Quyền 1

Chương 18. Lý Bích Y

Chương 18. Lý Bích Y

Chương 18. Lý Bích Y

Tác giả: gakobitmiss

“Chủ quản Hoàng, đừng làm khó người ta.” Hoàng Quân vội vàng can thiệp khi thấy gã quản lý bắt đầu giở giọng hống hách.

Anh nở nụ cười hòa nhã, giơ khay cà phê vẫn còn nguyên vẹn lên làm bằng chứng. “Là tôi không để ý nên va phải cậu ấy. Rất may người anh em này nhanh tay đỡ được tôi, lại còn giữ được đồ uống không đổ một giọt nào. Thật sự rất cảm ơn cậu!”

“Không cần cảm ơn, tôi cũng có lỗi, hai ta coi như huề nhau.” Kỳ Phong đáp ngắn gọn. Cậu không chịu nổi ánh mắt dò xét, đầy vẻ nghi ngại của Chủ quản Hoàng nên vội vã tìm cớ rút lui. “Tôi còn có việc bận, xin phép đi trước.”

Dứt lời, Kỳ Phong nhanh như một cơn gió lướt qua cửa chính, để lại một dư ảnh mờ nhạt. Cậu thầm cầu nguyện gã Chủ quản kia đừng nhớ mặt mình, nếu không con đường vào Lam Thiên sắp tới chắc chắn sẽ đầy chông gai.

Hoàng Quân nhìn theo bóng lưng Kỳ Phong, ánh mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm. Anh quay sang hỏi: “Cậu ta là nhân viên của Lam Thiên sao?”

“Nhìn mặt lạ lắm, hình như không phải...” Chủ quản Hoàng nghi hoặc lẩm bẩm. Hắn đưa mắt ra hiệu cho đám nhân viên phía sau.

“Thưa Chủ quản, đó hình như là ứng viên đến tham gia buổi phỏng vấn tuyển dụng hôm nay,” một cô lễ tân nhanh nhảu lên tiếng.

“Ứng viên phỏng vấn?” Chủ quản Hoàng lúc này mới sực nhớ ra đợt tuyển dụng thường niên của tập đoàn.

Hoàng Quân khẽ gật đầu, lẩm bẩm: “Lam Thiên đúng là nơi hội tụ nhân tài, người này thân thủ thật sự không tệ.”

Anh nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, khi bản thân hoàn toàn mất trọng tâm, nhưng chỉ trong một chớp mắt, Kỳ Phong đã xoay chuyển tình thế một cách ảo diệu. Phản ứng đó nhanh đến mức vượt xa người bình thường, giống như là người mang võ nghệ.

Nhớ đến mục đích chính của mình, Hoàng Quân cắt ngang dòng suy nghĩ. “Bích Y có ở văn phòng không? Tôi muốn tìm cô ấy.”

“Tổng giám đốc đang ở phòng làm việc, để tôi đưa cậu lên,” Chủ quản Hoàng lập tức khúm núm nịnh nọt.

“Không cần, tôi biết đường. Tôi muốn tự tay đưa đồ ăn cho cô ấy.” Hoàng Quân khoát tay, sải bước tự tin về phía thang máy VIP.

Ngay khi bóng dáng vị thiếu gia khuất sau cánh cửa thang máy, vẻ mặt tươi cười của Chủ quản Hoàng biến mất, thay vào đó là sự trầm tư đầy toan tính. Hắn phân phó cho trợ lý.

“Đi tra ngay xem người thanh niên vừa rồi tên gì, lý lịch ra sao. Liên hệ bên nhân sự lấy toàn bộ hồ sơ phỏng vấn của cậu ta cho tôi.”

Lời khen "thân thủ không tệ" của Hoàng Quân đã khiến gã quản lý lọc lõi này nảy ra một ý định. Nếu kẻ đó thực sự có tài và lọt vào mắt xanh của thiếu gia họ Hoàng, đây có thể là một quân bài tốt để hắn lấy lòng vị khách quý này.

Tầng cao nhất - Văn phòng Tổng giám đốc

Hoàng Quân bước ra khỏi thang máy với vẻ mặt rạng rỡ. Anh tiến thẳng đến bàn thư ký, nơi một cô gái xinh đẹp đang tập trung làm việc. Thấy anh, cô định đứng dậy chào hỏi nhưng Hoàng Quân đã nhanh tay ra dấu im lặng.

“Suỵt... Anh đến đưa cà phê cho Bích Y. Hai ly này cho em và Thư ký Quang Nhật nhé.” Anh nhỏ giọng nói, nụ cười tỏa nắng khiến cô trợ lý thoáng đỏ mặt.

“Cảm ơn thiếu gia Hoàng Quân. Tổng giám đốc đang ở bên trong, để em vào thông báo một tiếng...”

“Không cần đâu, anh muốn tạo bất ngờ cho cô ấy. Cứ để anh tự vào.”

