Chương 78. Học lỏm
Tác giả: gakobitmiss
Khung cảnh giấc mơ của Patro vượt xa quy mô của người ăn xin mà Kỳ Phong từng thâm nhập trước đó. Đứng trước khán đài với hàng vạn chỗ ngồi, Kỳ Phong không khỏi cảm thấy choáng ngợp. Tuy nhiên, cậu sớm nhận ra một quy luật: sự chi tiết của giấc mơ tỷ lệ thuận với ấn tượng của chủ thể.
Trên khán đài, những gương mặt khán giả vẫn chỉ là những mảng màu nhòe nhoẹt, không rõ nhân dạng. Dưới đường đua, trong số mười hai chiếc xe, chỉ có vài chiếc là có tài xế ngồi sau tay lái, còn lại đều là những khoang lái trống rỗng. Phần lớn cảnh vật ở xa vẫn mang vẻ mờ ảo của một giấc mộng chưa hoàn chỉnh. Thế nhưng, riêng đường đua dưới chân cậu thì lại chân thực đến mức kinh ngạc. Từng vết lốp cháy đen trên mặt đường nhựa, từng khúc cua gắt hay những vạch vôi đánh dấu... tất cả đều sắc nét như thể Patro đã dùng linh hồn mình để khắc ghi từng mét đường vào não bộ.
“Chẳng lẽ chỉ những người và vật thực sự in sâu trong trí nhớ của Patro mới có thể hiện hình?” – Kỳ Phong thầm đoán. “Những đối thủ mờ nhạt hoặc những kẻ không để lại ấn tượng sẽ bị não bộ tự động lược bỏ để tiết kiệm dung lượng.”
Dù có sự hỗ trợ thần kỳ từ những chiếc xúc tu, cậu cũng hiểu rằng giấc mơ mãi mãi là giấc mơ. Nó không thể là một thế giới mô phỏng hoàn mỹ 100%.
Hồi tưởng lại lần đầu thâm nhập giấc mơ của người ăn xin, Kỳ Phong nhớ rằng khi cậu ăn đồ ăn trong đó, cậu đã cảm nhận được trọn vẹn vị giác của chủ thể. Vậy thì ở đây, muốn lĩnh ngộ kỹ năng đua xe, cậu cũng không thể chỉ đứng nhìn, mà phải trực tiếp cầm lái.
Kỳ Phong tiến đến một chiếc xe đua đỏ rực đang để trống, nhanh chóng trèo vào khoang lái. Kết cấu của nó hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Chìa khóa đã cắm sẵn, chờ đợi một cái xoay tay.
Rìn... Rìnnnnn!
Tiếng động cơ gầm lên mãnh liệt, rung động qua từng thớ thịt. Ngay khoảnh khắc bàn tay chạm vào vô lăng, một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng Kỳ Phong. Đó không phải là cảm xúc của cậu, mà là một "di sản" tâm trí từ Patro: sự hưng phấn tột độ của lần đầu bước ra đấu trường lớn, sự gắn bó máu thịt với cỗ máy, và một ý chí chiến thắng mãnh liệt đang sục sôi trong huyết quản.
Cảm nhận này khác hoàn toàn với sự thích thú mới lạ của Kỳ Phong khi mới tập tành đua xe ở thế giới thực. Đây là đam mê, là định mệnh. Trái tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập, đầu óc tỉnh táo đến mức kỳ lạ. Có vẻ như đây chính là trận đua chuyên nghiệp đầu tiên trong đời Patro – bước ngoặt vĩ đại của một thiên tài.
Tuy nhiên, một vấn đề nảy sinh. Kỳ Phong nhìn quanh nhưng không thấy bất kỳ trang bị bảo hộ nào. "Không có mũ bảo hiểm hay giáp bảo vệ, liệu có an toàn không?" Cậu biết rõ, dù là giấc mơ, nhưng nếu thân thể bị tổn thương, tinh thần cũng sẽ gánh chịu hậu quả nặng nề.
“Có lẽ mình nên tự tạo ra nó.”
