Chương 97. Tranh cãi
Tác giả: gakobitmiss
Công Thành vội vàng lẻn vào đám đông phía sau, tiến đến bên cạnh Kỳ Phong để báo tin.
"Được rồi, tôi biết rồi." Kỳ Phong tùy tiện đáp lời cho có lệ.
Tâm trí cậu lúc này hoàn toàn không đặt vào trận đấu sắp tới, mà vẫn đang mải suy tư về hai lần sử dụng "Bí kỹ" của Hữu Phúc. Ở lần đầu tiên, cậu chỉ quan sát bằng Siêu Thị Giác. Nhưng đến lần thứ hai, Kỳ Phong đã chủ động đưa những xúc tu vô hình ra, quấn lấy quanh người Hữu Phúc để trực tiếp cảm nhận sự biến hóa.
Trong giây phút ngắn ngủi đó, cậu nhận rõ sự thay đổi bất thường trong cơ thể Hữu Phúc. Nhịp tim vốn đang dồn dập loạn nhịp vì vận động cường độ cao đột ngột chậm lại một cách bất thường, giống như một cây cung đại lực đang được kéo căng hết mức để chuẩn bị phát lực. Và rồi, ngay tại thời điểm quyết định, trái tim ấy bỗng đập mạnh vượt mức bình thường, đẩy dòng máu trong cơ thể lao nhanh như một con tuấn mã cuồng loạn. Nhịp thở thay đổi sâu và dài có lẽ cũng góp phần cung cấp lượng lớn dưỡng khí vào máu, giúp cơ bắp của Hữu Phúc sinh ra một lực lượng vượt trội trong thoáng chốc.
Dù đã cảm nhận tường tận từ sự vận động của từng thớ cơ, nhịp thở cho đến nhịp tim, Kỳ Phong lại nhận ra một sự thật phũ phàng: Cậu hoàn toàn không thể hiểu được nguyên lý sâu xa bên trong.
Đáng lẽ, càng vận động mạnh thì phải càng đẩy nhanh nhịp thở và nhịp tim mới hợp lí. Bí kỹ mà Hữu Phúc sử dụng dường như trái ngược với thường thức thông thường mà cậu biết, hẳn phải có bí quyết sâu sa nào đó, không thể nào chỉ dựa vào cảm giác đơn thuần để bắt chước.
Trận đấu thứ ba nhanh chóng bắt đầu. Công Thành (Đai đen Nhị đẳng) đối đầu với Hữu Phúc (Hoàng Đai Tam đẳng).
Trái ngược với vẻ vội vàng thường thấy, khi lên sân, Công Thành lại tỏ ra cực kỳ trầm ổn. Cậu ta thừa hiểu Hữu Phúc đã chạm đến giới hạn thể lực sau hai trận đấu liên tiếp, vì vậy cậu ta chọn lối đánh tiêu hao, bình tĩnh tấn công và phòng thủ chắc chắn, tuyệt đối không ham chiến.
Hữu Phúc lúc này đã lộ rõ sự mệt mỏi. Những bước chân không còn linh hoạt, các đòn né tránh trở nên nặng nề. Cậu liên tiếp bị các đòn đá uy lực của Công Thành đánh trúng áo giáp. Cuối cùng, lợi dụng một khoảnh khắc Hữu Phúc hụt hơi, Công Thành tung cú đá trực diện chính xác, đánh ngã đối thủ xuống sàn.
Công Thành chiến thắng với điểm số: Công Thành 9 – 4 Hữu Phúc.
Sự lo lắng của thành viên Đài Quyền Đạo giảm bớt đôi chút, nhưng thế trận vẫn đang nghiêng về phía Việt Võ Đạo. Trận tiếp theo, phía đối thủ cử ra một thành viên tên Quốc Bảo (Hoàng Đai Nhị đẳng).
