Quyền 1

Chương 94. Lôi đài

Chương 94. Lôi đài

Chương 94. Lôi đài

Tác giả: gakobitmiss

Sự xuất hiện của Hội trưởng Mạnh Tường và Hội phó Thảo Nguyên như một liều thuốc kích thích cực mạnh, khiến sĩ khí của các thành viên Câu lạc bộ Việt Võ Đạo dâng cao ngùn ngụt.

Trái ngược hoàn toàn với sự tự tin bên phía Việt Võ Đạo, bầu không khí bên phía Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo bắt đầu nảy sinh những rạn nứt lo lắng.

Công Thành mặt cắt không còn giọt máu, cậu ta lén kéo tay Đức Duy, thầm thì với giọng run rẩy:

"Anh Đức Duy, không phải thám tử của mình báo là hôm nay Mạnh Tường bận việc không đến sao? Giờ hắn lù lù ra đó, tính sao đây anh?"

Sắc mặt Đức Duy cũng khó coi không kém. Cậu ta nghiến răng:

"Bình thường giờ này hắn không bao giờ có mặt. Chắc chắn có kẻ đã 'bán đứng' tin tức nên ắn tới đây. Chết tiệt!"

"Vậy... mình có nên rút không anh? Nhìn khí thế tụi nó kinh quá!" Công Thành nhìn quanh, vẻ mặt đầy thối chí.

"Rút là rút thế nào? Đã đem quân tới tận cửa, giờ mà chạy thì mặt mũi Đài Quyền Đạo còn để đâu nữa? Cứ tiến hành theo kế hoạch!" Đức Duy quát khẽ, rồi quay sang một đàn em khác tên Tùng Sơn: "Tùng Sơn, cậu chạy mau đi báo cho Hội trưởng của mình, bảo anh ấy lập tức tới đây chi viện. Có Hội trưởng thì phần thắng mới chắc chắn được."

"Dạ, em đi ngay!" Tùng Sơn nhận lệnh, lách mình qua đám đông chạy mất hút.

Sau khi tạm ổn định đội hình, Đức Duy cố trấn an Công Thành:

"Cậu đừng có cuống. Đi báo với 'Cao Thủ' của chúng ta là kế hoạch có chút thay đổi, đối thủ có thể là Mạnh Tường. Nhưng hãy nhớ, Mạnh Tường giỏi thì giỏi, nhưng cũng chỉ là Chuẩn Hồng Đai của Việt Võ Đạo, tương đương Đai đen Tứ đẳng thôi. Còn 'Cao Thủ' của chúng ta là Đai đen Lục đẳng, hơn hẳn hai cấp bậc. Sợ cái gì?"

Nghe đến "Lục đẳng", Công Thành như tìm được phao cứu sinh, gật đầu lia lịa rồi lẻn xuống cuối đội ngũ.

Lúc này, ở một góc khuất, vị "Cao Thủ" được thuê về đang đứng nép mình sau lưng những người khác, cố tình cúi thấp đầu để tránh bị nhận dạng. Cũng đúng, đây là một người bên ngoài được bọn họ mời về "đánh thuê", nếu để lộ ra để người biết thì danh tiếng của Đài Quyền Đạo sẽ tan thành mây khói.

Công Thành tiến sát, thuật lại tình huống cho Kỳ Phong.

Kỳ Phong lúc này đang ở trong trạng thái "tiến thoái lưỡng nan". Từ giây phút thấy Thảo Nguyên bước vào, cậu đã muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

Thật là một trò đùa của số phận! Cậu chỉ tốt bụng cầm giúp người ta bộ võ phục, ai dè lại vô tình trở thành "lá bài tẩy" của Đài Quyền Đạo. Oái oăm hơn nữa, hôm nay cậu đến đây theo lời mời của Thảo Nguyên để xem Việt Võ Đạo tập luyện, chứ không phải để đi "đá sân" người ta. Kỳ Phong đâu có ngờ cái trường Đại học Kinh tế Sài Thành này lại có tới hai câu lạc bộ võ thuật kình địch nhau như nước với lửa thế này.

