Chương 51: Đề nghị hợp tác.
Tác giả: gakobitmiss
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng của phòng ăn VIP khép lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới ồn ào, hỗn tạp của căn tin nhân viên bên ngoài với không gian sang trọng, mát lạnh bên trong.
Không khí thoang thoảng hương trầm và mùi rượu vang đắt tiền. Trên bàn tiệc dài trải khăn trắng muốt, những bộ dao nĩa bạc sáng loáng phản chiếu ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy.
Trên bàn tiệc dài, Hàn Tông Toàn thong thả đặt nĩa xuống, khẽ gật đầu tán thưởng: “Đồ ăn ở Lam Thiên quả thực rất tốt, từ hương vị đến cách trình bày đều đạt chuẩn. Chế độ đãi ngộ của Giám đốc Bích Y đúng là khiến người ta phải nể phục.”
Lý Gia Bảo ngồi cạnh đó, lập tức lên tiếng phụ họa với vẻ mặt nịnh nọt. "Anh Tông Toàn nói chí phải! Từ khi em về nước làm việc, cũng vì đồ ăn ở đây mà tăng mấy ký rồi đấy. Chị Bích Y kỹ tính lắm, ngay cả đầu bếp cũng phải tuyển chọn gắt gao từ nhà hàng năm sao đấy”.
Lý Hoài Thiên, nghe vậy thì bật cười đầy sảng khoái. Ông nhìn sang cháu gái mình với ánh mắt tự hào.
“Ha ha, Tông Toàn quá khen rồi. Nhưng phải thừa nhận, đây chính là ý tưởng của Bích Y. Con bé luôn quan niệm rằng muốn nhân viên làm việc hiệu quả thì phải chăm lo cho họ từ những chi tiết nhỏ nhất như bữa ăn này.”
Lý Bích Y không hề lộ ra vẻ thẹn thùng hay vui mừng trước lời khen của hai người đàn ông quyền lực. Gương mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm như một pho tượng tạc từ băng. Cô khẽ ngước mắt, giọng nói đều đều không chút gợn sóng.
“Chính sách này có thể triển khai triệt để là nhờ ông nội đã phê duyệt ngân sách và ký lệnh cưỡng chế thay đổi nhà thầu cũ ngay lập tức. Cháu chỉ là người đưa ra phương án mà thôi”.
Ông nội Lý dường như đã quá quen với tính cách này của cháu gái, ông chỉ cười ha ha để làm dịu bầu không khí:
“Cháu xem, con bé này lúc nào cũng thực tế quá mức. Thôi, chúng ta vào vấn đề chính. Chúc mừng cháu, Bích Y. Không nghĩ tới chỉ trong thời gian tiếp xúc ngắn ngủi như vậy, Lam Thiên đã thành công ký kết cùng Alexandro Patro. Đây là một nước cờ táo bạo và đầy triển vọng. Cạn ly!”
“Cạn ly!”
Tiếng ly thủy tinh chạm nhau lanh lảnh. Trong khi mọi người uống cạn, Lý Bích Y chỉ nhấp nhẹ đầu môi rồi đặt ly xuống ngay lập tức. Đôi mắt phượng của cô vẫn giữ vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, như một hồ nước sâu không thấy đáy.
“Sao thế Bích Y? Hôm nay là ngày vui, cháu nên thoải mái một chút,” ông Hoài Thiên nhắc nhở.
"Buổi chiều cháu còn nhiều việc cần xử lý, không thể để cồn làm ảnh hưởng đến quyết định," cô đáp ngắn gọn, không chút nhượng bộ.
“Ha ha, cháu vẫn thế, công việc luôn là số một.” Ông Hoài Thiên cười xòa, đặt ly rượu xuống rồi xoay người, bàn tay vỗ nhẹ lên vai người thanh niên trẻ ngồi bên cạnh.
