Chương 77. Giấc mơ của Patro
Tác giả: gakobitmiss
Sau khi trút bỏ bộ đồ vướng víu và ngâm mình trong hơi nước nóng hầm hập của phòng xông hơi, Kỳ Phong và Patro bước vào phòng xoa bóp trong trạng thái cơ thể đã bắt đầu thả lỏng. Ánh đèn vàng mờ ảo cùng làn khói trầm vương vấn tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến lạ thường.
Ở đó, hai nữ thợ xoa bóp với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sắc sảo đã đợi sẵn. Kỳ Phong mỉm cười, ra hiệu cho Patro nằm xuống chiếc giường gỗ lót nệm êm ái:
“Patro, đây là kiểu tẩm quất cổ truyền của Việt Quốc, món quà sức khỏe dành riêng cho anh đấy. Đảm bảo cảm giác này anh chưa từng nếm qua ở bất kỳ phòng vật lý trị liệu nào tại châu Âu đâu. Nhưng hãy cẩn thận nhé, đừng nhìn hai cô gái này trông thanh mảnh mà coi thường. Lần trước tôi chủ quan, suýt chút nữa là hét ra tiếng khi bị họ ‘vặn xương’ đấy!”
Patro nằm úp xấp xuống, áp mặt vào gối, giọng nói nghẹt nghẹt vang lên đầy vẻ thú vị:
“Tôi bắt đầu thấy hồi hộp rồi đây. Vừa bước chân vào phòng, mùi hương này đã khiến tôi cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng. Ở phương Đông các cậu luôn có những điều thần bí mà khoa học phương Tây đôi khi không thể giải thích nổi, và bấm huyệt chính là một trong số đó. Nghe nói nó có thể đả thông mọi bế tắc trong cơ thể, đúng không?”
“Chính xác!” Kỳ Phong đắc ý đáp. “Đây là kết tinh của hàng ngàn năm văn hóa. Tin tôi đi, làm xong lần này, anh sẽ nhớ đến già cho xem.”
Kỳ Phong không hề nói quá. Một trong hai cô gái đứng đây chính là thợ lành nghề nhất mà Hổ Ca đã cất công mời về. Cô xuất thân từ một gia đình có truyền thống Nam Y, đôi bàn tay không chỉ biết xoa bóp mà còn thấu hiểu từng đường đi của kinh mạch. Sòng bạc Vĩnh Sang đã phải bỏ ra một khoản lương cực kỳ hậu hĩnh để giữ chân một nhân tài như vậy.
Hôm nay, Kỳ Phong đặc biệt sắp xếp cho "bàn tay vàng" này phục vụ Patro. Cậu đã phí hết tâm tư chuẩn bị, chỉ với một mục tiêu duy nhất: Khiến Patro ngủ say đến mức không biết trời trăng là gì. Chỉ khi ông thầy này tiến vào mộng đẹp, kế hoạch "học lén cấp tốc qua giấc mơ" của cậu mới có thể bắt đầu.
Để đảm bảo khoảng cách cho xúc tu hoạt động hiệu quả, Kỳ Phong không chọn phòng VIP riêng biệt mà chọn khu vực sảnh chung cao cấp. Giữa mỗi giường chỉ cách nhau một tấm rèm lụa mỏng, đủ để tạo sự riêng tư nhưng cũng đủ gần để cậu có thể âm thầm "thăm dò" giấc mơ của người bên cạnh.
Trong khi Kỳ Phong chỉ yêu cầu các động tác vuốt ve nhẹ nhàng để giữ cho mình tỉnh táo, thì Patro lại nhận được một "combo" đầy bạo lực do chính cậu học trò chọn lựa.
“Rắc! Rắc!”
“ A..Á…Ớ... ối… My God!” Patro hét lên bảng chữ cái Việt Quốc mà không cần học. Tiếng kêu thảm thiết như tiếng còi tàu vang vọng khắp căn phòng.
