Quyền 1

Chương 65. Cao thủ thần bí

Chương 65. Cao thủ thần bí

Chương 65. Cao thủ thần bí

Tác giả: gakobitmiss

Cả căn phòng Vip im phăng phắc trong một vài giây ngắn ngủi, trước khi một tiếng reo hò không kìm nén được vang lên: “Thùng phá sảnh lớn hơn! Thắng rồi! Cố vấn Cọp thắng rồi!”

Người của sòng bạc Vĩnh Sang dường như không dám tin vào mắt mình. Mới vài giây trước, họ còn đứng bên bờ vực thẳm của sự nhục nhã và trắng tay, thì giờ đây mọi thứ hoàn toàn đảo ngược. Cảm giác ấy giống như đang ngồi trên một chiếc cáp treo lao thẳng từ đáy vực lên đỉnh núi cao nhất trong tích tắc.

“Chúng ta thắng rồi!”. Tiếng reo của một nhân viên làm bừng tỉnh tất cả.

Hổ Ca là người phản ứng nhanh nhất, anh đấm mạnh vào lòng bàn tay, gương mặt rạng rỡ hẳn lên: “Cố vấn Cọp quả nhiên vẫn giữ phong độ đỉnh cao. Tuyệt vời!”

Kỳ Phong vẫn giữ vững hình tượng “cao nhân”, cậu không nói lời nào, chỉ khẽ lắc nhẹ bàn tay như muốn nói “chuyện nhỏ thôi, không có gì phải quá khen”. Bộ dạng cao thâm khó dò ấy, trong mắt mọi người lúc này, chính là phong thái của một vị cao thủ tịch mịch, không màng danh lợi.

Ông chủ Sâm thở phào một hơi dài, trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng: “Cuối cùng cũng có người có thể chặn đứng mạch thắng của Tiểu thư Thiên Hương.”

Ánh mắt ông nhìn Kỳ Phong đầy vẻ tò mò. Ông tự hỏi vị cao thủ đeo mặt nạ này rốt cuộc là ai? Tại sao một nhân tài kiệt xuất như vậy lại xuất hiện ở Vĩnh Sang mà bấy lâu nay ông không hề hay biết?

“Thú vị thật.” Tiểu thư Thiên Hương khẽ thốt lên, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào đối thủ.

Cô không nghĩ mình lại thua trong thế bài đó. Thực tế, Thiên Hương không phải chưa bao giờ thua, nhưng từ khi cô tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình, số người có thể khiến cô nếm mùi thất bại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lần gần nhất cô thua là dưới tay một tay cờ bạc truyền kỳ lão luyện. Còn “Cố vấn Cọp”? Cái tên này hoàn toàn xa lạ, lại còn là một thanh niên trẻ tuổi.

Sự kiêu ngạo ban đầu tan biến, thay vào đó là sự cảnh giác tột độ. Thiên Hương ngồi thẳng lưng, trịnh trọng lên tiếng: “Rất tốt, vậy mới đúng chứ! Không hổ danh là cao thủ của Vĩnh Sang. Là tôi đã quá chủ quan, không nhận ra đại sư ngay trước mặt. Thất lễ rồi!”

Cô dừng lại một chút rồi mỉm cười, một nụ cười mang đầy tính khiêu khích: “Để cuộc chơi thêm phần hưng phấn, tôi đề nghị tăng mức cược lên. Cược kiểu này lắt nhắt quá, không đủ làm tôi thấy hứng thú.”

“Tiểu thư muốn cược bao nhiêu?”. Ông chủ Sâm vừa thắng một ván lớn nên khí thế đã tăng lên đáng kể.

“Mỗi ván, mức cược khởi điểm ít nhất một triệu đô la!”

Hổ Ca nghe vậy thì hít một hơi lạnh. Nếu chơi theo mức này, tổng tiền cược mỗi ván có thể lên đến hàng chục triệu đô. Con số đó bằng cả một phần doanh thu cả năm của sòng bạc chứ chẳng chơi. “Như vậy... có hơi nhiều quá không?”. Anh lo ngại lên tiếng.

