Quyền 1

Chương 61. Cám dỗ

Chương 61. Cám dỗ

Chương 61. Cám dỗ

Tác giả: gakobitmiss

Kỳ Phong hít một hơi thật sâu. Qua hai lần thử nghiệm, cậu đã có thể xác nhận là  Không Gian Tâm Trí không chỉ mô phỏng được vật chất tĩnh, mà nó còn có thể tái hiện được cả các quy tắc vật lý, điện từ trường và các thuật toán phức tạp nhất.

Cảm giác từ xúc tu truyền về không phải một loại cảm giác thông thường, mà là một loại "siêu giác quan" giúp Kỳ Phong chạm vào bản chất của thế giới. Thông qua quét hình bằng xúc tu, chiếc máy Jackpot được mô phỏng ra không còn là chỉ là một khối kim loại và nhựa, mà là một mạng lưới các bo mạch, dòng điện, các xung nhịp và những quy luật vận hành ẩn giấu mà ngôn từ không thể diễn tả nổi.

Tiếng chuông báo thưởng 500 đô la vang lên giòn giã thu hút sự chú ý của những người chơi xung quanh.

"Này, có người trúng 500 đô kìa! Máy đó có vẻ đang 'vào cầu' đấy!"

"May mắn thật, mới bấm có vài phát. Để tôi cũng thử vận may xem sao."

Đám đông bắt đầu xôn xao, vài người khách đứng gần đó hăng hái nạp thêm phỉnh vào máy của họ, hy vọng được “hưởng ké” sự may mắn của Kỳ Phong.

Văn Báo đứng cạnh, lòng đầy ngạc nhiên. Kỳ Phong mới chỉ bỏ ra 10 đô la, phỉnh 5 đô đầu là để thử máy, phỉnh thứ hai nhét vào trúng ngay 500 đô. Tỷ lệ này nếu là ngẫu nhiên thì quả là "đại phúc", nhưng nếu không phải...

"Chẳng lẽ những việc cậu ta làm nãy giờ...Không, chắc chắn là ăn may thôi." Văn Báo tự trấn an.

Gã biết rõ các thuật toán máy tính phức tạp bên trong máy Jackpot, không một bộ não người nào có thể tính toán ngược lại hàng triệu dòng mã điện tử chỉ bằng cách quan sát được.

Sau khi xác minh kết quả, Kỳ Phong đã không còn hứng thú đến những giải thưởng nhỏ nữa. Tâm trí cậu đang hoạt động hết công suất. Mục tiêu của cậu là tìm ra cách thắng giải độc đắc.

“Có cách nào có thể đẩy nhanh việc mô phỏng kết quả độc đắc không nhỉ?”. Với tốc độ hiện tại, nếu xui xẻo Kỳ Phong sợ là phải ngồi cả ngày để chờ ra được kết quả mô phỏng.

Một ý tưởng táo bạo lóe lên, “Đúng rồi, nếu có vài chục hay vài trăm máy Jackpot mô phỏng cùng lúc thì sao?". Như vậy thời gian sẽ rút ngắn đi rất nhiều.

Ngay lập tức, trong Không Gian Tâm Trí, Kỳ Phong dùng ý chí "nhân bản" hàng loạt. Chỉ trong tích tắc, hàng trăm chiếc máy Jackpot ảo hiện ra, xếp san sát nhau như một đội quân cơ khí. Cậu thiết lập chế độ đồng bộ hàng loạt, mỗi máy sẽ thử nghiệm một mốc thời gian khác nhau, lệch nhau chỉ một phần triệu giây.

Bên ngoài, Kỳ Phong vẫn đứng bất động trước máy Jackpot thật. Sự im lặng của cậu bắt đầu khiến những người đang chờ máy khó chịu.

"Này cậu kia, có chơi nữa không thì nhường máy đi chứ?" "Đúng đấy, đứng nghệt ra đó làm gì? Sợ thắng quá không dám chơi à?"

Văn Báo thấy vậy liền lên tiếng: "Cậu không chơi tiếp sao? Đang dây đỏ đấy."

