Quyền 1

Chương 73. Rời đi

Chương 73. Rời đi

Chương 73. Rời đi

Tác giả: gakobitmiss

Thiên Hương khẽ lắc đầu, đôi môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Chưa làm sao biết không thể, chú Đức? Cháu quan sát sắc mặt ông chủ Sâm lúc nãy, rõ ràng ông ta đối với vị Cố vấn đó có sự cung kính thái quá nhưng lại thiếu đi sự thân thuộc. Rất có thể họ chỉ là quan hệ cộng tác tạm thời. Chúng ta vẫn còn cơ hội”.

“Dù vậy, việc theo dấu thân phận của đối phương là điều kiêng kỵ trong giới”. Huỳnh Mạnh Đức cảnh báo. “Nếu Cố vấn Cọp phát hiện ra, ông ấy sẽ nảy sinh ác cảm với nhà họ Huỳnh chúng ta”.

“Vị đó đeo mặt nạ, cố ý che giấu tung tích. Nếu không dùng cách này, làm sao chúng ta biết người đó là ai để mà tiếp cận?”. Thiên Hương kiên định với lập luận của mình.

“Chú nghĩ, một người có trình độ kỹ thuật thượng thừa như vậy chắc chắn phải là một bậc tiền bối đức cao vọng trọng trong giới cờ bạc Việt Quốc”. Ông Đức đề nghị. “Chúng ta chỉ cần rà soát lại danh sách những cao thủ ẩn dật lâu năm, hẳn sẽ tìm ra manh mối”.

Thiên Hương quay sang nhìn chú mình, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo: “Cháu lại có suy nghĩ khác. Cháu nghi ngờ Cố vấn Cọp là một người còn rất trẻ, có lẽ chỉ tầm ngoài hai mươi tuổi thôi”.

Huỳnh Mạnh Đức sững sờ, rồi bật cười thành tiếng: “Hai mươi tuổi? Làm sao có thể! Thiên Hương, cháu biết rõ hơn ai hết, kỹ năng cờ bạc đỉnh cao là sự kết hợp của tâm lý, kinh nghiệm và hàng vạn giờ khổ luyện. Không có vài chục năm lăn lộn, không bao giờ đạt tới cảnh giới đó được”.

“Chú phải tin vào trực giác của cháu”. Cô tiểu thư nhà họ Huỳnh hạ giọng. “Lúc nãy khi cháu nắm lấy tay vị ấy, cháu đã cảm nhận rất rõ. Làn da, khung xương và sự linh hoạt của đôi tay đó... hoàn toàn không giống của một người lớn tuổi. Đó chắc chắn là đôi tay của một thanh niên”.

Huỳnh Mạnh Đức im lặng, nụ cười trên môi tắt ngấm. Ông vô thức nuốt một ngụm nước miếng khi tưởng tượng đến một thanh niên mới đôi mươi đã có thể dễ dàng hóa giải mọi chiêu số của ông, một người đã dành cả đời để nghiên cứu thuật bài bạc.

Nếu đó là thật, thì không phải thiên tài nữa, mà là một quái vật thực sự.

Thiên Hương và chính ông cũng từng được gọi là thiên tài, nhưng đứng trước "Cố vấn Cọp", họ cảm thấy mình chỉ là những đứa trẻ mới tập tành.

"Nếu người này đứng về phía Thịnh Hưng, thì nhà họ Huỳnh thật sự không còn đường lui," ông Đức thầm nghĩ. Nhưng ngược lại, nếu mời chào được người này, nhà họ Huỳnh sẽ không chỉ thống trị trong nước mà còn có thể vươn tầm ra các sòng bạc quốc tế.

Đúng lúc này, điện thoại của Thiên Hương rung lên. Cô áp máy lên tai, giọng nói khẩn trương: “Nói đi”.

“Tiểu thư, phát hiện một người đeo mặt nạ khả nghi vừa rời sòng bạc bằng cửa sau dành cho nhân viên. Hắn đang di chuyển nhanh về phía con hẻm nhỏ”. Đầu dây bên kia báo cáo.

Ánh mắt Thiên Hương sáng rực lên: “Được, bám sát lấy hắn. Tôi tới ngay!”

