Chương 1. Tìm việc
Tác giả: gakobitmiss
Sài Thành, Việt Quốc.
Tòa cao ốc Lam Thiên, Quận 2. Trái ngược với cái nóng cuối hè oi ả bên ngoài, không khí trong sảnh tuyển dụng của Tập đoàn Lam Thiên cực kì mát mẻ, dù cho có hàng trăm ứng viên đang có mặt.
Kỳ Phong đứng trong hàng người ngay ngắn và thẳng tắp, lòng tràn đầy hồi hộp và lo lắng chờ đợi. Cậu đã tốt nghiệp đại học được 6 tháng và vẫn chưa tìm được việc làm. Kỳ Phong nhất định phải nắm bắt cơ hội lần này.
Khác với các ứng viên ngây ngô và non nớt, các nhân viên tuyển dụng của Lam Thiên, ai cũng có thần thái tự tin và giỏi giang. Họ có quyền tự hào về công việc của mình vì tập đoàn Lam Thiên chính là một trong 3 tập đoàn lớn nhất Việt Quốc.
Một đế chế kinh tế hùng mạnh với ngành nghề kinh doanh trải rộng từ bán lẻ, bất động sản cho đến công nghệ cao như sản xuất máy móc, ô tô và xe máy. Thị trường của Lam Thiên không chỉ dừng lại ở nội địa mà còn vươn rộng ra nhiều quốc gia Đông Nam Á khác, tạo nên một mạng lưới ảnh hưởng khổng lồ bao trùm mọi mặt đời sống.
Không chỉ thế, trên các trang mạng xã hội nổi tiếng về việc làm, Lam Thiên luôn vững vàng trong top những công ty hấp dẫn nhân sự nhất.
Tuy nhiên, vị thế này không phải tự nhiên mà có. Nghe nói trước đây Lam Thiên tuy lớn nhưng môi trường làm việc bị xem là bảo thủ và khắc nghiệt. Nhờ chiến dịch cải cách quyết liệt, đổi mới toàn bộ quy trình vận hành và đưa ra những chính sách thu hút nhân tài mang tính đột phá trong vài năm gần đây, họ mới vươn mình trở thành biểu tượng như hiện tại.
Đãi ngộ của họ thực sự là niềm mơ ước: mức lương cơ bản ngất ngưởng thường gấp đôi mặt bằng chung, chính sách bảo hiểm khám chữa bệnh quốc tế rõ ràng; các khoản phụ cấp công tác, hoa hồng, thưởng quý và tăng ca luôn được chi trả sòng phẳng.
Đặc biệt, tầng lớp quản lý lâu năm còn có quyền lợi về cổ phiếu, nhà ở tại các khu đô thị cao cấp và xe sang đưa đón hằng ngày. Nơi đây chính là vùng đất hứa, một "thiên đường công sở" mà hàng nghìn sinh viên mới ra trường như Kỳ Phong hằng khao khát chiếm lấy một vị trí.
“Ứng viên số 0003, Nguyễn Kỳ Phong, xin mời vào phòng số 3”.
Nghe thấy tên mình, Kỳ Phong vội bước khỏi hàng, theo nhân viên đi vào phòng thi của mình. Căn phòng thi tuyển rộng rãi, thoảng thoảng một mùi hương dễ chịu, hơn hai mươi bộ bàn ghế đặt ngay ngắn.
Đợt tuyển dụng năm nay của tập đoàn Lam Thiên tại Sài Thành kéo dài suốt một tuần lễ, thu hút hơn mười nghìn đơn ứng tuyển từ khắp cả nước. Chỉ có hơn hai nghìn hồ sơ ưu tú nhất được chọn tham gia vòng sơ tuyển trắc nghiệm này. Riêng khu vực này đã có năm phòng thi như vậy.
Rất nhanh, các ứng viên đã có mặt đầy đủ. Một vị giám khảo phát đề thi đến từng bàn. Mỗi trang giấy đặt xuống như một tiếng chày đập vào tim Kỳ Phong. Nhiều lần phỏng vấn thất bại đã cho Kỳ Phong không ít bài học quý giá về sự chuẩn bị. Nhưng không vì thế mà sự hồi hộp của cậu có giảm đi.
Thời gian làm bài trắc nghiệm bắt đầu.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng, không khí đặc quánh áp lực, chỉ nghe tiếng giấy lật sột soạt như tiếng lá khô và nhịp bấm bút bi lách cách dồn dập của những ứng viên đang căng thẳng đến cực độ.