Công Thành tiếp tục duy trì chiến thuật cũ, tích lũy từng điểm số một. Tuy nhiên, sức lực của cậu ta cũng không phải vô hạn. Sau một hồi giằng co, Công Thành bị Quốc Bảo bắt bài một đòn đá, sau đó phải nhận một quyền cực mạnh vào giữa ngực. Quốc Bảo giành chiến thắng sát nút với điểm số 9-8.
Cuộc đối đầu trở nên gay cấn hơn bao giờ hết ở trận thứ tư khi Song Toàn (Đai đen Nhị đẳng) của Đài Quyền Đạo gỡ lại danh dự bằng chiến thắng với điểm số 9-6.
Đến trận thứ năm, Thảo Nguyên đại diện Việt Võ Đạo ứng chiến. Tuy là phái nữ, nhưng kỹ thuật và sự linh hoạt của cô đã khiến tất cả phải trầm trồ. Cô lướt đi trên sân như một cánh bướm, nhẹ nhàng né tránh các đòn tấn công nặng nề của Song Toàn rồi phản công bằng những đòn đánh chính xác vào kẽ hở của giáp. Lực đánh của cô không mạnh bằng các nam sinh, nhưng độ chính xác và kỹ thuật lại là tốt nhất từ đầu buổi đến giờ.
Kết thúc trận đấu, Thảo Nguyên giành chiến thắng áp đảo với điểm số 9-3.
Những khán giả chưa am hiểu võ thuật nhìn vào có thể thấy các động tác trên sân khá đơn giản, thực dụng và thiếu tính thẩm mỹ. Nhưng những người trong nghề đều biết, mỗi đòn đánh đó đều mang theo lực sát thương không hề nhỏ. Nếu không có các trang thiết bị bảo hộ và luật thi đấu nghiêm ngặt, có lẽ đã có không ít ca chấn thương nghiêm trọng xảy ra. Người bình thường nếu phải đối mặt với bất kỳ tuyển thủ nào trên sân lúc này, rất có thể sẽ bị đo ván chỉ trong vòng không quá năm chiêu.
Kỳ Phong kiên nhẫn quan sát, hy vọng sẽ có thêm thành viên nào đó của Việt Võ Đạo sử dụng "Bí kỹ" để cậu có thêm tư liệu nghiên cứu. Thế nhưng, suốt mấy trận, ngoài Hữu Phúc ra thì không còn ai bộc phát thứ sức mạnh kỳ lạ đó nữa. Cậu khẽ thở dài, có chút thất vọng, rồi quyết định đã đến lúc mình phải đích thân tìm hiểu.
"Mong rằng ‘Cao thủ’ chính chủ trong nhà vệ sinh sẽ không đột ngột quay lại lúc này," Kỳ Phong thầm nghĩ.
Tình thế hiện tại của Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo vô cùng bi đát: họ chỉ còn duy nhất một người có thể chiến đấu, trong khi phía Việt Võ Đạo vẫn còn tới ba tuyển thủ sung sức. Các thành viên Việt Võ Đạo bắt đầu kháo nhau về bữa tiệc ăn mừng chiến thắng. Trong mắt họ, việc một người có thể đấu liên tiếp ba trận và giành chiến thắng trước những Hoàng Đai Nhị đẳng là chuyện không tưởng.
Mỗi trận đấu thường kéo dài từ 6 đến 8 phút. Ba trận liên tiếp nghĩa là phải duy trì cường độ đối kháng cao độ trong hơn 20 phút. Ở trạng thái này, cơ bắp luôn căng như dây đàn, nhịp tim và hơi thở bị đẩy đến giới hạn. Nếu không thể nhanh chóng hạ đo ván đối thủ để tiết kiệm sức lực, kẻ thượng đài cuối cùng chắc chắn sẽ gục ngã vì kiệt sức trước khi kịp chạm tay vào chiến thắng.
Hội trưởng Trọng Tùng lúc này mới cảm thấy hối hận vì đã đồng ý điều kiện không tham gia thi đấu. Nếu có hắn, ít nhất Đài Quyền Đạo cũng đã thắng thêm được hai trận. Nhưng đâm lao thì phải theo lao, hy vọng cuối cùng của hắn hiện giờ chỉ dồn hết vào "vị cứu tinh" mà mình đã mời đến.
