Quyền 1

Chương 15. Manh mối

Chương 15. Manh mối

Chương 15. Manh mối

Tác giả: gakobitmiss

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. “Đúng rồi, tại sao mình không tập luyện ở trạng thái bình thường trước?”

Kỳ Phong nhận ra mình đã tự rơi vào một lối mòn tư duy. Vì quá nôn nóng muốn cơ thể thích ứng với siêu năng lực, cậu đã ép mình phải sử dụng nó mọi lúc mọi nơi. Chính điều này đã vô tình dựng lên một bức tường ngăn cản khả năng tự học hỏi của cơ thể. Tốc độ suy nghĩ quá nhanh khiến cơ bắp không kịp hình thành phản xạ tự nhiên.

Cậu hiện tại chẳng khác nào một người mới học bơi đã muốn lao mình ra đại dương mênh mông để thử sức với sóng dữ. Tuy nhiên, việc học hỏi luôn cần đi từ thấp đến cao, từ dễ đến khó. Muốn chinh phục biển khơi, trước hết phải tập bơi ở ao cạn, rồi mới đến sông ngòi, hồ lớn.

Cậu đã quá thần thánh hóa siêu năng lực mà quên đi tiềm năng vốn có của chính cơ thể mình. Để làm chủ được "siêu tốc", cậu cần phải làm chủ được "tốc độ chậm" trước tiên.

Kỳ Phong hít một hơi thật sâu, thả lỏng tâm trí về trạng thái thoải mái nhất. Cậu quyết định tắt hoàn toàn siêu năng lực, bình tĩnh thực hiện lại bài tập bằng tốc độ của một người bình thường. Bác Hùng đứng bên cạnh, chăm chú quan sát từng li từng tí và không ngừng điều chỉnh.

“Chú ý, sang trái hai bước nào! Một! Hai! Chân trái bước trước rồi chân phải mới theo sau.”

“Tốt lắm, lùi lại nhanh nào. Trái - phải, trái - phải! Phải giữ vững nhịp điệu.”

“Bước chân hơi quá lớn rồi, thu hẹp khoảng cách lại một chút.”

“Đúng rồi, khi lùi cần hơi nghiêng người để giữ vững trọng tâm. Tiếp tục đi!”

Ba mươi phút sau, Kỳ Phong nằm xõng xoài ra giữa sân, lồng ngực phập phồng, thở hồng hộc. Khắp người cậu ướt đẫm mồ hôi, làn da đỏ bừng lên vì máu lưu thông mạnh. Từ trước đến nay, cậu vốn chẳng mấy mặn mà với việc rèn luyện thể chất, đơn giản là vì cảm thấy nó khô khan và khó kiên trì – cũng giống như việc Tiêu Tuấn chán ghét sách vở vậy.

Thế nhưng lúc này, Kỳ Phong lại cảm thấy hưng phấn lạ thường. Từ ngày sở hữu siêu năng lực, thế giới trong mắt cậu đã trở nên hoàn toàn mới lạ. Tầm nhìn và tư duy được tăng cường cho phép cậu quan sát cuộc sống ở những góc độ mà người thường không bao giờ chạm tới được. Nó giống như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi kỳ diệu nhất thế gian, có thể mày mò cả ngày không chán.

Dù vậy, sự "lệch nhịp" của cơ thể vẫn khiến cậu cảm thấy lấn cấn. Cậu thầm nghĩ đến lần đối đầu với Hổ Ca; nếu lúc đó những lá bài được ném ra ngoài trời gió lộng thay vì trong phòng kín, với tốc độ vận động chậm chạp này, chắc chắn cậu sẽ không bao giờ bắt được cả bốn con Heo. Có lẽ chỉ một con cũng đã là kỳ tích.

Một linh cảm mạnh mẽ mách bảo cậu rằng. Trong tương lai, siêu năng lực này sẽ là chìa khóa thay đổi vận mệnh của cậu. Vì vậy, việc rèn luyện để cơ thể theo kịp bộ não không còn là một lựa chọn, mà là một sự sống còn.

Hơn một giờ rèn luyện cường độ cao đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của Kỳ Phong. Cậu chẳng còn hơi sức đâu để tham gia trận đấu đồng đội cùng các bác sau đó. Với cậu, buổi sáng như vậy là quá đủ.

Kỳ Phong cần trở về nghỉ ngơi, dưỡng sức cho buổi phỏng vấn quan trọng vào ngày mai. Không phải mọi sự chuẩn bị đều dẫn đến thành công, nhưng chắc chắn chúng sẽ kéo cậu lại gần mục tiêu đó nhất có thể.

...

Tại trụ sở của Đức Hoa Xã ở Quận 1.

Ngô Đức Hoa vừa tới đã đưa mắt nhìn về phía căn phòng đóng kín ở góc hành lang. Hắn vẫy tay gọi một tên đàn em lại gần, hạ thấp giọng hỏi.