Kỳ Phong vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, đáp lời một cách lơ đãng: "Không vội, em đang nghiên cứu quy luật trúng độc đắc của loại máy này một chút."

Văn Báo nghe xong suýt chút nữa thì phì cười. Nghiên cứu quy luật Jackpot? Đến cả những thiên tài toán học hay hacker hàng đầu cũng phải bó tay trước thuật toán mã hóa của Vĩnh Sang, một cậu thanh niên vừa quá đôi mươi lại dám nói câu đó? Anh chỉ coi đó là sự ngạo mạn của tuổi trẻ sau một lần thắng nhỏ.

Nhưng bên trong Không Gian Tâm Trí, hàng trăm đài máy Jackpot đang liên tục vận hành. Hàng chục ngàn kết quả mô phỏng lướt qua mỗi giây.

Tiếng máy móc thông báo trúng thưởng vang lên liên tục: “Ting! Chúc mừng bạn trúng 10 đô... Ting! Chúc mừng bạn trúng 100 đô... Ting! Ting!”

Kỳ Phong lạnh lùng bỏ qua tất cả. Đột nhiên, ở góc xa nhất của "đội quân" máy ảo, một chiếc máy bỗng rung lên dữ dội. Pháo hoa ảo tung trời, âm thanh náo nhiệt bùng nổ.

"Chúc Mừng! Bạn Đã Trúng Giải Độc Đắc (Jackpot)!"

Kết quả xuất hiện trên màn hình ảo là “777”. Ba số bảy liên tiếp, đó là giải độc đắc.

Ngay sau đó, con số tiền thưởng hiển thị nhảy vọt từ 0 lên tới 1.000.000 USD. Một triệu đô la!

Thành Công! Kỳ Phong cuối cùng đã tìm ra cách đánh bại máy Jackpot.

Bỗng, một cơn rùng mình ngang qua. Thời điểm "nổ hũ" chỉ cách hiện tại đúng 3 phút nữa. Cậu chỉ cần đứng đây, chờ đúng giây phút đó và nhấn nút, 1 triệu đô la tương đương với hơn 20 tỷ đồng Việt Quốc sẽ thuộc về cậu.

Khác với đề nghị đầy rủi ro của John trước đây, lần này gần như hoàn toàn không có rủi ro. Chỉ cần cậu căn chắc lời nói rằng mình trúng thưởng hoàn toàn vì may mắn, số tiền khổng lồ này sẽ là của cậu. Với số tiền này, cậu sẽ không bao giờ phải lo về vấn đề tài chính nữa. Có thể mua nhà cao cửa rộng, đổi đời ngay lập tức.

Tim Kỳ Phong đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Lấy đi, nó là của mày, sẽ không còn nỗi lo cơm áo gạo tiền, không còn phải thức khuya dậy sớm”. Những giọng nói cám dỗ tự nhiên nảy sinh trong lòng cậu. Đôi tay cậu run nhẹ, định đưa về phía nút bấm.

Nhưng rồi, những lời Hổ Ca từng nói hiện lên trong đầu Kỳ Phong.

"Mấy cậu đều đã tìm được việc làm ổn định hết rồi sao..."

"Nếu mấy đứa cảm thấy khó khăn hoặc chưa kiếm được việc ưng ý, cứ đến chỗ anh mà làm...”.

Anh ấy đã đối xử với cậu và các bạn học bằng sự chân thành thực sự.

“Mình đang làm gì thế này?" Kỳ Phong bừng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Cậu hít một hơi thật sâu, ý thức rút ra khỏi sự cuồng nhiệt của giải thưởng triệu đô. Cậu rút tay khỏi nút bấm trên máy Jackpot, mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

"Thôi được rồi, mày còn đang gặp một đống rắc rối đấy. Không nên gây ra náo động không cần thiết nữa. Với đây chính là chỗ của Hổ Ca, người đã coi mày là anh em thân thiết”.

Tâm trí như sáng tỏ, lòng Kỳ Phong chợt nhẹ nhõm. Tiền có thể dễ dàng kiếm bất cứ lúc nào, nhưng tình bạn chân thành thì khó mà có được.