Ngồi bên cạnh Kỳ Phong là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi với vẻ ngoài dạn dầy kinh nghiệm, đôi lông mày nhíu chặt cho thấy sự tập trung tuyệt đối vào từng dòng chữ nhỏ. Ở phía đối diện là một cô gái với cặp kính cận dày cộm đang run rẩy lật giấy, nét mặt hiện rõ vẻ khẩn trương của một sinh viên mới ra trường giống như cậu.
Cả hai, cùng với những ứng viên khác, đều im lặng tuyệt đối, dồn hết tâm trí vào đề thi vì sợ rằng chỉ cần một giây lơ là sẽ bỏ sót những từ khóa mang tính quyết định.
Dù không có giám thị trực tiếp đi lại nhắc nhở, cũng không có quy định nói rõ không thể trao đổi, nhưng những "con mắt" camera đen ngòm trên trần nhà như đang soi xét từng hơi thở, đủ để khiến bất kỳ ai có ý định gian lận dù là nhỏ nhất phải chùn bước trước kỷ luật sắt đá của tập đoàn.
Kỳ Phong chăm chú nhìn vào tờ đề thi trắc nghiệm trước mặt: (Tập Đoàn Lam Thiên – Trắc nghiệm phỏng vấn số DY103). Một trăm câu hỏi ngắn trong vòng bốn mươi phút - đây không đơn thuần là một bài kiểm tra kiến thức, mà là một cuộc chạy đua thực sự với thời gian, nơi mỗi giây suy nghĩ chần chừ đều có thể dẫn đến thất bại.
"Trong một buổi tiệc, bạn sẽ làm gì?", "Tập đoàn Lam Thiên được thành lập vào năm nào?", “Hội nghị thường niên các quốc gia khu vực Đông Nam Á năm nay tổ chức ở đâu?”.
Các câu hỏi được thiết kế khoa học, không chỉ xoay quanh kiến thức chuyên môn, thường thức, khoa học mà còn là một bài đánh giá tâm lý chuyên sâu để phân loại tính cách ứng viên.
Hệ thống câu hỏi này đóng vai trò như một bộ lọc tri thức và nhân cách, bóc tách khả năng ứng biến và tiềm năng phát triển của ứng viên ngay từ trước khi họ bước chân vào hàng ngũ tập đoàn.
Trước ngày thi, cậu không chỉ tra cứu thông tin cơ bản về Lam Thiên mà còn nghiên cứu kỹ các bản báo cáo tài chính, tin tức thời sự liên quan đến các dự án bất động sản và công nghệ mà tập đoàn đang triển khai. Quả nhiên, sự đầu tư thời gian này đã giúp cậu tự tin vượt qua được một số câu hỏi hóc búa về tình hình thực tế mà nếu chỉ đọc lướt qua sách vở thì không bao giờ trả lời được.
Khi còn học Trung học, thành tích học tập của Kỳ Phong luôn thuộc loại Giỏi, vì có sự kèm cặp và hối thúc của thầy cô, gia đình. Nhưng lên Đại học, khi được ném vào một môi trường tự do và thiếu sự kiểm soát, cậu đã nhanh chóng trở nên buông thả, dành phần lớn thời gian cho những đêm thức trắng chơi game và những buổi lên lớp bập bõm cho đủ điều kiện điểm danh. Thành tích vì thế sụt giảm, chỉ duy trì được ở mức Khá.
Đó là một tình hình chung đầy nuối tiếc của không ít sinh viên hiện nay khi lạc lối giữa những cám dỗ ban đầu của tuổi trẻ. Chỉ số ít những người thực sự bản lĩnh mới có thể duy trì sự kỷ luật, vùi đầu hàng giờ trong thư viện để đắm chìm trong hải dương kiến thức mênh mông.
Đến khi buổi lễ tốt nghiệp kết thúc và những đồng tiền sinh hoạt phí cuối cùng từ gia đình cạn kiệt, cậu mới thực sự tỉnh ngộ khỏi cơn mê dài. Áp lực của việc tự lập, nỗi lo sợ phải đối mặt với ánh mắt thất vọng của cha mẹ đè, cảm giác ngại ngùng khi so sánh với các bạn học đã có việc làm như một gánh nặng đè lên vai Kỳ Phong. Cơ hội tại Lam Thiên lần này không còn là một lựa chọn nghề nghiệp đơn thuần, mà đã trở thành chiếc phao cứu sinh cuối cùng để cậu bám trụ lại mảnh đất Sài Thành đầy khắc nghiệt nhưng cũng lắm cơ hội này.