Cô quay sang Huỳnh Mạnh Đức với vẻ đắc thắng: “Chú Đức, người của chúng ta mai phục ở cửa sau đã thấy mục tiêu. Chúng ta đi xem thử vị "cao thủ trẻ tuổi" này rốt cuộc là thần thánh phương nào”.

Huỳnh Mạnh Đức trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu quyết định: “Được, đi thôi. Nhưng nhớ kỹ, chỉ theo dõi để xác định danh tính. Tuyệt đối không được làm phiền hay để lộ tung tích. Sau khi biết hắn là ai, ngày mai chúng ta sẽ chuẩn bị lễ vật để bái phỏng một cách đường hoàng nhất”.

Chiếc xe sang trọng âm thầm khởi động, lướt đi trong bóng tối, bắt đầu cuộc săn đuổi bóng ma mang mặt nạ Cọp.

Cửa sau của sòng bạc Vĩnh Sang thông ra một con hẻm nhỏ vắng vẻ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên những bức tường rêu phong.

Một người đàn ông dáng người cao ráo, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ hình đầu cọp vằn vện bước ra. Hắn thong dong đi đến ven đường, giơ tay vẫy một chiếc taxi đang trờ tới rồi nhanh chóng mất hút vào dòng xe cộ đêm khuya.

Ngay lập tức, từ góc tối, một chiếc xe hơi màu đen âm thầm lăn bánh bám theo. Tiếng báo cáo vang lên khẽ khàng qua bộ đàm: “Tiểu thư, mục tiêu đang di chuyển trên đường Nguyễn Trãi, chuẩn bị tiến về phía ngã tư lớn...Rõ, chúng tôi đang giữ khoảng cách an toàn. Sẽ tiếp tục bám sát”.

Chiếc taxi đi lòng vòng hơn mười phút rồi dừng lại trước một tòa chung cư tầm trung. Một người đàn ông bước xuống xe. Lúc này, chiếc mặt nạ con cọp đã biến mất, lộ ra một gương mặt trần trụi dưới ánh đèn sảnh.

Hắn đi thẳng vào thang máy mà không hề hay biết ở phía xa, ống kính máy ảnh từ trong chiếc xe đen đang hoạt động liên tục.

Vài phút sau, xe của Huỳnh Thiên Hương và Huỳnh Mạnh Đức cũng kịp tới nơi. Nhân viên nhanh chóng tiếp cận, đưa ra một tệp ảnh vừa in nóng hổi: “Tiểu thư, Cố vấn Cọp đã lên tầng trên. Chúng tôi đã cài người vào hỏi thăm bảo vệ. Đây là ảnh cận mặt của đối tượng”.

Thiên Hương đón lấy xấp ảnh. Chỉ liếc mắt qua, đôi mày thanh tú của cô đã nhíu chặt lại: “Không đúng... Có gì đó rất sai ở đây”.

Người trong ảnh ngoài ba mươi tuổi, gương mặt thô kệch, đặc biệt là ánh mắt thiếu đi sự sắc lạnh, thâm trầm mà cô đã thấy ở sòng bạc.

“Thiên Hương, có vấn đề gì sao?”. Huỳnh Mạnh Đức tò mò nhìn sang.

“Chú Đức, ngài xem”. Cô đưa bức ảnh cho ông. “Chiều cao có vẻ khớp, nhưng tuổi tác và khí chất này... hoàn toàn không giống với suy đoán của cháu”.

Huỳnh Mạnh Đức quan sát kỹ rồi tặc lưỡi: “Có khi nào cháu đã quá nhạy cảm không? Có thể đây mới chính là diện mạo thực sự của Cố vấn Cọp. Trong giới này, đôi khi giả làm người trẻ mới là cách ngụy trang tốt nhất”.

“Không thể nào!” Thiên Hương kiên quyết. “Cháu tin vào đôi tay mình đã chạm vào hắn. Người này không phải là hắn.

Thấy chú mình vẫn còn vẻ hoài nghi, Thiên Hương quyết định: “Cháu sẽ đích thân xác nhận. Cháu đã nắm tay Cố vấn Cọp, chỉ cần quan sát kỹ đôi bàn tay của người này ở khoảng cách gần, cháu sẽ biết ngay thật giả”.