Kỹ thuật xoa bóp cổ truyền tập trung sâu vào các huyệt đạo và các khối cơ bị bó cứng sau những giờ cầm lái căng thẳng. Những ngón tay nhỏ bé của cô thợ lúc này như những mũi khoan thép, ấn sâu vào từng thớ thịt của gã to xác phương Tây. Kỳ Phong nằm bên cạnh, vừa nín cười vừa quan sát. Cậu biết thể trạng của Patro rất tốt, nếu chỉ xoa bóp thông thường thì chẳng khác nào "gãi ngứa", khó lòng khiến anh ta mệt lử mà ngủ sâu được.
Sau một giờ đồng hồ bị "giày vò", xoắn vặn và bấm huyệt liên tục, Patro từ một người đàn ông tràn đầy năng lượng giờ đây nằm bẹp dí như một sợi bún thiu. Mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở anh ta trở nên thoi thóp, ánh mắt lim dim vì sự đau đớn vừa đi qua, nhường chỗ cho một sự thư thái tột độ đang xâm chiếm.
Tiếng nhạc thiền du dương trong phòng bắt đầu phát huy tác dụng. Kỳ Phong khẽ ra hiệu cho các thợ xoa bóp lui ra ngoài. Chỉ vài phút sau, tiếng ngáy đều đặn của Patro đã vang lên.
Tuy nhiên, Kỳ Phong vẫn chưa vội hành động. Cậu tự nhủ: “Vẫn cần thêm một chút bảo hiểm nữa để đảm bảo anh ấy mơ đúng về đua xe.”
Cậu hiểu rằng những gì con người nghe thấy ngay trước khi ngủ sâu sẽ tác động rất lớn đến nội dung giấc mơ. Nhớ lại thói quen của Patro, anh luôn nghe một bản nhạc mỗi trước khi bước vào buồng lái. Đó dường như là chiếc chìa khóa kích hoạt trạng thái "chiến đấu" của Patro.
Kỳ Phong nhẹ nhàng ngồi dậy, bước ra ngoài gặp nhân viên lễ tân, nhờ họ thay đổi bản nhạc trong khu vực của mình. Chẳng mấy chốc, giai điệu quen thuộc ấy vang lên với âm lượng vừa phải, len lỏi vào tiềm thức của người đàn ông đang say ngủ.
Bản nhạc đồng quê vang lên trong phòng xoa bóp mang theo hơi thở của những cánh đồng châu Âu bát ngát. Giai điệu du dương, lời ca kể về nỗi lòng của một người con xa quê, lái xe trên con đường mòn quen thuộc sau bao năm bôn ba.
“Tôi đi trên con đường đầy nắng gió. Trở về quê hương sau bao tháng ngày bươn trải. Chặng đường đã đi bao lần thuở ấu thơ. Sao nay lại chứa chan nhiều tâm sự...”
Âm nhạc nhẹ nhàng mà sâu lắng, tựa như một dải lụa mềm mại quấn quýt lấy tâm trí. Chỉ sau vài phút, nhịp thở của Patro đã trở nên đều đặn và nặng nề hơn. Dưới đôi hàng mi đang khép chặt, nhãn cầu của anh ta bắt đầu chuyển động nhẹ – dấu hiệu cho thấy bộ não đã bắt đầu bước vào thế giới của những ảo ảnh. Khóe miệng Patro hơi nhếch lên, có lẽ trong cơn mê, anh ta đã tìm thấy "con đường về nhà" của riêng mình.
Từ hàng nghìn năm nay, nhân loại luôn bị mê hoặc bởi những giấc mơ. Từ tôn giáo, triết học cho đến khoa học hiện đại, tất cả đều cố gắng giải mã vùng đất thần bí này. Giấc mơ thực chất là những ảo tưởng hình thành từ trải nghiệm, ký ức và khát vọng của con người được tái hiện trong lúc ngủ.
