Quyền 1

Chương 81. Lam Thiên Racing

Chương 81. Lam Thiên Racing

Chương 81. Lam Thiên Racing

Tác giả: gakobitmiss

Hôm nay, Trung Thành trông khác hẳn thường ngày. Cậu khoác lên mình bộ đồng phục nhân viên sòng bạc chuyên nghiệp: áo sơ mi trắng phẳng phiu, ghi-lê đỏ rực rỡ phối cùng chiếc nơ đen thắt gọn gàng ở cổ. Cậu đang đứng sau lưng một Dealer (người chia bài) kỳ cựu, ánh mắt chăm chú quan sát từng động tác xào bài, chia bài và cách điều phối nhịp độ trên bàn đặt cược.

Thấy nhóm của Kỳ Phong, Văn Báo và Văn Tiền tiến vào, mắt Trung Thành sáng lên vì vui sướng. Tuy nhiên, cậu vẫn giữ đúng kỷ luật công việc, chỉ khẽ gật đầu chào rồi nhanh chóng quay lại với việc học tập nghiệp vụ, không dám lơ là.

“Để anh gọi cậu ấy ra đây nhé?” Văn Tiền sốt sắng định bước tới.

Kỳ Phong đưa tay ngăn lại, mỉm cười: “Dạ thôi, cứ để cậu ấy làm việc đi anh. Em cũng không vội, đứng đây quan sát một chút cũng thú vị.”

Làm việc trong môi trường casino thực tế là một thử thách tâm lý cực lớn. Tiếng phỉnh chạm nhau lách cách, tiếng hò reo hay thở dài của khách hàng tạo thành một thứ áp lực vô hình. Thế nhưng trên gương mặt Trung Thành, Kỳ Phong chỉ thấy sự hào hứng và tập trung cao độ, hoàn toàn không có chút căng thẳng nào. Có vẻ như cậu bạn này đã thực sự tìm thấy "vùng đất hứa" cho sở thích của mình.

Thấy hai anh em cứ kè kè bên cạnh như hộ vệ, Kỳ Phong khẽ nói: “Hai anh cứ đi lo việc của mình đi, em tự nhiên được mà.”

Văn Tiền vội vàng lắc đầu: “Sao thế được! Hổ Ca đã dặn rồi, cậu đến đây là thượng khách. Có bất cứ yêu cầu gì cậu cứ sai bảo, tụi anh không nề hà đâu.”

Văn Báo cũng gật đầu tán đồng, vẻ mặt nghiêm nghị. Kỳ Phong đành thở dài giải thích: “Hai anh đi theo thế này gây chú ý quá, em muốn tham quan thoải mái một chút. Có gì cần em sẽ gọi các anh ngay, được không?”

Đến lúc này, hai anh em mới chịu rời đi nhưng vẫn không quên dặn dò nhân viên phục vụ phải để mắt tới Kỳ Phong. Còn lại một mình, cậu thong thả quan sát đám đông đang vây quanh các bàn chơi. Những đồng phỉnh nhựa xanh đỏ - thứ có giá trị bằng cả tuần lương của một công nhân bình thường - đang được quăng ra như cám gà. Những ván bài may rủi khiến người chơi điên cuồng, kẻ khóc người cười, trong mắt Kỳ Phong thực chất chỉ là những kết quả đã được định đoạt từ trước. Với năng lực của mình, sự kịch tính này chẳng thể gợi lên trong cậu một chút hứng thú nào.

Đến giờ nghỉ giải lao, Trung Thành mới hớt hải chạy đến chỗ Kỳ Phong. Cậu bạn không giấu nổi sự hưng phấn: “Kỳ Phong! Sao hôm nay cậu lại ghé đây? Chẳng báo trước để mình chuẩn bị gì cả!”

“Mình đưa đồng nghiệp đi tham quan sẵn tiện thăm cậu luôn. Công việc mới thế nào, ổn chứ?” Kỳ Phong hỏi, mắt quan sát bộ đồ chỉnh tề của bạn.

