Quyền 1

Chương 43. Ký ức

Chương 43. Ký ức

Chương 43. Ký ức

Tác giả: gakobitmiss

Từng dòng dung dịch đỏ óng ánh trôi tuột xuống thực quản, mang theo cơn sảng khoái tột độ. Như một kẻ chết khát lạc giữa sa mạc, Kỳ Phong tham lam nuốt chửng lấy thứ chất lỏng ấy, không nỡ để sót dù chỉ một giọt.

Kỳ lạ thay, Nhân Gian Mộng Ảo vốn không mùi không vị, nhưng ngay khi chạm vào đầu lưỡi, một vị thơm ngọt thanh khiết lại bùng nổ, thẩm thấu qua từng tế bào rồi ngấm sâu vào tận linh hồn cậu.

Khi dòng chảy dần cạn kiệt, Kỳ Phong mới khựng lại một chút để tự kiểm tra bản thân.

“Ồ, vẫn chưa bị sao”.

Cậu thầm nhủ khi nhận thấy ý thức vẫn còn tỉnh táo lạ thường. Không có cơn choáng váng hay cảm giác muốn lịm đi như lần trước, nhưng sự cảnh giác trong cậu vẫn không giảm bớt.

Dẫu vậy, bản năng thèm khát vẫn còn điên cuồng thôi thúc, Kỳ Phong liếm sạch những giọt chất lỏng còn dính trên kẽ tay, rồi lắc mạnh chiếc hộp đen để dốc sạch những giọt cuối cùng vào miệng.

Chưa thỏa mãn, cậu tiếp tục vét sạch từ trong ra ngoài chiếc hộp đen, không để sót bất kỳ phân tử quý giá nào, như một con gấu hoang đang vét cạn tổ mật. Với cậu lúc này, lãng phí bất kỳ giọt Nhân Gian Mộng Ảo nào cũng là một tội lỗi.

Ngay khi vào đến bụng, chất lỏng ấy lập tức tan ra, xoa dịu cơn đói khát cồn cào đang thiêu đốt tâm trí. Một dòng suối ấm áp hình thành từ dưới bụng, loan tỏa khắp tứ chi rồi xông thẳng lên đại não.

Cảm giác lâng lâng khó tả dâng trào, khiến thân thể cậu nhẹ bẫng như muốn tách rời khỏi mặt đất. Tri giác dần xa cách thực tại, ý thức bị một lực kéo vô hình lôi tuột vào một chiều không gian sâu thẳm bên trong.

Kỳ Phong chìm vào bóng tối.

Cậu không hề hay biết rằng, giữa lúc mình bất tỉnh, xúc tu trên trán vẫn dính chặt trên người John, đề phòng hắn tỉnh lại.

***

Khi ý thức quay trở lại, Kỳ Phong nhận ra mình đang đứng giữa một khoảng không trống trải. Mặt đất dưới chân bằng phẳng, không giống đất cũng chẳng phải đá, mà là một thứ vật chất vô danh lạnh lẽo.

Trong bán kính vài chục mét, một làn sương mù xám dày đặc vây hãm xung quanh, tựa như một lồng kính khổng lồ giam cầm không gian trong sự tĩnh mịch.

Tại tâm điểm của khoảng trống, một con Kỳ Nhông khổng lồ với làn da trơn quái dị đang cuộn mình ngủ say. Cơ thể nó mang sắc hồng nhạt nửa trong suốt, trông vừa huyền bí vừa nguy hiểm.

So với lần trước nhìn thấy, dường nó nó đã lớn hơn một chút, ngay cả khi nằm phủ phục, Kỳ Phong vẫn cảm thấy mình nhỏ bé trước cái bóng của nó.

Lần này, tâm trí cậu tỉnh táo lạ thường. Không còn sự mông lung vô định, cậu có thể cảm nhận rõ rệt không khí tĩnh lặng đến kì lạ xung quanh.

Không tiếng gió, không tiếng côn trùng, cả thế giới chỉ còn lại hơi thở vô hình của cậu và sinh vậy đang ngủ kia.