Kim đồng hồ trên tường nhích dần về những giây cuối cùng trong tiếng nhịp tim đập thình thịch. Kỳ Phong nín thở, đôi tay hơi run nhưng vẫn cố gắng giữ sự tỉnh táo để kiểm tra lại các đáp án lần cuối trước khi nộp bài.
“Cạch!”, cửa phòng mở ra. Một nhân viên của Lam Thiên đi vào thông báo. “Thời gian làm bài đã hết! Mời các ứng viên đặt bút xuống và để bài thi sang bên tay phải”.
Những tờ bài thi mỏng manh lần lượt được nhân viên mang đi, giống như mang đi chìa khóa đến tương lai sự nghiệp của hàng chục ứng viên.
Bước ra khỏi tòa cao ốc khi mặt trời đã ngả sang màu vàng vọt u ám, cái nóng hầm hập của Quận 2 vẫn không hề thuyên giảm mà còn quyện thêm mùi khói bụi nồng nặc. Khu đô thị mới này vốn là biểu tượng của sự phồn hoa với những căn hộ triệu đô, những quán bar xa hoa và trung tâm thương mại sầm uất, nhưng đối với một kẻ đang rỗng túi và lo âu như Kỳ Phong, sự hào nhoáng đó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và lạc lõng giữa dòng người hối hả.
Hương thơm từ một quán ăn kích thích cơn đói bụng của Kỳ Phong, nhưng cậu chỉ có thể cố nhịn đến khi trở về gần khu mình thuê trọ, nơi đó sẽ có các hàng quán rẻ tiền phù hợp với tầng lớp sinh viên như cậu.
“Nếu được vào làm ở Lam Thiên, mình sẽ phải ăn thử một nhà hàng ở đây mới được”. Kỳ Phong tự nhủ trong lòng.
Cậu vội vã băng qua đường để chạy ra trạm xe buýt cho kịp chuyến. Ngóng nhìn dòng xe cộ tấp nập, Kỳ Phong cố gắng không để lỡ chuyến xe mình muốn đi. Vào khung giờ cao điểm lúc tan tầm này, ngay cả việc lên xe buýt cũng sẽ là một cuộc thi đấu đầy cạnh tranh. Kẻ chậm hơn, yếu hơn sẽ chẳng có chỗ ngồi nào, chỉ có thể đứng dựa vào đâu đó, cầm chặt thanh nắm để cố giữ mình không đổ nghiêng ngả mỗi lần dừng trạm.
Trên bầu trời, mây đen bắt đầu kéo đến nặng nề từ phía chân trời, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng của ngày như một điềm báo về một cơn giông bão khủng khiếp sắp ập đến.
Cùng lúc đó, ở bên kia địa cầu, tại Đài thiên văn Ninton, Anh Quốc.
Tiếng "Tích... tích... tích..." từ hệ thống cảnh báo sớm vang lên dồn dập, xé toạc sự tĩnh lặng lạnh lẽo của phòng điều khiển trung tâm vốn được bảo vệ nghiêm ngặt. Những dải sóng điện từ trên màn hình nhảy múa loạn xạ với biên độ bất thường, vượt ra ngoài mọi dự báo của các mô hình giả lập.
"Báo cáo! Phát hiện một cụm thiên thạch có quỹ đạo bất thường đang tiến về phía Trái Đất!". Nhân viên kỹ thuật thảng thốt kêu lên, mồ hôi rịn ra trên trán.
Vị cấp trên đứng lặng người trước màn hình số liệu. Sau một hồi trầm tư, ông lẳng lặng rời phòng, đi đến một góc khuất và bấm dãy số mật. Đầu dây bên kia bắt máy nhưng hoàn toàn im lặng chỉ có tiếng rè rè của sóng tín hiệu bị nhiễu loạn.
"Tình huống khả nghi. Có vẻ như... bọn chúng lại sắp tới," ông thì thầm vào ống nghe.
Đầu dây bên kia im ắng chỉ có tiếng nhịp thở nhè nhẹ. Vị cấp trên không lấy làm lạ, qua một vài giây, ông ta tiếp tục nói.
“Nếu chúng lao vào khí quyển, tôi sẽ bí mật gửi báo cáo chi tiết sau”. Nói xong ông ta liền cúp máy.
Vị cấp trên lấy lại bình tĩnh, vờ như không có gì xảy ra, trở lại phòng làm việc, tiếp tục chăm chú theo dõi sát sao số liệu thay đổi trên màn hình.
Mà Kỳ Phong - chàng thanh niên đang mải mê với những lo toan cơm áo gạo tiền - không hề biết rằng định mệnh của mình sắp bị bẻ lái mãi mãi.
0 Bình luận