường về, Kỳ Phong tranh thủ bắt chuyến xe buýt cuối, lòng thầm nghĩ về đứa trẻ bướng bỉnh nhưng cô độc kia. Cậu hiểu Tiêu Tuấn đang ở tuổi mới lớn, bướng bỉnh muốn khẳng định mình nhưng lại thiếu sự quan tâm từ cha mẹ, chỉ biết vùi đầu vào thế giới ảo để tìm niềm vui.
***
Mây đen đặc quánh che kín bầu trời, từng mảng lớn chồng lên nhau nặng trịch như muốn đè sụp xuống mặt đất bất cứ lúc nào. Giữa những kẽ mây, từng đạo lôi quang cuộn xoáy, thi thoảng lại phát ra những tiếng sấm nổ vang trời, báo hiệu một cơn thịnh nộ của thiên nhiên sắp giáng xuống.
Phía xa xăm trong tinh không vắng lặng, một đoàn vật thể to lớn lấy tốc độ kinh người lao thẳng về phía bầu khí quyển. Đó là một đoàn thiên thạch.
Khi sượt qua tầng bình lưu, ma sát cực lớn biến chúng thành những vệt lửa chói lòa xé toạc màn đêm. Đột nhiên, một nhóm thiên thạch nhỏ tách ra khỏi quỹ đạo chính, phân tán và lao nhanh về phía Trái Đất như có chủ đích.
Một viên trong số đó xuyên qua tầng tầng mây đen, toàn thân bốc cháy ngùn ngụt. Sức nóng và sự ma sát khiến kích thước của nó co lại chỉ còn bằng quả bóng. Thay vì rơi tự do, quỹ đạo của nó dường như bị một lực vô hình điều khiển, nhắm thẳng vào một khu công trường hoang vắng.
Bùm!
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên, chìm lấp giữa tiếng sấm rền. Nơi thiên thạch rơi xuống tạo thành một cái hố sâu, đất đá xung quanh nóng chảy và bốc khói nghi ngút. Ở trung tâm hố, một viên đá có hình thù kỳ quái, đỏ rực như than hồng nằm im lìm.
Tách!
Một khe nứt sắc lẹm xuất hiện ngay giữa viên đá. Một dòng chất lỏng sền sệt, đen ngòm chảy ra, tràn lên bề mặt nóng bỏng của thiên thạch khiến khói trắng bốc lên mù mịt, nhiệt độ khối đá cũng theo đó mà hạ xuống nhanh chóng.
Rắc! Rắc!
Khe nứt mở rộng dần. Một cái xúc tu nhỏ bé từ bên trong thò ra, quờ quạng trong không trung như đang dò xét nồng độ oxy và môi trường xung quanh. Khi đã xác nhận an toàn, một sinh vật kỳ dị từ từ lách qua khe hở, bò ra ngoài.
Tia chớp từ trên cao rạch ngang bầu trời, soi sáng hình thể của kẻ lạ mặt.
Nó không lớn, chỉ tương đương một con chó nhỏ, nhưng hình dáng lại vô cùng ghê rợn. Nó trông giống như một con kỳ nhông da trơn quái đản với cái đuôi ngắn ngủn và bốn chân ngắn sát mặt đất. Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất là trên đầu nó mọc ra chín cái xúc tu không ngừng ngọ nguậy. Cơ thể nó màu hồng nhạt, hơi trong suốt, khiến ánh sáng có thể xuyên qua lớp da mỏng manh.
Dưới lòng bàn chân của nó là những lông tơ siêu nhỏ giống như tắc kè, giúp nó bám chắc vào mọi bề mặt. Nó nhanh nhẹn leo lên bức tường của tòa nhà đang thi công. Chín cái xúc tu không ngừng bay múa, thu nhận thông tin từ môi trường. Chúng có thể kéo dài ra, bám vào vách tường đối diện, giúp sinh vật này lướt đi linh hoạt giữa không trung như một bóng ma, rồi dần khuất dạng trong bóng tối.
Gió càng lúc càng mạnh, không khí mang theo vị ẩm ướt và lạnh lẽo. Trên đường phố, dòng xe cộ hối hả di chuyển để tránh cơn dông sắp tới. Từ một quán ăn ven đường, tiếng tivi vẫn phát đi những bản tin rời rạc:
“Dự báo thời tiết tối nay trời nhiều mây, có mưa rào và dông rải rác...”
“Hiện tượng mưa sao băng có thể quan sát được tại một số quốc gia...”
“Trận động đất vừa xảy ra ở phía Nam Alisia gây thiệt hại nhẹ...”
Kỳ Phong vừa ăn xong bát cơm nóng, vội vã trả tiền rồi xách ba lô rời khỏi quán. Cậu cần phải về đến phòng trọ tại Quận 10 trước khi trời đổ mưa. Vì không có xe máy, cậu thường chọn đi bộ hoặc xe buýt để tiết kiệm chi phí.
Khu trọ của cậu nằm ở một nơi hơi vắng vẻ, bao quanh bởi những công trình cao ốc đang thi công dở dang, đêm xuống lại càng thêm u ám.
Một vệt sáng xoẹt qua đỉnh đầu.
Bùm!
Tiếng sấm vang lên ngay sát bên tai khiến Kỳ Phong giật mình. Cậu bước nhanh hơn, thầm nghĩ thời tiết chuyển mùa thật đáng sợ.
Cùng lúc đó, trên cao, một bóng đen cũng đang lướt đi giữa các tòa nhà. Chín cái xúc tu của nó hướng về một phía, chúng vừa cảm nhận được một nguồn nhiệt lượng ổn định và mạnh mẽ từ phía dưới.
Tại đầu hẻm nhỏ tối tăm, một chàng thanh niên đeo kính, mặc sơ mi chỉnh tề đang rẽ vào. Sinh vật nọ khẽ nhe hàm răng nhỏ li ti, phát ra những âm thanh rợn người. Nó bò đến một đoạn dây điện bắc ngang con hẻm, bốn chân bám chặt, chín cái xúc tu tỏa ra bốn phía như một chiếc lưới tử thần. Đôi mắt nó sắc lạnh, nhắm thẳng vào mục tiêu bên dưới.
0 Bình luận