Quyền 1

Chương 55. Thử nghiệm

Chương 55. Thử nghiệm

Chương 55. Thử nghiệm

Tác giả: gakobitmiss

Qua cuộc trò chuyện chân tình, khoảng cách giữa nhóm sinh viên và "đại ca" sòng bài đã hoàn toàn biến mất. Sự chân thành chính là con đường ngắn nhất để thu hẹp mọi rào cản.

"Nào, mấy đứa tranh thủ ăn đi, lát anh dẫn tụi em đi tham quan một vòng cho mở mang tầm mắt," Hổ Ca hào hứng giục.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí rôm rả. Hổ Ca với kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm trong xã hội, nắm giữ kho tàng chuyện đời phong phú, khiến sáu người bạn trẻ nghe đến say mê.

Trung Thành là người phấn khích nhất. Cậu liên tục đặt những câu hỏi về thế giới sòng bài ngầm. Nghe những "chiến tích" bài bạc của Hổ Ca, đôi mắt Trung Thành sáng rực như gặp được thần tượng, trong lòng không khỏi mơ mộng về cảnh mình sẽ đại sát tứ phương, hành hiệp trượng nghĩa trong thế giới đầy mê hoặc này.

Kỳ lạ thay, Thảo Nguyên, cô nàng vốn ít nói và có phần bạo lực, lại nghe kể chuyện cực kỳ chăm chú. Đôi mắt to tròn xinh đẹp của cô lung linh ánh sáng của sự thích thú. Kỳ Phong lúc này mới chợt nhớ ra, Thảo Nguyên rất có hứng thú với những cao thủ võ thuật hoặc những người có bản lĩnh phi thường. Lần trước cô nàng còn nửa đùa nửa thật đòi theo cậu học làm "thần bài".

Trong khi đó, Kỳ Phong lại giữ cho mình một sự tĩnh lặng cần thiết. Cậu chủ yếu lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười hưởng ứng.

Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên với nhịp điệu lạ lùng.

Hổ Ca vừa nghe thấy tiết tấu đó liền biến đổi sắc mặt. Đó là tín hiệu riêng của Văn Tiền, một sự ăn ý được rèn luyện qua nhiều năm sóng gió.

"Anh ra ngoài có chút việc, hai đứa cứ ăn uống tự nhiên. Lát nữa Báo sẽ dẫn mấy đứa đi tham quan, không cần chờ anh đâu," Hổ Ca đứng dậy, dặn dò.

Kỳ Phong lịch sự đáp. "Hổ Ca cứ đi làm việc đi ạ, bọn em tự mình đi xem cũng được."

Hổ Ca lắc đầu, giải thích kỹ. "Chủ yếu là vì lần đầu hai đứa tới, đây lại là nơi phức tạp, cần có người hướng dẫn những quy tắc riêng. Có Báo đi cùng, đảm bảo không kẻ nào dám đến làm phiền hay gây chuyện với các em. Thôi, anh đi trước, xong việc anh quay lại ngay."

Hổ Ca vội vã bước ra ngoài. Văn Tiền đã đứng đợi sẵn với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Có chuyện gì sao?" Hổ Ca trầm giọng hỏi.

Văn Tiền ghé sát tai nói nhỏ. "Đại ca, ông chủ đột nhiên thông báo sẽ dẫn vài vị khách quý đến đây, bảo anh chuẩn bị tiếp đãi ngay lập tức."

"Khách quý? Có nói là ai không?". Hổ Ca nghi hoặc. Bình thường lịch trình của ông chủ rất kín, và hôm nay theo kế hoạch thì ông ấy không đến đây.

"Không đề cập rõ danh tính, nhưng nghe ngữ điệu của ông chủ qua điện thoại, có lẽ đây không hẳn là một chuyện tốt lành gì," Văn Tiền lo lắng.

Hổ Ca trầm ngâm một lát rồi quyết đoán ra lệnh. "Được rồi, em đi thông báo cho toàn thể nhân viên đề cao tinh thần cảnh giác, làm việc cho chỉn chu, tuyệt đối đừng để xảy ra sai sót gì trong lúc này."