Nữ trợ lý lộ vẻ khó xử. Ai cũng biết Tổng giám đốc Bích Y cực kỳ nghiêm khắc, ghét nhất là bị làm phiền khi đang làm việc mà không báo trước. Nhưng trước sự quả quyết và thân phận đặc biệt của Hoàng Quân, cô đành gật đầu chấp thuận, thầm mong cơn thịnh nộ của sếp sẽ không trút xuống đầu mình.

Hoàng Quân khẽ đẩy cửa, mang theo hương thơm dịu nhẹ của cà phê và bánh ngọt vào phòng làm việc của Tổng Giám Đốc.

Căn phòng rộng lớn nhưng bài trí tối giản, toát lên sự tinh tế và quyền lực. Không gian sạch sẽ đến mức cực đoan, chỉ có những dãy kệ sách cao ngất và bộ bàn làm việc bằng gỗ quý đặt ở trung tâm. Ngồi sau đó là một cô gái đang vùi đầu vào đống tài liệu, ngón tay thanh mảnh thỉnh thoảng lại dừng lại để ghi chú.

Dù chỉ là góc nghiêng, nét đẹp chuẩn mực Á Đông của cô vẫn khiến người ta phải nín thở. Mái tóc đen tuyền đổ dài trên bờ vai thon, làn da trắng nõn đối lập hoàn toàn với bộ vest trắng thanh lịch. Sống mũi cao, đôi môi hồng thắm, nhưng điều khiến cô nổi bật nhất chính là đôi mắt.

Ánh mắt sắc sảo toát lên sự tháo vát giỏi giang. Con ngươi nâu sáng ngời như một hồ nước thanh lãnh không một gợn sóng. Một sự kết hợp giữa khí chất băng giá của tuyết và sự tài tình hiên ngang của một nhà lãnh đạo tài ba.

Hoàng Quân tiến lại gần, nhưng cô vẫn không hề ngẩng đầu. Đôi lông mày lá liễu khẽ nhíu lại, dường như đang gặp phải một nút thắt khó gỡ trong công việc. Biết tính cô, anh không lên tiếng làm phiền, chỉ lẳng lặng đặt cà phê lên bàn, rồi ra phía tủ sách, cầm lấy một quyển tiểu thuyết giả vờ đọc nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi người đẹp.

Mười phút trôi qua trong im lặng tuyệt đối. Cuối cùng, Hoàng Quân đành phải lên tiếng trước:

“Bích Y, anh mang cho em chút cà phê và bánh. Buổi sáng nhịn ăn thực sự không tốt cho dạ dày đâu.”

Lý Bích Y vẫn chăm chú vào văn kiện, giọng nói lạnh nhạt như băng:

“Tôi chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Khi tôi đang làm việc, đừng đến làm phiền.”

“Hôm nay anh đến là có công sự hẳn hoi,” Hoàng Quân mỉm cười, đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Anh biết nếu chỉ viện cớ mang đồ ăn, chắc chắn sẽ bị cô mời ra khỏi phòng ngay lập tức. “Chẳng phải em vẫn đang đau đầu vì chiến dịch quảng bá dòng xe mới của Lam Thiên sao?”

Anh đặt một tấm danh thiếp sang trọng lên mặt bàn. “Nhìn xem, anh mang đến cho em một món quà bất ngờ đây.”

Ánh mắt Bích Y lúc này mới rời khỏi tập hồ sơ, cô nghi hoặc cầm tấm danh thiếp lên:

“Alexandro Patro? Người này là ai?”

Hoàng Quân hào hứng hẳn lên:

“Alexandro Patro là một tay đua huyền thoại trong giới tốc độ. Năm năm trước, anh ta suýt chút nữa đã chạm tay vào chiếc cúp vô địch thế giới, là cái tên gây chấn động nhất lúc bấy giờ. Nhưng một tai nạn kinh hoàng đã khiến anh ta phải rời xa đường đua suốt thời gian dài.”

Thấy Bích Y bắt đầu có hứng thú, Hoàng Quân nói tiếp:

“Hiện tại anh ấy đã bình phục hoàn toàn và muốn trở lại. Patro chưa ký hợp đồng với bất kỳ thương hiệu nào. Nếu Lam Thiên có thể mời được một 'huyền thoại trở lại' như anh ta làm đại sứ thương hiệu, thì giấc mơ đưa ô tô Việt Quốc vươn tầm thế giới của em sẽ có một cú hích cực kỳ mạnh mẽ.”

Ngành công nghiệp ô tô của Việt Quốc vốn còn non trẻ, Lam Thiên dù nỗ lực bao năm vẫn gặp rào cản về danh tiếng quốc tế. Mẫu xe mới sắp ra mắt chính là tâm huyết mấy năm nay của Bích Y.

Lý Bích Y nhìn chằm chằm vào cái tên trên danh thiếp, đôi mắt ngọc khẽ nheo lại:

“Người này thực sự nổi tiếng đến vậy sao? Tôi chưa từng nghe qua.”

“Bởi vì anh ta đã im hơi lặng tiếng năm năm. Nhưng giới chuyên môn vẫn luôn nhắc về anh ta như một quái kiệt. Bọn anh đã phải tốn rất nhiều công sức mới mời được Patro đến Việt Quốc lần này.”