Dưới góc độ khoa học, một giấc ngủ tiêu chuẩn được chia làm bốn giai đoạn: Ru ngủ, ngủ nông, ngủ sâu và ngủ rất sâu. Những giấc mơ sống động nhất thường xuất hiện trong giai đoạn ngủ sâu, vào khoảng 70 đến 90 phút sau khi chúng ta nhắm mắt. Mỗi đêm, một người có thể trải qua nhiều chu kỳ ngủ, mỗi chu kỳ dài chừng 90 phút. Chính vì thế, chúng ta có thể mơ rất nhiều, nhưng hầu hết chúng đều vô nghĩa và bị xóa sạch khỏi bộ nhớ ngay khi ta thức dậy. Chỉ những ai tỉnh giấc đột ngột giữa cơn mơ, hoặc trải qua những giấc mơ có tác động cảm xúc quá mạnh mẽ mới có khả năng ghi nhớ lại từng chi tiết.
Giấc mơ không chỉ là hình ảnh; nó bao hàm cả âm thanh, màu sắc, mùi vị và những xúc cảm chân thực nhất. Có những nghệ sĩ đã viết nên những bản nhạc bất hủ hay những thiên tiểu thuyết kinh điển nhờ chất liệu từ giấc mơ. Thậm chí, không ít nhà khoa học đã tìm ra lời giải cho những bài toán hóc búa hay những phát minh vĩ đại ngay trong lúc đang say ngủ.
Để điều khiển giấc mơ, người ta thường dùng âm nhạc, mùi hương hoặc sự tập trung tư tưởng trước khi ngủ. Đặc biệt hơn cả là khái niệm "Giấc mơ tỉnh táo" (Lucid Dream) – trạng thái mà người mơ nhận thức được mình đang mơ và có thể chủ động thay đổi diễn biến của nó. Tuy nhiên, đó là một kỹ năng cực khó mà không phải ai cũng làm được.
Kỳ Phong không cần đến sự may rủi đó. Cậu có "chìa khóa" riêng của mình.
Tận dụng sự tĩnh lặng, Kỳ Phong để xúc tu khẽ chạm vào thái dương của Patro. Những tiếng xì xào yếu ớt vang lên. Cậu lập tức tập trung ý chí, để ý thức của mình trôi tuột vào Không gian Tâm trí.
Tại vùng biên giới nơi sương mù xám xịt bao phủ, một khe hở như một lối đi về hư không xuất hiện. Từ bên trong, những âm thanh lộn xộn bắt đầu vọng ra. Đây chính là lối vào giấc mơ của Patro. Với kinh nghiệm từ những lần thám hiểm trước, Kỳ Phong không chút do dự, bước thẳng vào làn sương.
Xung quanh cậu, những mẩu ký ức bắt đầu hiện hình qua những mảnh âm thanh rời rạc.
“Cha ơi, con muốn có một chiếc xe giống của bạn Lucas!” – Tiếng một đứa trẻ reo lên đầy háo hức.
“Nhìn này Lucas! Cha đã đóng cho mình một chiếc xe gỗ đấy, nó chạy nhanh chưa này!” – Vẫn là giọng nói non nớt đó, nhưng tràn đầy niềm tự hào.
Càng tiến sâu vào, thời gian trong giấc mơ dường như trôi nhanh hơn. Giọng nói của đứa trẻ đã biến thành một thanh niên tràn đầy nhựa sống:
“Patro, giải đua xe thanh thiếu niên sắp tới rồi, cậu có đăng ký không?”
“Đương nhiên rồi! Mình đang đi làm thêm tối mặt tối mũi để gom đủ tiền phí đăng ký đây này. Đừng có coi thường mình nhé!”
Sâu trong làn sương mù, những bóng người xám chập chờn hiện ra như những hồn ma của quá khứ. Tiếng đối thoại rì rầm vang lên từ khắp phía, đó là những mảnh ký ức vụn vặt khác của Patro đang trôi nổi vô định.
Kỳ Phong giữ cho bước chân mình thật vững chãi trên lối mòn duy nhất. Cậu tuyệt đối không dám chạm vào làn sương xám xịt dày đặc kia. Cậu biết rất rõ sự nguy hiểm của nó: một khi để sương mù xâm nhập, ý thức và nhận thức sẽ bị mài mòn, khiến con người ta rơi vào trạng thái mộng du vô thức. Cảm giác lạc lối lần đầu tiên đến không gian này vẫn còn mới nguyên trong tâm trí cậu.