"Công Thành, gọi Cao thủ lên đi!". Trọng Tùng ra lệnh.
"Dạ vâng!".
Thảo Nguyên tò mò dõi mắt theo. Theo cô biết, Trọng Tùng đã là người có chiến lực cao nhất Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo, nhưng ngay cả anh ta cũng khó lòng lật ngược thế cờ lúc này. Cô thấy Trọng Tùng nói nhỏ vào tai Công Thành, sau đó Công Thành len lỏi vào đám đông, dừng lại trước một người đang ngồi khuất sau những thành viên khác.
Người đó mặc võ phục Đài Quyền Đạo chỉnh tề, nhưng gương mặt lại được che kín bởi một chiếc mặt nạ trắng bóc.
"Ai vậy? Sao lại đeo cái mặt nạ kỳ quặc thế kia?" Thảo Nguyên lẩm bẩm.
Khi người đeo mặt nạ chậm rãi đứng dậy và bước vào sàn đấu, cả khán phòng bỗng chốc lặng phắt. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào dải lụa thắt quanh eo hắn.
Đai đen Lục đẳng!
"Cái gì? Đai đen Lục đẳng sao?!" Một tiếng hét thất thanh vang lên.
Không chỉ Thảo Nguyên mà tất cả thành viên Việt Võ Đạo đều chấn động. Trong Đài Quyền Đạo, Đai đen Lục đẳng được coi là cấp bậc của một bậc thầy, một cao thủ thực thụ. Để đạt được cấp độ này, võ sinh thường phải sang tận Đài Quốc để dự thi trước hội đồng quốc tế.. Xét về hệ thống tương đương, nó ngang hàng với Hồng Đai Nhị đẳng bên Việt Võ Đạo – cao hơn Hội trưởng Mạnh Tường đến tận hai đẳng.
Tiếng xì xào bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ:
"Hắn là ai? Sao đi thi đấu lại đeo mặt nạ? Không sợ vướng tầm nhìn à?"
"Trong trường mình làm gì có ai đạt đến mức đai này?"
"Đài Quyền Đạo chơi chiêu rồi, chắc chắn là mời người ngoài đến trợ giúp!"
Thảo Nguyên là người đầu tiên đứng ra kháng nghị: "Các người đang gian lận! Người này rõ ràng không phải thành viên của Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo chúng tôi từng biết!"
Trọng Tùng lúc này đã gạt bỏ hết liêm sỉ, thản nhiên đáp trả: "Cậu ấy chính là thành viên mới của Câu lạc bộ chúng tôi, chỉ là do mới tham gia nên mọi người chưa kịp biết mặt thôi."
"Hừ, đừng xem ai cũng là kẻ ngu!" Thảo Nguyên tức giận đỏ mặt. "Hắn còn không dám lộ mặt, rõ ràng là có tật giật mình. Tôi nghi ngờ người này còn không phải là sinh viên của trường mình nữa kìa!"
Trọng Tùng nhún vai, giở giọng lưu manh: "Ai quy định là chỉ có sinh viên trong trường mới được tham gia Câu lạc bộ võ thuật chứ? Miễn là người của Câu lạc bộ chúng tôi thì đều có quyền thi đấu."
Đến nước này, Trọng Tùng không thèm quan tâm đến mặt mũi nữa. Mục tiêu duy nhất của hắn hôm nay là phải đánh bại Việt Võ Đạo bằng mọi giá để giành lại phòng huấn luyện. Trong khi đó, "cao thủ mặt nạ" vẫn đứng im lặng giữa sân đấu, toát ra một luồng khí thế thâm trầm khiến đối thủ chuẩn bị lên sàn không tự chủ được mà cảm thấy lạnh sống lưng.
