Chương 70. Lật bài
Tác giả: gakobitmiss
Trái ngược với Vĩnh Sang, bên phía Tiểu thư Thiên Hương, bầu không khí bùng nổ như thể vừa trúng số độc đắc. Những tiếng cười lớn vang lên át cả không gian, có người thậm chí vì quá xúc động mà òa khóc, ôm chầm lấy nhau trong sự phấn khích tột độ.
"Haha! Bội phục, thực sự bội phục! Ta đã biết Cố vấn Cọp sẽ không bao giờ khiến ta thất vọng mà!" Huỳnh Mạnh Đức vứt bỏ mọi sầu lo, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng.
Ông giơ ngón tay cái về phía người đeo mặt nạ, giọng đầy cung kính: "Từ hôm nay trở đi, Huỳnh Mạnh Đức này chỉ khâm phục duy nhất một người trên đời, đó chính là ngài Cố vấn Cọp."
Quay sang nhìn Ông chủ Sâm với ánh mắt của kẻ chiến thắng, ông tuyên bố: "Ta bỏ cược! Xin mời Cố vấn Cọp bắt đầu lật bài, để kẻ hèn này được mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng kỳ tích xảy ra."
Lúc này, Huỳnh Mạnh Đức đã tin chắc phần thắng nằm trong tay mình. Ông thầm may mắn vì sự quyết tâm của bản thân. Ông đã đoán rằng đối phương sẽ ngông cuồng mà tất tay (all-in) bằng cách hạ mức cược xuống thấp hơn 5 lượt để gây áp lực ngược lại, nhưng không ngờ kẻ này lại điên cuồng đến mức chỉ đặt cược đúng... một lượt.
Một lượt? Đó không còn là bài bạc nữa. Đó là ảo thuật, hoặc là sự ngu ngốc tột cùng. Mà Huỳnh Mạnh Đức tin vào vế sau hơn.
Ông chủ Sâm biểu tình đắng chát, ánh mắt nhìn Kỳ Phong đầy vẻ oán trách xen lẫn khó hiểu. Tại sao? Tại sao một vị cố vấn thông minh như vậy lại đưa ra một quyết định vô lý đến thế? Chỉ cần im lặng bỏ cược là thắng, sao lại tự đưa mình vào cửa tử?
Mọi quy trình xáo bài đều được giám sát chặt chẽ, hoàn toàn công bằng. Không ai có thể biết trước vị trí của 208 lá bài sau khi đã được xáo tung lên như thế.
“Phải báo chuyện này cho cha biết ngay để có kế hoạch phòng bị. Nhà họ Huỳnh thắng trận này chắc chắn sẽ thừa thắng xông lên phá nát Vĩnh Sang,” Ông chủ Sâm thầm nghĩ, cố gắng nén sự thất vọng để tìm cách đối phó với hậu quả.
"Cố vấn Cọp, mời ngài... tiến hành lật bài." Ông chủ Sâm thở dài, giọng nói đều đều như đã chấp nhận số phận.
Trong lúc mọi người đang sục sôi, Kỳ Phong lại đang chìm trong Không gian Tâm Trí. Những lá bài trên bàn đối với người khác là một ẩn số, nhưng trong mắt cậu, chúng giống như những khối rubik đã được giải sẵn, hiển thị minh bạch từng con số, từng nước bài.
Nghe thấy tiếng gọi của Ông chủ Sâm, Kỳ Phong mới khẽ giật mình thoát khỏi trạng thái tập trung. Cậu chậm rãi đứng dậy, chỉnh trang lại áo choàng cho ngay ngắn, rồi điềm tĩnh tiến đến giữa bàn.
Cậu vươn tay, tùy ý rút ra một lá ở hàng thứ nhất. Lật lên. A Cơ.
Tiếp theo, không một chút chần chừ, tay cậu lướt qua hàng bài thứ hai, rút ra một lá khác. A Cơ. Rồi đến hàng thứ tư với hai lá A Cơ nữa.
Bộ thứ nhất: 4 lá A Cơ, chính xác tuyệt đối!