“Hắn đã ở trong đó bao lâu rồi?”

“Thưa đại ca, từ tối qua đến giờ, gã người Tây đó vẫn chưa bước ra ngoài nửa bước.”

Ngô Đức Hoa khẽ nhíu mày. Vậy là gã đã dán mắt vào màn hình giám sát liên tục gần 12 tiếng đồng hồ. Trước đó, John đã cho Ngô Đức Hoa đúng một ngày để thu thập toàn bộ dữ liệu từ các camera an ninh khu vực. Hắn đã phải huy động gần như toàn bộ nhân lực của bang hội, làm việc điên cuồng để kịp giao hàng đúng 12 giờ đêm hôm qua.

Bây giờ đã là trưa Chủ Nhật. Chẳng lẽ gã định xem hết đống video khổng lồ đó trong một hơi mới chịu ra ngoài sao?

“12 tiếng? Không ra ngoài ăn uống hay vệ sinh lần nào?” Ngô Đức Hoa hỏi lại bằng giọng không tin nổi.

“Dạ không, im lìm như một xác chết vậy đại ca.”

“Đúng là quái thai!” Ngô Đức Hoa thầm cảm thán trong lòng. Sức chịu đựng này vượt xa giới hạn của người bình thường.

Tên đàn em tò mò hỏi nhỏ. “Đại ca, sao anh lại phải kiêng nể thằng Tây đó đến vậy? Đây là địa bàn của mình mà.”

“Bớt hỏi thừa đi.” Ngô Đức Hoa gằn giọng. “Mày chỉ cần biết hắn đến từ một thế lực cực kỳ khủng khiếp và bí ẩn. Chúng ta không nên và cũng không đủ tư cách để dây vào quá sâu.”

Ngô Đức Hoa cũng chỉ tình cờ được nghe về tổ chức này qua những lời đồn đại trong giới thượng tầng đen. Đó là một tổ chức lấy hình ảnh đầu con bạch tuộc làm biểu tượng – một trong những thế lực ngầm đáng sợ nhất thế giới. Không ai biết trụ sở của chúng nằm ở đâu, cũng chẳng ai rõ chúng có bao nhiêu thành viên.

Nghe nói, chúng chuyên nghiên cứu về vũ khí sinh học, các loại dược phẩm biến đổi gen và những chất cấm vượt xa trình độ hiện tại của nhân loại. Mỗi sản phẩm của chúng đều được coi là "độc bản" và hoàn hảo nhất, khiến từ những tổ chức khủng bố khét tiếng cho đến các chính phủ cũng phải thèm khát.

Tại Việt Quốc, do sự kiểm soát gắt gao của chính quyền, ảnh hưởng của tổ chức này còn mờ nhạt. Nếu không phải vì sự xuất hiện của "Nhân Gian Mộng Ảo", Ngô Đức Hoa thà đi đêm với quỷ còn hơn liên quan đến bọn chúng.

Đó là một loại chất kích thích vượt trội hơn tất cả những gì từng tồn tại trong lịch sử. Khoái cảm mà nó mang lại có thể khiến bất kỳ ai, dù là kẻ sắt đá nhất, cũng phải quỳ gối xin xỏ. Điều kỳ diệu và cũng đáng sợ nhất là. nó dường như không gây nghiện vật lý và không hủy hoại cơ thể như ma túy thông thường. Sự ra đời của nó đang âm thầm thay đổi toàn bộ thị trường "hàng trắng" toàn cầu. Giới thượng lưu ở các nước phát triển tôn sùng nó như một loại thần dược quý giá nhất.

Ngô Đức Hoa đã mơ về ngày mình nắm giữ nguồn cung loại hàng này. Lúc đó, hắn sẽ trở thành ông vua thực sự của thế giới ngầm Việt Quốc.

“Mang thêm đồ ăn đến đi, đừng để hắn chết đói trong đó.” Ngô Đức Hoa ra lệnh. Hắn tính toán với khối lượng dữ liệu khổng lồ kia, John chắc chắn phải mất vài ngày nữa.

“Vâng.”

Cạch.

Cánh cửa phòng bất ngờ bật mở khi tên đàn em vừa quay lưng đi. John bước ra, gương mặt vẫn lạnh lùng, không chút dấu hiệu mệt mỏi sau 12 giờ giam mình.

Ngô Đức Hoa giật mình, vội vàng tiến lại gần. “Ngươi cần đi ăn chút gì sao?”

“Ta đã tìm được thứ mình muốn. Ta sẽ đi ngay.” John đáp gọn lỏn, bước chân vội vã.

“Nhanh như vậy sao?” Ngô Đức Hoa sững sờ. Làm thế nào một bộ não người có thể xử lý lượng video khổng lồ đó chỉ trong nửa ngày?

