Chương 33. Chạm mặt
Tác giả: gakobitmiss
Ra khỏi Hội quán Bình Nam, trời đã sụp tối. Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu hắt xuống mặt đường, hòa cùng dòng người hối hả giờ tan tầm.
Patro trở về khách sạn nghỉ ngơi, còn Kỳ Phong dự tính về thẳng nhà trọ. Vì hai bên ngược đường, cậu để tài xế công ty chở Patro về trước, còn mình thì lững thững đi bộ ra trạm xe buýt. Kỳ Phong vừa đi vừa huýt sáo, lòng nhẹ tênh.
Tạm thời, gánh nặng chi phí sinh hoạt đã không còn là nỗi ám ảnh thường trực. Chủ quản Hoàng đã ứng trước một khoản kinh phí, cộng thêm số tiền bồi luyện hậu hĩnh mà Trương Đại Long hứa hẹn vào tuần sau. Đến cuối tháng, cậu còn có lương dạy kèm và lương thử việc tại Lam Thiên. Tất cả cộng lại sẽ là một khoản tiền không nhỏ đối với một sinh viên vừa ra trường như cậu, đủ để sống dư dả và thực hiện vài dự định nhỏ.
Cậu thầm tính toán: "Thay món trứng xào cà chua bằng thịt bò, mua thêm vài bộ đồ công sở tươm tất, và nếu tiết kiệm thêm chút nữa, mình có thể mua được một chiếc xe máy cũ để đi làm cho tiện."
Tâm tình tốt lên khiến thế giới trong mắt Kỳ Phong cũng trở nên sống động và rực rỡ hơn. Cậu bắt đầu tập trung cảm nhận mọi thứ xung quanh mình một cách chi tiết hơn. Gió mát hơn, tiếng động cơ xe cộ không còn chói tai mà như một bản nhạc đường phố ồn ã nhưng vui mắt.
Bỗng nhiên, khi một người đàn ông đi ngang qua, một luồng âm thanh lạ lọt vào tai cậu dù nó cực nhỏ.
“Báo cáo! Đối tượng hiềm nghi di chuyển, đang đi về phía trạm xe buýt.”
Kỳ Phong giật mình, khẽ liếc mắt nhìn lại. Đó là một người nam mặc thường phục, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất đôi mắt, tai đeo một chiếc tai nghe nhỏ xíu. Âm thanh vừa rồi phát ra từ chính thiết bị đó.
“Số 03 chú ý, đối tượng hiềm nghi đang đi về phía cậu, cẩn thận chút.” Tiếng trả lời vang lên trong tai nghe của người đội mũ.
Người đàn ông hơi cúi đầu, khẽ nói vào chiếc micro giấu kín sau cổ áo:
“Vâng, đội trưởng. Tôi vẫn đang chú ý hành động của hắn.”
"Gì vậy? Cảnh sát ngầm à?". Kỳ Phong sững người. Cậu không ngờ đi đường thôi cũng tình cờ vấp phải một tình cảnh như này. Sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ. Không nhịn được, cậu bắt đầu kích hoạt năng lực để quan sát kỹ hơn.
Siêu Thị Giác kích hoạt!
Siêu Thính Giác kích hoạt!
Siêu Tốc Thần Kinh kích hoạt!
Toàn bộ thế giới xung quanh Kỳ Phong bỗng chốc như bị tua chậm lại. Cậu duy trì năng lực ở mức vừa phải để không gây chú ý. Người đi đường quá đông, tầm nhìn bị che khuất bởi vô số bóng lưng và phương tiện, khiến cậu khó lòng xác định đâu là "đối tượng hiềm nghi" mà họ nhắc tới.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. Những xúc tu năng lượng trên đầu cậu có thể kéo dài và nhạy cảm với mọi rung động. Nếu cậu điều khiển chúng xoay tròn thật nhanh quanh người, chẳng phải chúng sẽ hoạt động như một chiếc máy quét radar hay sao?
"Coi như là một bài rèn luyện thực tế." Kỳ Phong thầm nhủ và lập tức thử nghiệm.
Cậu đẩy Siêu Tốc Thần Kinh lên mức cao hơn. Hai xúc tu vô hình trên đầu đưa ra, kéo dài hết mức có thể về phía trước, rồi bắt đầu xoay tròn liên tục quanh thân thể cậu với tốc độ chóng mặt.
Mỗi vòng xoay giống như một lát cắt thông tin 360 độ truyền thẳng về não bộ. Ban đầu, lượng thông tin quá lớn khiến cậu hơi choáng váng vì không thể phân biệt được hết các vật cản. Nhưng khi cậu thử tập trung vào một đặc điểm cụ thể, những người có mang thiết bị liên lạc hoặc có hành vi lén lút, thông tin bắt đầu được lọc sạch.