Hội trưởng Mạnh Tường nãy giờ vẫn giữ im lặng, đôi mắt sắc sảo không rời khỏi người đeo mặt nạ trắng. Anh đã không ít lần giao thủ với các võ sư đẳng cấp cao, thậm chí Đai đen Lục đẳng cũng không phải là đối thủ chưa từng đánh bại. Tuy nhiên, nhìn vào khí thế thản nhiên trong đôi mắt lạnh lùng ẩn sau lớp mặt nạ, giống như hắn đang đánh giá một vật phẩm nghiên cứu chứ không phải một đối thủ.
Anh có linh cảm những thành viên còn lại của Việt Võ Đạo không phải đối thủ của hắn ta. Dù vậy, Mạnh Tường là người trọng lời hứa. Anh đã tuyên bố không tham gia thi đấu thì tuyệt đối sẽ không đổi ý.
Giữa sân, Thảo Nguyên và Trọng Tùng vẫn đang tranh cãi nảy lửa. Thành viên hai bên cũng bắt đầu đứng dậy, không khí trở nên căng thẳng như cung đã lên dây, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào để bảo vệ lý lẽ của phe mình.
Mạnh Tường liếc nhìn thiếu niên mặc đồ vận động giản dị, vẫn đứng im lặng bên cạnh mình nãy giờ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thầm kín: "Đài Quyền Đạo đúng là không may, vừa khéo hôm nay mình lại mang theo sư đệ này."
"Thảo Nguyên, không cần đôi co với bọn họ nữa," Mạnh Tường lên tiếng, giọng nói uy lực cắt ngang cuộc tranh cãi.
"Anh Mạnh Tường! Bọn họ rõ ràng là muốn gian lận để giành chiến thắng, chúng ta sao có thể để yên như vậy được?" Thảo Nguyên bất bình quay lại.
"Nếu bọn họ mời người, chúng ta cũng có người," Mạnh Tường cười nhạt, rồi quay sang thiếu niên bên cạnh: "Tuấn An, em cũng đi thay một bộ võ phục đi, tham gia thi đấu giao lưu một chút."
Thiếu niên tên Tuấn An hơi ngẩn người, dường như không nghĩ tới sư huynh sẽ yêu cầu mình ra sân lúc này. Tuy nhiên, cậu nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, gật đầu lễ phép: "Dạ vâng, sư huynh."
Đợi Tuấn An đi khuất, Mạnh Tường mới nhìn về phía Trọng Tùng giải thích: "Đây là Tuấn An, năm nay 18 tuổi, sắp tới sẽ là tân sinh viên của trường chúng ta. Nếu bên cậu đã mời người tới, vậy để em ấy tham gia chắc cũng không vấn đề gì chứ?"
"18 tuổi?"
Đám đông xôn xao. Một thiếu niên trẻ như vậy thì có thể làm được gì?
Trọng Tùng quan sát Tuấn An, thầm đánh giá. Hắn không tin một cậu nhóc 18 tuổi lại có thể mạnh hơn Mạnh Tường hay thậm chí là Hữu Phúc. Hơn nữa, việc Đài Quyền Đạo thuê người ngoài vốn đã khiến dư luận không mấy thiện cảm. Nếu Việt Võ Đạo cũng đưa người ngoài vào, trận đấu sẽ trở nên "công bằng" theo một cách hợp lí. Không ai có thể phàn nàn về tư cách thi đấu nữa.
Thậm chí, Trọng Tùng còn cảm thấy bên mình đang chiếm ưu thế lớn khi đối phương chỉ là một tân sinh viên chưa ráo máu đầu, trong khi bên mình là một "Lục đẳng" lão luyện.
Nghĩ vậy, hắn gật đầu đồng ý ngay lập tức: "Được thôi! Nhưng nói trước, nếu lát nữa có thua thì tuyệt đối không ai được phàn nàn hay viện cớ gì nữa nhé."
"Đó là đương nhiên," Mạnh Tường đáp lời, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó đoán.
"Tốt! Vậy tiếp tục thi đấu đi!"
0 Bình luận