“Vậy vấn đề thù lao của ta...” Hắn nhanh chóng đề cập đến điều mình quan tâm nhất.

“Ta sẽ báo cáo về tổ chức để họ cử người đến làm việc với ngươi. Hiện tại ta có việc gấp phải đi ngay.” John vừa nói vừa bước nhanh ra phía cổng.

“Không được!” Ngô Đức Hoa vội vàng bước lên ngăn cản.

Ánh mắt John đột ngột trở nên sắc bén như lưỡi dao, khiến Ngô Đức Hoa cảm thấy sống lưng lạnh toát. Hắn gấp gáp giải thích.

“Ta rất cần một ít hàng để chào mời các mối lớn trước. Một ống ngươi đưa lúc đầu là quá ít, ta biết chắc chắn trên người ngươi vẫn còn hàng tồn!”

Ngô Đức Hoa đã đánh đổi tất cả tiền thù lao lấy một cơ hội, quyền kinh doanh độc quyền "Nhân Gian Mộng Ảo" tại địa bàn của mình. Đó là một canh bạc có lãi suất khổng lồ, nhưng hiện tại, chẳng có bất kỳ giấy tờ hay cam kết nào đảm bảo điều đó cả.

Hắn là kẻ cáo già, hắn hiểu rằng lời hứa của những kẻ như John có thể bay theo gió bất cứ lúc nào. Hắn cần một thứ gì đó thực tế hơn, một thứ lợi ích nằm gọn trong lòng bàn tay ngay lúc này.

John đứng trầm tư một chút. Gương mặt gã lộ vẻ đắn đo, như thể đang cân nhắc một quyết định khá khó khăn. Cuối cùng, gã thò tay vào túi áo vest, lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ xám lạnh, đưa về phía Ngô Đức Hoa.

“Một hộp nguyên bản chứa mười ống, giờ chỉ còn lại năm. Coi như thù lao cho đống video này.”

“Năm ống... chẳng phải là hơi ít sao?” Ngô Đức Hoa không bỏ lỡ cơ hội, lập tức dùng giọng điệu thương lượng để trả giá.

“Đừng quá tham lam.” John gắt nhẹ, ánh mắt lộ vẻ cảnh báo. “Thứ này ở Việt Quốc hiện là cực phẩm hiếm thấy. Ngay cả ở nước ngoài, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.”

John hiểu rõ giá trị của thứ gã đang nắm giữ. Với "Nhân Gian Mộng Ảo", thị trường luôn trong tình trạng cung không đủ cầu.

“Không tham thì làm sao giàu được cơ chứ?” Ngô Đức Hoa thầm nhủ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ đăm chiêu. Hắn biết John nói đúng. Ở cái xứ này, đây chính là báu vật.

Trong đầu hắn đã bắt đầu nhảy số. Hắn dự định sẽ pha loãng một ống ban đầu lấy được thành nhiều phần nhỏ. Tác dụng có thể giảm đi đôi chút, nhưng chắc chắn vẫn đủ sức nghiền nát bất kỳ loại chất kích thích nào đang có mặt trên thị trường. Vốn dĩ hắn chỉ hy vọng xin thêm được một hoặc hai ống là quá tốt, không ngờ lại nhận được tận năm ống.

Với số hàng này, hắn có quá nhiều không gian để thao túng giới thượng lưu, thậm chí là dùng chúng để đổi lấy những nguồn tài nguyên chính trị quý báu.

Ngô Đức Hoa cố nén cơn vui sướng đang trào dâng, hỏi thêm một câu cuối. “Vậy khi nào ta mới có tin tức chính xác về quyền kinh doanh độc quyền?”

John bắt đầu cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang cạn kiệt. Gã dứt khoát ngắt lời. “Ngươi chỉ cần im lặng và chờ đợi. Khi thời điểm đến, tổ chức sẽ tự liên lạc.”

Nói xong, gã không đợi Ngô Đức Hoa phản ứng, vội vã sải bước rời khỏi trụ sở Đức Hoa Xã.

Suốt đêm qua, John đã rà soát toàn bộ video giám sát lấy được. Gã chưa dám động vào camera của cảnh sát để tránh đánh động chính quyền Việt Quốc, nơi vốn nổi tiếng với việc kiểm soát an ninh gắt gao.

Tối ngày thiên thạch rơi, thời tiết khu vực này cực kỳ tệ. Mưa lớn và mây mù đã che khuất tầm nhìn của hầu hết các camera tầm xa. John đã giới hạn lại mốc thời gian, chỉ tập trung quan sát những biến động bất thường ngay sau khi vụ nổ xảy ra.

Thật không may là không thu được dấu vết trực tiếp nào. Chỉ có thể từ suy luận mà thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Mất cả nửa ngày mới phát hiện được một vài manh mối.

Hiện tại, hắn cần lần theo từng manh mối để loại trừ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!