Nhìn Thảo Nguyên đang hừng hực khí thế ở phía kia, Kỳ Phong nảy ra một kế sách “câ giờ”. Cậu không thể để lộ mặt lúc này, nếu không tình ngay lý gian, giải thích thế nào cũng không xong. Phải trì hoãn thời gian, đợi tay "Cao Thủ" thật sự giải quyết xong "nỗi buồn" trong nhà vệ sinh quay lại, cậu sẽ bàn giao đồ rồi lặng lẽ biến mất.

"Tôi biết rồi”. Kỳ Phong gật đầu, ghé sát tai Công Thành, thầm thì: “Mà này, cậu có thể giúp tôi một việc..."

"Dạ được, anh cứ yên tâm, em lo được!" Công Thành nghe xong gật đầu cái rụp, vẻ mặt đầy hiểu ý rồi nhanh chóng rời đi.

Phía bên kia, Mạnh Tường đang quan sát xung quanh, bất chợt hỏi:

"Thảo Nguyên, không phải em nói hôm nay có người bạn muốn đến xem Câu lạc bộ chúng ta tập luyện sao? Sao nãy giờ chưa thấy?"

"Chết rồi!" Thảo Nguyên giật mình, đập nhẹ vào trán: "Lúc nãy vội đi tìm anh nên em quên bẵng mất. Để em gọi lại xem anh ấy tới đâu rồi."

Cô lấy điện thoại ra, thấy mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Kỳ Phong báo đã đến nơi. Cô bấm gọi lại nhưng chỉ nghe thấy tiếng đổ chuông dài mà không có người bắt máy.

"Kỳ lạ thật, sao không nghe máy nhỉ?" Thảo Nguyên lẩm bẩm, vẻ mặt có chút lo lắng.

"Sao vậy? Không liên lạc được à?" Mạnh Tường hỏi.

"Lúc nãy, anh ấy nhắn là sẽ tự tìm đường đến. Chắc đang kẹt xe hoặc đang loanh quanh đâu đó trong trường thôi. Không sao, lát nữa đến anh ấy sẽ gọi lại." Thảo Nguyên hất cằm, gạt bỏ sự lo lắng sang một bên: "Trước mắt, chúng ta phải giải quyết đám 'ruồi nhặng' Đài Quyền Đạo này đã."

Thảo Nguyên hiên ngang bước lên phía trước, đối mặt trực diện với Đức Duy. Đôi mắt cô sáng rực, giọng nói đầy thách thức:

"Việt Võ Đạo chấp nhận lời khiêu chiến của các người. Bắt đầu đi, đừng để mọi người phải đợi lâu nữa!"

Lúc này, đến lượt Đức Duy dùng chiêu "hoãn binh kế". Anh ta cố tình dây dưa việc thảo luận luật lệ để chờ đợi sự xuất hiện của Hội trưởng bên mình.

"Được thôi, nhưng trước tiên chúng ta phải thống nhất cách phân định thắng thua. Dù sao, đặc trưng kỹ thuật của hai môn võ có sự khác biệt rất lớn," Đức Duy lên tiếng với vẻ mặt nghiêm nghị.

Đám đông bắt đầu xầm xì bàn tán. Sự thực đúng là như vậy.

Đài Quyền Đạo, môn võ quốc hồn quốc túy của Đài Quốc, từ lâu đã vươn tầm thế giới. Thế mạnh của nó nằm ở những đòn cước pháp (đá) đầy biến ảo. Những cú đá hông uy lực, đá xoay 360 độ đẹp mắt hay những pha bay người kẹp cổ luôn là điểm thu hút tuyệt đối của môn võ này. Tốc độ và lực bộc phát của Đài Quyền Đạo là thứ khiến đối thủ phải e dè.

Trong khi đó, Việt Võ Đạo lại mang đậm tính thực chiến và đa dạng. Không chỉ có quyền cước, môn võ này còn kết hợp nhuần nhuyễn cùi chỏ, đầu gối, các thế cầm nã, phản đòn và đặc biệt là hệ thống đòn bẩy, khóa tay cực kỳ hiểm hóc. Võ sinh Việt Võ Đạo còn được rèn luyện kỹ năng sử dụng binh khí như dao, kiếm, gậy... biến mọi bộ phận trên cơ thể và vật dụng xung quanh thành vũ khí.

Về đẳng cấp, hai bên cũng có sự tương đồng nhất định. Đài Quyền Đạo đi từ đai Trắng, Vàng, Xanh, Đỏ đến Đen. Còn Việt Võ Đạo là Lam, Xanh dương, Vàng và Hồng. Trong đó, Hoàng Đai của Việt Võ Đạo được xem là tương đương với Đai đen của Đài Quyền Đạo – cấp độ Trung đẳng.