Cảm giác từ xúc tu truyền về nhạy bén đến lạ kỳ. Vị trí của từng người, nhịp tim của họ, thậm chí là sự căng cứng của cơ bắp đều được phác họa rõ nét trong tâm trí cậu.
"Một, hai, ba..."
Kỳ Phong kinh ngạc nhận ra. Trong bán kính mười mét quanh đây, không chỉ có người đàn ông đội mũ ban nãy, mà có đến tận ba cảnh sát ngầm đang bí mật bao vây khu vực này. Họ đang dần thắt chặt vòng vây về phía một người đàn ông mặc áo khoác đen đang lầm lũi đi về phía trạm xe buýt, chính là hướng mà Kỳ Phong đang đứng.
Bỗng một cảm giác quen thuộc từ xúc tu truyền đến, kích thích mạnh mẽ vào từng sợi dây thần kinh của Kỳ Phong.
Một cơn đói khát khó nhịn đột ngột nổi lên, bùng phát từ sâu trong tủy xương. Giống như một phần bản năng nguyên thủy trong cơ thể cậu vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Nó tham lam, gào thét kêu gọi cậu nhìn về một hướng duy nhất, thúc giục cậu phải tìm kiếm và nuốt chửng thứ gì đó đang hiện diện ở đó.
Xúc tu vô hình trên đầu không còn xoay tròn để quét ra-đa nữa. Nó duỗi thẳng, run rẩy chỉ về phía đám người phía trước như một chiếc kim nam châm bị hút chặt bởi từ trường cực mạnh.
Thứ khiến cậu thèm khát đang ở đó, và nó đang tiến lại gần.
Kỳ Phong quay người, nheo mắt nhìn theo chỉ dẫn của bản năng. Giữa dòng người qua lại như mắc cửi, một kẽ hở vừa vặn lộ ra. Cậu lập tức tăng cường Siêu Thị Giác, tập trung thị lực vào điểm đó.
Cách đó vài chục mét, một người đàn ông mặc đồ đen, đội nón bucket sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đang lách qua đám đông. Kỳ Phong phóng đại tầm mắt: đó là một người nước ngoài, dáng người cao lớn đột xuất, sống mũi cao và làn da trắng bợt đến kỳ lạ.
"Hắn đang nhắm vào mình?". Kỳ Phong có dự cảm không lành.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt của người đàn ông nước ngoài và Kỳ Phong chạm nhau. Không còn nghi ngờ gì nữa, ánh mắt đó sắc lạnh, chứa đựng một sự thấu thị khủng khiếp.
John khựng lại. Hắn vốn định lặng lẽ tiếp cận, nhưng mục tiêu lại đột ngột quay đầu nhìn thẳng vào hắn với sự chính xác tuyệt đối.
"Bị phát hiện sao?". John có chút hoài nghi, nhưng rồi hắn chợt tỉnh ngộ.
Chỉ có những kẻ mang trên mình sinh vật đó mới có cảm giác nhạy bén đến vậy.
Tổ chức của hắn đã nghiên cứu về các sinh vật ngoài hành tinh nhiều năm. Những loài ký sinh này thường ẩn mình rất kỹ trong vật chủ, bất tri bất giác thay đổi cơ thể họ. Bình thường chúng là ẩn tính, nhưng khả năng phản xạ và giác quan vượt trội của thanh niên kia chính là bằng chứng sống. Ở khoảng cách hơn hai mươi mét giữa đám đông hỗn loạn mà vẫn xác định được mục tiêu, người bình thường chắc chắn không làm được.
Chỉ cần một giọt máu của kẻ này, máy móc của Tổ chức có thể khẳng định tỷ lệ ký sinh lên đến 99%.
John chớp mắt. Một người đi đường vừa vặn lướt qua che khuất tầm nhìn của hai người. Khi người đó đi qua, vị trí của Kỳ Phong đã trống không.
"Hả? Người đâu rồi?". John biến sắc. Hắn không ngờ đối phương lại biến mất nhanh đến thế. Không chút do dự, hắn lao mạnh về phía trước, gạt phăng những người cản đường.
Cùng lúc đó, trong hệ thống liên lạc của các cảnh sát ngầm:
“Báo cáo! Đối tượng hiềm nghi đang bỏ chạy!”
“Hắn phát hiện chúng ta rồi sao?”
“Lập tức tiến hành bắt giữ! Không được để hắn gây thương hại đến dân thường!”
“Đội đặc công 03 nghe rõ, hành động!”
John vừa chạy đến chỗ Kỳ Phong từng đứng thì một bàn tay rắn chắc vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay hắn, giật mạnh về phía sau nhằm khống chế. Bản năng chiến đấu của John cực cao, hắn hơi dùng sức, xoay người đẩy văng đối phương ra.