"Mới chỉ một bộ, không có gì khó khăn," Huỳnh Mạnh Đức lẩm bẩm. Bản thân ông cũng có thể ghi nhớ được chục bộ đầu tiên trong một thời gian ngắn, nên sự khởi đầu này chưa đủ làm ông kinh ngạc.
Nhưng Kỳ Phong không dừng lại. Động tác của cậu nhanh, dứt khoát và nhịp nhàng như một bản nhạc đã được soạn sẵn.
A Rô – A Rô – A Rô - A Rô. A Tép – A Tép - A Tép – A Tép. A Bích – A Bích- A Bích – A Bích.
"Hả? Liên tiếp bốn bộ A từ lớn đến nhỏ?" Huỳnh Mạnh Đức biến sắc.
Việc nhớ bài đã khó, nhưng nhớ theo thứ tự quân bài từ lớn đến nhỏ ngay trong đống bài hỗn độn kia thì độ khó đã tăng lên gấp bội. Lúc nãy kiểm tra bài, ông cũng chỉ dám ghi nhớ lộn xộn những quân bài lọt vào mắt, vì thời gian quá ngắn để sắp xếp chúng theo bộ trong đầu.
Ở phía xa, Hổ Ca bỗng nheo mắt lại, một cảm giác quen thuộc đến rợn người chạy dọc sống lưng. Anh quay sang thì thầm với Văn Báo: "Báo, em có thấy... cách chơi này quen lắm không?"
Văn Báo như bị nói trúng tim đen, run giọng đáp: "Dạ đúng... rất giống tối hôm đó ở quán bar... cái cách mà cậu ấy bắt liên tiếp bốn lá Heo (2) để kết thúc ván bài..."
Cả hai nhìn nhau, đôi mắt tràn đầy sự bàng hoàng. Một suy đoán hoang đường xuất hiện trong đầu họ: Chẳng lẽ cậu ấy cũng...
Không thể nào! Chuyện này... quá mức hư cấu rồi!
Ký ức về đêm ở quán bar hiện về rõ mồn một trong tâm trí Hổ Ca và Văn Báo. Đêm đó, Kỳ Phong bắt bài khi chúng còn đang bay lơ lửng trên không trung, một màn biểu diễn đầy tính bản năng và tốc độ. Nhưng hôm nay hoàn toàn khác. Hai bộ bài dùng để chơi đều đang nằm úp mặt xuống bàn, im lìm và đầy bí ẩn. Không ai, kể cả những tay chơi lão luyện nhất, có thể biết được lá nào nằm ở vị trí nào sau khi đã được xáo tung.
Làm sao cậu ấy có thể tái hiện lại cái "cảm giác" thần thánh của đêm hôm đó trong một ván bài tĩnh lặng như thế này?
"Anh Hổ, em cảm giác cậu ấy không phải hạng người tùy tiện. Có lẽ... cái quyết định đặt cược 'một lượt' kia không phải là liều lĩnh, mà là vì cậu ấy đã nắm chắc phần thắng," Văn Báo không kìm được, nói khẽ vào tai đại ca mình.
Hổ Ca trầm ngâm, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng của Kỳ Phong: "Anh cũng không rõ nữa, chúng ta cứ tiếp tục theo dõi xem sao. Nếu thực sự là cậu ấy... thì chúng ta đang được chứng kiến một huyền thoại."
Ban đầu, đám đông chỉ xầm xì về sự may mắn. Nhưng khi Kỳ Phong bắt đầu lật bài một cách có hệ thống, không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Cậu lật bài một cách thản nhiên, thậm chí có phần lười biếng như đang làm một việc cực kỳ nhàm chán:
4 lá 2 Cơ, 4 lá 2 Rô, 4 lá 2 Tép, 4 lá 2 Bích…
Rồi tiếp tục:
4 lá 5 Cơ, 4 lá 5 Rô, 4 lá 5 Tép, 4 lá 5 Bích…
Liên tiếp 20 bộp bài trùng khớp hoàn toàn, và điều kinh khủng nhất là chúng được lật theo thứ tự từ A đến 5, không sai lệch một li. Động tác của Kỳ Phong vẫn giữ nguyên nhịp độ, đều đặn như một cỗ máy vĩnh cửu.
