Quyền 1

Chương 59. Nghi ngờ

Chương 59. Nghi ngờ

Chương 59. Nghi ngờ

Tác giả: gakobitmiss

Đám đông chết lặng. Cô gái chia bài run rẩy thu hết số phỉnh thua cuộc trên bàn, sau đó lấy ra 36 đồng thắng kèm 1 đồng vốn, đẩy về phía Kỳ Phong bằng một thái độ vừa nể sợ vừa kinh ngạc.

La Cường đứng bên cạnh, nhìn 50 đô la tiền cược của mình bị thu mất mà tiếc đứt ruột. Dù số tiền đó là "vốn" được cấp, nhưng cảm giác bị Kỳ Phong vượt mặt trước mặt người đẹp khiến cậu ta nếm trải vị cay đắng.

Thảo Nguyên đứng sau lưng Kỳ Phong, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ như hai vì sao. Cô rất muốn lao đến tóm cổ anh ta ngay lập tức, ép anh ta phải khai ra bí quyết "thần sầu" này. Nhưng rút kinh nghiệm từ những lần bị Kỳ Phong lấp liếm trước đó, cô tự nhủ phải kìm nén, chờ đến khi thu thập đủ bằng chứng xác thực để anh ta không còn đường chối cãi.

Ngọc Loan đứng bên cạnh, cảm nhận được sự run rẩy vì kích động của bạn mình, thầm nghĩ: "Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có ai vừa trêu tức cậu ấy sao?"

Tất cả ánh mắt của những kẻ thua cuộc bắt đầu chuyển từ sự ngạc nhiên sang phẫn nộ, tập trung vào Kỳ Phong. Trong khi đó, cậu chỉ nở một nụ cười ngây ngô, thong thả xếp những đồng phỉnh thắng được thành một hàng ngay ngắn trước mặt.

Cơn giận dữ bùng phát từ vài vị khách vừa mất tiền.

"Ngươi lừa chúng ta!"

"Rõ ràng biết là số 13 vậy mà lại giả vờ đặt 36 để chúng ta mắc bẫy theo!"

"Đúng vậy! Đến giây cuối mới đặt vào số trúng, rõ ràng là cố ý chơi khăm mọi người!"

Những tiếng la ó bắt đầu vang lên, bầu không khí dưới sòng bạc bỗng chốc trở nên căng thẳng. Văn Báo đứng đó, nhíu mày nhìn đám đông đang mất kiểm soát.

Kỳ Phong hoàn toàn không bị bầu không khí đặc quánh sự nghi kỵ xung quanh làm cho bối rối. Cậu nhún vai, trưng ra bộ mặt vô tội hết mức có thể:

"Làm sao tôi biết số nào trúng được chứ? Tất cả chỉ là may mắn thôi. Mọi người có thể tự do đặt bất kỳ con số nào mà, tôi đâu có cản?"

"Ngươi đặt cả ba lần đều trúng phóc vào ô số đơn, vậy mà nói là không biết? Ai mà tin nổi cái lý lẽ đó chứ!" Một gã vừa thua cháy túi đỏ mặt tía tai phản bác.

Kỳ Phong vẫn thản nhiên, giọng điệu rất đỗi chân thành: "Thật sự chỉ là may mắn thôi. Mọi người nếu không tin, lát nữa tôi lại đặt tiếp, đảm bảo lần này sẽ thua cho mọi người xem."

Mấy kẻ xung quanh nghe vậy thì trợn tròn mắt, thầm chửi rủa trong lòng: "Ngươi đã bảo không đoán được, vậy mà lại dám khẳng định chắc nịch ván tới sẽ thua? Đây chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao!"

Tuy nhiên, bọn họ cũng hiểu rõ mình đang đuối lý. Ở sòng bạc này, người ta thích đặt số nào là quyền của họ, mình tự nguyện "đu theo" rồi thua thì chỉ có thể tự trách bản thân đen đủi. Nhưng thói đời, khi lòng tham không được thỏa mãn, con người ta thường tìm cách đổ lỗi.

"Tôi hoài nghi hắn gian lận nên mới trúng liên tiếp ba lần như vậy!" Một kẻ bắt đầu kích động.

"Đúng thế! Gọi an ninh tới đi! Người này chắc chắn dùng tiểu xảo mới biết trước kết quả để lừa chúng ta."

Tiếng ồn ào từ bàn Roulette mỗi lúc một lớn, nhanh chóng thu hút sự chú ý của các con bạc ở những khu vực xung quanh. Đám đông bắt đầu tụ tập lại, xì xào bàn tán:

"Chuyện gì thế? Có đánh nhau à?"

"Không, có một thằng nhóc liên tục trúng Roulette cả ba ván."

"Ba ván? Cũng thường thôi, chắc là vận may đến thôi mà."