“Tuyệt lắm! Công việc này thú vị hơn mình tưởng nhiều. Lại còn được anh Hổ, anh Báo và anh Tiền quan tâm sát sao nữa.” Trung Thành cười rạng rỡ.

Kỳ Phong khẽ gật đầu. Hồi còn đi học, Trung Thành vốn đã là "tay bài" khét tiếng trong lớp. Mỗi dịp Tết đến xuân về, trong khi đám bạn chỉ dám tụ tập đánh bài giải trí vài nghìn lẻ, thì Trung Thành luôn là kẻ gom hết tiền lì xì của cả hội nhờ sự nhạy bén kỳ lạ. Có lẽ, việc được làm việc giữa những quân bài chính là ước mơ thành hiện thực của cậu ấy.

“Cậu yêu thích nó là tốt, nhưng nhớ làm việc chăm chỉ, đừng phụ lòng mọi người đã chiếu cố.” Kỳ Phong dặn dò, rồi sực nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, cậu từng nói Thảo Nguyên là hội phó CLB Võ thuật trường mình. Cậu có biết cô ấy tập môn gì không?”

Trung Thành gãi đầu nhớ lại: “Hình như mình nghe Viên Hoàng nói cô ấy tập Việt Võ Đạo thì phải. Sao thế? Cậu định 'tấn công' hoa khôi à?”

Kỳ Phong khựng lại một chút. Việt Võ Đạo? Trùng hợp đến vậy sao? Vốn dĩ cậu định cuối tuần này, sau khi cổ vũ nhóc Tiêu Tuấn thi đấu bóng ném sẽ tự mình ghé Tổ Đình tìm hiểu. Nhưng nếu Thảo Nguyên là người trong nghề, việc nhờ cô ấy dẫn lối chắc chắn sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc một kẻ lạ mặt đến tầm sư học đạo.

Thấy Kỳ Phong im lặng, Trung Thành lém lỉnh đá lông mày: “He he, mình thấy cô nàng đó có vẻ có hứng thú với cậu đấy. Thử cưa xem, triển vọng lắm nha!”

“Đừng có nói lung tung.” Kỳ Phong cười trừ.

Cậu thừa hiểu sự "hứng thú" của Thảo Nguyên không phải tình cảm nam nữ. Một cô nàng xinh đẹp, cá tính như thế sao có thể dễ dàng rung động trước một sinh viên có vẻ ngoài bình thường như cậu. Thứ cô ấy muốn chỉ đơn giản là cậu dạy cho vài chiêu để trở thành "thần bài" mà thôi.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc khi Trung Thành phải quay lại ca trực. John chơi vài ván cũng bắt đầu thấy chán nên cả hai quyết định rời đi. Trước khi về, Kỳ Phong qua chào Hổ Ca một tiếng. Dù gã đại ca ra sức giữ lại dùng bữa tối, nhưng Kỳ Phong khéo léo từ chối với lý do công việc. Việc huấn luyện tay đua - dù chỉ là nghiệp dư - vẫn đòi hỏi cậu phải duy trì một nhịp sinh hoạt nghiêm ngặt và điều độ.

Thứ Sáu, Trường đua đại Việt, ngay từ tờ mờ sáng, đoàn xe tải hạng nặng nối đuôi nhau vận chuyển những "siêu máy móc" cập bến, không khác gì một cuộc đổ bộ của công nghệ ngoài hành tinh. Đây là những cỗ máy Hybrid tối tân nhất, tiêu tốn hàng chục triệu USD, được vận chuyển trong những container điều hòa áp suất nghiêm ngặt.

Các tủ điện điều khiển PCU (Power Control Unit) đời mới được khiêng vào. Chúng to bằng những chiếc tủ lạnh công nghiệp, bề mặt chằng chịt các cổng kết nối analog. Các thiết bị chẩn đoán điện tử, bộ khởi động ngoài cho đến hệ thống server di động và dàn máy tập thể chất chuyên dụng... tất cả tạo nên một khung cảnh hối hả và chuyên nghiệp đến nghẹt thở.