“Cháu định làm gì? Nếu đó thực sự là ông ấy, việc cháu lộ mặt sẽ làm hỏng mọi kế hoạch hợp tác sau này!” Ông Đức lo lắng.

“Chú yên tâm, hóa trang là đặc quyền của phụ nữ mà”. Thiên Hương nở nụ cười đầy tự tin.

Mười lăm phút sau, từ trên xe bước xuống không còn là cô tiểu thư đài các. Thay vào đó là một phụ nữ trung niên với lối trang điểm đậm, lòe loẹt, mặc bộ đồ bộ mặc nhà giản dị, đầu quấn lô xoăn tít như một bà nội trợ thực thụ. Với khả năng biến hóa này, ngay cả người thân cũng khó lòng nhận ra cô trong nháy mắt.

Dưới sự hỗ trợ của nhân viên đã mua chuộc bảo vệ, Thiên Hương dễ dàng đi lên tầng 5. Cô đứng trước căn hộ số 505, hít một hơi sâu rồi nhấn chuông.

Cạch.

Cửa mở. Người đàn ông trong ảnh xuất hiện.

“Xin lỗi...” Thiên Hương giả giọng khàn khàn, hơi chút gắt gỏng “Tôi là hàng xóm ở tầng dưới. Trần nhà tôi đang bị thấm nước dữ dội, không biết nhà anh có chỗ nào bị rò rỉ không? Cho tôi vào ngó qua một chút được không?”

Người đàn ông ngơ ngác, không chút nghi ngờ vì thấy bộ dạng "bà hàng xóm" quá đỗi chân thực: “Chắc cô nhầm nhà rồi. Tôi là dân công trình, cả tháng mới về nhà một đôi lần, nước nôi lúc nào cũng khóa chặt. Cô thử hỏi mấy hộ bên cạnh xem sao”.

Trong lúc hắn phân bua, đôi mắt sắc sảo của Thiên Hương quét nhanh xuống đôi bàn tay đang vịn cửa của hắn. Thô ráp, móng tay đóng phèn, xương khớp to bè...

"Đáng chết! Bị lừa rồi!" Cô thầm rủa trong lòng.

“Ồ, vậy sao? Vậy chắc tôi nhầm. Phiền anh quá”. Cô vội vàng quay đi để che giấu sự thất vọng.

Cửa đóng lại. Bên trong căn hộ, người đàn ông lẩm bẩm đầy khó hiểu: “Quái lạ thật. Tự dưng lúc nãy có tay đại gia nào cho mình cả triệu bạc, chỉ để bảo mình mặc bộ đồ này, đeo cái mặt nạ cọp rồi bắt taxi về nhà. Vừa về đến nơi lại gặp bà điên hỏi chuyện rò nước... Đúng là một đêm kỳ quặc”.

Người phụ nữ bước ra khỏi tòa nhà, dáng vẻ vội vã. Vừa vào trong xe, cô liền tháo phăng bộ tóc giả và lớp trang điểm cầu kỳ, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp nhưng đang bừng bừng lửa giận của Thiên Hương.

“Sao rồi Thiên Hương? Có thu hoạch được gì không?” Huỳnh Mạnh Đức sốt sắng hỏi.

“Chúng ta bị dắt mũi rồi!” Thiên Hương nghiến răng, ném bộ tóc giả sang một bên “Tên đó hoàn toàn không phải Cố vấn Cọp. Đôi bàn tay của hắn thô kệch, đầy vết chai sạn của dân lao động chân tay, không thể nào là đôi tay tinh tế của một cao thủ bài bạc. Cháu đảm bảo 100% chúng ta đã đuổi theo một kẻ đóng thế”.

Huỳnh Mạnh Đức nghe vậy thì thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế da:

“Chú cũng nên lường trước điều này. Sòng bạc Vĩnh Sang đâu phải hạng vừa, lão Sâm chắc chắn sẽ không để chúng ta dễ dàng nắm thóp "át chủ bài" của ông ta. Xem ra bọn họ đã có sự chuẩn bị cực kỳ chu đáo từ trước”.