"Ngươi thì biết cái gì! Hắn không đặt chẵn lẻ hay màu sắc đâu, cả ba ván hắn đều đánh thẳng vào 'số đơn' (Single Number) đấy!"

"Cái gì? Trúng số đơn ba lần liên tiếp? Thật hay giả vậy?" Người thanh niên mới tới kinh ngạc thốt lên. Tỉ lệ trúng số đơn là 1 ăn 35, việc trúng liên tiếp ba lần là một xác suất cực thấp, gần như không tưởng.

"Thật 100%, thế nên bọn họ mới đòi kiểm tra gian lận. Nhưng có một điểm kỳ quái hơn nữa..."

"Điểm gì?"

"Mỗi ván thắng, hắn chỉ cược đúng... một đô."

Đám đông bỗng chốc im bặt trong giây lát rồi lại bùng nổ tiếng cười nhạo lẫn kinh ngạc: — "Thắng ba ván liên tiếp mà chỉ cược một đô? Gian lận để làm cái quái gì với một đô chứ? Điên rồ thật!"

Nhân viên an ninh của casino nhanh chóng phát hiện sự bất thường và tiến lại gần. Nghe đám đông bàn tán, họ cũng nảy sinh nghi ngờ đối với Kỳ Phong. Đang định tiến lên hỏi cô gái chia bài để làm rõ sự việc, họ bỗng thấy cô nàng nháy mắt ra hiệu, nhìn về một hướng phía sau chàng trai trẻ.

Văn Báo nãy giờ vẫn im lặng đứng đó. Anh không hề coi những lời buộc tội kia ra gì. Ban đầu, anh gọi Kỳ Phong là "thần bài" cũng chỉ là lời đùa vui khi thấy khả năng bắt bài đỉnh cao của cậu. Nhưng chứng kiến cảnh này, Văn Báo bắt đầu phải suy nghĩ lại.

Bắt bài và chơi bài là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Hổ Ca bắt bài có thể không bằng Kỳ Phong, nhưng tài nghệ đánh bài của đại ca là thứ đã được tôi luyện qua hàng nghìn chiếu bạc ngầm khốc liệt. Vậy mà, ngay cả Hổ Ca cũng không thể chơi Roulette theo kiểu "muốn trúng là trúng" như thế này.

"Chẳng lẽ cậu ấy thực sự là thiên tài bẩm sinh? Đại ca nhìn trúng cậu ta là vì điểm này sao?" Văn Báo thầm đánh giá. Anh đứng sát cạnh Kỳ Phong, quan sát từ đầu đến cuối và khẳng định 100% không có bất kỳ thiết bị gian lận nào.

Anh nhận ra một chi tiết cực kỳ then chốt: Kỳ Phong chỉ xuống tiền vào đúng khoảnh khắc cuối cùng, ngay trước khi cô gái chia bài hô dừng nhận cược.

"Cậu ấy có bí quyết gì sao? Mỗi lần thắng đều là đặt cược sau khi đã quan sát quỹ đạo bóng lăn... Nhưng dù có nhìn kỹ đến đâu, làm sao tính toán được điểm rơi chính xác của quả bóng trong cái vòng xoay điên rồ kia?" Văn Báo thầm suy tư mà vẫn không tìm ra đầu mối.

Lúc này, nhóm nhân viên an ninh đã tiến đến. Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của người dẫn đầu đội bảo an Vĩnh Sang, họ lập tức thu lại vẻ hung hăng, cúi đầu cung kính:

"Anh Báo! Thì ra ngài cũng ở đây."

Văn Báo thản nhiên gật đầu, giọng lạnh lùng:

"Uhm, các cậu kéo đến đây làm gì?"

"Dạ, chúng em nhận được báo cáo có khách hàng nghi vấn gian lận nên đến kiểm tra. Nhưng nếu anh đã ở đây rồi thì bọn em hoàn toàn yên tâm. Chắc chắn không kẻ nào dám giở trò dưới mắt anh Báo cả."

"Gian lận?" Văn Báo nhướn mày, vờ như không biết. "Nãy giờ tôi đứng ngay sát đây, sao chẳng thấy ai gian lận cả? Chỉ thấy một vị khách có vận may cực lớn mà thôi."

Mấy kẻ vừa lớn tiếng tố cáo nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu. Họ cứ tưởng gã đàn ông lực lưỡng đi theo Kỳ Phong là bảo kê hay bạn bè của cậu, hóa ra lại là "sếp lớn" của đội an ninh sòng bạc Vĩnh Sang. Tình huống này, có cho kẹo họ cũng không dám hó hé thêm nửa lời.