“Không nhiều.”. Thiên Hương thản nhiên đáp như thể đó chỉ là tiền lẻ. “Ở nước ngoài, những khách Vip của chúng tôi còn chơi gấp nhiều lần số này.”

Hổ Ca nhìn sang Ông chủ Sâm. Vị chủ sòng bạc đang nhíu mày suy tính. Nếu thua liên tiếp ở mức này, ông có thể trụ được bao nhiêu ván? Tuy nhiên, khi ông quan sát Cố vấn Cọp, ông thấy cậu ta vẫn giữ thái độ cà lơ phất phơ, chẳng hề mảy may chấn động trước con số “triệu đô”.

Niềm tin mù quáng vào vị cố vấn thần bí này khiến Ông chủ Sâm nổi lên hào khí: “Được! Một triệu đô thì một triệu đô. Vĩnh Sang chúng tôi sẵn sàng phụng bồi tiểu thư.”

“Haha! Ông chủ Sâm đúng là có khí phách!”

Hổ Ca biết trình độ mình không đủ để tham gia vào cuộc chiến “thần tiên” này, liền cáo lỗi: “Tôi xin phép không bêu xấu thêm nữa. Trình độ tôi quá kém so với hai vị. Ván này để Cố vấn Cọp và Tiểu thư Thiên Hương đấu tay đôi đi.”

Thiên Hương nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ cọp: “Điều đó cũng hợp ý tôi. Mời Cố vấn Cọp chỉ giáo nhiều hơn. Chúng ta bắt đầu chứ?”

Lần này, cô đã tập trung 100% công lực, quyết định dùng tất cả kỹ năng để giải quyết đối thủ.

Trong khi đó, Kỳ Phong vừa tranh thủ lúc họ nói chuyện để tiến vào Không Gian Tâm Trí. Cậu đang đứng bên cạnh một cái bàn chơi mạ vàng bóng loáng mà mình vừa mô phỏng ra, tay sờ sờ, miệng lẩm bẩm: “Chà, không biết cái này có phải vàng thật không nhỉ? Nếu mang được ra ngoài thì giàu to...”

Vừa dời sự chú ý trở lại hiện thực, cậu đã thấy hai bên đã dàn xếp xong xuôi. Một ván bài sinh tử mới chính thức bắt đầu.

Ông chủ Sâm ra hiệu cho thuộc hạ. Ngay lập tức, một khay phỉnh mới trị giá hai mươi triệu đô la được mang ra, đặt gọn gàng trước mặt Kỳ Phong. Lúc này, khi Hổ Ca đã rời cuộc chơi, mọi hy vọng, danh dự và cả gia tài của Vĩnh Sang đều đặt hết lên vai vị cố vấn thần bí này.

Kỳ Phong tò mò nhìn những tấm phỉnh mới. Loại phỉnh mệnh giá một triệu đô có màu xanh đại dương, viền sọc cam rực rỡ, bên trên in con số "1,000,000$" đầy quyền lực.

Từ nhỏ đến lớn, Kỳ Phong chưa bao giờ là người dư dả. Cậu sống tiết kiệm, ít mua sắm, chỉ đến khi tốt nghiệp đại học và lăn lộn tìm việc, cậu mới lờ mờ hiểu được sức nặng của đồng tiền. Cầm tấm phỉnh trị giá cả một gia tài trên tay, Kỳ Phong không kìm được thói quen nghề nghiệp, âm thầm dùng Không Gian Tâm Trí quét hình, "copy" lại một bản sao y hệt để làm kỷ niệm.

“Cảm giác cũng... thường thôi nhỉ?”. Cậu lẩm bẩm trong đầu. Có lẽ vì đây chỉ là những miếng nhựa đại diện cho con số, hoặc có lẽ vì tâm thế của cậu lúc này đã khác, tiền bạc đối với cậu bây giờ giống như một công cụ trong trò chơi hơn là thứ để sinh tồn.

Mức cược tăng gấp mười lần, nhưng Kỳ Phong vẫn bình chân như vại. Quy tắc của Poker cho phép bỏ bài (Fold), nghĩa là nếu bài xấu, cậu có thể hạn chế tổn thất ở mức tối thiểu. Còn nếu bài đẹp? Đương nhiên là cậu sẽ "tất tay" để khiến đối phương nếm mùi đau khổ.