Tất cả mọi người trong sòng bạc đều đã nhận ra điều bất thường. Đây không phải là nhớ bài thông thường. Đây là "thấu thị", hoặc là một trí nhớ siêu phàm vượt xa giới hạn của con người.
Con tim của những người chứng kiến vốn vừa mới bình ổn sau những màn đặt cược, nay lại bị những con sóng kinh hoàng dồn dập ập đến. Ngay cả Huỳnh Mạnh Đức – người vốn tự hào về sự điềm tĩnh của mình – cũng bắt đầu run rẩy. Ông là người đầu tiên phát giác ra quy luật mà Kỳ Phong đang thực hiện.
Mỗi cặp bài lật lên chính xác như một nhát búa tạ nện thẳng vào tim ông.
Ba mươi bộ giống nhau.
Bốn mươi bộ giống nhau.
Năm mươi bộ giống nhau.
Bịch! Bịch! Bịch! Bịch!
Tiếng những lá bài chạm xuống mặt bàn nghe như tiếng gõ cửa của tử thần đối với phe họ Huỳnh. Có người không chịu nổi áp lực đã phải đưa tay siết chặt lấy ngực mình, hơi thở dồn dập.
Tiểu thư Thiên Hương đứng sững sờ, đôi mắt rưng rưng, hàm răng cắn chặt đến mức rướm máu. Gương mặt xinh đẹp của cô giờ đây chỉ còn lại sự ngốc trệ và kinh hoàng.
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Cô điên cuồng gào thét trong lòng, nhưng cổ họng lại như bị ai chặn đứng, không phát ra được thành tiếng.
Huỳnh Mạnh Đức nhắm nghiền mắt lại. Ông không cần nhìn thêm nữa. Năm mươi bộ liên tiếp đã trùng khớp, hai bộ còn lại không bất ngờ chỉ là thủ tục. Kết quả đã an bài.
Kỳ Phong ung dung lật hai cặp cuối cùng:
K Tép – K Tép - K Tép – K Tép.
K Bích – K Bích - K Bích – K Bích.
Toàn bộ 52 bộ 4 lá bài được xếp chỉnh tề, ngay ngắn trên bàn, tỏa sáng dưới ánh đèn sòng bạc. Cảnh tượng đó giống như một bộ bài mẫu vừa được khui hộp để kiểm tra, chứ không phải là kết quả của một ván đấu sinh tử sau khi đã xáo trộn 208 lá.
Cả sòng bạc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Không ai dám lên tiếng, vì họ sợ rằng chỉ cần một tiếng động nhỏ, ảo ảnh kinh hoàng này sẽ tan biến, hoặc tệ hơn... nó sẽ chứng minh đây là sự thật.
Ông chủ Sâm, với tư cách là người chia bài, đang định bước ra phân định thắng thua với đôi bàn tay run rẩy. Nhưng Thiên Hương đã nhanh hơn, cô hét lên:
"Đây là chuyện không thể xảy ra! Chắc chắn có mờ ám! Làm sao có thể làm được như thế!"
Dù không nói thẳng ra, nhưng ý tứ của cô là ám chỉ sòng bạc đã tráo bài hoặc dùng bài lá đánh dấu. Ông chủ Sâm lập tức biến sắc, nghiêm giọng phân trần:
"Tiểu thư Thiên Hương, sòng bạc Vĩnh Sang chúng tôi lấy uy tín trăm năm làm đầu, tuyệt đối không bao giờ gian lận khách hàng. Trước khi ván đấu bắt đầu, chính các người đã kiểm tra bài. Trong suốt quá trình, Cố vấn Cọp không hề chạm tay vào bài trước khi lật. Ngài sao có thể vu oan cho chúng tôi như vậy?"
"Bài là của các người mang đến, ai biết được các người đụng tay đụng chân vào lúc nào!" Thiên Hương mất kiểm soát, chỉ tay vào đống bài: "Thử hỏi trên đời này có ai chỉ nhìn một lần mà nhận ra hết 208 lá bài không? Trừ khi hắn đã biết vị trí từ trước!"