Nhưng ngay lập tức, từ bốn phía, hàng chục người mặc thường phục cùng lúc ập tới. Anh thợ điện vừa leo xuống thang, bác xe ôm đang dựng xe, gã lao công đang quét rác... tất cả đột ngột rũ bỏ vẻ ngoài bình thường, tạo thành một vòng vây thép vây chặt lấy John.
Cuộc vây bắt được tổ chức bài bản khiến John hiểu rằng: Hắn đã rơi vào bẫy của lực lượng hành pháp địa phương, trong khi mục tiêu thực sự của hắn đã cao chạy xa bay.
“Đặc công?”.
John đã nghe danh Việt Quốc rất mạnh về đào tạo đặc công, những người có khả năng trà trộn vào dân thường cực tốt để truy bắt tội phạm. Rất có thể những kẻ đang bao vây hắn chính là bọn họ.
“Phiền phức thật.”
Hắn chỉ lơ là trong một chớp mắt thôi mà mục tiêu đã biến mất tăm hơi, lại còn thu hút sự chú ý của lực lượng chức năng sở tại. Tuy nhiên, vì mục tiêu đã được xác định rõ ràng, John quyết định không dây dưa. Hắn cần thoát khỏi vòng vây này trước, việc tìm kiếm cậu thanh niên kia có thể tính sau.
John nhanh chóng lách mình qua người đặc công vừa bị hắn hất ra, chuyển hướng lao vào một con hẻm nhỏ với tốc độ kinh người.
“Chúng tôi đang tiếp cận đối tượng, hắn vừa phản kháng và đang bỏ trốn!”
“Đuổi theo, không được để hắn chạy thoát!”
“Cảnh báo: Đối tượng rất nguy hiểm, không hành động một mình!”
Một nhóm cảnh sát ngầm nhanh chóng tách khỏi dòng người, lao đi vun vút theo hướng của John.
Trong khi đó, ngay gần đó, Kỳ Phong đang kề sát bên một người đi đường cao lớn. Cậu khéo léo dùng thân hình của người lạ này làm tấm khiên che chắn, lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc.
Vừa nãy, Kỳ Phong cảm nhận được ánh mắt của John nhìn mình rất đáng sợ—đó không phải ánh mắt của người nhìn người, mà là ánh mắt của một thợ săn đang nhìn thấu con mồi. Theo bản năng, cậu đã đưa ra quyết định trong tích tắc.
Kích hoạt Siêu Tốc Thần Kinh, thế giới xung quanh như chậm lại. Cậu kích hoạt thêm Siêu Phản Xạ, bước chân của Kỳ Phong hoàn toàn đồng bộ với nhịp bước của người đi đường bên cạnh, như hình với bóng, vừa vặn lọt vào điểm mù của John ngay khi hắn chớp mắt. Đây là một phương pháp loại bỏ truy tung cực kỳ hiệu quả mà cậu vừa tự ứng biến ra.
Cậu không hề rời đi, mà lợi dụng dòng người để quan sát từ xa. Cậu muốn biết đối phương là ai, tại sao lại theo dõi mình, và liệu hắn có phải là lý do khiến cơn thèm khát trong cơ thể cậu bùng phát hay không.
Chứng kiến cảnh sát vây bắt John, Kỳ Phong không khỏi ngạc nhiên. Nghe nội dung bộ đàm, cậu mới hiểu tên ngoại quốc này là một đối tượng cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng trong lòng Kỳ Phong trỗi dậy một nghi vấn lớn: Liệu hắn có mang theo thứ gì đó giống như "Nhân Gian Mộng Ảo" không? Chính là ống dung dịch cậu lấy được từ Hoàng Quân, thứ đã mang lại cho cậu siêu năng lực nhưng cũng đi kèm với sự thèm khát kỳ lạ. Chất lỏng đó có lực hấp dẫn cực lớn đối với cậu, rất giống cảm giác mà cơ thể cậu đang thôi thúc lúc này.
Hơn nữa, tại sao hắn lại tiếp cận cậu? Hắn biết gì về con Kỳ Nhông kỳ quái hôm đó? Có lẽ hắn đã xác nhận được sự tồn tại của sinh vật ký sinh trong người cậu?
Quá nhiều câu hỏi cần lời giải.
“Có nên theo sau hay không đây?”. Kỳ Phong tự vấn.
Với Siêu Thị Giác và Siêu Thính Giác, cậu hoàn toàn có thể giữ một khoảng cách an toàn để theo dõi mà không bị phát hiện. Trầm ngâm trong một phần nghìn giây, bản năng tò mò và khao khát tìm hiểu sự thật đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cậu quyết định bám theo.
Cậu cần biết nguyên nhân của những thay đổi quái dị trên người mình. Con Kỳ Nhông đó là gì? Tại sao nó lại tấn công cậu? Có lẽ gã đàn ông áo đen kia chính là chìa khóa duy nhất.
0 Bình luận