Dưới lớp mặt nạ con cọp, Kỳ Phong im lặng gật đầu, ra hiệu cho người chia bài bắt đầu.

Không gian trong phòng Vip như đặc quánh lại. Chỉ còn hai người đối đầu trực diện. Vòng này, Kỳ Phong ở vị trí cược mù nhỏ (Small Blind), đặt ra một triệu đô la. Tiểu thư Thiên Hương ở vị trí cược mù lớn (Big Blind), đặt thẳng hai triệu đô la.

Những người đứng xem xung quanh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Chỉ mới là vòng đặt cược đầu tiên, trên bàn đã có ba triệu đô la. Ở Sài Thành, số tiền này đủ để mua đứt một căn biệt thự cao cấp ở khu nhà giàu. Vậy mà ở đây, nó chỉ là tiền "lót đường" để xem bài. Sơ sẩy một vài phút, vài căn biệt thự có thể bay màu trong chớp mắt. Ai nấy đều cảm thấy tiếc hận thay cho những con số khủng khiếp ấy.

Hai lá bài đầu tiên được chia ra.

Kỳ Phong liếc qua Không Gian Tâm Trí, không mất đến nửa giây để đưa ra quyết định. Cậu thản nhiên đẩy nhẹ lá bài ra xa, ra hiệu bỏ bài ngay lập tức.

“Lại là bỏ bài mà không thèm lật xem sao?”. Hổ Ca đứng bên cạnh lầm bầm, anh thực sự không hiểu nổi cách chơi này.

Thông thường, ngay cả khi bài xấu, các cao thủ vẫn sẽ lật xem để dùng chiến thuật tâm lý (Bluff), tạo áp lực khiến đối phương nao núng mà bỏ cuộc. Nhưng Kỳ Phong tự biết mình là "tay mơ" trong việc diễn kịch ngoài đời thực. Cậu không chắc đòn tâm lý của mình có hiệu quả với một con cáo già như Thiên Hương hay không. Nếu diễn hỏng mà đối phương vẫn theo cược, tổn thất sẽ còn nặng nề hơn. Chi bằng cứ "nhát" một chút, bỏ bài sớm để tiết kiệm thời gian và tiền bạc.

Tiểu thư Thiên Hương ngày càng coi trọng đối thủ hơn. Thấy Kỳ Phong bỏ bài, cô không hề tỏ ra vui mừng vì thắng được một triệu đô "bèo bọt". Mục tiêu của cô là quét sạch túi tiền của Vĩnh Sang, khiến họ phải quỳ xuống nhận thua. Một vài triệu đô không thể làm lung lay nền móng của Vĩnh Sang, ít nhất phải là vài chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu.

Ván đầu tiên kết thúc chóng vánh, Kỳ Phong mất một triệu đô tiền cược mù.

Ván thứ hai bắt đầu. Lần này vị trí đảo ngược, Thiên Hương trực tiếp đặt mù hai triệu đô, đẩy Kỳ Phong vào thế phải đặt mù bốn triệu đô nếu muốn đi tiếp.

Lần này, cái giá để "xem bài" đã tăng lên gấp bội. Dù có bỏ bài sớm, số tiền mất đi cũng đủ để khiến bất kỳ đại gia nào phải xót xa.

Hai lá bài tẩy đầu tiên vừa được người chia bài lướt nhẹ trên mặt bàn, dừng lại trước mặt hai người chơi.

Tiểu thư Thiên Hương vừa định đưa tay lật nhẹ góc bài để kiểm tra theo thói quen cẩn trọng, thì bất thình lình, ở phía đối diện, "Cố vấn Cọp" hành động. Kỳ Phong thậm chí còn không thèm liếc nhìn lá bài của mình lấy một giây, cậu dứt khoát đẩy toàn bộ chồng phỉnh khổng lồ trị giá hơn hai mươi triệu đô la ra giữa bàn.

Một cú All-in trực diện và tàn khốc.