“Thực ra hôm nay ông đến đây không chỉ để chúc mừng. Bích Y, cháu chẳng phải từng than phiền trong các cuộc họp hội đồng rằng nguồn pin hiện tại của chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào nhập khẩu, khiến biên độ lợi nhuận bị bào mòn quá nhiều sao? Ông muốn làm cầu nối cho sự hợp tác chiến lược giữa hai tập đoàn: Kim Sơn và Lam Thiên. Hợp tác này sẽ là chìa khóa mở ra cục diện mới”.
“Hợp tác với Tập đoàn Kim Sơn của Hàn gia”. Mọi người đều bị tin tức này làm cho chấn kinh, đổ dồn sự chú ý vào Hàn Tông Toàn.
Hàn Tông Toàn, thiếu gia của Tập đoàn Kim Sơn, lúc này mới chỉnh lại cổ áo vest, nhìn thẳng vào Lý Bích Y, ánh mắt không giấu giếm sự tự tin và ngạo nghễ.
“Giám đốc Bích Y, Tập đoàn Kim Sơn chúng tôi không chỉ sở hữu trữ lượng Lithium dồi dào nhất khu vực mà còn có mạng lưới liên kết sâu rộng trong chuỗi cung ứng toàn cầu. Kim Sơn sẵn lòng giúp Lam Thiên tuyển mộ những chuyên gia hàng đầu thế giới để tự nghiên cứu và chế tạo pin riêng. Chỉ cần em gật đầu, dù là nhân sự cấp cao hay nguyên liệu thô, tôi đều sẽ lo liệu ổn thỏa hết. Lam Thiên chỉ việc tập trung vào sản xuất xe, phần còn lại cứ để Kim Sơn lo.”
“Điều kiện hợp tác là gì?” Cô hỏi thẳng, giọng không gợn sóng. “Kim Sơn sẽ không giúp đỡ miễn phí đâu đúng không?”
“Điều kiện gì chứ?” Hàn Tông Toàn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp phòng. “Từ lâu Kim Sơn đã mong muốn đóng góp cho ngành công nghiệp ô tô nước nhà. Nay Lam Thiên tiên phong mở đường, chúng tôi sẵn sàng trở thành đối tác chiến lược tin cậy nhất. Giá cả chắc chắn sẽ là mức ưu đãi mà không đối thủ nào có được. Coi như... là quà ra mắt của tôi dành cho em.”
Nghe đến đây, các cao tầng thuộc phái Cách tân bắt đầu xôn xao, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khởi. Tự chủ công nghệ pin là giấc mơ của họ bấy lâu nay. Nhưng Lý Bích Y vẫn im lặng. Cô nhìn thấy cái bẫy sau lớp mật ngọt đó: Sự phụ thuộc. Nếu Lam Thiên dựa hoàn toàn vào nguồn cung và nhân sự do Kim Sơn sắp đặt, chẳng khác nào giao trứng cho ác. Một khi Kim Sơn siết van, Lam Thiên sẽ chết đứng.
Đúng lúc không khí đang chùng xuống bởi sự im lặng của Bích Y, một giọng nói khác vang lên, phá vỡ thế cân bằng.
“Chị Hai, em thấy anh Tông Toàn nói rất có lý.”
Người lên tiếng là Lý Gia Bảo, cậu ta đẩy gọng kính cận, gương mặt toát lên vẻ trí thức nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự toan tính sắc sảo.
“Hiện tại, các đối thủ trong khu vực đang chạy đua phát triển xe điện rất khốc liệt. Nếu chúng ta cứ chần chừ việc tự chủ pin vì lo sợ rủi ro quản trị, chúng ta sẽ mất đi ‘thời điểm vàng’. Anh Tông Toàn có thiện chí như vậy, lại là chỗ thâm giao với ông nội, chẳng phải là cơ hội trời cho sao?”
Lời nói của Lý Gia Bảo được rất nhiều thành viên phái cách tân lên tiếng ủng hộ.
Ngược lại, một vị Giám đốc thuộc phái thủ cựu hắng giọng phản bác. "Đầu tư vào pin là một hố đen tài chính. Thà mua pin sẵn có, chịu chi phí cao nhưng an toàn. Xe điện ở Đông Nam Á vẫn là một khái niệm quá mới mẻ, thị trường chưa thăm dò rõ ràng, rủi ro rất cao."