Tám cái xúc tu trên đầu con Kỳ Nhông rủ xuống bất động, duy chỉ có một cái vẫn đang nhảy múa đơn độc trên không trung. Bỗng nhiên, một cái xúc tu to lớn khác từ từ dựng đứng lên, rung động nhè nhẹ. Cả hai bắt đầu trườn đi, chậm rãi dò dẫm về phía Kỳ Phong.

Đã có kinh nghiệm từ lần trước, cậu đứng yên, chủ động vươn tay ra để mặc cho hai chiếc xúc tu ấy quấn lấy mình. Một luồng ánh sáng đỏ nhạt tỏa ra, ngay tức khắc thiết lập một sợi dây liên kết vô hình giữa cả hai. Kỳ Phong nhận ra cậu có thể dễ dàng điều khiển chúng như chính tay chân của mình.

“Hai cái sao? Đợi đã... không lẽ lát nữa tỉnh lại mình cũng sẽ mọc thêm một cái nữa?”.

Chỉ mới hình dung ra cảnh trên đầu mình có hai cái xúc tu ngọ nguậy, Kỳ Phong đã thấy rùng mình ớn lạnh. May thay, chúng vốn vô hình trong mắt người thường, nếu không có lẽ cậu đã bị tống lên bàn mổ để nghiên cứu từ lâu.

Đột nhiên, màn sương mù xám xịt ở góc không gian rung động mạnh mẽ, từng tia khói gợn lên như sóng nước. Như bị một thứ gì đó dẫn dắt, hai cái xúc tu lôi kéo tay cậu tiến về phía ấy.

Chúng chạm vào nơi phát ra rung động, xé toạc màn sương dày đặc tthành một khe hở vừa đủ cho một người đi qua.

“Cái gì thế này?”.

Sự tò mò lấn át nỗi sợ, Kỳ Phong chậm rãi bước lại gần. Bên trong lối đi, làn sương có phần loãng hơn nhưng vẫn mang vẻ u ám mông lung. Và rồi, từ sâu thẳm trong hành lang mờ ảo đó, những tiếng xì xào bắt đầu vọng lại.

Âm thanh ấy chồng chéo, đan xen như tiếng thì thầm của hàng người cất lên cùng một lúc. Kỳ Phong nín thở, cố gắng tập trung thính giác để phân biệt giữa mớ hỗn độn đó xem chúng đang nói điều gì.

“Tất cả thức dậy tập luyện! Vâng thưa giáo quan…Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi chứ...Đó là quyết định của cậu...hãy trở thành một chiến binh...Tỉnh lại đi, tôi sẽ cứu cô”.

Kỳ Phong loáng thoáng phân biệt được vài câu từ rời rạc của những giọng nói hoàn toàn xa lạ.

Sau một hồi quan sát lối đi, linh tính kỳ lạ mách bảo KP rằng bên trong không hề nguy hiểm. Cậu thử đưa tay ra chạm vào làn sương mỏng phía trước.

Đầu óc cậu liền choáng váng, cảm giác mông lung bắt đầu xâm chiếm ý thức. KP lập tức rụt tay lại.

Làn sương xám này mang tính chất rất đặc thù. Chỉ cần chạm vào, ý thức liền trở nên trì độn, khiến con người mất đi sự tỉnh táo và chỉ còn hành động theo bản năng. Ở những nơi sương loãng, tác động có phần nhẹ hơn, nhưng vẫn khiến đầu óc mơ màng như đang chìm trong một cơn mê.

“Làm gì bây giờ?”.

Sự tò mò thôi thúc cậu khám phá bí ẩn bên trong, nhưng nỗi sợ bị lạc lối giữa làn sương mờ mịt ấy lại khiến bước chân cậu chần chừ.

Như thấu hiểu tâm ý của chủ nhân, hai cái xúc tu liền quấn lên người Kỳ Phong, tỏa sáng nhè nhẹ, hình thành một lớp vỏ bảo vệ trong suốt, hoàn toàn cách ly cậu khỏi làn sương xám.