Kỳ Phong thầm vui mừng vì bản thân đã giữ được ranh giới đạo đức cuối cùng của mình. Cậu đã vượt qua được cám dỗ mà Siêu Năng Lực của mình mang đến và không để nó làm tha hóa bản chất con người.

"Thôi, máy này hết duyên rồi. Nhường cho mọi người đấy." Kỳ Phong quay sang nói với những người đang chờ, rồi ung dung bước đi trước sự ngơ ngác của Văn Báo.

Dù trái tim vẫn còn hơi "rỉ máu" vì một triệu đô vừa bay mất, nhưng bước chân Kỳ Phong lúc này lại vững chãi hơn bao giờ hết.

Văn Báo đứng bên cạnh hoàn toàn không hay biết sòng bạc Vĩnh Sang vừa "thoát hiểm" trong gang tấc khỏi một vụ nổ hũ triệu đô. Thấy Kỳ Phong rời máy sớm hơn dự kiến, anh ta tò mò hỏi:

"Cậu nghiên cứu ra quy luật chưa mà đã đi rồi? Không định thử vận may với giải độc đắc à?"

Kỳ Phong cười hì hì, đáp gọn lỏn: "Em nghiên cứu xong rồi."

Câu trả lời thản nhiên khiến Thảo Nguyên, Ngọc Loan và cả La Cường đều kinh ngạc. Văn Báo nửa tin nửa ngờ, trêu chọc: "Thật không? Nếu biết quy luật rồi sao không chơi tiếp để lấy thưởng lớn?"

"Thôi anh, nếu em mà thắng giải độc đắc một triệu đô ngay lúc này thì có lỗi với Hổ Ca quá. Anh ấy đối đãi với tụi em tốt như vậy, em không muốn làm anh ấy khó xử." Kỳ Phong nói bằng giọng chân thành nhất có thể.

Lời này vừa thốt ra, không gian bỗng chốc lặng ngắt. Đám đông xung quanh nhìn Kỳ Phong như nhìn sinh vật lạ. Văn Báo đứng hình mất vài giây, không biết nên khen cậu nhóc này tự tin hay nên mắng cậu là kẻ khoác lác hoang đường nhất mà anh ta từng gặp.

"Lời này của cậu..." Văn Báo lắc đầu cười khổ, chẳng biết nói gì thêm.

"Hừ, không nghĩ ra thì cứ nhận là không biết, việc gì phải bịa ra cái lý do nghe nực cười như thế?" La Cường không bỏ lỡ cơ hội châm chọc. Hắn cho rằng Kỳ Phong đang cố tình "làm màu" trước mặt Thảo Nguyên.

Ngược lại với La Cường, Thảo Nguyên lại có một linh cảm khác. Dù logic bảo cô rằng điều đó là không thể, nhưng ánh mắt kiên định của Kỳ Phong khiến cô thầm nghĩ: "Tiếc thật, nếu anh ấy trúng thật, mình đã có bằng chứng bắt quả tang tại trận." Cô cảm thấy Kỳ Phong càng lúc càng giống một khối rubik bí ẩn mà cô càng xoay lại càng thấy nhiều mặt mới.

Kỳ Phong không bận tâm đến những ánh mắt nghi hoặc. Thu hoạch từ việc mô phỏng trong Không Gian Tâm Trí đã quá đủ cho hôm nay. Cậu dạo quanh sòng bạc thêm một vòng, mang theo tâm trạng thoải mái. Cậu dự định sẽ tiêu hết số phỉnh vừa thắng được như một cách "vật quy nguyên chủ", coi như trả lại lộc cho Hổ Ca.

Ba mươi phút sau, cả nhóm quay lại bàn Black-jack.

Trung Thành và Viên Hoàng vẫn ngồi đó, nhưng vẻ mặt thì thảm hại vô cùng. Trên tay mỗi người chỉ còn đúng một thẻ phỉnh duy nhất.