“Cháu muốn quay lại đó ngay bây giờ!” Thiên Hương không cam lòng. “Lỡ đâu Cố vấn Cọp thật sự vẫn còn ở sòng bạc thì sao?

“Vô ích thôi cháu ạ”. Huỳnh Mạnh Đức xua tay, ánh mắt nhìn ra những ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa sổ.

Một khi họ đã dùng kế "ve sầu thoát xác", nghĩa là mục tiêu thật sự đã an toàn rời đi từ lâu. Quay lại chỉ khiến chúng ta trông mất mặt hơn mà thôi”.

Ông trầm ngâm một lát rồi tiếp tục với giọng điệu trầm xuống:

“Kế hoạch sắp tới phải thay đổi rồi. Có sự hiện diện của Cố vấn Cọp, việc trực tiếp khiêu chiến hay thâu tóm tập đoàn Thịnh Hưng lúc này là quá mạo hiểm. Chúng ta sẽ tạm thời chuyển hướng, tập trung thu mua các sòng bạc nhỏ lẻ khác để củng cố địa bàn trước đã”.

Thiên Hương dù trong lòng vẫn hừng hực ý muốn tìm ra bằng được danh tính của chàng thanh niên kia, nhưng cô hiểu lời chú mình nói là đúng. Cô chỉ đành gật đầu đầy khiên cưỡng:

“Dạ vâng, cháu hiểu rồi”.

Trong khi nhà họ Huỳnh đang mất ngủ vì những toan tính đại sự, thì "đối tượng tình nghi số một", Kỳ Phong lại hoàn toàn không hay biết mình vừa thoát khỏi một cuộc truy đuổi gắt gao. Nhờ sự sắp xếp kín kẽ của Hổ Ca, cậu đang cùng Trung Thành, Viên Hoàng và La Cường tận hưởng dịch vụ Spa cao cấp nhất tại Vĩnh Sang. Ở một khu vực riêng biệt dành cho nữ, Thảo Nguyên và Ngọc Loan cũng đang được chăm sóc sắc đẹp trong không gian sang trọng.

Dưới bàn tay điêu luyện của những nhân viên massage chuyên nghiệp, mọi mệt mỏi sau những ván bài ‘cân não’ đều tan biến. Lực đạo vừa vặn tác động vào từng huyệt đạo, gân cốt như được giãn ra, mang lại cảm giác thư thái đến cực độ.

“Đúng là thế giới của người giàu...” Trung Thành thầm thì trong làn hơi nước mờ ảo. “Lần đầu tiên trong đời mình mới biết massage nó "phê" thế này đấy”.

Kỳ Phong chỉ cười nhẹ, mắt nhắm nghiền tận hưởng. Tối nay, cả nhóm thực sự đã được mở mang tầm mắt, bước vào một thế giới giải trí xa hoa mà có lẽ trước đây họ chỉ thấy trên phim ảnh.

Khi cả nhóm rời khỏi sòng bạc, đồng hồ đã điểm hơn mười hai giờ đêm. Không khí Sài Gòn về khuya se lạnh nhưng lòng ai cũng hân hoan. Trước lúc ra về, Kỳ Phong khiến Hổ Ca phải một phen dở khóc dở cười khi rút ra đúng 200 đô la tiền phỉnh đã mượn lúc đầu để trả lại.

“Cậu em này... mười triệu đô còn không thèm lấy, mà lại đi so đo 200 đô này với tôi làm gì?” Hổ Ca lắc đầu, bất đắc dĩ cầm lấy tiền nhưng trong lòng lại thêm phần nể trọng cái tính sòng phẳng của cậu.

Kỳ Phong phất tay chào tạm biệt nhóm Viên Hoàng khi họ lên taxi. Cuối cùng, chỉ còn lại cậu và Trung Thành. Chiếc xe máy "cà tàng" của Trung Thành nổ máy giòn giã giữa đêm vắng, chở theo vị "Cố vấn Cọp" vừa làm chao đảo giới đỏ đen trở về căn phòng trọ nhỏ bé, giản đơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!