Lý Bích Y khẽ tựa lưng vào ghế, đôi mắt ngọc bích vẫn giữ sự tỉnh táo đến đáng kinh hoàng. Cô không để những lời tung hô của Hoàng Quân làm mờ mắt.

“Nghe qua thì rất huy hoàng,” cô chậm rãi lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng. “Nhưng năm năm là một khoảng thời gian quá dài cho một tay đua chuyên nghiệp. Đỉnh cao của họ vốn rất ngắn ngủi. Phong độ hiện tại của anh ta… đối với tôi vẫn là một dấu hỏi lớn.”

Hoàng Quân không hề lúng túng, anh đã quá quen với cách làm việc dựa trên con số và thực tế của cô. Anh tiến lại gần bàn làm việc, giọng điệu trở nên chân thành hơn:

“Bích Y, nói thật lòng, danh tiếng của Lam Thiên trên bản đồ ô tô thế giới hiện tại còn quá khiêm tốn. Muốn vươn ra biển lớn, hợp tác với những cái tên tầm cỡ là con đường ngắn nhất. Nhưng thực tế nghiệt ngã là gì? Những tay đua đang ở đỉnh cao sẽ không bao giờ nhìn tới một thương hiệu mới nổi như chúng ta. Còn những người kém hơn, chắc chắn em sẽ không vừa mắt.”

Anh khẽ mỉm cười, chỉ tay vào tấm danh thiếp: “Alexandro Patro là một cơ hội hiếm có. Anh ta có danh tiếng, có quá khứ huy hoàng, và quan trọng nhất, anh ta đang ở thung lũng của sự nghiệp. Nếu anh ta vẫn còn ở đỉnh cao, Lam Thiên thậm chí sẽ không có cơ hội ngồi vào bàn đàm phán.”

Lý Bích Y trầm ngâm. Những ngón tay thanh mảnh của cô gõ nhịp nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ—một thói quen mỗi khi cô đang tính toán thiệt hơn. Áp lực từ Hội đồng Quản trị không hề nhỏ, và mẫu xe mới này chính là "đứa con tinh thần" mà cô đã theo sát từ những ngày đầu.

“Có thể thử một chút,” Bích Y cuối cùng cũng đưa ra quyết định. “Nhưng tôi muốn trực tiếp kiểm tra trình độ của anh ta trước khi đặt bút ký bất kỳ thỏa thuận nào.”

Ánh mắt Hoàng Quân rạng rỡ hẳn lên. Đây chính là kết quả mà anh mong đợi nhất.

“Đương nhiên là có thể! Anh và bạn bè trong Hội Siêu Xe Việt Quốc đã sắp xếp một buổi giao lưu đặc biệt để chào mừng Patro. Sẽ có một chặng đua biểu diễn với vài tay đua có tiếng trong khu vực tham gia. Em có thể tới hiện trường để quan sát trực tiếp.”

Hoàng Quân thầm thở phào. Để có được cơ hội này, anh đã phải dùng đến danh tiếng của Tập đoàn Bất Động Sản Tường Ân cũng như bộ sưu tập siêu xe hiếm nhất nước của mình để làm mồi nhử. Với anh, đây không chỉ là giúp đỡ Lam Thiên, mà còn là cơ hội để kéo gần khoảng cách với "đóa hồng băng" này.

“Được, tôi sẽ đến,” Bích Y gật đầu. “Tôi sẽ để Thư ký Quang Nhật theo hỗ trợ công tác tổ chức và tiếp đón.”

“Có Quang Nhật hỗ trợ thì anh hoàn toàn yên tâm.” Hoàng Quân khẽ liếc nhìn đồng hồ, thấy bầu không khí đã dịu đi, anh liền nắm bắt thời cơ: “Tối nay, anh có chuẩn bị một buổi tiệc nhỏ để chúng ta…”

“Không đi. Tôi còn rất nhiều việc phải xử lý.”

Câu từ chối đến nhanh và lạnh lùng như một nhát dao, chặt đứt lời mời hào nhoáng của vị thiếu gia đào hoa. Bích Y đã cúi xuống, tiếp tục lật mở tập hồ sơ đang xem dở, như thể sự hiện diện của anh lúc này đã trở nên thừa thãi.

Hoàng Quân không hề nản lòng. Với một người như Bích Y, "nước ấm nấu ếch" mới là chiến thuật đúng đắn. Anh mỉm cười, cầm ly cà phê của mình lên rồi bước về phía cửa.

“Vậy anh đi chuẩn bị đây. Khi nào có lịch trình chính xác sẽ gửi cho em ngay. Gặp lại sau.” Trước khi khép cửa, anh không quên nhắc lại một câu: “Nhớ ăn sáng đấy.”

Cánh cửa khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng. Lý Bích Y hơi liếc nhìn theo bóng lưng của anh ta. Cô đưa tay cầm lấy ly cà phê còn hơi ấm, một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên trong không gian vắng lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!