"Hai cậu chơi xong chưa? Có muốn thử trò gì khác không?" Kỳ Phong nén cười hỏi.

Trung Thành mặt mếu xáo, giơ cái phỉnh 1 đô lên: "Kỳ Phong ơi, mình thua sạch rồi. Biết thế lúc nãy thắng 200 đô thì dừng lại đi chơi Jackpot với cậu. Đúng là tham thì thâm mà..."

Viên Hoàng khá hơn một chút với phỉnh 10 đô. Vừa thấy Ngọc Loan, hắn lập tức quên phắt nỗi đau mất tiền, lon ton chạy lại: "Ngọc Loan ơi, anh còn phỉnh 10 đô này, tặng em đó! Em muốn chơi gì anh đưa đi?"

"Hứ, không thèm! Anh đi mà chơi một mình đi!" Ngọc Loan quay ngoắt đi, bỏ mặc tên béo đang trưng ra bộ mặt "chó con bị bỏ rơi". Kỳ Phong nhìn cảnh đó mà chỉ biết thầm mắng một câu: "Đáng đời tên hám gái."

Kỳ Phong vỗ vai an ủi hai cậu bạn, lấy số phỉnh vừa thắng được ra: "Thôi không sao, mình vừa thắng được hơn 500 đô. Chia ra cho mọi người chơi tiếp cho vui, chỉ cần giữ lại 200 đô vốn ban đầu để lát trả cho Hổ Ca là được."

"Cái gì? Thắng 500 đô á?" Trung Thành nhảy dựng lên như bắt được vàng. "Cậu chơi gì mà hay vậy? Chỉ mình với!"

"Vài ván Roulette và một chút may mắn ở máy Jackpot thôi." Kỳ Phong khiêm tốn đáp, sau đó chia đều phỉnh cho các bạn. "Mọi người tản ra chơi đi, lát nữa tập hợp lại đây."

Viên Hoàng mừng rỡ nhận phỉnh, lập tức dùng "vốn tự có" này để tiếp tục công cuộc theo đuổi Ngọc Loan. Sau khi hai người họ rời đi, Kỳ Phong quay sang Thảo Nguyên:

"Em với La Cường cũng tìm trò gì chơi đi. Anh với Trung Thành qua khu máy Jackpot."

Thảo Nguyên không chần chừ: "Em đi với anh!" Cô quyết tâm không rời Kỳ Phong nửa bước để tìm ra kẽ hở.

La Cường đứng trơ trọi một mình, nắm chặt nắm đấm, mặt đỏ gay vì tức tối. Nhìn bóng lưng Thảo Nguyên cứ lẽo đẽo theo sau Kỳ Phong, hắn cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt bởi sự đố kỵ.

"Chỉ là một tên nhân viên quèn ở Lam Thiên... có cái gì mà ghê gớm chứ?" La Cường hằn học quay người, tiến thẳng về bàn Black-jack với quyết tâm phải thắng một ván thật lớn để lấy lại thể diện.

Đúng lúc Kỳ Phong đang định cùng nhóm bạn di chuyển, một nhân viên sòng bạc với vẻ mặt hớt hải tiến đến bên cạnh Văn Báo, ghé tai nói nhỏ vài câu.

Sắc mặt Văn Báo ngay lập tức trở nên ngưng trọng. Anh quay sang Kỳ Phong, giọng gấp gáp: "Kỳ Phong, Hổ Ca có việc đột xuất cần tôi hỗ trợ gấp. Cậu và các bạn cứ tự nhiên chơi nhé. Nếu lát nữa chơi chán mà bọn tôi vẫn chưa xong việc thì các cậu cứ về trước, hôm khác anh em mình lại tụ họp sau."

"Anh Báo cứ đi đi, công việc là trên hết. Bọn em quen thuộc cả rồi, có thể tự lo được." Kỳ Phong điềm tĩnh đáp.

Văn Báo chỉ tay vào người nhân viên vừa tới: "Nếu cần gì cứ bảo cậu ấy. Tôi đi trước đây." Dặn dò xong, anh vội vã sải bước về phía khu vực VIP.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!