Trái tim của chiếc xe đua mới là khối động cơ V8 hybrid đời mới mà Lam Thiên chưa thể tự sản xuất. Đó không đơn thuần là một cỗ máy cơ khí phức tạp, mà còn là sự tích hợp của hàng ngàn linh kiện điện tử tinh vi. Đội ngũ kỹ sư của Lam Thiên Racing đang phải chạy đua với thời gian để tìm hiểu, tinh chỉnh và "thuần hóa" nó sao cho tương thích hoàn hảo với bộ khung gầm mà họ tự phát triển. Lam Thiên đã ưu ái đặt cho "đứa con cưng" sắp chào đời này một cái tên cực kỳ uy mãnh: Thanh Long.

Trong lúc chờ đợi "Thanh Long" xuất thế, huyền thoại Patro cũng không hề rảnh rỗi. Lịch trình tập luyện của một tay đua đẳng cấp thế giới được thiết lập khoa học đến từng phút. Buổi sáng là những bài tập thể lực khắc nghiệt: chạy bộ bền bỉ, tập cơ trọng tâm (core) và cardio để chịu được lực G kinh khủng trong góc cua. Buổi chiều là những giờ họp kỹ thuật căng thẳng, đua xe Karting để duy trì cảm giác lái, và hàng giờ liền trong phòng mô phỏng để thuộc lòng từng mét đường đua. Xen kẽ vào đó là những buổi giao lưu với giới truyền thông và các nhà tài trợ tiềm năng.

Nhìn vào dàn nhân sự tinh anh được mời về từ những đội đua danh tiếng và các xưởng độ xe hàng đầu thế giới, cùng đống máy móc trị giá cả gia tài đang được lắp đặt, bất cứ ai cũng hiểu được tham vọng khủng khiếp của Lam Thiên. Tuy nhiên, đi kèm với đó là áp lực tài chính khổng lồ. Việc kêu gọi tài trợ lúc này không khác gì "lửa xém lông mày".

Ở một góc khán đài, một studio di động đang dàn dựng các thiết bị quay chụp đắt tiền. Patro xuất hiện đầy quyền lực trong bộ đồ đua mới của Lam Thiên Racing. Lấy màu xanh dương đậm làm chủ đạo, bộ đồ được trang trí bằng những họa tiết hình học mạnh mẽ, tượng trưng cho những tia chớp tốc độ. Logo tập đoàn Lam Thiên và đội đua Lam Thiên Racing được thêu tinh xảo ở những vị trí trang trọng nhất.

Trên vai và ngực áo, logo của hai nhà tài trợ chiến lược - Tập đoàn Bất động sản Tường Ân và Tập đoàn Kim Sơn - đã yên vị. Những khoảng trống còn lại trên bộ đồ đua, chắc chắn sau ngày hôm nay, sẽ trở thành "tấc đất tấc vàng" khiến các tập đoàn lớn tại Việt Quốc phải tranh giành kịch liệt. Khi hình ảnh Patro - một huyền thoại quốc tế - khoác lên mình những thương hiệu nội địa xuất hiện trên sóng truyền hình toàn cầu, đó sẽ là khoảnh khắc tự hào nhất của giới kinh doanh nước nhà.

Hoàng Quân đứng bên cạnh Tổng thư ký Quang Nhật và Chủ quản Hoàng, đắc ý quan sát toàn cảnh. Anh ta không nén nổi nụ cười, xoa tay hỏi:

“Cậu thấy thế nào? Hiệu quả của tên tuổi Patro ra sao?”

Quang Nhật mỉm cười, gật đầu tán thưởng: “Vượt ngoài mong đợi của tôi.”