Đi hết con đường mòn, không gian đột ngột bừng sáng và mở rộng. Trong làn sương mờ ảo của mộng cảnh, một trường đua khổng lồ hiện ra, bao quanh bởi những khán đài cao vút.
Tiếng hò reo, cổ vũ vang lên như sấm dậy, nhưng có một điều kỳ lạ: khuôn mặt của hàng vạn khán giả trên kia đều mờ căm, không rõ nhân dạng. Những âm thanh huyên náo kia nghe thì rộn ràng, nhưng nếu lắng tai nghe kỹ, chúng chỉ là những tạp âm vô nghĩa, không thể phân biệt được câu chữ. Đó là đặc trưng của một giấc mơ chưa được định hình rõ rệt.
Tại vạch xuất phát, mười hai chiếc xe đua dũng mãnh đã vào vị trí, động cơ gầm rú đầy uy hiếp.
Tiếng loa phóng thanh vang lên, dõng dạc và đầy kịch tính:
“Chào mừng quý vị khán giả đã đến với Giải đua xe thể thao Monaco lần thứ 20! Hôm nay, chúng ta sẽ chứng kiến cuộc tranh tài của mười hai tay đua kiệt xuất nhất.”
“Tay đua thứ nhất là...”
“Tay đua thứ hai...”
Cái loa bỗng dừng lại một nhịp, rồi âm lượng tăng vọt:
“... Và đặc biệt nhất, xin giới thiệu tay đua trẻ tuổi nhất trong lịch sử giải đấu: Alexandro Patro! Chàng trai 17 tuổi đến từ vùng Canber! Xin hãy dành một tràng pháo tay thật lớn cho thiên tài trẻ tuổi này!”
Toàn bộ khung cảnh lúc này vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, khiến mọi thứ trông như một bức tranh sơn dầu chưa khô hẳn, mông lung và thiếu chân thực. Kỳ Phong đứng ngay cạnh vạch xuất phát, lặng lẽ quan sát như một bóng ma không ai hay biết.
Trong chiếc xe đua màu đỏ rực rỡ, một thiếu niên với gương mặt tràn đầy nhuệ khí thò đầu ra ngoài, hào hứng vẫy tay chào khán giả. Đó chính là Patro của nhiều năm về trước – một Patro ngây ngô, chưa nhuốm màu sương gió, chỉ có niềm đam mê thuần khiết rực cháy trong đôi mắt.
“Xin mời các tay đua chuẩn bị! 3... 2...”
“Phải nhanh lên, mình không thể chỉ đứng ngoài nhìn!” – Kỳ Phong tự nhủ. Đây là cơ hội duy nhất để cậu trực tiếp trải nghiệm và "đánh cắp" những kỹ năng thượng thừa của một huyền thoại.
Cậu tập trung toàn bộ ý chí vào Không gian Tâm trí, kêu gọi hai cái xúc tu của mình. Từ trong lối đi ban nãy, hai cái xúc tu to lớn tràn vào, uốn lượn, kéo dài vô tận như những con mãng xà khổng lồ. Những sợi tơ li ti phát ra ánh sáng hồng nhạt, tỏa ra từ xúc tu như một mạng lưới thần kinh, găm sâu vào từng ngóc ngách của trường đua.
Ngay lập tức, một sự thay đổi ngoạn mục diễn ra. Làn sương xám bị thổi bay như gặp bão lớn. Màu sắc của những chiếc xe đua trở nên rực rỡ đến chói mắt, tiếng động cơ không còn là những âm thanh đơn điệu mà trở nên gầm rú vang dội, rung chuyển cả mặt đất. Cảnh vật bỗng chốc trở nên chi tiết đến từng hạt cát trên đường nhựa.
Kỳ Phong hít một hơi thật sâu. Cảm giác về không gian và trọng lực trở nên thật hơn bao giờ hết. Cậu không còn là một kẻ đứng ngoài quan sát nữa.
Cậu đã chính thức hòa nhập, trở thành một phần của thực tại rực rỡ này.
0 Bình luận