"Dạ vâng!"

Kỳ Phong ở trong phòng nhìn thấy thần sắc vội vàng của Hổ Ca qua khe cửa khép hờ, nhưng cậu cũng không quá để ý. Bình thường, nếu không thực sự cần thiết, cậu sẽ không tùy tiện dùng Siêu Năng Lực để nghe lén hay dùng xúc tu để thăm dò bí mật riêng tư của người khác. Đó là sự tôn trọng cơ bản mà cậu dành cho mọi người, điều mà cậu cũng mong muốn người khác dành cho mình.

Sau bữa ăn, sự tò mò và phấn khích đã hoàn toàn lấn át lý trí của Trung Thành và Viên Hoàng. Không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, hai cậu chàng ra sức lôi kéo cả nhóm đi tham quan sòng bạc.

Dưới sự dẫn dắt của anh Báo, vị "hộ pháp" cơ bắp cuồn cuộn, sáu người tiến về phía quầy đổi phỉnh. Khu vực này luôn tấp nập người xếp hàng, không khí đặc quánh mùi tiền bạc và sự kỳ vọng. Văn Báo đưa cả nhóm đến một quầy đặc biệt dành riêng cho khách VIP. Theo chỉ thị từ trước của Hổ Ca, nhân viên nhanh chóng đổi cho mỗi người 100 đô la tiền phỉnh để "vui chơi giải trí".

Vì là lần đầu chạm tay vào những thẻ phỉnh đầy màu sắc, mọi người thống nhất chọn cách chia nhỏ, 2 thẻ 25 đô, 5 thẻ 5 đô và 25 thẻ 1 đô. Mấy người đều sợ mấy "con gà mờ" như mình nếu đổi mệnh giá lớn, họ sẽ thua sạch chỉ trong một ván và không còn cơ hội để trải nghiệm sự hào nhoáng nơi đây.

Tại sòng bạc này, các thẻ phỉnh có mệnh giá trải dài từ 1 đô cho tới tận 5000 đô la. Cầm những tấm thẻ nhựa trong tay, Trung Thành và Viên Hoàng nhìn ngắm không rời mắt, cảm giác như đang nắm giữ một tấm vé đổi đời. Đối với sòng bạc, 100 đô chẳng bõ dính răng, nhưng với những sinh viên vừa ra trường, đó là một số tiền không nhỏ.

Tâm lý của họ cũng giống như hàng ngàn người đang vây quanh những bàn xanh đỏ kia, tin rằng kỹ thuật chơi game trên điện thoại của mình có thể áp dụng vào thực tế để thắng lớn, để đổi đời.

Nhưng thực tế luôn tàn khốc. Ngay từ khoảnh khắc tiền mặt biến thành những quân phỉnh nhựa, 99% kết quả đã được định đoạt: Người chơi sẽ thua. Sòng bạc là bậc thầy trong việc thao túng tâm lý, họ dùng sự xa hoa, âm thanh náo nhiệt và cả những dịch vụ tận tình để làm giảm sự tỉnh táo của con bạc xuống mức thấp nhất. Dù không dùng tiểu xảo, tỷ lệ thắng của nhà cái luôn cao hơn người chơi một bậc.

Vậy mà, ai cũng giữ cho mình một chút hy vọng mong manh. Họ tin mình là người được chọn, tin vào "vận may" hay "kỹ thuật" cá nhân.

Bên cạnh những con bạc khát nước, sòng bạc còn là nơi khẳng định đẳng cấp. Những đại gia thực thụ đến đây đôi khi không quan tâm đến thắng thua, họ đến để hưởng thụ sự phục vụ thượng lưu, để chiêu đãi đối tác, hoặc đơn giản là để tìm kiếm những bóng hồng xinh đẹp luôn lượn lờ xung quanh chờ cơ hội đổi đời.