Chủ quản Hoàng vội vàng bổ sung, giọng đầy phấn khởi: “Thưa thiếu gia, từ hôm qua đến giờ, điện thoại của tôi gần như nổ tung. Giám đốc các công ty lớn liên tục gọi điện, thậm chí có người sẵn sàng đặt cọc trước để giữ chỗ quảng cáo trên xe đấy ạ!”

“Haha, tôi đã bảo mà!” Hoàng Quân hớn hở. “Mời Patro làm đại sứ là nước đi sáng suốt nhất. Sức hút của anh ấy là không thể bàn cãi. Tin tức hợp tác vừa tung ra, cả truyền thông trong nước lẫn quốc tế đều phát sốt.”

Chủ quản Hoàng không bỏ lỡ cơ hội nịnh hót: “Thiếu gia quả là anh minh quyết đoán, dự liệu như thần. Chỉ riêng đợt kêu gọi tài trợ đầu tiên này đã giúp chúng ta thu hồi một lượng lớn chi phí đầu tư. Về lâu dài, đội đua chắc chắn sẽ là 'con gà đẻ trứng vàng'.”

Khác với sự hưng phấn của hai người kia, Quang Nhật vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh: “Hiệu ứng 'người tiên phong' rất mạnh mẽ, nhưng chúng ta phải thận trọng. Cần sàng lọc kỹ danh sách đối tác, chỉ hợp tác với những thương hiệu uy tín để bảo vệ hình ảnh cho Lam Thiên Racing.”

Chủ quản Hoàng hơi khựng lại, cảm nhận được sự nhắc nhở trong lời nói của vị Tổng thư ký trẻ tuổi, vội gật đầu: “Tổng thư ký nói đúng, tôi sẽ lưu ý kỹ. Danh sách cuối cùng sẽ được gửi lên Tổng giám đốc phê duyệt.”

“À đúng rồi,” Hoàng Quân sực nhớ ra, “Nhật Minh có dặn tôi phải để dành cho cậu ấy một vị trí 'đẹp' trên xe. Chủ quản Hoàng, ông thu xếp nhé.”

“Thiếu gia yên tâm, tôi sẽ sắp xếp để thiếu gia Nhật Minh hài lòng nhất.”

Trong khi giới lãnh đạo đang bận rộn với các con số và quan hệ đối ngoại, Kỳ Phong cảm thấy hơi nhàm chán với đống máy móc tập luyện đang được lắp đặt. Cậu lẳng lặng rời khỏi khu vực tập gym, đi sâu vào khu xưởng chế tạo để quan sát.

Phía trung tâm xưởng chế tạo, bầu không khí đang cực kỳ căng thẳng. Các kỹ sư và chuyên gia hàng đầu được mời từ nước ngoài về đang vây quanh một bàn nâng thủy lực lớn, trên đó bộ khung kim loại của chiếc xe đua đang dần hình dáng. Họ đang tranh luận gay gắt về hệ thống treo và sơ đồ khí động học của mẫu "Thanh Long". Đây là con cưng của toàn đội, niềm hy vọng để Lam Thiên Racing vươn tầm thế giới, nên mọi chi tiết nhỏ nhất đều được đặt lên bàn cân để đạt được sự hoàn hảo trước ngày thử nghiệm thực tế.

Kỳ Phong lách qua đám đông đang tranh cãi, ánh mắt tìm kiếm xung quanh. Cậu đang tự hỏi, chiếc xe mà Lam Thiên chuẩn bị cho cậu để tham gia giải Street Racer đang nằm ở đâu.

Tại một góc khuất, hẻo lánh và yên tĩnh hơn hẳn, một chiếc sedan dân dụng màu xám tro, ngoại hình khiêm tốn đứng lẻ loi một mình. Không có kỹ sư nào vây quanh, không có hệ thống máy tính chẩn đoán phức tạp.

"Sao trong này lại có một chiếc sedan bình dân thế này?" Kỳ Phong thầm thấy kỳ lạ. Cậu bước lại gần, xem xét kỹ. "Chẳng lẽ... không thể nào."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!