Nhận thấy sự việc đã thu hút quá nhiều sự chú ý, Văn Báo quyết định mượn gió bẻ măng. Anh bước lên một bước, giọng vang lên đầy uy lực nhưng vẫn giữ phép lịch sự:

"Các vị khách quý, tôi là đội trưởng đội An ninh của Vĩnh Sang. Sự việc vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm. Chúng tôi đã xác minh và khẳng định: vị khách này không hề gian lận. Chiến thắng này hoàn toàn dựa trên sự quyết đoán và vận may tuyệt vời của cậu ấy."

Anh dừng lại một chút, quét mắt nhìn đám đông rồi tiếp lời:

"Tại Vĩnh Sang, chúng tôi luôn tôn trọng sự công bằng và minh bạch. Kết quả thắng thua hoàn toàn dựa vào kỹ thuật và vận may của các quý khách. Chỉ cần có bản lĩnh như vị khách này, sòng bạc luôn sẵn sàng chi trả sòng phẳng!"

Lời tuyên bố của Văn Báo chẳng khác nào một liều thuốc kích thích. Đám đông từ nghi ngờ chuyển sang ngưỡng mộ, rồi khao khát.

"Thật sự là đặt số đơn trúng ba lần liên tiếp sao? Điên rồ thật, vận may này mà rơi vào mình thì giàu to rồi!"

Bầu không khí trong sòng bạc bỗng chốc nóng rực lên. Ai nấy đều muốn thử vận may "bàn tay vàng", hy vọng hưởng chút hơi ấm từ Kỳ Phong. Các bàn Roulette nhanh chóng bị lấp đầy, người chơi tranh nhau đặt cược khiến nhân viên chia bài làm việc không ngơi tay.

Kỳ Phong thấy mình bỗng nhiên trở thành tâm điểm, biết rằng không thể tiếp tục thử nghiệm năng lực ở đây nữa. Cậu bình thản đứng dậy, nhường lại vị trí đang cực "hót" cho những kẻ đang thèm khát.

Vừa bước đi, Kỳ Phong vừa âm thầm rà soát lại khám phá mới nhất của mình. Qua thử nghiệm vừa rồi, cậu đã xác định được một cơ chế hoạt động kinh ngạc của "Xúc tu vô hình": Chúng có thể trực tiếp mô phỏng vật chất vào Không Gian Tâm Trí mà không cần thông qua quan sát bằng mắt hay trí tưởng tượng.

Nói cách khác, cậu có thể dùng xúc tu như một loại "radar 3D". Chỉ cần quét qua, toàn bộ cấu trúc xung quanh, thậm chí là những lá bài đang úp trên bàn hay đồ vật giấu sau bức tường, đều được dựng lại nguyên mẫu trong đầu cậu một cách chi tiết nhất.

Trong tầm quét hình của xúc tu, Kỳ Phong không khác gì có được tầm nhìn không góc chết. Không có gì có thể giấu được ánh mắt của cậu

"Cách dùng này cực kỳ hữu ích, nhưng tuyệt đối không được lạm dụng ở đây." Kỳ Phong thầm nhắc nhở bản thân.

Cậu hiểu rõ quy luật của sòng bài: Thắng một chút là may mắn, nhưng thắng quá nhiều sẽ là thảm họa. Nếu không có Văn Báo ở đây, có lẽ cậu đã bị mời vào "phòng kín" để "thẩm vấn" từ lâu.

Hiện tại, cậu vẫn chỉ là một kẻ tay trắng, không tiền không quyền. Hơn nữa, bóng ma của tổ chức ETLE và sự giám sát của Cục Tình Báo vẫn đang treo lơ lửng trên đầu. Kỳ Phong hít một hơi sâu, nén lại sự phấn khích. Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, bài học đầu tiên cậu cần thuộc lòng chính là: Biết ẩn mình.

Bốn người Kỳ Phong tiếp tục sải bước quanh sòng bạc với vẻ tò mò của một kẻ mới vào nghề. La Cường cũng đã từ bỏ ý nghĩ chiến thắng ở bàn Roulette để lấy le với Thảo Nguyên mà đi theo. Thỉnh thoảng lại nhìn Kỳ Phong với ánh mắt ghen ăn tức ở.

Kỳ Phong lại dừng lại trước một bàn chơi rồi hỏi Văn Báo:

"Trò này là trò gì ạ?"

"Đó là Baccarat. Một trong những trò phổ biến nhất ở đây."

"Luật chơi như thế nào anh?"

Văn Báo kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ từ cách tính điểm đến quy tắc rút lá bài thứ ba. Cứ thế, từ Sic bo (Tài Xỉu), Poker cho đến Blackjack... không đợi Kỳ Phong hỏi, mỗi khi đi ngang qua một khu vực mới, Văn Báo đều chủ động đóng vai một "hướng dẫn viên" tận tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!