Cuộc tranh luận bùng nổ ngay trên bàn ăn. Bữa cơm trưa bỗng trở thành một cuộc họp bàn chiến lược.
Lý Hoài Thiên gõ nhẹ tay xuống bàn, cắt đứt sự ồn ào. "Được rồi, chi tiết sẽ bàn ở hội nghị sau. Mọi người dùng cơm đi."
Ông quay sang Bích Y, giọng hạ thấp nhưng đầy sức nặng. "Ông và ông ngoại của Tông Toàn là bạn cũ nhiều năm. Hai đứa sau này hãy tìm cơ hội gặp nhau nhiều hơn để nói chuyện hợp tác. Hai tập đoàn có rất nhiều khía cạnh có thể tương hỗ lẫn nhau".
“Vâng ạ”. Lý Bích Y tuy không quá ưa thích bị sắp đặt, nhưng vẫn tỏ ra khá ôn hòa. Cô biết việc hợp tác với Tập đoàn Kim Sơn rất có lợi cho các kế hoạch phát triển xe điện của cô sau này.
Không nói đến Lithium, Tập đoàn Kim Sơn còn sử hữu nhiều nguồn nguyên liệu luyện kim thiết yếu khác. Với một Tập đoàn định hướng phát triển chế tạo công nghệ cao như Lam Thiên, thì hợp tác là rất có lợi.
Không khí trong phòng ăn vẫn rất náo nhiệt. Các cao tầng của Lam Thiên thay phiên nhau mời rượu Hàn Tông Toàn. Đáp lại những lời tán dương có phần nịnh bợ, Tông Toàn không hề tỏ ra đắc ý ra mặt, hắn luôn giữ nụ cười chừng mực, ánh mắt điềm tĩnh.
Một vị giám đốc chấp hành nâng ly. "Tập đoàn Kim Sơn nắm giữ nguồn sống của xe điện, cậu Hàn đây đúng là tuổi trẻ tài cao, sau này chắc chắn sẽ dẫn dắt ngành công nghiệp nước nhà."
Hàn Tông Toàn nâng ly đáp lễ, thái độ vô cùng hòa nhã. "Chú quá khen rồi ạ. Kim Sơn chúng cháu thực ra chỉ là người đi trước nhặt gạch, may mắn bắt kịp dòng chảy của thời đại thôi. Điều quan trọng nhất vẫn là sự tiên phong của những tập đoàn lớn như Lam Thiên. Chúng cháu chỉ hy vọng được đứng sau hỗ trợ, góp chút sức mọn để cùng các chú làm nên chuyện lớn."
Hắn nói lời khiêm nhường, nhưng cách hắn dùng từ "người đi trước" và "đứng sau hỗ trợ" ngầm khẳng định: Nếu không có Kim Sơn cung cấp nguyên liệu, Lam Thiên sẽ không có nền móng để "làm nên chuyện".
Tương lai xe điện càng phổ biến, vị thế của Kim Sơn sẽ ngày càng lớn mạnh, không chừng còn sẽ vượt qua Lam Thiên trở thành Top 3 tập đoàn lớn nhất Việt Quốc.
Ở đầu bàn bên kia, Lý Bích Y ngồi im lặng như một bức tượng băng. Sự ồn ào này khiến cô cảm thấy lãng phí thời gian. Thư ký Quang Nhật đứng phía sau, quan sát rất kỹ từng cử động của sếp mình. Anh nhẹ nhàng cúi xuống, giả vờ kiểm tra máy tính bảng rồi nhỏ giọng sát tai cô.
"Thưa Tổng Giám đốc, cuộc họp khẩn với đối tác bên Đức đã được kết nối sớm hơn 15 phút. Cô có muốn xử lý ngay không?"
Bích Y khẽ gật đầu, đặt khăn ăn xuống, đứng dậy một cách lịch sự nhưng dứt khoát. "Ông nội, cháu còn có việc gấp bên bộ phận kỹ thuật cần xử lý ngay, xin phép rời đi trước. Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa nhé."