"Đủ rồi, Thiên Hương!" Huỳnh Mạnh Đức gầm lên, cắt ngang lời cháu gái. Ông mở mắt ra, ánh mắt đục ngầu nhưng đầy vẻ tôn nghiêm của một cao thủ đã chấp nhận thất bại. "Thua chính là thua. Không cần biết quá trình thế nào, chúng ta đã đồng ý chơi theo luật thì phải có bản lĩnh chấp nhận thất bại."
Ông nhìn sâu vào chiếc mặt nạ của Kỳ Phong, trong lòng dâng lên một nỗi chua chát vô hạn. Thất bại không đáng sợ, đáng sợ nhất là thua dưới tay một người mà ngay cả cái bóng của họ, ông cũng không thấy tới.
Huỳnh Mạnh Đức đứng dậy, ông không nhìn vào đống bài trên bàn nữa mà dồn toàn bộ sự chú ý vào vị Cố vấn đeo mặt nạ hổ. Ông chắp tay, cúi đầu nhẹ - một cái cúi đầu đầy trọng vọng của giới đỏ đen dành cho kẻ mạnh hơn:
"Hôm nay mới biết, quả thực núi cao còn có núi cao hơn. Tài năng của Cố vấn đã vượt xa sự tưởng tượng của tôi, Huỳnh mỗ thực sự tâm phục khẩu phục. Tôi không phải là đối thủ của ngài."
Kỳ Phong thấy vậy liền vội vàng khách khí khoát tay. Cậu không dám nhận lời khen đó, cậu biết rõ mình thắng là nhờ vào siêu năng lực "Mô Phỏng Thực Tế" – một loại "hack" bẻ gãy mọi quy luật vật lý và logic. Cậu chẳng khác nào một game thủ dùng phần mềm can thiệp vào trò chơi để đấu với một tuyển thủ chuyên nghiệp. Thắng thì thắng thật, nhưng chẳng có gì đáng để tự hào về kỹ thuật cá nhân cả.
Thực tế, nếu chỉ bàn về kỹ năng xào bài, tâm lý chiến hay các ngón nghề lắc xí ngầu, Huỳnh Mạnh Đức có thể chấp Kỳ Phong cả một đoạn đường dài. Trước khi có năng lực này, Kỳ Phong đánh bài tiến lên với mấy đứa em họ ở nhà còn thua cháy túi, nói gì đến việc đối đầu với một "Thần bài" lẫy lừng Đông Nam Á.
Tuy nhiên, trong mắt Huỳnh Mạnh Đức, thái độ lúng túng và xua tay của Kỳ Phong lại được diễn giải thành sự khiêm tốn của một bậc đại sư. Ông không khỏi cảm khái trước khí độ của người thần bí này.
"Ngài không cần khiêm nhường như vậy. Với đẳng cấp này, tôi tin chắc trên thế giới này đếm trên đầu ngón tay cũng không có mấy ai là đối thủ của ngài. Thật không ngờ lần này trở về Việt Quốc, lại có thể gặp được một cao thủ ẩn dật như vậy. Coi như chuyến đi này không hề uổng phí."
Huỳnh Mạnh Đức thở dài một tiếng. Mục đích chính của họ Huỳnh lần này là dọn đường để trở về Việt Quốc sau nhiều năm bôn ba hải ngoại. Họ nhắm vào tập đoàn Thịnh Hưng vì muốn nhanh chóng chiếm lấy vị trí thống trị ngành giải trí, sòng bạc tại đây để tạo chỗ đứng vững chắc.
Thế nhưng, ngay bước đi đầu tiên nhằm thăm dò Vĩnh Sang, họ đã đụng phải một bức tường thép. Với một cao thủ đẳng cấp này tọa trấn, cho dù gia chủ họ Huỳnh có đích thân xuất trận, kết quả cũng chưa biết mèo nào cắn mưu nào.
Ông thầm tính toán, có lẽ chiến lược của cả gia tộc sẽ phải điều chỉnh lại. Trực tiếp khiêu chiến Thịnh Hưng lúc này là tự sát. Thay vào đó, họ nên chuyển hướng thu mua các sòng bạc nhỏ lẻ khác, tích lũy thực lực và kinh doanh từ gốc thì hơn.
0 Bình luận