Cả nhóm dạo quanh các bàn chơi. Kỳ Phong vốn không am hiểu luật lệ, trong khi Trung Thành và Viên Hoàng lại có vẻ sành sỏi hơn. Hai cậu chàng nhanh chóng chọn một bàn Blackjack (xì dách) và ngồi xuống. Kỳ Phong biết trò này, nhưng vận đen thường đeo bám cậu mỗi dịp Tết về quê chơi với anh chị em, nên cậu chọn đứng ngoài quan sát.

Trung Thành nhập cuộc khá tốt, vài ván đầu có thắng có thua, thậm chí còn lời ra được một ít.

"Thần bài, cậu không vào làm vài ván sao?" Văn Báo đứng bên cạnh hỏi, giọng nói ồm ồm.

Kỳ Phong cười khổ: "Anh cứ trêu em. Em nào phải thần bài gì, chơi kém lắm. Đánh vài ván kiểu gì cũng nướng sạch số tiền Hổ Ca cho, phí lắm."

Văn Báo với thân hình cao lớn, đứng cạnh Kỳ Phong như một bức tường vững chãi. Sự hiện diện của anh ta khiến những người xung quanh không tự chủ được mà đứng dạt ra xa, vô tình tạo cho Kỳ Phong một không gian riêng tư thoải mái.

"Cậu quá khiêm tốn rồi. Tối hôm đó chính mắt tôi thấy cậu 'đại phát thần uy', một tay bắt gọn bốn lá Heo Cơ. Kỹ thuật đó thực sự rất ngầu," Văn Báo tán thưởng.

"Đó chỉ là phản xạ nhanh thôi anh, mấy trò mèo đó em làm được chứ bảo em tính toán bài bạc thì em chịu thua cả mấy đứa con nít," Kỳ Phong khiêm tốn đáp.

Tuy nhiên, Văn Báo vẫn không tin. Anh ta thầm nghĩ chắc chắn Kỳ Phong đã phải khổ luyện rất nhiều mới có được đôi tay nhanh nhẹn như thế. Kẻ có đôi tay như vậy, nếu thực sự bước vào canh bạc, sẽ là một đối thủ vô cùng đáng sợ.

Theo dõi một hồi, Kỳ Phong cảm thấy hơi chán, cậu muốn tìm thứ gì đó mới mẻ hơn.

"Trung Thành, Viên Hoàng, mình đi lòng vòng một chút nhé, hai cậu có đi cùng không?"

"Cậu đi đi, mình đang vào cầu, cảm giác sắp thắng lớn rồi!" Trung Thành dán mắt vào những lá bài, trả lời không thèm ngẩng đầu.

Viên Hoàng cũng chỉ phất tay lấy lệ, thậm chí cậu ta còn quên bẵng việc phải đi theo lấy lòng Ngọc Loan.

Kỳ Phong nhìn gã bạn mập mạp của mình, thầm thở dài: "Haiz, tên mập này, sa đà vào đây thì kiểu gì cũng mất điểm trong mắt người đẹp thôi."

"Còn hai em thì sao? Có thích trò gì không? Chúng ta cùng đi xem thử." Kỳ Phong quay sang hỏi Thảo Nguyên và Ngọc Loan, cố gắng phá tan bầu không khí ngột ngạt của những tiếng đặt cược.

Thảo Nguyên khẽ lắc đầu, nụ cười tỏa sáng. "Em không thích chơi bài, em đi theo anh xem là được rồi."

"Em cũng đi cùng Thảo Nguyên." Ngọc Loan tiếp lời, không quên liếc xéo gã béo Viên Hoàng đang hăng máu bên bàn Blackjack một cái đầy sắc lẹm, rồi kéo tay cô bạn thân đi thẳng.

Kỳ Phong nhìn sang La Cường, người nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt lầm lì. "Còn cậu? Sao không chơi cùng hai người kia?"