Lý Hoài Thiên hiểu tính cháu gái, ông không muốn làm khó cô trước mặt nhiều người, liền gật đầu. "Ừm, công việc là trên hết, cháu đi đi. Nhưng nhớ đấy, việc hợp tác này vô cùng quan trọng, ông sẽ thông báo Hội đồng Quản trị mở cuộc họp trù bị, cháu nhất định phải có mặt."
"Vâng, cháu sẽ đến đúng giờ." Bích Y đáp ngắn gọn rồi xoay người bước đi, gót giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những nhịp điệu khô khốc, mạnh mẽ.
Nhìn bóng lưng Bích Y khuất sau cánh cửa, ánh mắt Tông Toàn thoáng hiện một tia chiếm hữu sâu kín, nhưng khi quay lại với Lý Gia Bảo, hắn vẫn là một người anh lịch thiệp.
Hắn khẽ lắc ly rượu, nhìn những bọt khí li ti, nói bằng giọng trầm ấm. "Gia Bảo này, chị họ của cậu đúng là mẫu phụ nữ hiếm có. Sự quyết liệt của cô ấy khiến tôi rất ngưỡng mộ. Một dự án vĩ đại như xe điện, nếu không phải người có bản lĩnh như Bích Y thì khó lòng gánh vác nổi."
Hắn dừng lại một chút, đặt tay lên vai Gia Bảo, hạ thấp giọng như thể hai anh em đang tâm sự.
"Cậu là người hiểu chị mình nhất, có gì nhớ 'chỉ giáo' thêm cho tôi nhé. Tôi thực lòng muốn sự hợp tác này diễn ra êm đẹp. À, tôi cũng có nghe Chủ tịch nhắc qua về năng lực của cậu. Thiết nghĩ, nếu dự án Pin này thành hình, một vị trí quan trọng như Giám đốc điều hành bộ phận R&D Pin... ngoài cậu ra, tôi thực sự không thấy ai xứng đáng hơn để tôi tin tưởng giao nguồn nguyên liệu quý giá của Kim Sơn vào tay cả."
Lý Gia Bảo nghe đến đó, tim đập nhanh vì miếng bánh vẽ quá đỗi ngọt ngào. Cậu ta lập tức bày ra vẻ cung kính. "Anh Tông Toàn quá lời rồi, em vẫn còn phải học hỏi anh nhiều. Chị Hai em vốn rất coi trọng hiệu quả, sự chân thành và tiềm lực của Kim Sơn chắc chắn sẽ thuyết phục được chị ấy. Em sẽ cố gắng hết sức để sự hợp tác này suôn sẻ."
Hàn Tông Toàn mỉm cười, cái gật đầu của hắn trông thì giống như sự khích lệ, nhưng trong thâm tâm, hắn đang mỉm cười cho cái bẫy mà hắn đã thành công giăng ra. Dù Lý Bích Y có cẩn thận tới đâu, cũng không thể từ chối miếng mồi này.
Cuộc trò truyện kín đáo tưởng chừng chỉ có hai người lại bị một người thứ ba vô tình nghe thấy. Kỳ Phong thề là cậu chỉ tò mò về bữa ăn của giới thượng lưu sẽ tán gẫu chuyện gì, nên mới sử dụng Siêu Thính Giác lén nghe thử.
“Hàn gia...Lithium...xe điện...nghiên cứu...” Kỳ Phong ngừng nhai, đôi đũa khựng lại trên không trung. Thông tin hoàn toàn khớp với những gì Trịnh Bình Công suy đoán. Chẳng qua là sự dè chừng của Lý Bích Y cùng cuộc đối thoại thì thầm giữa Hàn Tông Toàn và Lý Gia Bảo khiên cậu cảm thấy mùi vị khác thường.
Mà thôi, đấy không phải vấn đề của cậu. Cậu cũng có rắc rối lớn của riêng mình cần giải quyết đây.
0 Bình luận