Hội trưởng Mạnh Tường hiện đang giữ Chuẩn Hồng Đai, tương đương Đai đen Tứ đẳng. Ở cấp độ này, anh đã bắt đầu bước chân vào hàng ngũ Võ sư – những người không chỉ mạnh về kỹ thuật mà còn vững về võ đạo.

Sau một hồi tranh luận gay gắt, hai bên cuối cùng cũng thống nhất được bộ luật thi đấu:

Mỗi bên cử ra 5 tuyển thủ.

Trang bị đầy đủ: Mũ bảo hộ, áo giáp, bảo vệ răng, hạ bộ và găng tay.

Phạm vi tấn công: Chỉ tính điểm khi đánh vào phần giáp bảo vệ. Tuyệt đối cấm tấn công gáy, lưng và phần dưới thắt lưng.

Cách tính điểm: Dựa trên hiệu quả đòn thế (1-5 điểm). Đòn vào đầu cao điểm hơn thân mình, đòn đá được ưu tiên điểm cao hơn đòn đấm.

Điều kiện thắng: Tuyển thủ nào đạt 9 điểm trước hoặc Knock-out đối phương trong 10 giây sẽ giành chiến thắng.

Đúng lúc luật lệ vừa được thông qua, một bóng người vạm vỡ lao vào phòng tập. Đó chính là Trọng Tùng – Hội trưởng Câu lạc bộ Đài Quyền Đạo, một võ sư Đai đen Tứ đẳng thực thụ.

"Trọng Tùng, tôi cứ tưởng cậu hôm nay định 'cáo ốm' không đến chứ," Mạnh Tường mỉm cười, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.

"Mạnh Tường, cậu đã ra mặt thì làm sao tôi có thể vắng mặt được?" Trọng Tùng thở dốc nhưng ánh mắt đầy vẻ hiếu thắng.

Mạnh Tường lắc đầu, bất ngờ buông một câu khiến cả phòng tập sững sờ:

"Hôm nay tôi sẽ không tham gia thi đấu, cậu cứ yên tâm."

Trọng Tùng khựng lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Hắn biết Mạnh Tường là kẻ mạnh nhất bên Việt Võ Đạo. Chính vì lo sợ cái tên này mà hắn đã phải bấm bụng bỏ ra một số tiền lớn để "thuê" Cao Thủ Đai đen Lục đẳng về trợ chiến. Giờ Mạnh Tường lại bảo không đánh? Chẳng lẽ cậu ta khinh thường mình? Hay có âm mưu gì khác?

"Hai chúng ta đều sắp ra trường rồi, phải để lại sân khấu cho lớp trẻ thể hiện thôi," Mạnh Tường nhìn về phía các thành viên trẻ tuổi, ngữ khí nhẹ nhàng đầy cảm thán.

Cảm giác như thời gian ở đại học trôi qua thật nhanh. Mới ngày nào còn là tân sinh viên hừng hực khí thế, nay đã đến lúc phải "rửa tay gác kiếm", nhường lại hào quang cho hậu bối.

Trọng Tùng thầm mắng trong lòng: “Hừ, mới tí tuổi mà cứ làm như ông cụ non!” Hắn ghét nhất là cái vẻ thanh cao, nhìn thấu sự đời này của Mạnh Tường. Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn hỏi lại:

"Cậu thật sự không tham gia?"

"Đương nhiên. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào các thành viên của mình."

"Vậy tốt! Tôi cũng sẽ không tham gia, để các thành viên khác lên sàn," Trọng Tùng đáp lời, dù trong lòng thầm mừng rỡ vì bớt đi được một đối thủ đáng gờm.

Mạnh Tường gật đầu: "Vậy hai chúng ta sẽ làm trọng tài. Đứng ngoài quan sát và phân định điểm số một cách công bằng nhất, được chứ?"

"Được! Quyết định vậy đi."

Hai vị Hội trưởng nhanh chóng bắt tay thống nhất. Không khí trong phòng tập lúc này căng thẳng đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. "Cuộc khiêu chiến thế kỷ" giữa hai câu lạc bộ võ thuật lớn nhất trường chính thức bắt đầu.