Thử đưa tay vào lại, quả nhiên đầu óc cậu vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Hạ quyết tâm, KP bước hẳn vào trong. Theo mỗi bước chân của cậu, màn sương xám phía trước tự động tản ra, trở nên loãng hơn nhưng không hoàn toàn biến mất. Chúng tạo thành một đường hầm nhỏ đâm sâu vào hư không.

Đi theo tiếng xì xào bên tai, không biết đã bao lâu, cảnh tượng trước mắt cậu bắt đầu biến đổi.

Làn sương tản đi, để lộ ra một không gian mênh mông rộng lớn. Mặt đất bằng phẳng lúc nãy đã biến thành lối mòn đầy đất đá lởm chởm. Trên bầu trời xám xịt, những bông tuyết màu chì rơi lả tả, phủ lên đoạn đường phía trước một lớp tuyết dày lạnh lẽo.

Kỳ Phong ngỡ như mình vừa bước lên một đỉnh núi tuyết hoang vu.

“Hiu...hiu...”

Từng đợt gió rít qua khe đá, quất thẳng nào người. Dù được lớp vỏ xúc tu bảo vệ giúp cách ly cái lạnh, nhưng Kỳ Phong vẫn cảm nhận rõ rệt sợ va chạm của từng bông tuyết buốt gia lên da thịt.

Càng tiến sâu, cậu càng bắt gặp nhiều dấu vết của sự hoang tàn: những bức tường gạch đổ nát, những xác lều vải mục nát và những đống lửa đã lụi tàn tự bao giờ. Một cảm giác cô độc bao trùm lấy không gian.

KP tiếp tục hướng về nơi phát ra âm thanh ban đầu. Trước mặt cậu là một vách đá dựng đứng, tuyết phủ lởm chởm chắn ngang đường.

“Kỳ lạ, hoàn toàn không có lối đi nào khác?”.

Sau một hồi tìm kiếm và gạt bỏ lớp tuyết dày, cậu phát hiện ra một cánh cửa sắt ẩn giấu.

Đó là cánh cửa sơn màu xanh lá, nhưng năm tháng đã khiến nó sậm lại, bong tróc từng mảng để lộ ra lớp gỉ sét đỏ sẫm.

Vừa áp tai lên cửa nghe ngóng, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cánh cửa đột ngột mở toang. Không kịp đề phòng, Kỳ Phong mất đà nhào về phía trước, lăn dài xuống một cầu thang tối hun hút.

“Ầm!”

Cơ thể cậu đập mạnh vào cánh cửa dưới cùng mới dừng lại.

Cánh cửa vang lên vài tiếng “tít tít” điện tử khô khốc rồi tự động mở ra, hé lộ một hành lang dài tối tăm. Nhờ có lớp vỏ xúc tu đã hấp thụ toàn lực va chạm, Kỳ Phong đứng dậy mà không hề hấn gì.

“Đây là đâu vậy? Không có ai mà cửa cũng chẳng thèm khóa...” Cậu lẩm nhẩm bước đi.

Ban đầu, KP thận trọng bước đi dọc hành lang. Nhưng khi thấy những cánh cửa điện tử cứ tự động mở ra đón chào mình trong tĩnh lặng mà không có bất kỳ sự ngăn cản nào, cậu dần buông lỏng cảnh giác.

Qua quan sát, đây có vẻ là một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất đã bị bỏ hoang. Ngoài những dãy máy móc lạ lẫm không tên, KP chẳng thể tìm thấy thêm bất kỳ thông tin hữu ích nào.

Mò đến một căn phòng đầy những màn hình máy tính đen ngòm, KP tìm thấy một cây bút bi đen trên bàn.

Nó rất giống cây bút bắn kim gây mê của John, nhưng xem kỹ lại thì chỉ là một cây bút bình thường. Trên thân bút có khắc dòng chữ nhỏ:

“Elena thân tặng”.

Tiếp tục mò mẫm, cậu bước vào một sảnh lớn chứa đầy những ngăn tủ cao chạm đến trần, trải dài vô tận như một nhà kho khổng lồ.