Lần trước, cậu chỉ biết dùng xúc tu quấn quanh người để phòng thủ. Nhưng giờ đây, với năng lực Mô Phỏng Hiện Thực và kho dữ liệu khổng lồ trong "kệ sách tâm trí", Kỳ Phong đã có một công cụ mạnh mẽ hơn nhiều. Cậu tập trung ý nghĩ vào bộ đồ bảo hộ mình thường dùng.
Trong Không Gian Tâm Trí, một cuốn sách trên kệ tự động lật mở. Những trang giấy lướt qua nhanh chóng: từ vật dụng hàng ngày đến máy móc phức tạp. Khi trang giấy về bộ đồ bảo hộ hiện ra, con Kỳ Nhông đang say ngủ bỗng tỏa ra luồng sáng hồng nhạt dịu mắt.
Ở thế giới giấc mơ của Patro, luồng sáng ấy bao phủ lấy thân thể Kỳ Phong, dần dần cô đặc lại và hiện hình thành một bộ đồ bảo hộ chắc chắn. Từ chất liệu sợi carbon đến cảm giác êm ái của lớp lót, tất cả đều hoàn hảo như hàng thật.
“Thành công rồi!” – Kỳ Phong phấn khích sờ lên chiếc mũ bảo hiểm vừa khít.
Cùng lúc đó, tiếng loa phát thanh vang dội khắp trường đua, báo hiệu thời khắc định mệnh đã điểm:
“Trận đấu đầu tiên của Giải đua xe thể thao Monaco lần thứ 20 chính thức bắt đầu!”
“Ba!”
“Hai!”
“Một!”
“XUẤT PHÁT!”
Tiếng súng lệnh vừa nổ, những chiếc xe đua đồng loạt lao vút khỏi vạch xuất phát như đàn tuấn mã bất kham vừa được sổ lồng. Tiếng gầm rú của động cơ xé toạc không gian, để lại những vệt khói trắng xóa và mùi cao su cháy khét lẹt.
Trong ký ức này, Patro thời trẻ không quá nổi bật ở đoạn đường thẳng ban đầu. Chiếc xe của anh bị các đối thủ lão luyện hơn bỏ lại phía sau một khoảng ngắn. Thế nhưng, ngay khi chạm đến những khúc cua đầu tiên, thiên tài bắt đầu thức tỉnh. Chiếc xe của Patro như một con cá kình giữa đại dương, luồn lách qua những kẽ hở hẹp nhất, lần lượt vượt mặt từng đối thủ để tiến vào nhóm dẫn đầu.
Đây cũng là lần đầu tiên Kỳ Phong tham gia một cuộc đua chính thức mà không cần dùng đến Siêu Tốc Thần Kinh. Trong không gian giấc mơ này, những chiếc xúc tu không còn là hư ảo mà đã có thực thể rõ ràng. Theo ý nghĩ của cậu, hai chiếc xúc tu màu hồng nhạt, gần như trong suốt mọc ra từ đỉnh đầu, nhanh chóng quấn chặt lấy cơ thể cậu như một bộ khung xương trợ lực sinh học.
Nhờ có lớp vỏ bọc này, lực quán tính khổng lồ mỗi khi vào cua không còn là gánh nặng đối với Kỳ Phong. Cơ thể Kỳ Phong trở nên linh hoạt đến khó tin; mỗi lần cậu muốn đánh lái, các cơ bắp đều phối hợp nhịp nhàng để thực hiện một loạt thao tác phức tạp với độ chính xác tuyệt đối.
“Cảm giác này... thật sự quá tuyệt vời!” – Kỳ Phong không nén nổi sự hưng phấn.
Lúc này, việc lái xe không còn là một bài toán cần giải mà đã trở thành bản năng của cơ thể. Những dòng ký ức cơ bắp từ Patro liên tục tràn vào não bộ cậu, tự động điều chỉnh mọi góc độ vô lăng, mọi nhịp nhấn ga đến mức hoàn mỹ.
Bình thường khi luyện tập cùng Patro ở ngoài đời, Kỳ Phong có vẻ dễ dàng thực hiện các kỹ thuật khó, nhưng thực chất cậu phải tiêu tốn rất nhiều năng lượng thần kinh để mô phỏng và bắt chước. Mỗi giây phút đó đều là sự tập trung cao độ, là nỗ lực bắt chước từng li từng tí.