"Lại là All-in!". Tim Thiên Hương bỗng hẫng một nhịp, sự rối loạn hiện rõ trong đáy mắt.

Đây rốt cuộc là loại chiến thuật quỷ quái gì? Cứ một ván bỏ bài, một ván lại tất tay? Hắn đang có bài cực đẹp như lần trước, hay lại đang dùng đòn tâm lý "liều mạng" để ép cô phải rút lui? Lần đầu tiên trong cuộc đối đầu này, Thiên Hương cảm thấy một sự e ngại len lỏi. Cách chơi của đối thủ hoàn toàn không theo bất kỳ quy luật nào, lúc thì như một kẻ mới tập chơi ngờ nghệch, lúc lại thâm trầm, nguy hiểm như một hố đen không đáy.

Đúng lúc Thiên Hương đang rơi vào trạng thái tâm lý bất ổn, người đàn ông ngồi ngay sau lưng cô bỗng khẽ ho khan một tiếng:

“Khục... khục!”

Tiếng ho rất nhẹ, tưởng như vô tình nhưng lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang mê mang của Thiên Hương. Cô giật mình tỉnh táo lại. Đây chính là ám hiệu từ vị cao thủ mà cô đã mời đi cùng.

Biết mình vừa bị đối thủ làm xao động, Thiên Hương lập tức hít sâu một hơi, chấn chỉnh lại cảm xúc. Đôi mắt cô trở nên sắc lạnh, đấu chí bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Tôi theo. All-in!”

Kỳ Phong với thính giác nhạy bén đã thu trọn mọi chi tiết. Cậu nhận ra sự bối rối của Thiên Hương và cả sự thay đổi kỳ lạ sau tiếng ho của người đàn ông trung niên kia. Cậu lập tức chuyển hướng chú ý sang hắn.

Đó là một người đàn ông gầy gò, diện bộ vest công sở giản đơn, trông không khác gì một nhân viên trợ lý bình thường. Nhưng Kỳ Phong tin vào đôi tai của mình: người này lúc trước hô hấp cực kỳ ổn định, không có dấu hiệu bệnh tật, tiếng ho kia rõ ràng là giả vờ.

Kích hoạt Siêu Thị Giác và Siêu Thính Giác, Kỳ Phong tập trung quan sát. Cậu phát hiện đôi mắt người đàn ông kia cực sáng, ánh mắt dường như bao quát toàn bộ sảnh bài một cách vô hình. Hơi thở của hắn đều đặn đến mức đáng sợ, đôi bàn tay gầy thon dài với những ngón tay khẳng khiu, đặc điểm điển hình của những bậc thầy về xúc giác hoặc ảo thuật.

Đúng lúc Kỳ Phong đang quan sát, người đàn ông trung niên như có linh tính, cũng ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cậu.

Ánh mắt hai người giao nhau chớp nhoáng trong vòng 0.1 giây. Kỳ Phong kinh ngạc nhận thấy đồng tử của đối phương co rụt lại cực nhanh, quét qua các vị trí trên người cậu như một chiếc máy X-quang.

“Người này có thị giác cực tốt!”. Kỳ Phong thầm đánh giá.

Biết mình đã bị phát hiện, Kỳ Phong không né tránh mà khẽ gật đầu chào hỏi một cách lịch sự. Tiểu thư Thiên Hương ngồi ở giữa, thấy đối phương gật đầu thì cứ ngỡ cậu đang chào mình, liền mỉm cười đáp lại.

Trong khi đó, vị cao thủ bí ẩn sau lưng cô đang dậy sóng trong lòng. Ông chắc chắn rằng vị Cố vấn Cọp kia đã nhìn thấu sự hiện diện của ông. Cảm giác kỳ phùng địch thủ gặp nhau nảy sinh một loại áp lực vô hình nhưng cực kỳ kích thích.

“Đây là một vị cao thủ hiếm gặp...” Ông thầm nghĩ, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.

Sòng bạc Vĩnh Sang hóa ra vẫn còn "ngoạ hổ tàng long". Chuyến thăm dò lần này của Thiên Hương, xem ra sẽ không hề thuận buồm xuôi gió như dự tính ban đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!