Tiếng xầm xì bên ngoài phòng huấn luyện đã chuyển thành những tràng la hét phấn khích. Đám đông sinh viên vây xem không còn giữ được bình tĩnh khi thấy không khí bên trong bắt đầu nóng lên.

"Đánh rồi! Đánh nhau rồi! Cuối cùng cũng được xem đấu thật rồi!"

"Ông này hay thật, người ta gọi là 'thi đấu', không phải 'đánh nhau' nhé!"

"Nhìn cái sát khí đằng đằng của hai bên kìa, không đánh thật mới là lạ đó!"

"Cho chúng tôi vào xem với! Phải có khán giả mới công bằng chứ!"

Sức ép từ bên ngoài càng lúc càng lớn, cánh cửa phòng tập bắt đầu rung lên bần bật bởi những cái xô đẩy. Nhận thấy không thể ngăn cản sự tò mò của quần chúng, hai vị Hội trưởng liếc nhìn nhau rồi khẽ gật đầu.

"Mở cửa cho các bạn học vào," Mạnh Tường ra lệnh. "Nhưng phải giữ trật tự, chỉ được ngồi xem, không được làm ảnh hưởng đến các tuyển thủ."

Cánh cửa vừa mở ra, dòng người ùa vào như thác lũ. Dù phòng huấn luyện vốn rất rộng rãi, đủ sức chứa vài trăm người, nhưng vẫn không thấm tháp gì so với sự nhiệt tình của sinh viên toàn trường. Chẳng mấy chốc, các khán đài và sàn tập đã kín chỗ, những người đến muộn chỉ còn cách đứng ngoài cửa, kiễng chân thò đầu vào quan sát.

"Tránh đường! Tránh đường! Câu lạc bộ Báo chí tới đây!". Một tiếng hô dõng dạc vang lên từ phía xa.

Một nhóm người khệ nệ bê theo đủ loại máy móc, ống kính dài dằng dặc, chen chúc qua đám đông để tiến thẳng vào khu vực trung tâm sân đấu.

Dẫn đầu là Mỹ Đình – cô nàng "bà trùm tin tức" của trường với chiếc kính cận dày cộm và chiếc micro trên tay. Cô nàng hưng phấn tiến tới:

"Trọng Tùng, Mạnh Tường! Hai cậu thật quá đáng, chuyện lớn như thế này mà định giấu tôi sao? Một cuộc 'long tranh hổ đấu' mang tính lịch sử thế này mà thiếu Câu lạc bộ Phát thanh - Báo chí thì còn gì là ra trò nữa!"

Trọng Tùng nhíu mày: "Mỹ Đình, đây là chuyện nội bộ của hai câu lạc bộ chúng tôi, các cậu kéo máy móc đến đây làm gì?"

"Làm tin tức chứ làm gì!" Mỹ Đình liếc mắt, đầy vẻ hiển nhiên. "Tiện thể thu hình trực tiếp luôn. Bao nhiêu năm qua trường mình mới có một sự kiện chấn động thế này, phải lưu giữ lại làm kỷ niệm và cho những ai không đến được còn xem chứ."

Không đợi hai vị Hội trưởng kịp phản ứng, cô nàng đã quay sang phân phó đàn em với tác phong cực kỳ chuyên nghiệp:

"Cậu kia, lắp máy quay góc 1. Cậu chuẩn bị hệ thống âm thanh và mic bình luận. Còn nhóm hậu cần, tăng thêm đèn chiếu sáng cho sân đấu ngay! Nhanh lên, không được để khán giả đợi lâu!"

Cả hai Câu lạc bộ võ thuật chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn "đội quân" của Mỹ Đình thao tác. Dù có là võ sư đai đen thì cũng chẳng ai dám đắc tội với "đế chế truyền thông" này. Ai biết được nếu ngăn cản bọn họ, sáng mai mình có xuất hiện trên trang nhất diễn đàn trường với một tiêu đề "giật gân" nào đó hay không.

Chỉ trong vòng vài phút, phòng huấn luyện đã biến thành một võ đài chuyên nghiệp với ánh đèn rực rỡ và các ống kính camera chĩa về mọi hướng. Sự hiện diện của truyền thông như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cái nóng của cuộc khiêu chiến lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong trường đại học.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!