Sắc mặt La Cường vốn đã không tốt từ khi thấy Hổ Ca đối xử quá ưu ái với Kỳ Phong. Cậu ta cảm thấy mình bị lép vế hoàn toàn trước người bạn cũ. Nghe Kỳ Phong hỏi, La Cường chỉ đáp gọn lỏn. "Mình cũng đi xem cùng Thảo Nguyên." Đúng là tôn thờ triệt để phương châm "nước chảy đá mòn", quyết không rời mục tiêu nửa bước.

"Được thôi, vậy bọn mình đi trước, tí nữa vòng lại đón hai cậu ấy sau." Kỳ Phong gật đầu.

Văn Báo thấy Trung Thành và Viên Hoàng có vẻ đã quen tay, liền ra hiệu cho nhân viên sòng bạc kín đáo để mắt tới họ, rồi bước theo nhóm Kỳ Phong. Anh ta vẫn tò mò muốn biết rốt cuộc "thần bài" trong mắt Hổ Ca sẽ trổ tài ở bàn nào.

Khi đi dạo quanh, Kỳ Phong âm thầm phóng ra hai chiếc xúc tu vô hình để thăm dò. Từ khi có thêm xúc tu thứ hai, khả năng cảm nhận của cậu đã tăng vọt. Chúng giống như những radar quét hình 3D siêu hạng, truyền về não bộ không chỉ hình dáng mà cả cấu trúc bên trong của mọi vật, xuyên qua các chướng ngại vật.

Tuy nhiên, cậu nhanh chóng nhận ra một điểm yếu chết người: Siêu năng lực này thiếu thông tin về màu sắc và ký hiệu. Cậu có thể cảm nhận được độ nhám của lá bài, các vết xước siêu nhỏ trên bề mặt phỉnh, nhưng lại không thể "đọc" được đó là lá Át hay lá K, phỉnh đỏ hay phỉnh xanh. Tại sòng bạc, nơi các bộ bài được thay mới liên tục để chống gian lận, việc ghi nhớ các vết xước nhỏ cũng trở nên vô dụng.

Cả nhóm dừng chân trước bàn Roulette, một vòng quay lớn với đĩa số đỏ đen rực rỡ. Kỳ Phong tò mò hỏi: "Anh Báo, trò này chơi như thế nào?"

Văn Báo thoáng ngạc nhiên. Anh ta cứ ngỡ Kỳ Phong là cao thủ, hóa ra đến luật chơi cơ bản nhất cũng không biết. Tuy nhiên, anh vẫn nhiệt tình giải thích.

"Đây là Roulette. Bàn quay có 37 ô số từ 0 đến 36. Nhà cái sẽ quay vòng và ném một trái bóng vào. Em có thể đặt cược số đơn (tỷ lệ 1 ăn 36), cược đôi, cược hàng, hoặc đơn giản hơn là cược màu Đỏ/Đen, Chẵn/Lẻ với tỷ lệ 1 ăn 1. Bóng dừng ở ô nào thì người đặt vào ô đó thắng."

Cả nhóm gật gù. Trò này xem ra đơn giản, thuần túy dựa vào vận may. Kỳ Phong ghé sát tai Văn Báo, hạ thấp giọng hỏi một câu nhạy cảm.

"Ở đây có kiểu thao túng kết quả, kiểu như gắn nam châm hay điều khiển bóng không anh?"

Văn Báo không hề tỏ ra khó chịu, anh bình thản đáp. "Ở những nơi khác tôi không dám bảo đảm, nhưng tại Casino Vĩnh Sang, Hổ Ca tuyệt đối không cho phép chuyện đó. Uy tín là vàng. Nếu để khách hàng nghi ngờ gian lận, danh tiếng của Vĩnh Sang coi như đổ sông đổ biển. Chúng tôi thắng tiền bằng kỹ thuật quản lý và xác suất, chứ không phải bằng tiểu xảo rẻ tiền."

"Đúng là phong cách của Hổ Ca, rất quang minh lỗi lạc," Kỳ Phong cảm thán.

Cậu nhìn chằm chằm vào vòng quay đang bắt đầu chuyển động, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ: Không biết có cách nào dự đoán kết quả không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!