Kỳ Phong tò mò mở một ngăn, vừa chạm tay vào bìa hồ sơ bên trong, những hình ảnh ngắt quãng lập tức nổ tung trong đầu cậu.

“Nhân Gian Mộng Ảo. Ta muốn Nhân Gian Mộng Ảo”.

“Được. Nhưng ta chỉ cho các ngươi một ngày. Tối mai ta muốn tập hợp đầy đủ tất cả video giám sát”.

Hình ảnh hiện ra như góc nhìn của một người đang thương lượng với một người đàn ông bụ phệ, tai to mặt lớn.

Kỳ Phong nhận ra ngay, đó là ông chủ Hoa – kẻ từng Nhân Gian Mộng Ảo cho thiếu gia Hoàng Quân. Còn giọng nói kia, không ai khác chính là kẻ đang truy đuổi cậu.

Chạm vào một bìa hồ sơ khác, đều là những hình ảnh của John khi đến Việt Quốc để truy tìm loài Axelotte.

“Chẳng lẽ trong các tủ này đều chứa những mảnh ký ức của John”.

Kỳ Phong đã biết được tên của kẻ đang truy đuổi mình, đồng thời nhận ra đây còn là cơ hội để thu thập thêm thông tin về tổ chức bí ẩn của hắn ta.

Nhưng có đến hàng vạn tủ hồ sơ trong căn phòng này, chẳng lẽ cậu phải lục mở từng cái một.

Kỳ Phong vô thức bấm đầu bút hai cái đóng mở.

“Tách Tách”.

Kỳ lạ thay, tiếng động ấy làm một tủ hồ sơ ở xa tự động bật ra.

“Lần này chúng ta đến muộn, bên trong trống rỗng”.

“Có thể nó đã lẩn trốn vào khu dân cư”.

Bên trong là ký ức tại công trường nơi thiên thạch rơi xuống.

Nhờ cây bút, Kỳ Phong bắt đầu hành trình ngược dòng thời gian, quan sát cuộc đời John từ hiện tại về quá khứ. Cậu thấy những nhiệm vụ đẫm máu mà hắn từng tham gia, những cuộc thí nghiệm tàn khốc để biến hắn thành một “Siêu cấp chiến sĩ”, những buổi huấn luyện sinh tồn tàn bạo.

Càng đi sâu, số lượng tủ càng ít đi. Bên trên còn phủ một lớp bụi mỏng như lâu rồi chưa được ai động đến. Cuối cùng, Kỳ Phong dừng lại trước một căn tủ hoàn toàn khác biệt: nó sạch sẽ, không một vết bụi, nằm lẻ loi ở cuối phòng. Bên trong chỉ có duy nhất một tập hồ sơ mỏng.

Nó chứa một đoạn ký ức ngắn ngủi nhưng sâu đậm nhất: Hai đứa trẻ gầy gò trốn dưới gầm giường, trước mặt là chiếc bánh quy mốc meo căm một ngọn nến lay lắt.

“Chúc mừng sinh nhật, John”.

“Mình có quà cho bạn đây. Một cây bút bi mới tinh, mình đã tự tay khắc chữ lên đó đấy”.

“Cám ơn cậu, Elena”.

Hóa ra, sự cứng nhắc và lạnh lùng của gã sát thủ ấy lại bắt đầu từ một gầm giường tăm tối và một tình bạn đơn sơ.

Một cuộc đời dài gói gọn trong những mảnh ký ức ngắn ngủi. Có thứ cảm xúc gì đó khó nói thành lời dâng lên trong lòng Kỳ Phong. Có chút cảm thông xen lẫn chán ghét.

Ngay khi Kỳ Phong định dành thời gian xem lại những ngăn tủ chưa mở, toàn bộ thế giới xung quanh cậu bỗng trắng xóa, tan chảy như một bức tranh bị dội nước. Những âm thanh thực tại bắt đầu dội vào màng nhĩ, kéo cậu ra khỏi cõi mộng ảo.

“Kỳ Phong, cậu nghe thấy tôi không?”

“Mau gọi xe cứu thương! Đưa cậu ấy ra khỏi xe ngay”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!