Nhưng so với sự trơn tru, liền mạch hiện tại, kỹ thuật trước đây của cậu chẳng khác nào một đứa trẻ đang tập đi. Giờ đây, cậu thậm chí không cần suy nghĩ. Ngay khi mắt tiếp nhận thông tin về địa hình, cơ thể đã tự động đưa ra phản xạ tối ưu nhất trước cả khi ý thức kịp nhận diện.
“Đây chính là cảnh giới của một đỉnh cao sao?”
Kỳ Phong hiểu rằng bất kỳ kỹ năng nào muốn đạt đến trình độ này đều cần hàng chục nghìn giờ rèn luyện và tích lũy. Dù cậu có thể dùng xúc tu để "cảm nhận" và "sao chép" thao tác của người khác, nhưng đó vốn chỉ là sự bắt chước ở bề mặt, giúp cậu học nhanh hơn người thường chứ không thể biến cậu thành bậc thầy ngay lập tức.
Nhưng lần này thì khác. Việc trực tiếp trải nghiệm cảm giác thân thể trong giấc mơ chính là con đường tắt ngắn nhất. Cậu quyết định buông lỏng hoàn toàn, để dòng chảy cảm xúc và bản năng tự nhiên tràn ngập cơ thể, thỉnh thoảng lại âm thầm so sánh với những bài tập trước đây để chiêm nghiệm sự khác biệt tinh tế trong từng nhịp ga, tiếng máy.
Trên đường đua lúc này, thế trận đã được phân định. Ba chiếc xe dẫn đầu đã bỏ xa đoàn người, tạo thành một cuộc rượt đuổi nghẹt thở.
Patro trẻ tuổi rõ ràng không ngờ rằng lại có những đối thủ bền bỉ bám đuổi mình sát sao đến vậy. Lòng hiếu thắng của một thiếu niên 17 tuổi trỗi dậy mãnh liệt. Anh quyết định tăng tốc, đẩy giới hạn của chiếc xe lên mức tối đa. Thế nhưng, hai chiếc xe phía sau cũng không phải hạng vừa, chúng như những bóng ma dí sát vào đuôi xe anh, không rời nửa bước.
Ba chiếc xe đan xen vào nhau: khi thì dạt trái, khi lại lách phải, khi thì so kè từng xăng-ti-mét ở đoạn giữa đường. Khán giả trên khán đài dù gương mặt vẫn mờ ảo nhưng tiếng hò reo cổ vũ của họ lại chân thực và vang dội hơn bao giờ hết.
Sau hơn chục vòng đua tra tấn thể lực và tinh thần, bản lĩnh của thiên tài cuối cùng đã lên tiếng. Patro nhỉnh hơn một bậc ở khúc cua cuối cùng, thực hiện một cú bứt phá ngoạn mục để cán đích đầu tiên.
“Thưa quý vị khán giả! Thật không thể tin nổi!” – Tiếng loa phát thanh vang lên đầy kích động. “Tay đua trẻ Alexandro Patro đã giành chiến thắng ngay trong trận ra mắt chính thức! Cậu ấy chỉ mới 17 tuổi... Một thiên tài mới của làng đua xe thế giới đã xuất hiện!”.
Dưới ánh nắng rực rỡ, cả đội kỹ thuật lao ra như một cơn lốc, ôm chầm lấy chàng thanh niên vừa tạo nên kỳ tích. Patro đứng đó, giữa những tiếng tung hô, gương mặt rạng rỡ niềm tin vào một tương lai rực rỡ.
Kỳ Phong chỉ về đích thứ ba. Cậu lặng lẽ bước xuống xe, tháo lớp vỏ bọc xúc tu và đứng ở một góc quan sát. Một chi tiết kỳ lạ đập vào mắt cậu: tay đua về đích thứ hai cũng vừa tháo mũ bảo hiểm, nhưng khuôn mặt người đó hoàn toàn mông lung, mờ mịt như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.
Khá kỳ lạ!
Đây là một cuộc đua mang ý nghĩa trọng đại với Patro, vậy mà tay đua về đích thứ hai lại không được nhớ rõ mặt mũi.
“Cũng có thể là thời gian quá lâu nên anh ấy đã quên đi một người lạ”. Kỳ Phong thầm nghĩ.
Giai điệu bản nhạc đồng quê quen thuộc vang lên khắp loa phóng thanh. Patro trẻ tuổi giơ cao chiếc cúp vô địch chuyên nghiệp đầu tiên trong đời. Giây phút ấy, Patro dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ngoảnh lại nhìn về phía góc tối nơi Kỳ Phong đang đứng. Nhưng nơi đó trống trơn, không một bóng người.
“Patro! Anh làm được rồi, thật tuyệt vời!” – Một cô gái tóc vàng xinh đẹp lao đến. Họ trao nhau một nụ hôn nồng cháy giữa tiếng reo hò của đám đông.
…
Rời khỏi ánh sáng chói lòa của trường đua, Kỳ Phong trở lại Không Gian Tâm Trí của chính mình.
Hai chiếc xúc tu đã rút về. Trên cơ thể Kỳ Nhông lúc này phát ra những luồng sáng hồng dịu nhẹ, chúng hội tụ lại thành một quyển sách rơi vào tay Kỳ Phong. Cậu lật mở trang đầu tiên: trong đó lưu giữ trọn vẹn ký ức về cuộc đua vừa rồi.
Kỳ Phong nhắm mắt lại, cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng động tác lái, từng nhịp rung của động cơ và cả cái "cảm giác" tinh tế khi xe trượt trên mặt đường. Cậu biết rằng, giờ đây chỉ cần ngồi vào ghế lái và đặt tay lên vô lăng, cơ thể cậu sẽ tự động vận hành theo những kỹ năng đỉnh cao này mà không cần tiêu tốn một chút Siêu Năng Lực nào.
Dù chỉ là vài chục vòng đua ngắn ngủi, nhưng nó chứa đựng tinh túy kỹ thuật của Patro ở tuổi 17 — thậm chí còn hơn thế. Đó dường như là sự giao thoa giữa tài năng thiên bẩm của tuổi trẻ và một phần ý thức già dặn hiện tại của anh. Đây có lẽ chưa phải thời kỳ đỉnh cao nhất của Patro, nhưng chắc chắn đã tiệm cận rất gần.
“Thật sự thành công rồi!” – Kỳ Phong không giấu nổi niềm vui sướng.
Không Gian Tâm Trí cho phép cậu sao chép những kí ức, cảm giác xuất hiện trong giấc mơ của người giác, qua đó trực tiếp thể nghiệm được kỹ năng của họ. Hãy tưởng tượng, một người phải bỏ ra mười năm, hai mươi năm, đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu để rèn luyện mới có được một kỹ năng đỉnh cao, còn Kỳ Phong chỉ cần đi ngủ để trải nghiệm tất cả.
Thật sự quá đỗi ăn gian.
Tuy nhiên, cậu cũng sớm nhận ra những hạn chế: “Một giấc mơ chỉ chứa đựng một phần kỹ năng. Và nếu đó là một giấc mơ vô nghĩa hoặc rời rạc, mình sẽ không thể sao chép được gì cả.”
Chính bản nhạc đồng quê mà cậu chọn đã đóng vai trò như một "chiếc chìa khóa" mở đúng cánh cửa ký ức hào hùng nhất của Patro, từ đó mới lôi kéo được những cảm giác vận động tinh vi kia ra ngoài. Và sẽ cần nhiều giấc mơ về các cuộc đua khác nhau mới có thể thu thập đầy đủ kỹ năng đua xe.
“Nếu mình có cách để điều hướng giấc mơ của người khác theo ý muốn thì sao?”. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên.
Kỳ Phong tự nhủ mình cần tìm kiếm một phương pháp để ảnh hưởng trực tiếp đến tiềm thức. Nếu có thể điều hướng giấc mơ, cậu không chỉ là một kẻ đứng xem, mà sẽ trở thành một "kẻ đánh cắp giấc mơ" thực thụ, có thể lẻn vào tâm trí đối phương để tìm kiếm thông tin tuyệt mật hoặc học hỏi những kỹ năng bá đạo một cách có chủ đích.
0 Bình luận